“Chậc chậc... độ ngưng kết không gian thế này, e là phần lớn phi thuyền đều không thể thực hiện bước nhảy không gian được.” Vừa đeo thiết bị cảm ứng trên đầu, quan sát tình hình xung quanh, Lý Hiên vừa dùng những ngón tay thon dài trắng nõn khẽ lướt trong hư không, trong lòng không khỏi thầm nghĩ.
Thông qua năng lực phân tích thời không của bản thân, Lý Hiên nhận thấy không gian quanh trạm tín hiệu không gian nơi phi thuyền đang đỗ có phần hơi đặc quánh, bức tường không gian cũng trở nên kiên cố hơn nhiều. Có lẽ đây là sự chuẩn bị đặc biệt nhằm đối phó với chiếc phi thuyền có khả năng xuất hiện kia.
Tuy nhiên, vì lần nào cũng để nó tự do rời đi, nên có lẽ tác dụng chính của việc ngưng kết không gian này không phải là ngăn cản nó nhảy thoát, hoặc nói đúng hơn là căn bản không ngăn cản được, mà chắc là vì những yếu tố khác.
Đây cũng là lần đầu tiên Lý Hiên sử dụng loại radar cảm ứng linh thể này. Ngoài một số địa điểm đặc thù và phi thuyền chuyên dụng ra, độ phổ biến của loại radar này khá thấp. Quy trình chế tạo phức tạp và tỷ lệ hiệu năng trên giá thành gây tranh cãi là những yếu tố chính hạn chế nó. Ngay cả phi thuyền cá nhân của các tổ hợp thông thường cũng hiếm khi trang bị thứ cồng kềnh này. Ít nhất thì những chiếc phi thuyền cá nhân còn lại trong tay Lý Hiên đều không có chức năng đó. Thông thường, các loại radar khác đều có vùng chồng lấn nhất định với radar linh thể, ví dụ như radar dò tìm sự sống.
Đồng thời, kết quả hiển thị của loại radar này chỉ những cường giả cấp Biến Thảo giả hệ linh hồn trở lên mới có thể quan sát được. Xét về phạm vi đơn thuần, nó được coi là radar tầm xa, phạm vi cảm ứng lớn hơn nhiều so với cường giả cấp Thủ Vọng giả thông thường.
“Chậc... hiển thị mờ quá, đến cả thú sinh hóa và phi thuyền cũng không phân biệt nổi, bảo sao người ta nói tính ứng dụng của nó...” Nhìn màn hình hiển thị mà chỉ mình mới thấy được, Lý Hiên cũng hơi cạn lời. Trên phi thuyền thông thường, do có trí tuệ nhân tạo cao cấp và các thành viên phi hành đoàn, họ cũng sẽ hiển thị trên radar, hơn nữa vì tính chất dày đặc nên nhìn vào trông cũng là một khối thống nhất, gần như không thể phân biệt được gì. Có lẽ bên trong có vài thông số chuyên môn nào đó, nhưng rõ ràng Lý Hiên không biết những thứ này.
Ban đầu, anh còn sợ mình không phân biệt được đâu là phi thuyền mục tiêu. Nhưng người phụ nữ có mật danh "Thủy Ngân" kia lại bảo với anh rằng, khi mục tiêu xuất hiện, tự khắc anh sẽ hiểu.
Ngay lúc Lý Hiên đang cảm thấy hơi chán nản, Thủy Ngân, người chịu trách nhiệm liên lạc với bên ngoài, đứng dậy nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Đặc công Đệ Á đã tiếp xúc với mục tiêu, đang trong quá trình quần thảo trì hoãn, tọa độ x7372y4211z6975, toàn tốc tiến tới...”
Ngay lập tức, chiếc phi thuyền đã được cải tạo đặc biệt này tăng tốc với gia tốc cực lớn về một hướng.
Nhiếp Vũ Kỳ nhìn Nam Cung Chỉ đang cắn chặt chiếc "mũ hải tặc" trên tay, xé tới xé lui đầy vẻ bực bội, không khỏi đưa tay lên trán. Trên mặt cô là vẻ muốn cười nhưng cũng đầy bất lực. Cô không nhớ rõ đây là lần thứ mấy rồi, chỉ biết đối phương luôn dùng một chiêu thức cũ rích, còn bên này thì cứ thế mắc mưu theo lối mòn của đối phương.
Nếu cô nhớ không lầm, còn khoảng hai mươi đến ba mươi phút nữa là đội tiếp viện thứ hai sẽ tới, sau đó lại phải bắt đầu bố trí bẫy sụp đổ không gian để nhốt phi thuyền vào... Sau khi chạy thoát lại trốn chui trốn lủi một thời gian, rồi lại tự cho là đúng mà chạy ra ngoài.
Lúc này, Nhiếp Vũ Kỳ vừa giận vừa buồn cười với kẻ ngốc nghếch kia. Chỉ là những thủ đoạn mà bình thường cô chưa bao giờ chịu thiệt lại chẳng có tác dụng gì với đối phương, hoàn toàn bị khắc chế.
Tình cảnh của "Đại Mao" hiện giờ cũng rất tệ. Nghĩ đến những buổi hòa nhạc mình đã bỏ lỡ và những người hâm mộ thất vọng, Nhiếp Vũ Kỳ không khỏi muốn khóc.
“Đáng ghét, bọn hải tặc chết tiệt đó lại còn mua chuộc quân đội, không ngừng vu khống bôi nhọ mình, thật sự quá đáng ghét! Mình là đại hiệp cướp của người giàu chia cho người nghèo, chứ không phải hải tặc!” Nam Cung Chỉ cắn chiếc mũ hải tặc trên tay, vừa giật vừa phàn nàn đầy giận dữ.
Sự lay động khi giật mũ khiến bộ ngực đầy đặn như sắp nổ tung của cô xuất hiện những gợn sóng tuyệt đẹp, khiến Nhiếp Vũ Kỳ đứng bên cạnh có biểu cảm vi diệu, không tự chủ được mà cúi đầu nhìn xuống ngực mình. “Ngực to mà không có não, hay là tốt nhỉ? Ừm... có lẽ hơi ngốc đi một chút cũng được...” Nhiếp Vũ Kỳ gõ gõ vào đầu mình, đầy phiền muộn nghĩ.
Đúng lúc này, trong không gian hoa lệ như pha lê ấy, vài hình chiếu chân thực lập tức hiện lên, hiển thị một chiếc phi thuyền đang tiến đến từ hướng khác. Dù đã xem qua rất nhiều lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy phi thuyền tự mình xử lý vấn đề và sự chỉ huy trực tiếp của "kẻ ngốc" kia, Nhiếp Vũ Kỳ vẫn cảm thấy một sự rung động trước chiếc phi thuyền không rõ tín hiệu này. Trước đây, dưới sự hỗ trợ của Đại Mao, cô lái phi thuyền một mình cũng không sao, nhưng muốn thực hiện các động tác độ khó cao thì đừng hòng. Thế nhưng chiếc phi thuyền này lại như một phần cơ thể của "kẻ ngốc" kia, cô muốn điều khiển thế nào thì điều khiển, tính cơ động, linh hoạt, sức tấn công, phòng thủ, mọi thuộc tính đều có thể gọi là hoàn hảo...
“A! Xảo quyệt quá, lại phong tỏa không gian rồi, đáng ghét, tốc độ không lên được nữa.” Thấy có viện quân tới, Nam Cung Chỉ vừa định đưa ra lựa chọn gì đó thì đột nhiên như phát hiện ra điều gì, lên tiếng phàn nàn, chỉ là chữ "lại" kia...
“Bảo sao người ta nói thấy mục tiêu là nhận ra ngay, hóa ra lại rõ ràng đến thế.” Lý Hiên nhìn ký hiệu như mặt trời trên radar cảm ứng, không khỏi cạn lời nghĩ thầm. “Vốn dĩ phi thuyền tàng hình thông thường, sau khi phủ lớp sơn đặc biệt đều có thể ngăn chặn sự dò tìm của radar linh thể, đối phương chắc là không hề che giấu gì, có lẽ vì không biết che giấu nên mới thành ra thế này.” Sau khi thấy ký hiệu rõ ràng như vậy, Lý Hiên cũng rút ra kết luận trong lòng. Nhưng đồng thời anh cũng cảm thấy cạn lời với chủ nhân của chiếc phi thuyền này.
Tuy nhiên, điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh, dù sao anh cũng sẽ không ra mặt đối phó với băng hải tặc này. Việc cần làm bây giờ là chờ đợi sự xuất hiện của "Tàn Trùng", sau đó tìm...
Sau khi radar bắt được đối phương, Lý Hiên liền liên lạc trực tiếp với đội Đặc công Đệ Á đang quần thảo với chiếc phi thuyền kia. Lý Hiên cũng biết đội Đặc công Đệ Á, đây là đoàn lính đánh thuê trực hệ của Bảo an Đệ Á, các thành viên đều là lính đánh thuê độc quyền, nói chung là cũng có chút duyên nợ với anh. Thông qua liên lạc trực tiếp, dù đối phương có vẻ ứng phó khá chật vật, nhưng vì đã từng làm việc tương tự vài lần nên họ cũng khá quen tay. Chỉ là họ yêu cầu bên này tăng tốc nhanh hơn nữa.
Đợi đến khi radar hình ảnh quang học có thể trực tiếp bắt được mục tiêu, Lý Hiên cuối cùng cũng nhìn thấy hình dáng của chiếc phi thuyền đó. Toàn bộ phi thuyền khác biệt rất lớn so với phi thuyền thông thường, trông như được làm hoàn toàn từ pha lê, hình thái phi thuyền hiện lên vẻ linh tính, trong suốt, bề mặt không một kẽ hở, thậm chí không có cả thiết bị động cơ. Ngoài thân chính hình thoi, bốn cạnh ở phần giữa còn tỏa ra bốn khối pha lê hình thoi nhỏ hơn. Những khối pha lê này không thực sự kết nối với phi thuyền, nhưng giữa chúng như có một loại trường lực nào đó, đảm bảo sự ổn định tương đối.
Lúc này, vài bóng người nhỏ bé so với phi thuyền đang "quấy rối" xung quanh nó, vị trí của họ tình cờ lại ổn định ở gần bốn khối linh thể nhỏ tách rời kia, như thể đó là một điểm mù. Chỉ là bất kể họ tung ra đòn tấn công gì, khi đòn tấn công chạm tới phi thuyền đều biến mất không dấu vết, trông cực kỳ quỷ dị. Điểm này, có vẻ mấy người tấn công cũng biết, nên các đòn tấn công chỉ chú trọng số lượng chứ không cầu chất lượng, cứ liên tục quấy rối như vậy.
So với sự kiềm chế của một cường giả cấp Thủ Vọng giả làm chủ lực và vài cao thủ Biến Thảo giả làm phụ trợ, sự linh hoạt mà chiếc phi thuyền này thể hiện khiến Lý Hiên phải kinh ngạc. Đừng nói là phi thuyền cá nhân, trong mắt Lý Hiên, ngay cả độ linh hoạt của chiến cơ vũ trụ cũng kém hơn nó một bậc, kiểu như hàng không mẫu hạm mà linh hoạt hơn xuồng cao tốc vậy.
Khi phi thuyền tiến lại gần hơn, khu vực giao chiến lọt vào phạm vi cảm nhận của Lý Hiên, trong lòng anh bỗng xuất hiện một sự rung động khó hiểu. Chiếc phi thuyền đó mang lại cho anh một cảm giác rất kỳ lạ, nếu bắt buộc phải nói xem trước đây đã từng có cảm giác này chưa, thì có lẽ cảm giác mà "Tai Ương Chi Nhẫn" của Tát Đế Nhã mang lại cho anh cũng gần như vậy. Lý Hiên không thể diễn tả được, đồng thời lúc này anh cũng thực sự hiểu nguyên lý động lực của chiếc phi thuyền này. Nó thực sự coi không gian chính như một tấm vải nylon, không ngừng nén và đàn hồi, hoàn toàn đi ngược lại các định nghĩa vật lý cơ bản thông thường.
Đôi cánh Nguyên năng của chính Lý Hiên cũng có thể tạo ra tác dụng tương tự, nên anh tiếp nhận hiện tượng này khá nhanh. Tác dụng khóa không gian ở khu vực lân cận từ đầu giờ đã phát huy tác dụng, do mật độ không gian trở nên đặc quánh và hơi hỗn loạn, nên sự di chuyển kiểu đàn hồi của chiếc phi thuyền đó cũng bị ảnh hưởng nhất định. Nghĩa là, trong điều kiện bình thường, thứ này sẽ còn linh hoạt hơn hiện tại...
Nếu một thứ cồng kềnh như vậy mà điều khiển tự do như cơ thể con người... Nghĩ đến đây, Lý Hiên không khỏi nuốt nước bọt, quả nhiên không thể ra tay đối phó với thứ này. Nếu không, lỡ chọc phải rắc rối lớn thì thật là thảm...
“Ừm?” Ngay khi trong lòng Lý Hiên xuất hiện vài suy nghĩ khó hiểu, lực cảm nhận đã bao trùm chiến trường của anh phát hiện ra rằng, bên ngoài chiếc phi thuyền hình thoi kia bị ai đó phun một lớp sơn buồn cười, phá hỏng không ít khí tức tự nhiên vốn có của nó. Chỉ là nhìn hồi lâu, Lý Hiên vẫn không nhìn ra hình vẽ đó là gì, nhìn chung có thể là biểu tượng hải tặc truyền thống kiểu đầu lâu xương chéo, có vẻ vẽ quá thất bại, cảm giác như dùng một cái chổi lớn quét thẳng lên vậy.
“Chúng ta cũng ra ngoài thôi, Nại Lạc, cậu ở lại trên phi thuyền giám sát động tĩnh của đối phương, không làm gì thì nó sẽ không tấn công cậu đâu. Tiện thể liên lạc tiếp ứng viện binh phía sau, giải phóng liên lạc viên của Đặc công Đệ Á để họ tham gia chiến đấu.” Trong đoàn lính đánh thuê Tịch Dương, Thủ Vọng giả duy nhất lúc này đứng dậy nói với Lý Hiên. Nghe sự sắp xếp này, khóe miệng Lý Hiên vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp: “Cầu còn không được...”
Nụ cười này phối hợp với vẻ ngoài của anh khiến ba người còn lại, ngoại trừ vị Thủ Vọng giả kia, đều ngẩn người, sau đó mới ngượng ngùng vội vã đi theo đoàn trưởng của mình ra ngoài...
Lúc này Lý Hiên đương nhiên sẽ không quan tâm đến chuyện khác, hoặc nói đúng hơn là vì hình thái này dùng khá ít nên anh hoàn toàn không có ý thức gì. Nhưng vì cả việc liên lạc cũng giao cho mình, thì đó lại là điều tốt nhất...
“Cố lên, làm tốt lắm...” Lấy ra một cốc mì ăn liền từ thiết bị lưu trữ, Lý Hiên vừa húp sột soạt vừa nhìn hình ảnh radar quang học chiếu lên. Tình huống hiện tại rất thú vị, những người bao vây kiềm chế lấy hai Thủ Vọng giả làm chủ lực, các cao thủ Biến Thảo giả khác làm phụ trợ, tung ra các đòn tấn công vụn vặt nhưng liên tục. Còn chiếc phi thuyền kia thì cứ muốn đâm vào họ, không hề thể hiện ra bất kỳ vũ khí tầm xa nào khác, không biết là không có hay đối phương không muốn dùng.
Mặc dù chiếc phi thuyền này nhờ tận dụng "độ đàn hồi" của không gian để di chuyển nên sự linh hoạt vốn có là cực kỳ đáng sợ. Tuy nhiên, dù sao đây cũng là một chiếc phi thuyền không hề nhỏ, cộng thêm không gian bị ngưng kết khá nhiều nên muốn đâm trúng những kẻ tấn công ở điểm mù là rất khó. Có lẽ nếu nó cứ nhắm vào một người thì có thể giải quyết khá dễ dàng, nhưng chỉ số thù hận của món hàng này lại quá dễ thu hút, cứ người bị đuổi dừng lại một chút, người khác tăng cường tấn công, nó lập tức quay đầu, từ bỏ kẻ sắp đuổi kịp, khiến Lý Hiên cảm thấy buồn cười đến mức suýt phun cơm.
Chỉ là đồng thời, mọi đòn tấn công của tất cả những người tấn công đều không ngoại lệ, vừa tiếp cận vỏ pha lê là biến mất không dấu vết, khiến Lý Hiên cũng có chút cảm thán. Đây chắc cũng là một kỹ thuật tận dụng không gian, nếu bắt buộc phải nói điểm tương đồng thì hơi giống với quy tắc đồng bộ, chỉ là cách thức này cực kỳ tự nhiên và cao minh. Vì thế, Lý Hiên cũng đồng thời tiến hành phân tích.
Tuy nhiên đúng lúc này, hệ thống liên lạc của phi thuyền chớp tắt vài cái, kết nối với một giọng nói lạ: “Tình hình thế nào rồi? Ừm? Hóa ra là anh em của Sáng Thế Chi Thần, ha ha... thấy phi thuyền các người không có ký hiệu cứ tưởng là đám người ngoài đó chứ. Đã đến rồi thì chắc vấn đề không lớn lắm đâu... nhiệm vụ lần này lại có thể hoàn thành khá dễ dàng...”
Giọng nói này lúc đầu có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn và thô lỗ, nhưng sau đó đột nhiên khựng lại, tông giọng dịu đi không ít. Hóa ra là đã nhìn thấy vẻ ngoài của Lý Hiên ở đây. Nghe lời đối phương, Lý Hiên cũng biết bị nhận nhầm. Hiện tại Đặc công Đệ Á và lính đánh thuê Tịch Dương đã có mặt, chỉ còn lại người của Sáng Thế Chi Thần và Tàn Trùng. Vì đối phương nói như vậy, rõ ràng là người của Tàn Trùng. Lúc này trong lòng Lý Hiên cũng thoáng qua một cảm xúc khó hiểu, không dễ dàng gì, cuối cùng cũng tìm được...
“... Các hạ?” Thấy Lý Hiên "ngẩn người", liên lạc viên của Tàn Trùng ở phía đối diện có vẻ hơi kỳ lạ, gọi hai tiếng.
“Ồ... không có gì, các người cũng bắt đầu đi, chúc các người ‘thuận buồm xuôi gió’...” Lý Hiên nói với vẻ mặt cực kỳ bình thản. Dù đối phương cũng thấy lạ tại sao lại dùng câu "thuận buồm xuôi gió", nhưng trong tình huống hiện tại cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ coi đó là lời chúc thông thường. Nghe vậy, người đàn ông đó trong lòng còn thoáng qua một tia tự hào, ngay cả người của Sáng Thế Chi Thần cũng dành sự tôn trọng nhất định cho đoàn lính đánh thuê của mình, điều này đủ chứng minh lựa chọn ban đầu của đoàn trưởng là đúng. Bị người ghét thì sao? Không thích thì sao? Chỉ cần có thực lực là có thể giành được sự tôn trọng, đám kẻ phản bội kia mãi mãi không bao giờ có được địa vị như vậy!
Từ chối đề nghị thay mình làm liên lạc viên của đối phương, sau khi tắt liên lạc, Lý Hiên ngồi nhắm mắt tại chỗ hồi lâu. Trong thời gian này, trên bề mặt cơ thể anh xuất hiện từng đợt dao động cực kỳ bất thường, nhìn từ xa sẽ có cảm giác không khí bị vặn vẹo. Đợi đến khi sự vặn vẹo lắng xuống, Lý Hiên tại chỗ mở mắt ra. Từ phía sau anh, một người khác "chui" ra, chính là Lý Hiên ở trạng thái bình thường. Khẽ vặn cổ, nhìn "bản thân" trước mắt một cái, trong mắt Lý Hiên thoáng qua vẻ hài lòng.
Cùng với sự hiểu biết sâu sắc về thuộc tính không gian, hiện tại việc tạo ra phân thân tạm thời của mình cũng có thể đa dạng hóa hơn. Lấy không gian làm cơ sở, dung hợp thuộc tính của sáu hệ khác để tạo thành phân thân, khi mượn sự chiếu rọi lĩnh vực cố hữu của bản thân, lại có thể phát huy sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ. Vốn dĩ đối phó với người của Tàn Trùng, cứ trực tiếp để phân thân ra ngoài là được, nhưng có vài thứ không tự mình ra tay thì ý nghĩa sẽ giảm đi không ít. Đã vậy thì...
Nghĩ đến đây, Lý Hiên hừ lạnh một tiếng, trực tiếp xé rách không gian trước mặt để tiến vào không gian phụ. Không gian vốn dĩ đã ngưng kết rất nhiều trong khu vực này, trước mặt anh lại như làm bằng giấy.
“Ừm? Người của Sáng Thế Chi Thần đâu?” Sa Đặc dẫn thuộc hạ cắt vào chiến trường, thông qua mạng cục bộ tạo bởi trí tuệ nhân tạo của giáp chiến không khỏi hỏi.
“Là anh em của Tàn Trùng phải không? Ha ha, vị đó không phải bạn của Sáng Thế Chi Thần, là một thành viên tạm thời do Tịch Dương chúng tôi chiêu mộ.” Lúc này, vị đoàn trưởng Thủ Vọng giả của đoàn lính đánh thuê Tịch Dương cũng cười sảng khoái đáp.
“Hừ! Hóa ra không phải, làm lão tử lãng phí bao nhiêu biểu cảm, đúng là khốn kiếp! Đám người ngoài các người chẳng hiểu quy tắc gì cả.” Sa Đặc nghe câu trả lời này thì tỏ vẻ không vui, sau khi né một cú đâm của phi thuyền, cũng ném ra vài thiết bị kỳ lạ từ trong tay. Nếu quan sát kỹ, trong vùng không gian này còn có rất nhiều vật phẩm tương tự, là do người của hai đoàn lính đánh thuê kia ném ra, chắc là một loại bố trí nào đó.
Nghe giọng điệu gay gắt của Sa Đặc, trong mắt đoàn trưởng đoàn lính đánh thuê Tịch Dương cũng thoáng qua tia giận dữ, nhưng dù sao cũng đang trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, hơn nữa Ngân Hà Đồng Minh là sân nhà của đối phương, anh ta đành cưỡng ép nén cơn giận xuống. Danh tiếng của đối phương gần đây anh ta cũng nghe phong phanh, không cần thiết phải chấp nhặt với một đám chó điên.
“Người không hiểu quy tắc thì nhiều lắm, thực ra tôi cũng không hiểu quy tắc cho lắm...” Tuy nhiên đúng lúc này, một giọng nói xuất hiện một cách khó hiểu, từ hư không vang lên giữa vùng không gian này. Sau đó, trong lòng Sa Đặc đột nhiên thoáng qua cảm giác rợn tóc gáy, lập tức rời khỏi chỗ cũ. Sau khi hắn rời đi, xung quanh những thuộc hạ của hắn bắt đầu xuất hiện sự vặn vẹo từng điểm một. Khi họ chưa kịp phản ứng, sự vặn vẹo đó đã biến thành những gợn sóng dạng xoáy. Ngay sau đó, trong sự không hề phản kháng, họ như những mảnh vải rách bị xé nát thành từng mảnh rồi tan biến.
Đây không phải vết nứt không gian, mà chỉ đơn thuần là một đợt vặn vẹo không gian dạng xoắn ốc. Những tàn dư thi thể bị xé nát cũng trôi nổi xung quanh. Sau khi trong chớp mắt tiêu diệt toàn bộ Biến Thảo giả của Tàn Trùng lần này, trong hư không dần hiện ra một nam tử tóc đen mặc bộ giáp hoa lệ màu bạc trắng...
Thấy người đến, Sa Đặc vừa thoát nạn khẽ co đồng tử lại...
Cùng lúc đó, bên trong chiếc phi thuyền pha lê đang chạy loạn như con bò tót, nhìn thấy hình ảnh được chiếu ra này, Nhiếp Vũ Kỳ cũng hơi bất ngờ: “Ngài vệ sĩ?” Thế nhưng ngay khi cô vừa thốt ra cái tên đã để lại ấn tượng sâu sắc cho mình, thì Nam Cung Chỉ đang cắn môi, mắt đỏ ngầu điều khiển phi thuyền đâm loạn xạ ở phía xa cũng như sững sờ. Sau đó, vừa dậm chân vừa chỉ vào bóng người trên màn hình kêu lên: “A! Hắn... hắn... hắn... hắn... ơ... à, trông quen mắt quá...” Nói đến cuối, đầu cô cũng nghiêng sang một bên, nhíu mày đau khổ như đang lục lọi gì đó trong dung lượng não bộ nhỏ bé của mình...