Nhưng lúc thằng nhãi này chỉ ra sơ hở của mình lại nhân cơ hội lạnh lùng hạ sát thủ, thiếu chút nữa mượn lực lượng của hắn giết chết hắn!
Nghĩ đến đây, Đạo Tôn vẫn khó nén được sát ý trong lòng!
"Hứa đạo hữu thật tài giỏi, hai lần suýt nữa lấy mạng ta."
Đạo Tôn nhanh chóng bình tĩnh, sát khí chậm rãi tiêu tán, trấn áp thương thế, tán thưởng nói: "Cuộc đời ta còn chưa từng bị ai đả thương đến mức độ này, ngươi độc chiếm hai lần, đã đủ để kiêu ngạo."
Hứa Ứng nằm trên mặt đất, sắc mặt nghiêm nghị nói: "Rốt cuộc vẫn là Đạo Tôn, rộng lượng vô cùng. Nếu đổi lại là người khác, tâm tính kém xa Đạo Tôn, nhất định sẽ ra tay giết ta."
Giờ phút này Quả Chuông cũng nằm trên đất, trên mặt chuông các loại đạo lực tán loạn, nghe vậy thầm khen: "Xương cốt toàn thân Ứng gia đều vỡ vụn rồi, duy chỉ có cái miệng cứng rắn! Cái miệng này, có thể sống sót!"
Đạo Tôn hừ một tiếng, thản nhiên nói: "Ngươi yên tâm, nếu ta đã nói chỉ ra được sơ hở của ta thì tha cho ngươi một con đường sống, ta sẽ tuyệt đối không nuốt lời."
Hứa Ứng thở phào một cái.
Hai mắt Đạo Tôn lóe sáng rồi nói: "Quả thực ngươi chỉ ra sơ hở của ta, chỉ có điều ta có chút không rõ, vì sao ta lại bị cái chuông này tác động lên Tịch Diệt đại đạo, hóa thành Hỗn Độn?"
Hứa Ứng cố gắng điều chỉnh xương cốt, nối lại đoạn xương gãy rồi nói: "Mặt ngoài của Chung gia, là dấu ấn lưu lại từ tiếng chuông trong Hỗn Độn Hải. Mặc dù ngươi rất mạnh nhưng đạo hạnh không đủ, Cửu Đạo Tuần Chứng cứ của ngươi từng bước tuần chứng còn có thể, nếu gặp phải Chung gia đạo hạnh vượt qua ngươi, ắt sẽ chịu thiệt."
Y nói tới chỗ này thì đột nhiên giật mình, lập tức nghĩ tới biện pháp đơn giản nhất để giết chết Đạo Tôn!
Đạo Tôn cũng đột nhiên căng thẳng, vào lúc này cũng nghĩ tới sơ hở lớn nhất trong Cửu Đạo Tuần Chứng của mình!
Hoặc có thể nói không phải sơ hở của hắn, mà là sơ hở mà tất cả những người tu luyện Cửu Đạo Tuần Chứng đều có!
"Tuy Cửu Đạo đã tuần chứng, nhưng dù sao cũng không phải là một thể, cho dù có thể tuần chứng một cách hoàn mỹ đi nữa thì chỉ là nó hoàn mỹ với ngươi, thế nhưng đối với người ngoài, đặc biệt là với người có đạo hạnh cao hơn!"
Chỉ trong khoảnh khắc Hứa Ứng đã nghĩ đến pháp môn phá Cửu Đạo Tuần Chứng, thầm nghĩ: "Ta không cần tu vi mạnh hơn Đạo Tôn bao nhiêu, ta chỉ cần tăng thêm thứ hắn không cách nào tuần chứng trong Cửu Đạo của hắn, tựa như trong hệ thống bánh răng đang vận chuyển, đột nhiên bỏ thêm một cái đinh là có thể phá vỡ chín bánh răng, thậm chí là phát nổ!"
Lúc này, y đột nhiên cảm nhận được một luồng sát ý lớn lao bao phủ lấy y, Hứa Ứng sởn tóc gáy, men theo sát ý nghênh đón ánh mắt lạnh lẽo của Đạo Tôn!
Khóe mắt Đạo Tôn giật giật, sắc mặt âm trầm bất định, hiển nhiên hắn đã cảm thấy được Hứa Ứng cũng ý thức được sơ hở chung của Cửu Đạo Tuần Chứng, giờ phút này nội tâm y đang nổi sóng mãnh liệt, có nên vi phạm lời hứa, giết chết Hứa Ứng hay không!
Trái tim Hứa Ứng giật thót lên cổ họng, ngữ khí rất hòa hoãn, bình tĩnh chậm rãi đứng dậy nói: "Sơ hở vẫn luôn tồn tại, tìm ra nó là có thể đề phòng. Không phải như người nào đó đã chết là không còn tồn tại."
Đạo Tôn nhẹ nhàng gật đầu, nghiêm nghị nói: "Đa tạ chỉ điểm. Ngày sau ngươi đi theo ta. Ta còn cần thỉnh giáo ngươi về những nếp nhăn trên Quả Chuông."
Hứa Ứng biết rõ hắn không yên lòng về mình, dò hỏi: "Khi nào ta có thể rời đi?"
"Đợi đến khi Bỉ Ngạn triệt để tịch diệt, ngươi có thể rời đi."
Đạo Tôn nói đến đây, lại quay sang đám người Động Huyền, Vu Khê nói: "Các vị đạo hữu, các ngươi chịu ảnh hưởng của kiếp vận, vi phạm đạo tâm, quay sang tấn công ta. Nhưng biết nhau đã lâu, ta cũng không trách tội."
Hắn nhẹ nhàng phất tay, ba vị Đạo Chủ Vu Khê, Giang Ninh, Cảnh Ninh tự mình phát ra một tiếng hét thảm, đột nhiên thân thể tan vỡ, hóa thành Tịch Diệt thiên hỏa hừng hực, gào thét bay xa.
Không lâu sau, ba vị Đạo Chủ biến thành Tịch Diệt thiên hỏa đã dung nhập vào trong vòng tròn tịch diệt do hỗn độn hình thành!
Vòng tròn tịch diệt kia đang diễn biến theo hướng Hồng Nguyên tịch diệt.
"Họ Cung, ta liều mạng với ngươi!"
Động Huyền vừa sợ vừa giận, cố gắng giãy giụa, muốn liều mạng với Đạo Tôn. Đáng tiếc thương thế của hắn quá nặng, hoàn toàn không thể làm Đạo Tôn bị thương mảy may.
Sầm Khê, Ngọc Khê và Hải Ninh Đạo Chủ cũng bi phẫn gần chết, muốn liều mạng với Đạo Tôn.
Thương tích của bọn họ còn nghiêm trọng hơn so với Động Huyền, càng không chịu nổi.
Đạo Tôn không để ý phản ứng của bọn họ nói: "Cát bụi trở về với cát bụi, đất trởi về với đất, Tịch Diệt Kiếp lần này, người chết trở về, mục đích đơn giản là kéo Bỉ Ngạn về phía tịch diệt nhanh hơn mà thôi. Bốn vị đạo hữu, Vu Khê, Giang Ninh và Cảnh Ninh đã chết, liền để bọn họ đi đi."