Vừa mới có được loại sức mạnh vượt xa mức thông thường này, còn chưa kịp đắc ý thì đã bị một tồn tại kinh khủng hơn trấn áp, Lý Hiên cảm thấy một sự bất lực bao trùm.
Đây... chỉ là một đạo hư ảnh bàn tay mà thôi. Đòn tấn công mà hắn phát động bằng cách tận dụng lĩnh vực cố hữu khổng lồ, kết hợp với các quy luật phụ trợ trên "Tai Ách Chi Nhẫn", vậy mà lại bị chặn đứng một cách nhẹ nhàng như thế. Lý Hiên thậm chí không tài nào biết được đối phương đã chặn lại bằng cách nào.
Nhưng ngay khoảnh khắc bàn tay xuất hiện, cảm giác vạn vật hư không, vạn vật trống rỗng đó đã áp chế khiến tư duy của Lý Hiên đình trệ và hỗn loạn.
Bất kỳ niệm đầu hay ý nghĩ nào cũng không thể nảy sinh, tựa như hoàn toàn mất đi mọi cảm giác và cảm xúc.
Mãi cho đến khi cậu bé xuất hiện bên cạnh hắn từ lúc nào không hay lên tiếng, cảm giác mất kiểm soát hoàn toàn của Lý Hiên mới khôi phục lại.
Nhìn cậu bé bí ẩn mà mình từng gặp một lần này, trong mắt Lý Hiên lóe lên một tia cảm xúc phức tạp, sau đó hắn lặng lẽ lùi về bên cạnh Cơ Oánh Nghiên, đứng cùng bốn người Tát Đế Nhã vừa đưa Tô Ánh Tuyết trở về.
Chỉ là lúc này, số lượng người không thể mang lại cảm giác an toàn cho nhóm người họ. Với lĩnh vực cố hữu của Kẻ Hủy Diệt cộng thêm sức mạnh quy luật đi kèm trên "Tai Ách Chi Nhẫn", Lý Hiên hiểu rằng sức mạnh mình vừa bộc phát tuyệt đối đã đạt đến cấp độ Thẩm Phán Giả.
Hơn nữa, do loại quy luật độc lập nằm ngoài mọi sự vật mà ngay cả Lý Hiên cũng cảm thấy da đầu tê dại này, sức mạnh bộc phát ra tuyệt đối không phải thứ mà "chế độ thủ hộ" nửa mùa lần trước có thể so sánh được.
Thậm chí, những Thẩm Phán Giả khác đối mặt với đòn tấn công lần này của hắn cũng chưa chắc đã đỡ nổi.
Thế nhưng...
Một đạo hư ảnh, chỉ là một đạo hư ảnh mà thôi, đòn tấn công tưởng chừng có thể nghiền nát mọi thứ của hắn lại chẳng tạo nổi một gợn sóng nào.
Thẩm Phán Giả là gì? Thẩm Phán Giả là những tồn tại đã vượt lên trên tất cả các đạo luật, bao gồm cả Điều lệ Quản lý Vũ trụ. Ngoại trừ những kẻ mạnh cùng cấp, không ai có thể hạn chế hành động của họ. Họ là những nhân vật cuối cùng dùng ý chí bản thân thay thế luật pháp để thực thi thẩm phán.
Ngay cả điện chủ của Trung Ương Ngũ Thập Tam Điện, nếu không đích thân gửi hình chiếu tới yêu cầu trực diện, thì Đế quốc Phổ Lộ và Ngân Hà Đồng Minh vẫn bất chấp ý nguyện của bà ta mà đánh giết lẫn nhau.
Ngay cả khi bà ta đích thân tới nơi, cũng chỉ cho thời hạn đệm hai tháng làm dư địa chứ không đưa ra mệnh lệnh chết nào. Từ đó có thể thấy được sự đặc thù của Thẩm Phán Giả.
Thế nhưng trước mắt, chỉ một đạo hư ảnh bàn tay tiết lộ khí tức thôi cũng đã khiến hắn mất đi khả năng chiến đấu, điều này...
"Đây chính là sức mạnh thực sự của kẻ thao túng sao? Lúc trước còn thấy việc chỉ vì một đạo hư ảnh mà Niết Chấn bày ra vẻ mặt đó là hơi quá, giờ thì..." Lý Hiên nghĩ trong lòng với tâm trạng vô cùng phức tạp.
Tình thế hiện tại, nếu không có cậu bé từng gặp một lần này ở bên cạnh, đối phương muốn giải quyết nhóm người mình chỉ là chuyện tốn không chút sức lực, đó là còn trong trường hợp bản thể của đối phương còn chưa hề xuất hiện.
Tuy nhiên, tình thế lúc này có vẻ hơi vi diệu. Nếu tồn tại cấp độ này ngay từ đầu đã muốn giết mình thì tuyệt đối sẽ không có bất kỳ sự may mắn nào. Xem tình hình thì chủ nhân của bàn tay hư ảnh kia hẳn là muốn giúp Khâu Cát Mỗ đoạt lấy truyền thừa của mình.
Còn cậu bé bên cạnh mình đây, nếu lúc này còn coi cậu ta là một phân thể truyền thừa của mình thì đúng là đầu óc có vấn đề. Kết hợp với những lời cậu ta nói với hắn lần trước, cùng với thời điểm xuất hiện ở đây, tuy không biết vì sao.
Nhưng tên này dường như muốn giúp mình. Kiểu "yêu thương" vô duyên vô cớ này khiến Lý Hiên cảm thấy hơi khó hiểu. Điều duy nhất hắn biết là bất kể đối phương có mưu đồ gì, dù mục đích cuối cùng là thiện ý hay ác ý, thì hiện tại hắn chỉ có thể coi cậu ta như cọng rơm cứu mạng.
Vì cậu ta dám chế giễu đối phương như vậy, rõ ràng là tồn tại cùng cấp với kẻ kia.
"Các ngươi nên biết giới hạn của ta, có một số việc ta sẽ không để nó xảy ra lần thứ hai." Đúng lúc này, một giọng nói trầm hùng không rõ nguồn âm thanh, vang vọng khắp bầu trời bao trùm toàn bộ khu vực này.
Ngôn ngữ mà hắn sử dụng chính là thứ "Tổ ngữ" kỳ diệu kia. Chỉ cần một tiếng nói cũng đủ nghe ra sự tang thương trong đó, tựa như đã tồn tại từ thời cổ đại xa xôi.
"Hi hi~, yên tâm đi, ngươi tự biết mà, từ đầu đến cuối chúng ta đều không hề đưa ra sự giúp đỡ trực tiếp nào cho hắn, nếu không e là ngươi cũng chẳng thể yên tĩnh đến bây giờ đâu. So với những thủ đoạn ngươi làm trong bóng tối, ta lại thấy chúng ta làm tốt hơn nhiều." Cậu bé kia mỉm cười nói như thể chẳng hề bận tâm.
Sau đó, gương mặt cậu bé nghiêm lại, nói với vẻ hơi nghiêm túc: "Từ lúc ta ra đời, chúng ta đã quyết định lần truyền thừa này sẽ tôn trọng ý kiến của ngươi, không nhúng tay vào nữa. Nhưng bây giờ, ngươi hẳn đã hiểu, chuyện này không phải chúng ta cố ý đối đầu với ngươi, mà là chính ngươi đã chọn sai đối tượng..."
Theo lời cuối cùng của cậu bé, cuối cùng trong hư không chỉ truyền đến một tiếng thở dài, sau đó giọng nói tựa như tồn tại vĩnh hằng từ cổ chí kim kia cũng không còn xuất hiện nữa.
"Phù~, cuối cùng cũng trấn an được rồi, ông lão này thật khó chơi." Chớp chớp đôi mắt to, cậu bé nói với giọng đầy ẩn ý với Lý Hiên sau khi giọng nói kia biến mất.
Mặc dù ngoại hình trông quá trẻ, nhưng sự tang thương trong mắt cậu ta không thể che giấu được sự lâu đời của nó. Lúc này nhìn lại cậu bé, Lý Hiên cũng cảm thấy hơi phức tạp: "Cảm ơn."
"Chít... chít..." Nghe lời cảm ơn của Lý Hiên, cậu bé chống một tay vào hông, tay kia liên tục đưa ngón tay ra lắc lắc: "Không cần cảm ơn ta. Vốn dĩ dù chúng ta có chọn ngươi làm người được hỗ trợ, nhưng với cái lĩnh vực dị dạng hiện tại của ngươi, thì cũng phải từ bỏ ngay lập tức thôi."
"Lần truyền thừa này vốn là việc tinh tế, yêu cầu về sự cân bằng cực kỳ cao. Bình thường thì khả năng tự điều chỉnh của bản thân đã rất mạnh, ngươi tu luyện dù có thiên lệch thì tốc độ nâng cao cũng là tổng hợp. Thế nhưng lần này ngươi chơi quá lửa rồi, sau khi sự cân bằng bị phá vỡ, nó sẽ vượt xa mức điều chỉnh cần thiết của người bình thường khi muốn đột phá thành Quan Sát Giả."
Nghe vậy, sắc mặt Lý Hiên hơi biến đổi, sau đó cũng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra là thấy mình tiếp xúc trước với sức mạnh quy luật nên mới cân nhắc lại.
Tuy nhiên, ý nghĩ này còn chưa kịp dứt thì cậu bé đã lên tiếng lần nữa, như thể đọc được suy nghĩ trong lòng Lý Hiên: "Không đúng đâu, dù ngươi có tiếp xúc với bản nguyên của chính mình khi đối phó với con côn trùng ngốc nghếch kia, nhưng nếu không thể đột phá thành Quan Sát Giả thì ngươi cũng đừng hòng sử dụng được nó. Nghĩa là gần như có thể kết luận ngươi sẽ dừng chân tại đây cả đời. Ngay cả khi có cơ hội đột phá, thời gian trì hoãn lâu như vậy cũng đủ để ngươi biến thành lương thực cho các vật chứa truyền thừa khác rồi."
Nhận được câu trả lời này, sắc mặt Lý Hiên trở nên khó coi. Nếu là người khác nói vậy, Lý Hiên có thể sẽ không để tâm, nhưng với một thằng nhóc hiểu rõ truyền thừa của mình như thế này thì thực sự đã tạo thêm cho Lý Hiên không ít áp lực.
Dù sao đi nữa, đây cũng chỉ là lời của đối phương, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc. Dù là vì bản thân, vì người yêu, người thân, bạn bè hay chính Liên bang Trái Đất, hắn tuyệt đối không được dừng bước tại đây.
"Chính là cái này... ta thích thái độ này của ngươi. Nếu không phải là ngươi, chúng ta tuyệt đối sẽ không vì một phế phẩm mà mạo hiểm như vậy." Lời nói sau đó của cậu bé tuy dùng giọng điệu rất tươi sáng, nhưng trong lòng Lý Hiên lại lóe lên một tia lạnh lẽo.
Phế phẩm không nghi ngờ gì chính là chỉ bản thân hắn với lĩnh vực không đồng nhất. Cuối cùng, trong tay "họ", hắn chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ. Vốn dĩ quân cờ bị hỏng thì cần phải vứt bỏ, nhưng không biết vì lý do gì, họ vẫn chọn hỗ trợ hắn...
Còn rủi ro mà đối phương nhắc đến, Lý Hiên cũng cảm thấy hơi mù mờ.
"Đi theo ta, trước hết đi tìm một người bạn của ngươi. Bây giờ ngay cả vật chứa truyền thừa mà tên kia hỗ trợ cũng đã bị loại, đúng là cần phải nói rõ cho ngươi một số điều. Hê~, vì quyền bỏ phiếu kép, cuối cùng ngươi chắc chắn sẽ có một trận chiến với hắn." Nhẹ nhàng điểm một cái trong không trung, một cánh cổng ánh sáng màu xanh lam hiện ra trước mặt mọi người.
Cậu bé kia không thèm để ý gì thêm mà bước thẳng vào trong. Thấy tình cảnh như vậy, Lý Hiên cùng ba người kia nhìn nhau, cuối cùng cùng nhau bước theo vào.
Vừa bước vào cánh cổng ánh sáng, Lý Hiên đã cảm thấy một sự dao động quy tắc nồng đậm đến mức khó tin, thậm chí là sự dao động quy luật trực tiếp hơn. Ngay cả sự dao động huyền ảo vốn ẩn giấu dưới mọi bản nguyên, gây nên sự rung động trong linh hồn hắn, ở đây cũng trở nên rõ ràng hơn rất nhiều. Dường như nơi này chính là nguồn gốc của mọi quy tắc và quy luật.
Thậm chí nếu một người bình thường đến đây, gần như chẳng cần tu luyện gì cũng có thể đạt đến trình độ hiểu biết về quy tắc của một Biến Cách Giả về mặt cảnh giới đơn thuần. Và nếu có thể tu luyện lâu dài ở đây...
Ngay khi Lý Hiên nghĩ đến đây, Tô Ánh Tuyết, người vừa vào theo sau và chưa kịp nói câu nào sau khi thoát nạn, đã không nói hai lời, lập tức ngồi xếp bằng tại chỗ tiến vào trạng thái tu luyện.
Ngoài cô ra, thực ra Lý Hiên cũng rất muốn làm vậy. Tuy nhiên, khi nhìn thấy kẻ đang nằm ườn trên một chiếc giường pha lê, quần áo xộc xệch, đang ngủ say sưa không chút hình tượng trước mắt, Lý Hiên lập tức thấy đau đầu.
Sau đó hắn nhìn quanh, cảm nhận kỹ lại một chút, mí mắt Lý Hiên giật liên hồi.
Hình như, có lẽ, có khả năng, chắc là nơi này chính là con phi thuyền mà Nam Cung Chỉ coi như báu vật. Con "Ngân Dực" khiến cả Đế quốc Phổ Lộ và Ngân Hà Đồng Minh đều phải kiêng dè.
Trước đây Lý Hiên luôn không hiểu một con phi thuyền cỏn con làm sao có thể giúp người khác nâng cao thực lực. Lần này sau khi lên được đây, Lý Hiên có xúc động muốn túm lấy tên ngốc kia ra dày vò một trận. Dám ngủ trong này, đúng là phí phạm của trời.
"Cháy rồi." Cậu bé đi vào trước đứng sang một bên, không thèm để ý đến sự chấn động trong lòng Lý Hiên, trực tiếp ném một ngọn lửa bình thường lên người Nam Cung Chỉ rồi bình thản nói.
Nam Cung Chỉ đang ngủ say tiêu hóa thức ăn, lúc này bật dậy ngay lập tức: "Nóng, nóng, nóng... Hừ~, lại là ngươi, thằng nhóc thối này, chán sống rồi à?"
Nam Cung Chỉ vừa bật dậy, nhìn thấy cậu bé trước mặt liền vớ lấy một món đồ trang trí pha lê trên đầu giường ném vào đầu cậu ta.
Hành động đó khiến Lý Hiên chưa kịp phản ứng lại suýt chút nữa hồn bay phách lạc, lao lên ôm chặt lấy Nam Cung Chỉ từ phía sau, đồng thời đưa tay bịt miệng cô nàng đang định nói gì đó.
Cảm giác xúc chạm mỹ miều vốn có, Lý Hiên hoàn toàn không có tâm trạng để thưởng thức. Còn Cơ Oánh Nghiên, người bình thường vẫn hay tung đòn tấn công tinh thần lên Lý Hiên, lần này hiếm khi không có hành động gì khác, chỉ là ánh mắt nhìn Lý Hiên trở nên hơi vi diệu.
Lúc này Lý Hiên thật sự muốn đập đầu vào tường, chuyện này đúng là...
"Không sao, cảm giác này cũng khá mới mẻ. Hơn nữa, dù sao cô ấy cũng là người của ngươi..." Những lời sau đó của kẻ bí ẩn này, Lý Hiên đã không còn nghe thấy nữa, vì cơn đau nhói quen thuộc trong đầu đã khiến hắn hơi không chịu nổi.
Tuy nhiên, chính vì cú này mà khí tức áp chế bất thường ban đầu đã thả lỏng hơn đôi chút. Ít nhất có một điểm Lý Hiên có thể hiểu được, tuy không biết vì lý do gì, nhưng đối phương dường như thực sự không có ác ý gì với hắn...
Đồng thời, câu nói vừa rồi của Nam Cung Chỉ cũng đã làm lộ ra không ít vấn đề. Lai lịch của con phi thuyền đáng sợ này e là có quan hệ không nhỏ với cậu bé bí ẩn kia.
Thực ra cũng phải như vậy mới dễ hiểu hơn một chút, vận may của tên Nam Cung Chỉ này đúng là nghịch thiên.
"Giờ đã biết mục đích ta đưa ngươi tới đây là gì chưa?" Sau khi quay đầu nhìn Lý Hiên đang hồi tưởng lại điều gì đó, trên mặt cậu bé lộ ra một nụ cười khó hiểu.
Lúc này Lý Hiên có chút suy tư gật đầu. Vốn dĩ do sự va chạm của nhân tố thoát ly cấp độ Kẻ Hủy Diệt làm rối loạn sự cân bằng ổn định trong cơ thể hắn, khiến hắn không thể khôi phục, cũng không thể đột phá thành Quan Sát Giả.
Nhưng nếu mình luôn mang theo "Tai Ách Chi Nhẫn" để điều hòa, đồng thời tu luyện trong con phi thuyền này, thì những điểm yếu ban đầu gần như được lấp đầy. Dựa vào "Tai Ách Chi Nhẫn" để cảnh giới tạm thời đạt đến Kẻ Hủy Diệt, sau đó ở trong "Ngân Dực" để tu bổ bản thể, thì có cơ hội trực tiếp vượt qua giai đoạn Quan Sát Giả, tiến thẳng đến cảnh giới Thẩm Phán Giả, chuyển hóa hoàn toàn những bất lợi ban đầu thành ưu thế.
Hèn gì trước đây Lý Hiên luôn cảm thấy "Tai Ách Chi Nhẫn" và "Ngân Dực" mang lại cho mình một cảm giác tương tự. Nếu đã như vậy...
"Ẩn Chi Hiền Giả rốt cuộc có thân phận gì?" Trong lòng Lý Hiên lúc này cũng cực kỳ nghi hoặc. Một tồn tại lâu đời như vậy mà nói là vật chứa truyền thừa thì có phần quá mức. Nhưng sau đó nghĩ đến từ "chúng ta" cuối cùng của cậu bé, lòng Lý Hiên cũng khẽ động.
Với thực lực và sự tính toán ở địa vị của họ, chẳng lẽ việc Tát Đế Nhã thay thế vị trí thời gian trước, cùng với việc nhận được "Tai Ách Chi Nhẫn", tất cả đều là vì bây giờ? Họ làm sao biết được mình chắc chắn sẽ vì nhân tố thoát ly kia mà phá vỡ sự cân bằng trong cơ thể?
Lúc này tâm trí Lý Hiên cũng quay cuồng nhanh chóng. Chỉ là trong lúc hắn ngẩn người, Nam Cung Chỉ đang bị bịt miệng trong lòng hắn đã gần như nghẹt thở, không ngừng giãy giụa ở đó.
"Giờ ngươi có gì muốn hỏi không?" Thấy dáng vẻ chìm trong suy tư của Lý Hiên, cậu bé chẳng hề bận tâm, trực tiếp lên tiếng.
"Ngươi là ai? Và mục đích cuối cùng của truyền thừa của ta là gì?" Lý Hiên từ từ hoàn hồn, nhìn thẳng vào đôi đồng tử màu vàng kim sẫm của đối phương mà hỏi.
"Ta à, tên thì quên rồi, nhưng ngươi có thể gọi ta là Nhân Quả. Còn mục đích cuối cùng của truyền thừa của ngươi, chính là điều hòa sự cân bằng của vũ trụ, nói trắng ra, là để kiềm chế kẻ vừa rồi." Sau khi nhún vai, Nhân Quả nói rất thẳng thắn.
Tuy nhiên, nghe thấy danh xưng mà cậu ta tự gọi mình, đồng tử của Lý Hiên không khỏi co rút lại...
Sau đó nói một cách khó khăn: "Vậy... vậy quy luật giới hạn của Thủ Vọng Giả và Quan Sát Giả..."
"Đúng vậy, đó là quyền quản lý của ta. Và trật tự cơ bản mà ta nắm giữ chính là sức mạnh Nhân Quả, cùng với sức mạnh Thời Không của ngươi là nguồn sức mạnh Trật Tự, là yếu tố cần thiết để điều hòa sự cân bằng vũ trụ. Đồng thời, ta cũng là Điện chủ đời thứ ba của Trung Ương Ngũ Thập Tam Điện, Phó Nghị trưởng của Nghị hội Trọng tài." Nhân Quả thừa nhận rất trực tiếp.
"Vậy người vừa rồi..."
"Ồ, hắn à, hắn chính là Điện chủ đời thứ nhất, đồng thời cũng là người sáng lập Nghị hội Trọng tài. Ý chí đầu tiên tồn tại từ khi vũ trụ mới ra đời, Thánh tộc... cùng tổ tiên của Trùng tộc, nắm giữ trật tự Hỗn Độn, có thể hủy diệt mọi thứ cũng có thể tạo ra mọi thứ. Ngươi cũng có thể gọi thẳng hắn là Hỗn Độn."
Nhìn kẻ đối diện với thái độ không chút quan tâm mà nói ra những lời gây sốc như vậy, Lý Hiên suýt chút nữa thì sụp đổ. Ngược lại, những người khác bên cạnh, hai kẻ lạnh lùng, một kẻ đang tu luyện, một kẻ ngốc nghếch, phản ứng với những lời này không hề lớn như Lý Hiên.
"Một... một tồn tại như vậy tại sao lại nhắm vào ta?" Lý Hiên có chút không chấp nhận được mà nói.
"Hắn đâu có nhắm vào ngươi, chỉ là lúc hỗ trợ đã không chọn ngươi mà thôi. Truyền thừa trật tự vũ trụ lần trước, tức là ta đây, đã bị can thiệp bởi vị Điện chủ đời thứ hai là Thánh tộc thuần chủng đầu tiên trên lý thuyết. Điều này khiến Hỗn Độn muốn Trùng tộc có được sức mạnh Nhân Quả rất bất mãn, nên lần này hắn đã giở trò trong bóng tối. Từ đầu, Trùng tộc ở Trái Đất của các ngươi và Khâu Cát Mỗ sau đó đều là do hắn sắp đặt. Và sau khi Chúa tể Trùng tộc 'bị' phản phệ, Khâu Cát Mỗ cũng đã đồng ý, sau này sẽ đứng trên lập trường của Trùng tộc để nói chuyện, đại khái là vậy đó." Nhân Quả ngồi trên mép giường, đung đưa đôi chân nói.
Những lời này cũng khiến Lý Hiên hiểu rằng mình đã bị cuốn vào vòng xoáy này một cách thụ động. Thế nhưng, người bảo vệ trật tự thời không, tồn tại dường như có thể ngồi ngang hàng với ba vị Điện chủ đứng đầu họ, điều này...
"Về địa vị thì có lẽ là ngang nhau. Nhưng vốn liếng của hắn dày dặn hơn nhiều. Ta và Vận Mệnh đều được coi là văn chức, tuy tính toán thao túng hơn hắn không ít, nhưng nếu hắn không nói lý thì hai chúng ta hợp sức cũng không làm gì được. Cả vũ trụ có thể bị luyện lại, từ đó quay về thời kỳ đầu của Vụ nổ lớn." Sau khi tiếp tục lén đọc suy nghĩ trong đầu Lý Hiên, Nhân Quả đảo mắt, dường như rất bất mãn và bất lực với hiện tượng này.
"Tuy nhiên, vì hắn có thể dung thứ cho việc truyền thừa của ta được Vận Mệnh sắp đặt, nhưng lại nhất quyết phải can thiệp vào truyền thừa của ngươi, chính là vì ngươi có vốn liếng để kiềm chế hắn, nên hắn không thể dung thứ cho việc ngươi đứng về phía chúng ta nữa."
"Hả? Người ta có thể luyện lại cả vũ trụ rồi, ngươi đừng có lừa ta." Lý Hiên lúc này thấy đau đầu. Đối với việc phe phái cấp cao gì đó, hắn thật sự không có hứng thú, bên nào cũng không muốn đắc tội. Lỡ bị tên đó nghe thấy, ai biết được hắn có bị điên lên, lúc mình chưa nhận được truyền thừa hoàn chỉnh mà làm thịt mình luôn không, hai kẻ "văn chức" kia xem ra không chặn nổi đâu.
"Biết tại sao thứ tự xuất hiện của chúng ta là Hỗn Độn, Vận Mệnh, Nhân Quả, Thời Không không? Nếu là thời điểm vũ trụ mới ra đời, trong tình trạng thời không hỗn loạn, ngươi dù có hoàn thành truyền thừa thì cuối cùng có lẽ ngay cả hai văn chức chúng ta cũng không đối phó nổi. Nhưng cùng với sự ổn định dần dần sau khi vũ trụ mở rộng, hiện nay với trật tự thời không hoàn bị, ngươi lại có khả năng ngăn cản kẻ đó..."
"Ừm~ do nắm giữ tầng thứ khác nhau, nên có chút khác biệt với những kẻ thao túng sử dụng sáu đại bản nguyên để tu bổ ở phía sau và Chúa tể Trùng tộc bị phân loại vào Nghị hội Thoát ly. Họ thích gọi chúng ta là Trật Tự Giả hơn. Tuy ta là văn chức, nhưng ta cũng có khả năng tạo ra và hủy diệt quy tắc. Dù là quy luật, chỉ cần nó có quả hủy diệt thì ta đều có thể khiến nó kết thành quả hủy diệt đó..."