Sức mạnh như thế nào mới khiến Hỗn Độn Hải cũng vỡ tan, hình thành nên một vực sâu rộng lớn như vậy?
"Trong Hỗn Độn Hải có rất nhiều nơi khó lường, đang chờ đợi được thăm dò." Y thầm nghĩ trong lòng.
Thuyền lầu dưới chân y đi tới vực sâu này rồi lại tiếp tục tiến về phía trước, không ngờ lại dự định băng qua vực sâu này.
Trong lòng Hứa Ứng đột nhiên giật thót, vực sâu khổng lồ này không biết là hình thành tự nhiên, hay do người làm ra, nhưng xuyên qua vực sâu tuyệt không phải chuyện tốt!
"Chắc Thái Nhất sẽ không hại ta!"
Trong lòng y hạ quyết tâm, khống chế thuyền lầu tăng nhanh tốc độ lái về phía đối diện vực sâu. Phía sau, từng chiếc từng chiếc thuyền lầu cũng chạy về phía đối diện, nhưng vào lúc này, trong vực sâu đột nhiên có âm thanh kỳ quái phát ra, chỉ thấy không gian vô lượng tuôn ra ngoài, phảng phất như từng cái bọt khí, khóa từng chiếc từng chiếc từng chiếc thuyền lầu vào trong bọt khí.
Thuyền lầu của Hứa Ứng cũng ở trong bong bóng khí.
Bọn họ tiến vào những bong bóng khí này mới phát hiện đây là một bong bóng thời không, là một loại kết cấu vũ trụ kỳ lạ.
Trong những bong bóng thời không này, tất cả tinh thần, toàn bộ tinh trạch, tất cả thế giới, đều ở trên vách bong bóng.
Một bong bóng thời không, chính là một cái vũ trụ khác.
Những bong bóng thời không này càng lúc càng lớn, ngôi sao mặt ngoài thời không cũng càng ngày càng nhiều, càng lúc càng lớn, sinh mệnh cư ngụ ở mặt ngoài bong bóng thời không tiến hóa cũng càng nhanh.
Còn có một số bong bóng thời không, không ngờ lại diễn sinh ra sinh mệnh trí tuệ!
Sinh mệnh là một ngẫu nhiên, sinh mệnh trí tuệ càng là ngẫu nhiên trong ngẫu nhiên , nhưng đối với vũ trụ mà nói, sinh mệnh là tất nhiên, sinh mệnh trí tuệ cũng tất nhiên.
Sinh mệnh trí tuệ trên bong bóng thời không này cũng có chút vô sự tự thuông, biết tu hành, thậm chí có một lần thử bay ra khỏi bong bóng thời không, đi tìm kiếm bên ngoài vũ trụ.
Bọn họ ngoan cường đến mức khiến người ta khâm phục.
Chỉ trong chốc látmọi người trên thuyền lầu, đã nhìn hết lịch sử hàng tỉ năm trên bong bóng thời không.
Mọi người tự mình thu hồi ánh mắt, khống chế thuyền lầu, chạy ra ngoài những bong bóng thời không này, lại thấy bong bóng thời không càng lúc càng lớn, bản thân hoàn toàn không cách nào tiếp cận biên giới thời không bong bóng.
Nhưng vào lúc này, từng cái bong bóng thời không lần lượt nổ tung, từng chiếc từng chiếc thuyền lầu thoát ra từ trong những bong bóng thời không này.
Sinh mệnh trí tuệ trên bong bóng thời không cũng vì thế mà dồn dập tử vong, tiêu tán, phảng phất như chưa từng tồn tại.
Đối với Hỗn Độn Hải mà nói, đây chính là hoàn lại nhân quả, từ đâu đến sẽ trở về nơi đó.
Mọi người khống chế thuyền lầu, ai nấy nhìn lại, thấy không gian giữa bọn họ bị bong bóng thời không kéo dài vô hạn, hoàn toàn không tìm thấy tung tích của Hứa Ứng.
Đừng nói Hứa Ứng, bọn hắn thậm chí không thể tìm được tung tích của những người khác!
"Vực sâu Hỗn Độn này thật sự rất đáng sợ, tiếp tục ở lại chỗ này,không biết sẽ phát sinh chuyện quái lạ gì."
Mọi người dồn dập đánh trống lui quân, ai nấy phát động thuyền lầu, trở về Bỉ Ngạn.
Cho dù không trở về, bọn họ cũng không cách nào tìm được tung tích Hứa Ứng.
Hứa Ứng một mình trên một chiếc thuyền lầu Thúy Nham, trong lòng thầm khen: "Địa điểm quyết chiến mà Thái Nhất sắp xếp, thật sự xảo diệu. Như vậy ta đánh một trận với hắn, sẽ không có ai quấy rầy."
Y tiếp tục khống chế thuyền lầu Thúy Nham, thuyền lầu đi theo phương hướng đã định, chạy mười mấy ngày, cuối cùng cũng tới bên kia vực sâu Hỗn Độn, lại tiến vào trong Hỗn Độn Hải.
Ngay khi y đang chạy ra khỏi Hỗn Độn vực sâu, một bóng người điều động thời không, xuyên qua Hỗn Độn vực sâu, thời không vô lượng phảng phất như nước chảy dưới chân hắn, tốc độ nhanh tới không thể tưởng tượng.
Ngay sau đó, thân hình kia cũng tiến vào trong Hỗn Độn Hải!
Bóng người kia không ngồi thuyền mà dựa vào thân thể lao qua Hỗn Độn Hải, chuyện này thật khiến người khác kinh ngạc.
Hứa Ứng nhận thấy được mục tiêu càng ngày càng gần, trong lòng hoàn toàn yên tĩnh. Thời điểm y quyết chiến với người khác, chiến ý ngập trời, nhưng trong lòng lại rất bình tĩnh.
Phía trước, một quầng sáng xuyên qua tia Hỗn Độn chiếu thẳng vào tầm mắt hắn.
Hứa Ứng kinh ngạc: "Thái Nhất lại tìm được chỗ thú vị như vậy ở Hỗn Độn Hải. Không hổ là Đại Đạo Quân, thích chạy loạn khắp nơi."
Y vừa nghĩ tới đây, đột nhiên có một bóng người hạ xuống trên thuyền lầu Thúy Nham, khiến thuyền lầu dừng lại.
"Hứa đạo hữu, dừng ở đây đi."
Động Huyền Đạo Chủ tay áo thùng thình, trong ống tay áo, bên dưới ống quần, khắp nơi đều là Hỗn Độn chi khí, từng tia từng sợi như bụi mù.
Hắn đi ngang qua Hỗn Độn Hải, không ngờ lại bản thân không hề bị đạo thương nặng mấy, có thương cũng chỉ là vết thương nhẹ, Thái Nhất đại đạo lập tức chữa trị!