Nó vốn đã cực kỳ hiếu học, lúc trước theo Hứa Ứng cùng nhau trở về Tam giới, Tam giới phát sinh pháp bảo khởi nghĩa, tranh đoạt không gian sinh tồn với tu sĩ Tam giới, thoát khỏi vận mệnh bị nô dịch. Nó đã phát hiện, những luyện khí sĩ pháp bảo kia lấy linh làm cơ sở, thế mà lại luyện thành nguyên thần, xưng là linh thần, là con đường nó chưa từng đi qua, vì vậy cũng theo những đồ tử đồ tôn này đi học tập tu luyện, bổ sung thiếu sót của mình.
Hứa Ứng đi theo Đạo Tôn, hai người đi thẳng tới vòng tròn tịch diệt mà đi.
Đạo Tôn nói: "Nếu muốn tu thành Tịch Diệt đại đạo hoàn mỹ, cần phải đích thân đi chứng kiến vũ trụ của mình hủy diệt, đây là pháp môn duy nhất để tu hành Tịch Diệt trong Đạo Minh. Hứa Ứng, Tịch Diệt đại đạo của ngươi chưa đạt tới cảnh giới Đạo Chủ, cũng cách hoàn mỹ một đoạn cực kỳ xa xôi. Ngươi cần phải chứng kiến Tam giới hủy diệt, mới có thể làm cho Tịch Diệt đại đạo hoàn mỹ."
Hắn cười ngạo nghễ rồi nói: "Nhưng ta thì khác, ta đã chuyển kiếp vận của Thiên Cảnh đến Bỉ Ngạn một cách hoàn mỹ, Bỉ Ngạn thay Thiên Cảnh nhập tịch, rơi vào tịch diệt. Mà chẳng những có thể bảo toàn Thiên Cảnh, ta cũng có thể thông qua lần tịch diệt này tu thành Tịch Diệt đại đạo hoàn mỹ!"
Hứa Ứng biết hắn nói lời tru tâm với mình, đơn giản là muốn phá hỏng đạo tâm của mình, cho nên âm u nói: "Đạo Tôn, là ta quá xuất sắc, khiến ngươi cảm thấy áp lực hay sao?"
Áo vàng của Đạo Tôn tung bay, dừng lại bên ngoài vòng tròn tịch diệt, liếc nhìn y một cái, như cười mà không phải cười nói: "Ta là Đạo Chủ đại viên mãn, là cường giả Cửu Đạo Tuần Chứng sắp viên mãn, ngươi chỉ là một Bất Hủ, Cửu Đạo còn không đồng đều, ta mà nghĩ cách phá hoại hỏng đạo tâm của ngươi sao?"
Hứa Ứng mỉm cười, thần thái khoan thai: "Tịch Diệt Kiếp và đại đạo triều tịch đồng thời giáng lâm, thật sự khó giải vậy sao? Có cách giải, nhưng chỉ có thể tự cứu lấy mình, không cách nào cứu người. Cửu Đạo Tuần Chứng là có thể tự cứu mình."
Đạo Tôn tập trung tinh thần cao độ, con ngươi co rút lại.
Hứa Ứng tiếp tục nói: "Cửu Đạo Tuần Chứng, có thể tự cứu? Cung Đạo Xuyên, đa tạ hai vị đạo huynh chỉ điểm. Con rơi của Đạo Minh, cần gì phải nhiều lời?"
Đạo Tôn bất tri bất giác siết chặt nắm đấm, tựa hồ nắm đấm của hắn có thể đánh tới bất cứ lúc nào, oanh tạc vào đầu Hứa Ứng, đánh cho cái miệng có đập thế nào cũng không nát của y vỡ vụn!
Nhưng hắn lại chậm rãi mở nắm đấm, nhẹ giọng nói: "Ơn dạy bảo năm đó, Cung mỗ vẫn rất cảm kích."
Hứa Ứng cười nói: "Nếu ngươi đã cảm kích, vì sao lại muốn phá hoại đạo tâm của ta?"
Đạo Tôn cười ha hả, tiếng cười chấn động không trung, rất lâu sau vẫn không dứt. Hứa Ứng lại mỉm cười nhìn hắn ta, tùy ý để hắn ta cười tiếp, mãi đến khi hắn ta cười không nổi mới thôi.
Qua một lúc lâu, cuối cùng Đạo Tôn cũng không cười nổi, Hứa Ứng mỉm cười nói: "Chẳng lẽ Đạo Tôn đã nghĩ ra nên trả lời như thế nào?"
Đạo Tôn thản nhiên nói: "Ta cần gì phải trả lời? Ta là Đạo Tôn, Đại Đạo Chí Tôn, Hứa Ứng, hiện giờ ngươi là tù nhân của ta, sao ta phải trả lời câu hỏi của ngươi?"
Hứa Ứng mỉm cười nói: "Ngươi nên nói lời tru tâm với ta, ám chỉ ta nhất định phải đẩy vũ trụ Tam giới tới tịch diệt, mới có thể tu thành Tịch Diệt đại đạo hoàn mỹ. Ngươi phá hoại đạo tâm của ta, rõ ràng là ghen tị tư chất ngộ tính thiên phú của ta cao hơn ngươi, ngươi cảm thấy uy hiếp mãnh liệt, cho nên trong trồng ma chủng đạo tâm của ta, ý đồ hủy diệt ta."
Khuôn mặt ngây thơ của Đạo Tôn có phần cứng ngắc, hừ một tiếng, cười nói: "Nếu ta muốn hủy diệt ngươi, sao phải như vậy? Trực tiếp giết chết ngươi càng bớt việc! Có điều ngươi đoán không sai, sau khi ngươi biết được pháp môn tu luyện chân chính của Tịch Diệt đại đạo, đạo tâm sẽ nảy sinh ma chủng, ma chủng sẽ nảy mầm, ngày càng lớn lên, mãi đến khi phá hỏng đạo tâm của ngươi. Đây là dương mưu!"
Hứa Ứng đứng ở bên cạnh hắn, hai thiếu niên một người ôn nhuận như ngọc, khí chất siêu phàm thoát tục, một người như lưu manh vô lại.
Khí chất lưu manh đó cũng rất mơ hồ, khi thì như anh hùng cao cả, khi thì lại lập tức sụp đổ, tựa như một con rắn độc đang bò trườn, lúc bơi thì ép sát mặt đất ẩn nấp, lúc tấn công thì ngóc cao đầu.
Hứa Ứng cười nói: "Ta nên làm thế nào mới có thể phá đạo tâm của Đạo Tôn? Chỉ ra sơ hở trong Cửu Đạo Tuần Chứng của Đạo Tôn, hiển nhiên không đủ để phá vỡ đạo tâm của ngươi. Ta xuất sắc hơn Đạo Tôn, chắc cũng không thể khiến Đạo Tôn bị đả kích. Năm đó ta có ơn chỉ điểm đối với Đạo Tôn, ta nghĩ đến điều này cũng không đến mức làm Đạo Tôn cảm động rơi nước mắt."
Đạo Tôn mỉm cười, không nói gì.