Y hoang mang quan sát bốn phía, trong tầm mắt của hắn, không nhìn thấy Lâm Đạo Chủ, cũng không nhìn thấy Thái Nhất và đám người Hứa Ứng đang giao phong với Lâm Đạo Chủ.
Hắn chỉ có thể nhìn thấy những Đạo Chủ khác đứng ở bên trong Nhân Quả đạo quang, ngoài ra còn có mấy trăm ức người chết, lại còn có từng vị Cổ Thần đã sớm qua đời!
Bốn phía xung quanh những người này đều có một luồng ánh sáng ngăn cản bọn họ, chỉ cần đi ra khỏi đạo quang thì là sẽ tới Bỉ Ngạn.
Bốn phía La Thái Tông cũng có từng luồng ánh sáng, dày nặng vô cùng, quấn lấy hắn, ngăn cản hắn rời đi.
La Thái Tông đưa tay chạm đến đạo quang, hào quang có một loại lực cản kỳ lạ, hắn sử dụng bao nhiêu lực, sẽ có bao nhiêu lực đẩy ngược trở về.
Có điều La Thái Tông tự tin cho dù là một vũ trụ, chính mình cũng có thể nhẹ nhàng đẩy ra. Lực lượng trong đạo quang này hoàn toàn không ngăn cản được hắn.
"Thế nhưng, vì sao ta lại xuất hiện ở nhân thế trong trạng thái người chết?"
Hắn nhìn xuống bên dưới, mảnh đất đai quen thuộc này là nơi hắn sinh ra, là cố thổ của hắn.
Một cảm giác nhớ nhà mãnh liệt dâng lên trong lòng, thúc đẩy hắn đi ra khỏi mảnh đạo quang này trở về Bỉ Ngạn.
La Thái Tông giơ chân lên, rồi dừng lại.
"Có rất nhiều pháp môn phục sinh ta, chỉ cần vũ trụ Bỉ Ngạn còn tồn tại, như vậy ta sống trong năm tháng quá khứ. Trở lại quá khứ là có thể nhìn thấy ta. Tương lai ta đã chết, nhưng quá khứ ta vẫn còn sống, đây là loại pháp môn thứ nhất.”
"Loại pháp môn thứ hai là thần thông luân hồi. Dùng thần thông luân hồi nghịch chuyển sinh tử, đánh thức ta từ trong tử vong, khôi phục đại đạo của ta, tái tạo nguyên thần của ta. Tuy nhiên loại pháp môn này, hữu dụng trong vũ trụ, vô dụng trong Hỗn Độn Hải. Mà ta lại chết trong Hỗn Độn Hải.”
"Loại pháp môn thứ ba cực kỳ hiếm thấy. Loại pháp môn này là pháp môn Nhân Quả, là pháp môn duy nhất có thể đột phá Hỗn Độn Hải. Nhân Quả Đạo Chủ, dùng lực lượng nhân quả lớn lao có thể khiến người chết chết trở lại. Loại này xuất hiện không phải là phục sinh."
Để người chết xuất hiện ở nhân thế, chỉ có Nhân Quả đại đạo mới có thể làm được!
Bản thân La Thái Tông chính là đại hành gia trong Nhân Quả đại đạo, lập tức hiểu được ảo diệu bên trong.
"Có người dùng Nhân Quả đại đạo đánh thức ta từ trong tử vong, làm lớn mạnh Nhân Quả đạo lực của hắn. nhưng làm như thế nhất định sẽ nhiễu loạn nhân quả. Nhất là tồn tại cường đại như ta, sẽ gây ảnh hưởng còn lớn hơn nữa."
Ánh mắt của hắn nhìn vào trên Bỉ Ngạn, nhìn sơn hà quen thuộc kia, lộ vẻ lưu luyến.
"Thế nhưng, ta đã chết."
Tổ Thần và Động Huyền Tử vô cùng căng thẳng, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của La Thái Tông, đột nhiên La Thái Tông thả chân xuống, xoay người đi đến, biến mất trong hào quang Nhân Quả.
Đám người Hứa Ứng ngây dại. La Thái Tông không lựa chọn bước ra nhân quả, mà trở lại trong nhân quả.
Hắn ta không giống những Đạo Chủ khác, luôn hy vọng bản thân có thể đi ra ngoài, sống sót trong trạng thái người chết!
"Không hổ là bá chủ thái cổ, khí phách không ai bằng!"
Hứa Ứng thầm khen một tiếng, kiệt lực duy trì đệ nhất thánh địa, duy trì mười chín luồng thiên địa đại đạo chưa vỡ kia.
Nhưng La Đạo Chủ, Thiên Thành Tử và một đám Đạo Chủ lại đang liều mạng tấn công đạo quang quấn quanh của bọn họ, ý đồ phá vỡ đạo quang xuất hiện ở nhân thế.
Lực công kích của bọn họ, tác dụng ở trên thiên địa đại đạo của thiên địa Bỉ Ngạn, so với trận chiến giữa Thái Nhất và Lâm Đạo Chủ còn mang tới áp lực còn muốn lớn gấp trăm ngàn lần lên thiên địa đại đạo!
"Răng rắc!"
Trong tai tất cả mọi người lại vang lên một tiếng vang giòn dã, trong lòng Hứa Ứng trầm xuống, Ngũ âm đại đạo cũng vỡ nát.
Kèm theo mấy trăm ức người và Bán Thần đã chết của Thiên Cảnh, hậu duệ, nhân tộc, Cổ Thần đều tuôn ra ngoài, bên tai mọi người cũng dần dần vang lên những tiếng răng rắc dày đặc!
Trong lòng Hứa Ứng càng ngày càng nặng nề, những người chết tấn công Nhân Quả đạo quang kia đang phun trào ra ngoài, Nhân Quả đại đạo dần dần không trói buộc được bọn họ.
Thời đại nhân quả rối loạn, chỉ e sắp tới.
Tổ Thần thấy thế, lập tức cầm trong tay Khai Nguyên thần phủ Thần, muốn đi vào đệ nhất thánh địa nói: "Chúng ta trong đệ nhất thánh địa khống chế thiên địa đại đạo, nhất định có thể..."
Hắn còn chưa nói xong đã bị Hứa Ứng kéo ống tay áo lại.
"Tổ Thần..."
Tổ Thần dùng sức tránh khỏi y rồi nói: "Nhất định có thể bổ sung thiên địa đại đạo! A Ứng, vị Đạo Chủ này, chúng ta nhanh lên, còn có thể bổ cứu!"
"Tổ Thần! Tổ Thần!"
Hứa Ứng ra sức bắt lấy cổ tay hắn ta, kéo hắn ta từ trong đệ nhất thánh địa ra. Tổ Thần khó hiểu nhìn về phía y, Hứa Ứng hờ hững nói: "Không cầnm Tổ Thần, chúng ta không làm được gì cả."