"Chậc... sao lắm chuyện phiền phức thế không biết." Lý Hiên nhìn chấm đỏ trên bản đồ hiển thị lệch hẳn so với mục tiêu dự kiến, trong lòng cảm thấy hơi đau đầu. Dù sao cũng là đồng nghiệp, đã cùng nhau ra ngoài mà nhận được tín hiệu cầu cứu của đối phương thì không thể khoanh tay đứng nhìn.
Thế là Lý Hiên trực tiếp ra lệnh cho mười lăm thiếu nam thiếu nữ phía sau: "Tăng tốc hết mức cho ta, bám sát vào. Trên đường cứ mạnh dạn mà chạy, tất cả sinh hóa thú áp sát lại gần ta sẽ lo, chúng không thể nào tấn công được các ngươi đâu..."
Nghe Lý Hiên nói vậy, mười lăm học viên lập tức tăng tốc. Người duy nhất là linh năng giả tập sự cấp sáu bị Lý Hiên kẹp chặt dưới nách, vì là con gái nên cô bé cũng không hề kháng cự.
Dù sao những người có mặt ở đây thấp nhất cũng là chiến sĩ cấp tám, trong điều kiện không cần bận tâm đến sinh hóa thú trên đường, tốc độ của họ không hề chậm. Những con sinh hóa thú ít ỏi bị thu hút bởi động tĩnh của nhóm người liền bị một bóng người chém giết ngay khi vừa ló đầu ra, không con nào kịp chống cự hiệu quả, bao gồm cả một con gấu túi cấp hai bậc bốn. Tuy nhiên, cùng với sự di chuyển tốc độ cao của bóng người này, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng thét chói tai đầy méo mó của cô gái đang bị Lý Hiên kẹp, cảm giác còn kích thích hơn gấp bội so với đi tàu lượn siêu tốc.
Với tốc độ của Lý Hiên, việc bảo vệ mười bốn học viên còn lại là chuyện cực kỳ đơn giản. Thậm chí mỗi khi giết một con sinh hóa thú, Lý Hiên còn có thể tiện tay lấy ra tinh hạch của nó. Nhưng chỉ qua một đoạn đường ngắn mà đã xuất hiện vài con sinh hóa thú, đủ thấy mật độ sinh hóa thú trên đảo Tasmania và tính hung hãn của chúng đối với con người lớn đến mức nào.
Cũng chẳng trách tại sao có người dám mạo hiểm bị tộc Komodo trừng phạt để lẻn vào quần đảo Indonesia săn bắn...
Khi Lý Hiên tiến gần đến địa điểm, thông qua phạm vi tinh thần lực đã đạt tới một ngàn chín trăm mét, anh phát hiện ra có vài nhóm nhỏ giống như đội lính đánh thuê cũng đang lao về cùng một mục tiêu với mình.
"Chậc... náo nhiệt thật đấy. Ủa? Lại có tận hai võ năng giả chính thức cấp chín, chuyện gì thế này..." Sau khi một nhóm người đông đảo lọt vào phạm vi dò xét tinh thần của Lý Hiên, anh thầm nghĩ. Nhưng ngay sau đó, sự xuất hiện của hai võ năng giả chính thức cấp chín khiến Lý Hiên phải nghiêm túc nhìn nhận.
Với thực lực hiện tại, Lý Hiên quả thực không cần quá bận tâm đến võ năng giả chính thức cấp chín. Hệ thống sức mạnh phần cứng của anh thấp hơn họ một cấp, nhưng phối hợp với "Đạo", anh có thể chiếm ưu thế tuyệt đối. Tuy nhiên, ý nghĩa đằng sau sự xuất hiện của hai võ năng giả cấp chín lại đáng để cân nhắc. Chỉ nhìn tình hình thì hai người này không cùng một phe, và có lẽ cũng vừa mới đến không lâu.
Phải biết rằng do giới hạn tuổi thọ, số lượng võ năng giả chính thức cấp chín trên toàn cầu không nhiều hơn bao nhiêu so với các bậc thầy và chiến thần. Việc xuất hiện cùng lúc hai người ở đây quả thực là điều đáng chú ý.
Quét qua vài vòng, Lý Hiên đã tìm thấy đội của Da Thập và Anthony. Nhạc Vô Ưu thì vẫn chưa thấy đâu, chắc là do khoảng cách còn xa nên chưa kịp tới...
Hơn nữa, tình hình tại hiện trường... tuy mỗi người một phe, chia thành nhiều nhóm nhỏ, nhưng các nhóm khác có một đặc điểm chung là đang âm thầm bao vây hai đội của Anthony và Da Thập. Lúc này, sắc mặt của Anthony và Da Thập vô cùng khó coi.
Dù thực lực của hai người họ đứng hàng đầu trong số những thế lực ở gần đây, nhưng chưa nói đến việc đông người, chỉ riêng hai gã vừa mới đến kia thôi cũng đã không phải là đối thủ mà họ có thể đối phó. Chẳng biết hai người họ đã làm hành động "khiêu khích tập thể" gì mà lại thu hút hỏa lực dữ dội đến thế.
Tuy nhiên, vì chưa xuất hiện cao thủ cấp Chiến thần nên Lý Hiên cũng chẳng mấy bận tâm, trực tiếp dẫn các học viên phía sau đi vào, tiến đến bên cạnh Anthony và Da Thập. Sau đó, anh thả cô gái đang đỏ mặt, đôi mắt mơ màng, hai chân không ngừng cọ xát vào nhau xuống. Ờ... tình trạng của cô bé đừng hiểu lầm, chỉ là do tác dụng phụ của linh năng mà thôi...
Thấy tình cảnh của cô bé, Lý Hiên cũng hơi đau đầu. Vừa nãy có vẻ hơi kích thích quá đà, nhưng giờ không có thời gian cũng chẳng có địa điểm để cô bé "giải tỏa", nên anh đành đỡ lấy vai cô, vận một chút nguyên năng vào để giúp điều hòa lại.
"Anh bạn Lý Hiên, cậu đến rồi à. Chậc... không ngờ lại gây ra tiếng vang lớn đến thế..." Anthony nhìn Lý Hiên cười khổ. Có vẻ tín hiệu cầu cứu là do anh ta phát ra.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đám người này định làm gì vậy?" Lý Hiên nhìn quanh tình hình rồi hỏi. Ban đầu, đám người vây quanh không ra tay có lẽ vì e ngại thực lực của Anthony và Da Thập. Những người xung quanh tuy cũng có nhiều chiến sư nhưng đa phần chỉ ở cấp một, hai, ba, rất hiếm người trên cấp bốn. Nhưng với sự xuất hiện của hai võ năng giả cấp chín, cục diện tại hiện trường đã bị trấn áp. Dù không phải ai cũng nhận ra thực lực của họ, nhưng luồng khí thế phóng thích không kiêng nể kia đã đủ chứng minh hai gã này là võ năng giả chính thức cao cấp.
Hơn nữa, sau khi Lý Hiên đến, anh còn dò xét được có khá nhiều người đang tiến về phía này. Nhóm người đến sau rõ ràng có thực lực và tố chất cao hơn, tình hình đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của Anthony và Da Thập nữa.
Sở dĩ cục diện hiện tại còn khá bình ổn là vì hai võ năng giả cấp chín kia đang đối đầu với nhau. Nhìn biểu cảm của họ, dường như họ hoàn toàn không để mắt đến Anthony và Da Thập. Một trong hai võ năng giả cấp chín là một người đàn ông châu Á trung niên, trông có vẻ lẻ loi, nhưng khí thế thực lực lại nhỉnh hơn người đối diện một chút. Người còn lại là một người da trắng tóc đỏ nâu, nhưng sau lưng ông ta lại có nhóm người đông đảo và chất lượng nhất tại hiện trường.
"Haizz... khó mà nói hết được. Tóm lại không biết hôm nay xảy ra vấn đề gì mà từ di tích YJSS07 lại bắn ra hơn mười tấm thẻ quyền hạn truy cập. Tình cờ điểm bắn ra ban đầu nằm gần chỗ tôi, nên tôi chặn lại được mười một tấm. Nhưng tình huống này lại bị một đội lính đánh thuê khác nhìn thấy. Trong số đó có một tấm thẻ vàng và hai tấm thẻ bạc..." Anthony cười khổ nói.
"Đội đó là đồ ngốc à? Lại đi truyền tin tức ra ngoài một cách vô tội vạ như thế?" Lý Hiên đảo mắt, anh cũng chẳng hề hạ thấp giọng. Thẻ quyền hạn truy cập là thứ mà di tích YJSS07 bắn ra hàng năm, phải có loại thẻ này mới có thể tiến vào di tích trong tháng 10 và tháng 11. Thông thường, việc phát hành thẻ này có thời gian cố định nên đa số đều bị các thế lực lớn độc quyền, chỉ một phần nhỏ mới lọt ra ngoài.
Mỗi lần khám phá di tích YJSS07 đều xuất hiện không ít thứ tốt: vũ khí văn minh tiền sử, giáp chiến đấu, dược tề đặc biệt, con rối chiến đấu... Điểm khác biệt duy nhất là phong cách của di tích này khác biệt khá lớn so với các di tích tiền sử khác, những thứ lưu lạc ra ngoài cũng mang phong cách khác lạ.
Hơn nữa, di tích YJSS07 là di tích cao cấp duy nhất cho đến nay không có cơ quan chí mạng. Dù bình thường tỉ lệ tử vong khi vào lên tới 30%, nhưng những người đó đều chết trong các cuộc tranh giành vật phẩm. Những người tự tin vào thực lực của mình đều tranh nhau muốn vào.
Tuy nhiên, dù sao đây cũng là thứ phải mạo hiểm mới cướp được, không phải cứ thế mà lấy. Thẻ quyền hạn thông thường cũng không quá quý hiếm vì năm nào cũng bắn ra khá nhiều. Nhưng trong số đó có hai loại thẻ đặc biệt: thẻ vàng và thẻ bạc.
Thẻ bạc thì dễ nói, thường mỗi năm có vài tấm, người cầm thẻ bạc vào di tích có khả năng nhận được vật phẩm cao hơn nhiều so với thẻ thường. Còn thẻ vàng thì chắc chắn nhận được vật phẩm, chỉ là có giữ được hay không thì tùy vào bản lĩnh của mỗi người. Thẻ vàng không phải năm nào cũng có, nó bắn ra ngẫu nhiên không theo quy luật. Lần này xuất hiện một tấm thẻ vàng, đó là đại diện cho ít nhất một con rối chiến đấu. Nếu có thể kiếm được giáp chiến đấu tiền sử thì coi như phất to rồi...
Lý Hiên cũng có ý định không nhỏ với tấm thẻ vàng này. Thẻ vàng có thể giúp người sở hữu tiến thẳng vào tầng sâu của di tích, đây là thứ cực phẩm. Bản thân anh còn chưa biết phải đi sâu đến bao lâu mới có được thông tin mình cần, tất nhiên là phải có được thứ này mới tốt...
"Nhóc con, ngươi nói ai là đồ ngốc..." Ngay khi Lý Hiên vừa dứt lời, một giọng nói đầy vẻ ngạo nghễ truyền đến. Người lên tiếng là một chiến sư cấp sáu, cũng là kẻ có thực lực khá cao trong vùng. Nhóm của hắn đứng ngay sau võ năng giả chính thức cấp chín thực lực yếu hơn một chút. Nhìn ký hiệu XV trên cổ tay áo, không khó để nhận ra họ là nhân viên của tập đoàn AEE, chuyên bán thú cưng.
Nhìn bến cảng thuộc sở hữu của AEE cũng đủ hiểu tại sao họ có thể trở thành thế lực hùng mạnh nhất ở đây. Nhưng có vẻ việc truyền tin tức của họ xảy ra sai sót ở đâu đó dẫn đến việc có quá nhiều người kéo đến. Chắc giờ chính họ cũng đang bực bội. Dù hiện tại họ là phe thế lực lớn nhất, nhưng muốn kiểm soát hoàn toàn hiện trường vẫn hơi khó, dù sao vẫn còn sự tồn tại của một võ năng giả cấp chín khác.
"Ai tiếp lời thì chính là người đó thôi..." Lý Hiên thản nhiên đáp. Vì mối quan hệ với Alger, Lý Hiên thực sự không có thiện cảm với người của XV. Hơn nữa, tình hình hiện tại rõ ràng là đối phương muốn cướp đồ từ đây, mà thứ muốn cướp lại là thứ Lý Hiên đang cần, tất nhiên anh chẳng có giọng điệu tốt đẹp gì...
Sau đó, Lý Hiên cũng không thèm để ý đến lời nhục mạ của gã kia, trực tiếp nói với Anthony: "Đưa thẻ vàng cho tôi, nếu không xuất hiện cao thủ cấp Chiến thần thì tôi đảm bảo an toàn cho tất cả các tấm thẻ còn lại..."
Nghe Lý Hiên nói vậy, Anthony ngẩn người một chút, sau đó như ném một miếng sắt nóng, đưa tấm thẻ vàng cho Lý Hiên. Những tấm thẻ quyền hạn khác anh ta vẫn giữ bên mình. Đối với phản ứng này, Lý Hiên cũng không để tâm. Quả thực nếu không có Lý Hiên, đợi Nhạc Vô Ưu đến, ngoài tấm thẻ vàng chắc chắn phải giao ra, những tấm khác vẫn có thể tranh thủ giữ lại. Vì vậy, đối với tấm thẻ vàng này, Anthony không hề tiếc nuối, đưa cho Lý Hiên còn có thể giúp chia sẻ hỏa lực.
"Cuồng vọng!", "Không tự lượng sức mình..." Hai võ năng giả chính thức cấp chín đồng thanh cười nhạo.
"Ha ha... tiểu huynh đệ có khí phách, nhưng hành động theo cảm tính thì không tốt đâu. Đưa tấm thẻ vàng và một tấm thẻ bạc cho ta, ta sẽ đưa các ngươi rời khỏi đây, nhanh lên..." Ngay lúc này, một luồng truyền âm tinh thần truyền vào tai Lý Hiên. Nhìn biểu cảm của Anthony, có vẻ anh ta cũng nhận được. Thông qua phán đoán tinh thần lực, Lý Hiên cho rằng đó là một linh năng giả chính thức cấp tám. Với ưu thế linh hoạt trên không của linh năng giả, những gì hắn nói cũng có phần đáng tin.
Tuy nhiên, Lý Hiên tin rằng sau khi đưa thẻ cho đối phương, hắn sẽ một mình bỏ chạy. Mang hai tấm thẻ bỏ chạy rõ ràng tiện hơn nhiều so với việc mang theo hai người.
"Là kẻ nào!" Người đàn ông châu Á tóc đen trung niên nhìn về phía Lý Hiên quát lên. Dù sao cũng là võ năng giả chính thức cấp chín, mà linh năng giả kia không phải hệ ảo ảnh hay hệ ẩn nấp dò xét nên đã bị bắt được dao động tinh thần lực.
Ngay lập tức, một bóng người lao xuống từ trên cao, đồng thời hối hả bảo Lý Hiên và Anthony ném thẻ quyền hạn lên, thậm chí còn sử dụng một chút ám thị tấn công vụng về. Sở dĩ hắn không dùng tinh thần lực thực chất để trực tiếp điều khiển lấy thẻ là vì sợ bị hai võ năng giả cấp chín kia tấn công cắt ngang từ xa, nên mới mạo hiểm đích thân lao xuống. Sự xuất hiện của bóng người này trực tiếp trở thành ngòi nổ, hai võ năng giả cấp chín kia cũng đồng thời lao về phía Lý Hiên...
Nhìn những học viên đang biểu cảm đau đớn, chịu áp lực khi bị ba cao thủ khóa chặt khí cơ, Lý Hiên lắc đầu bất lực, sau đó biến mất tại chỗ. Trong tai Anthony và những người khác vẫn còn vang vọng giọng nói của Lý Hiên: "Ở lại tại chỗ chú ý bảo vệ học viên, nếu không được thì cứ giao ra vài tấm thẻ cũng được, lát nữa ta sẽ giúp các người thu hồi lại..."
Khi rời đi, Lý Hiên không hề che giấu khí tức của mình, đồng thời sử dụng ý cảnh "Đạo" để thực hiện một động tác dẫn dắt khí tức. Thế là ba cao thủ vừa ra tay kia dưới sự dẫn dắt đã vô thức thay đổi phương hướng, nhanh chóng lao về phía Lý Hiên. Thậm chí chính họ cũng chỉ nghĩ rằng mình theo bản năng muốn đuổi theo người giữ thẻ vàng, không hề để ý...
---❊ ❖ ❊---
Cảm thấy khoảng cách đã đủ xa để không làm cuộc chiến ảnh hưởng đến phía bên kia, Lý Hiên liền xoay người dừng lại...
"Ái chà... vừa mới tiêm dịch tiến hóa không lâu, không kiểm soát tốt lực đạo mà chết thì đừng trách ta..." Lý Hiên khẽ thở dài nói. Sau đó, đất đai và không khí xung quanh anh khẽ rung chuyển, những viên sỏi nhỏ bị chấn động bay lên không trung rồi hóa thành bột mịn...
Sau đó, Lý Hiên hiện thực hóa Nguyên năng chi nhận, dùng tay trái vuốt ngang qua nó. Theo sự di chuyển của tay trái, toàn bộ lưỡi đao bán trong suốt của Nguyên năng chi nhận biến thành màu đen yêu dị. Điểm khác biệt với trước đây là năng lượng của Nguyên năng chi nhận hoàn toàn được thu nhiếp vào trong, không gây ra bất kỳ dao động nào.
Những gì Lý Hiên làm chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng dù vậy, ba người đối phương lúc này cũng đã sắp đến trước mặt anh. Tuy nhiên, sắc mặt họ lúc này đều thay đổi, vì một áp lực khó hiểu xuất hiện trong lòng họ...
"Lực đạo quỷ dị thật, nhưng mà... hừ..." Người đàn ông châu Á trung niên thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhưng cuối cùng ông ta vẫn tin tưởng vào năng lực của mình hơn, tốc độ không giảm mà còn tăng lên lao tới. Lúc này ông ta đã chuẩn bị sẵn tư thế khởi đầu cho chiêu thức áo nghĩa đắc ý nhất của mình. Còn võ năng giả cấp chín người da trắng kia thấy đối thủ chính của mình lao lên cũng đành đâm lao phải theo lao. Lần này là ba người liên thủ, dù đối phương có là võ năng giả cấp chín thì cũng không dám đối đầu trực diện, huống chi áp lực đối phương tạo ra tuy lớn, nhưng thể hiện năng lượng đơn thuần vẫn kém hơn mình...
Lúc này, linh năng giả kia muốn rút lui nhưng kinh hãi phát hiện tinh thần lực của mình như bị một lực hút quỷ dị bám chặt, cơ thể không thể kiểm soát được mà tiếp tục lao về phía trước: "Sao lại thế này, sao lại thế này! Cho ta lui!" Dù hắn đang cố gắng kiểm soát, nhưng cuối cùng cơ thể vẫn không hề giảm tốc, khiến hai võ năng giả cấp chín bên cạnh cũng thấy lạ là tại sao linh năng giả này khi chiến đấu lại lao vào bằng thể xác, chẳng lẽ là tu luyện cả chiến sư và linh năng giả sao...
Sau khi tay trái vuốt qua Nguyên năng chi nhận, tay trái của Lý Hiên không hề rời đi, hai chân hơi khụy xuống, để Nguyên năng chi nhận gác lên tay trái. Sau khi ba người đối diện áp sát, Lý Hiên trực tiếp điều khiển Nguyên năng chi nhận theo một quỹ đạo kỳ lạ. Khi điều khiển lưỡi đao, lưỡi kiếm đã rạch một vết máu sâu trên cánh tay trái của Lý Hiên. Vết máu này vô cùng quỷ dị, máu tươi chảy ra trực tiếp bị Nguyên năng chi nhận hấp thụ. Nhưng Lý Hiên không hề bận tâm, vẫn đâm ra nhát kiếm yêu dị đó.
Khi Lý Hiên tung ra nhát kiếm này, dường như cả thế giới đều dừng lại, chỉ còn nhát kiếm của Lý Hiên đang chậm rãi vẽ nên một quỹ đạo huyền diệu. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, sự ngưng trệ đó bị phá vỡ. Nguyên năng cuồng bạo xung quanh bắt đầu hội tụ về phía nhát kiếm của Lý Hiên, thậm chí còn kéo theo luồng khí kình bạo liệt và tiếng rít chói tai. Lúc này, ba kẻ tấn công mới thực sự kinh hoàng nhận ra rằng con cừu non mà mình đối phó thực chất là một hung thú đến từ địa ngục. Trong lúc dụ dỗ bọn họ tới, nó mới xé toạc tấm da cừu và há cái miệng máu của mình ra...