Tất cả đạo lực bên trong tiểu vũ trụ này đều được gia trì lên trên nhát rìu này, uy lực quả thực không gì sánh nổi!
Thái Nhất Đại Đạo Quân điều động đạo kiếm, đón đỡ phủ quang, chỉ thấy khi đạo kiếm đi qua, hỗn độn mở ra, lại tự hiển hiện ra thiên sơn vạn thủy, nhật nguyệt luân chuyển, ba ngàn đại đạo, diễn sinh thế giới trong hỗn độn!
Đạo kiếm và thần phủ va chạm, trong lúc nhất thời đạo lực pha trộn lẫn nhau, đạo tượng và đạo cảnh in dấu trong Hỗn Độn Hải, mãi không tiêu tan.
Tốc độ của hai người cực nhanh, một chiêu này đánh ra, chiêu tiếp theo đã sinh thành, nhanh chóng thi triển.
Nơi đây không có vũ trụ Hồng Nguyên gia trì, đạo lực của Thái Nhất Đại Đạo Quân lập tức kém hơn Hứa Ứng một bậc, trong dưới tình huống giao chiến nhanh chóng như vậy hắn dần dần chống đỡ không nổi.
Có điều trận chiến trong vũ trụ Hồng Nguyên vừa rồi, hắn thu hoạch cực lớn, lĩnh ngộ đối với đại đạo vô cấu hỗn nguyên nhất thể càng ngày càng sâu, không ngờ tu vi thực lực lại đang dần dần gia tăng!
Chỉ có điều hắn thăng tiến, Hứa Ứng cũng gia tăng, khiến cho từ đầu đến cuối hắn luôn kém hơn một bậc!
"Đánh tiếp như vậy trong vòng một trăm chiêu ta sẽ thua chắc, trong vòng ngàn chiêu ta phải chết! Cho dù ta có chạy trốn cũng sẽ bị Hỗn Độn Hải làm hao mòn đến chết! Hứa tặc, thật sự muốn giết ta!"
Cuối cùng Thái Nhất Đại Đạo Quân cũng nhận ra diện mạo thật của Hứa tặc dưới trướng mình, ánh mắt hấp háy, tìm kiếm cơ hội trở về vũ trụ Hồng Nguyên.
Nhưng Hứa Ứng biết trình độ Thái Nhất đại đạo của hắn cao hơn, đương nhiên sẽ không cho hắn cơ hội tiến vào Hồng Nguyên.
Hai người chiến đấu trong hỗn độn, hỗn độn khai mở trong dư âm chiến đấu, cảnh tượng rực rỡ lóa mắt. Có điều đạo cảnh mà bọn họ để lại trong Hỗn Độn Hải chỉ là cảnh tượng không có gốc rễ, không bao lâu nữa sẽ bị Hỗn Độn Hải mài diệt.
Nhưng tốc độ khuếch trương của vũ trụ Hồng Nguyên cũng từ từ nhanh hơn, không ngừng thôn tính đạo cảnh mà hai người lưu lại.
Sau khi nuốt chửng những đạo cảnh này, tốc độ mở rộng của vũ trụ Hồng Nguyên càng thêm nhanh chóng.
Hứa Ứng cũng phát hiện có gì đó không đúng, dần dần ép Thái Nhất vào chỗ sâu trong Hỗn Độn Hải, nhưng tốc độ khuếch trương của vũ trụ Hồng Nguyên kia lại có xu thế dần dần mất khống chế.
"Đáng tiếc, bên trong Hỗn Độn Hải không thể vận dụng đạo thân, bằng không ta chia một làm chín là có thể giết lão tặc." Hứa Ứng thầm nghĩ.
Thái Nhất Đại Đạo Quân dùng hết khả năng, dốc hết trí tuệ suốt đời của mình, ứng phó với Hứa Ứng, nhưng vẫn liên tục bại lui.
Trong khoảng thời gian ngắn hai người đã giao thủ mấy trăm chiêu, Thái Nhất Đại Đạo Quân đã sớm thua trận, dưới áp bức của Hứa Ứng, từng chiêu từng thức đi về hướng tử vong!
Đột nhiên, phía sau hai người truyền đến đạo quang vô cùng rực rỡ, ánh sáng chiếu vào Hỗn Độn chi khí, kéo dài cái bóng của cả hai thành vô hạn.
Bên trong hào quang kia, Hỗn Độn chi khí của Hỗn Độn Hải như tiêu tán, trở nên càng ngày càng mờ nhạt.
Hỗn Độn chi khí vẫn chưa thật sự tiêu tán, mà hóa thành ngàn vạn luồng đạo lực, dung nhập vào trong thiên địa.
Lúc này Hứa Ứng đang xuất chưởng bổ về phía đầu Thái Nhất, Thái Nhất Đại Đạo Quân cả người đều là máu, đạo kiếm nghiền nát hóa thành Thái Nhất đạo khí, không thể ngăn cản.
Đột nhiên, Hứa Ứng ngây người, chỉ thấy không biết từ khi nào biên giới vũ trụ Hồng Nguyên kia đã vượt qua bọn họ, lao nhanh ra xa.
Nơi biên giới Hồng Nguyên bao phủ, Hỗn Độn chi khí không ngừng tiêu tán, hóa thành đạo lực thuần túy.
Một vũ trụ mới đang hình thành!
Cùng lúc đó, trong đạo tâm của hai người sinh ra các loại cảm ứng kỳ diệu, bọn họ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong vũ trụ mới này, từng đạo cảnh hùng vĩ đang tỏa ra đạo quang âm u, từng đạo tượng quy mô kinh người, lơ lửng giữa vũ trụ, mang đến màu sắc khác nhau cho vũ trụ còn đang hình thành này.
Đạo tượng của bọn họ đều trở thành đạo cảnh của vũ trụ mới sinh này.
Hai người giật mình, trong lúc nhất thời quên mất tranh đấu.
Hỗn Nguyên Thái Nhất đạo lực, từ tthời không bắt đầu phân hoá, hình thành các loại thiên địa đại đạo, quá trình phân hóa một phần, mang đến cảm ngộ như hồng thủy xung kích đến.
Trong mắt Hứa Ứng và Thái Nhất Đại Đạo Quân, các loại ánh sáng lập loè, yên lặng ở trong cảm ngộ kỳ diệu này.
Nương theo những cảm ngộ này là Hồng Mông tử khí vô biên vô hạn.
Công đức đệ nhất vũ trụ, khai thiên tích địa.
Phần công đức khai thiên này chia thành hai phần, biến thành công đức do Hứa Ứng và Thái Nhất cùng hưởng.
Lần này hai người đại chiến trong vũ trụ Hồng Nguyên, dùng Thái Nhất đại đạo của bản thân, sắp xếp các loại đạo lực của vũ trụ Hồng Nguyên trong trạng thái hỗn nguyên, đẩy lịch trình diễn hóa Hồng Nguyên này về phía trước không biết bao nhiêu vạn năm.