Tinh Phong Truyền Thuyết

Lượt đọc: 8662 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255
Tiến »
Chương 143
tề tụ hồng hoang.

❊ ❊ ❊

Từng đạo hỗn độn lực bay lượn chung quanh Trương Tinh Phong, bầu trời cũng bắt đầu trở nên tối sầm. Tất cả mãnh thú của Hồng Hoang đều sợ hãi nằm rạp xuống mặt đất, không dám cử động.

Trương Tinh Phong thần sắc nghiêm túc, hai tay kết thành các loại thủ ấn, đột nhiên ngâm lên một tiếng:

- Tiểu Lục Thừa Nhiếp Tâm Trận —— Cố!

Hỗn độn lực ngập trời toàn bộ dồn về khoảng đất trống trước mặt Trương Tinh Phong......

Trương Tinh Phong chậm rãi từ trên không trung hạ xuống, mỉm cười nhìn Truyền Tống Trận. Quang mang trong tay chợt lóe lên, trong nháy mắt sáu khối thượng phẩm ngọc thạch đã đặt vào sáu phương vị của Truyền Tống Trận.

"Ta sẽ thử trước xem!" Trương Tinh Phong đi vào bên trong Truyền Tống Trận, hỗn độn lực lập tức phát ra. Quang mang chợt lóe lên, Trương Tinh Phong hoàn toàn biến mất tại Hồng Hoang.

Lúc này bên cạnh luyện võ trường tại Tinh Phong trang viên, một luồng sáng chợt xuất nhiên, Trương Tinh Phong từ bên trong bước ra.

"A......”......

Những tiếng hô kinh ngạc vang lên, những đệ tử đời thứ bảy mươi tám nhìn thấy Trương Tinh Phong đột nhiên xuất hiện, bọn họ biết Truyền Tống Trận đã thành công.

- Tốt lắm, mọi người hãy chuẩn bị sãn sàng, ngày mai sẽ bắt đầu đến Hồng Hoang luyện tập. Tất cả đệ tử đời thứ bảy mươi tám đều phải đi!

Trương Tinh Phong lớn tiếng nói.

Hơn một ngàn người lập tức bắt đầu trở về chuẩn bị, trong lòng bọn họ vô cùng hưng phấn. Hồng Hoang, một địa phương thần bí, là nơi tràn ngập thách thức. Hơn một ngàn đệ tử Thiên Tâm Tông đều trở về chuẩn bị vũ khí của mình. Bây giờ vũ khí đều là do bọn họ tự mình luyện chế ra, đạt đến Kim Đan kỳ thì đã có thể phát ra tam muội chân hỏa. Bọn họ cũng không phải luyện chế pháp khí, chỉ là dùng Bí Thiên Thạch luyện chế thành binh khí mà thôi.

Những đệ tử Thiên Tâm Tông này vì củng cố cảnh giới mà đã tu luyện mất bốn tháng, Trương Tinh Phong cũng cho rằng đã có thể tiến vào Hồng Hoang, cho nên hôm nay hắn mới bố trí Truyền Tống Trận.

Ngày thứ hai, hơn một ngàn đệ tử Thiên Tâm Tông hưng phấn thông qua Truyền Tống Trận đến Hồng Hoang. Truyền Tống Trận sử dụng rất đơn giản, chỉ cần đem chân nguyên lực của mình thôi động ngọc thạch là được.

Trương Tinh Phong thay đổi ba lần thượng phẩm ngọc thạch, trong lòng cũng có chút đau xót: "Ngọc thạch này cũng đắt tiền lắm!" May mắn là bây giờ hắn có rất nhiều ngọc thạch. Nếu như là ở Tu Chân giới, chỉ cần để cho một ngàn người truyền tống trong vòng một năm cũng đủ để Trương Tinh Phong phá sản rồi.

Cuối cùng tất cả Thiên Tâm Tông đệ tử đều đã truyền tống qua, Trương Tinh Phong là người đi sau cùng.

Nhìn những Thiên Tâm Tông đệ tử bắt đầu phân thành từng nhóm, Trương Tinh Phong âm thầm gật đầu. Thiết sót lớn nhất của Tu Chân giả chính là kỷ luật, muốn cho bọn họ lập thành nhóm là không có khả năng, chủ yếu là bởi vì khi tu luyện đều là một mình từ từ tu luyện. Còn bây giờ các Thiên Tâm Tông đệ tử này đều được huấn luyện dựa theo tiêu chuẩn quân đội, cho dù bây giờ trở thành Tu Chân giả, vẫn rất nghiêm túc chấp hành kỷ luật.

Một đội quân Tu Chân giả có kỷ luật, thực lực của môn phái tuyệt đối mạnh hơn rất nhiều so với những Tu Chân môn phái đồng dạng.

- Tốt lắm, trong khoảng thời gian này mọi người hãy tu luyện bên trong khu vực thứ nhất. Nhớ kỹ, cứ bảy người hợp thành một đội, khi gặp phải dã thú số lượng lớn, lập tức dùng Thất Tinh Bắc Đẩu Kiếm Trận để đối phó. Ba tháng sau, mọi người có thể tiến vào khu vực thứ hai. Đương nhiên đến lúc đó ta sẽ thông báo cho mọi người biết!

Trương Tinh Phong ra lệnh.

- Còn có, thu thập các loại bảo vật như linh chi đương nhiên cũng là nhiệm vụ của các ngươi. Ngoài ra khi giết chết mãnh thú hãy cố gắng đừng phá hư bộ da của nó, tất cả đều là tiền a!

Trương Tinh Phong đột nhiên cười.

" Ha ha......” Tất cả Thiên Tâm Tông đệ tử bên dưới cũng đều phá lên cười. Đúng, tất cả đều là là tiền mà!

- Tốt lắm, các ngươi có thể bắt đầu luyện tập rồi!

Trương Tinh Phong vừa cười vừa nói. Để cho Tu Chân giả luyện tập thật sự rất đơn giản, tất cả bọn họ đều đã vượt qua Tích Cốc kỳ, căn bản là không cần lương thực. Trương Tinh Phong chỉ cần đưa bọn họ đến Hồng Hoang...... sẽ có rất nhiều linh chi và nhân sâm, còn có một số lượng lớn da thú......

Ba tháng sau, Thiên Tâm Tông đệ tử bắt đầu tiến vào khu vực thứ hai. Đương nhiên lần này, Trương Tinh Phong an bài cho bọn họ bốn mươi chín người lập thành một đội, có thể tạo thành một siêu cấp Thất Tinh Bắc Đẩu Kiếm Trận, đủ để bảo vệ mình tại khu vực thứ hai.

......

Hôm nay, Trương Tinh Phong đang thoải mái ở bên hồ phơi mình dưới ánh mặt trời. Bây giờ đã có rất nhiều linh chi nhân sâm từ Hồng Hoang mang đến, ngoài ra còn có rất nhiều da thú, tất cả đều là vô số bạc, trở thành thế gia cũng là chuyện không còn xa vời nữa.

- Sư phụ, những đệ tử tu luyện tại Hồng Hoang truyền đến tin tức, bọn họ đã phát hiện người của Lý gia xuất hiện tại Hồng Hoang!

Trương Vũ đứng ở phía sau Trương Tinh Phong lên tiếng.

Trương Tinh Phong nhướng mày: "Mới chỉ vừa hơn một năm thôi, Lý gia đã đến được Hồng Hoang rồi, chia đều ra mỗi ngày đi được đến hơn trăm dặm. Nói cách khác hẳn là bọn họ không hề dừng lại. Xem ra vận khí của cao thủ Lý gia quả thật là tốt!

Đến Hồng Hoang đương nhiên đều là Tiên Thiên cao thủ, tốc độ nhanh vô cùng. Tiên Thiên cao thủ di chuyển trong sa mạc trăm dặm một ngày là chuyện rất bình thường. Bọn họ có thể trong vòng một năm đến được Hồng Hoang, cũng nói lên bọn họ không hề gặp phải nguy hiểm gì, nếu không thì không thể nào đến nhanh như vậy. Cho nên Trương Tinh Phong mới nói vận khí của bọn họ quả thật rất tốt.

- Các ngươi phát hiện ra lúc nào?

Trương Tinh Phong lên tiếng hỏi.

- Buổi sáng hôm nay, có Tinh Phong Vệ phát hiện ra rất nhiều người xuất hiện tại Hồng Hoang, thông qua y phục có thể nhận ra đó là người của Lý gia. Thật là không ngờ vận khí của bọn chúng lại tốt như vậy, có thể vượt qua sa mạc!

Trương Vũ đối với Trương Tinh Phong càng thêm tôn kính. Ngay cả việc khó tin như Truyền Tống Trận cũng có thể làm được, còn có việc gì không thể hoàn thành được đây?

Đồng thời Trương Vũ cũng có vẻ rất buồn bực. Hắn hiểu rất rõ uy lực sa mạc, nhưng người của Lý gia lại có thể vượt qua nhanh như vậy. Còn Hoàng Vũ đảo quốc, hai lần xuất động nhân mã đều gặp phải cơn lốc...... tổn thất hơn cả vạn người. Nghe nói đảo quốc này vẫn còn chưa chịu từ bỏ, lại tiếp tục an bài nhóm nhân mã thứ ba. Trương Vũ trong lòng thầm nghĩ: "Nhóm nhân mã thứ ba này rồi cũng sẽ bị sa mạc nuốt chửng thôi. Hắc hắc!"

Tương tự nhân mã của Liêu quốc cũng bị cơn lốc tập kích, ngoài ra còn có mấy vạn sa lang (chó sói sa mạc). Sa mạc nguy hiểm trùng trùng, có thể khi ngươi đang đi, cát dưới chân đột nhiên sẽ lún xuống, ngươi càng giãy dụa thì càng chìm mau hơn......

Cũng có thể khi ngươi đang đi, trên mặt đất đột nhiên sẽ xuất hiện sa thử (chuột sa mạc), vô số sa thử sẽ có thể khiến cho ngươi rất nhanh trở thành một bộ xương trắng......

Đây cũng là nguyên nhân mà Trương Tinh Phong không để cho các đệ tử băng qua sa mạc, có rất nhiều nguy hiểm căn bản là không thể nào ngăn cản được, chẳng hạn như là long quyển phong.

Bây giờ người của Lý gia lại may mắn vượt qua.

- Hắc hắc, bọn chúng còn phải có mạng để trở về nữa!

Trương Vũ cười lạnh nói. Người của Tinh Phong trang viên cũng đều phản cảm đối với Lý gia, có lẽ là bởi vì Trương Tinh Phong.

Trương Tinh Phong mỉm cười nói:

- Không cần lo đến bọn chúng, đến lúc đó tự ta sẽ có phương pháp giải quyết. Chuyện mà ta an bài ngươi đã làm xong chưa?

Trương Vũ cười nói:

- Đương nhiên, sư phụ yên tâm, con đã sớm chuẩn bị xong hết rồi. Một số lượng lớn da thú đã được vận chuyển đi, mỗi một kiện có giá khoảng năm ngàn lượng. Đáng tiếc là không có da của bạch hổ. Lúc trước khi kiểm tra da của bạch hổ, phòng ngự không ngờ lại có thể ngang với cả Bí Thiên Thạch!

Trương Tinh Phong đã sớm an bài Trương Vũ thành lập một cửa hiệu chuyên buôn bán da thú. Trương Vũ này cũng quả thật là lười biếng, trực tiếp từ trong những Thiên Phong đổ trang chọn ra một cửa hiệu ngoài mặt tiền. Đương nhiên những da thú này chính là từ Hồng Hoang mang đến. Trương Tinh Phong đối với việc này cảm thấy rất hài lòng, Thiên Phong đổ trang vốn rất lớn, một cái mặt tiền căn bản không là gì cả, hơn nữa còn tiết kiệm được rất nhiều chi phí.

- Nga, được rồi, A Vũ, ở chỗ ta còn có không ít da của ngân lang, do lúc trước ta đi thu thập nội đan tiện tay mang về. Ân...... ngân lang cùng với bạch hổ đều là cùng một cấp bậc, tuy rằng phòng ngự bên ngoài không thể nào so sánh được với bạch hổ, nhưng cũng có thể so sánh với huyền thiết chiến giáp. Mặc dù da của nó nhỏ hơn rất nhiều so với bạch hổ, nhưng cũng lớn hơn những ngân lang bình thường rất nhiều. Ngươi hãy đem bán một bộ với giá mười vạn lượng. Nhớ kỹ, một lần chỉ bán hai kiện mà thôi, hơn nữa tuyệt đối không được giảm giá!

Trương Tinh Phong dặn dò.

- Hắc hắc...... Sư phụ, người càng ngày càng biết cách làm ăn rồi đấy!

Trương Vũ cười đùa nói.

Trương Tinh Phong khẽ lắc đầu, cười cười nói:

- Tốt lắm, ngươi hãy đi về trước đi, ta muốn đến Hồng Hoang xem thử. Tinh Phong Vệ bọn họ cũng đã tiến vào khu vực thứ hai hơn một tuần rồi. Thuận tiện "chiếu cố" những cao thủ của Lý gia một chút. Ha ha!

Ánh mắt của hắn trở nên lạnh lẽo.

- Tuân lệnh, sư phụ, nhưng còn những da thú thì sao đây?

Trương Vũ nghi hoặc lên tiếng hỏi.

Trương Tinh Phong đưa một ngón tay chỉ ra ngoài cửa:

- Không phải ở ngoài đó sao?

Vừa rồi khi nói chuyện hắn đã từ bên trong Thiên Vũ thủ trạc lấy ra ba trăm bộ da của ngân lang.

- Đây là ba trăm bộ, ngươi không cần phải vội vàng đem bàn, cứ phân tán ra các địa phương. Ân...... Hay là ngươi một lần chỉ bán một bộ thôi, một tuần lễ bán một lần!

Trương Tinh Phong cũng biết cái gì càng hiếm thì lại càng quý.

- Sư phụ yên tâm...... con đã có phương pháp rồi, hắc hắc! Không làm phiền đến sư phụ nữa!

Nói xong, Trương Vũ lập tức rời khỏi.

Trương Tinh Phong bây giờ dư một cái Trạm Lam thủ trạc, nhưng bây giờ hắn cũng không biết nên cho ai. Tất cả những bảo vật của Trọng Huyền ma đế bên trong Trạm Lam thủ trạc hắn đều đã chuyển hết qua Thiên Vũ. Nhưng mà chỉ có một cái, hắn suy nghĩ mãi cũng không biết nên cho người nào?

Trương Tinh Phong cũng muốn luyện chế trữ vật thủ trạc, nhưng nó so với luyện chế pháp khí còn khó hơn rất nhiều. Bởi vì luyện chế trữ vật thủ trạc yêu cầu phải có nguyên liệu là Không Vũ Thạch. Không Vũ Thạch cũng chỉ là một nguyên liệu tương đối bình thường tại Tu Chân giới, cho nên bên trong thủ trạc của Bàn Cổ và Trọng Huyền ma đế đều không có, hơn nữa tại Phàm Nhân giới cũng không có loại nguyên liệu này.

Trương Tinh Phong cũng không biết, luyện chế cực phẩm trữ vật thủ trạc chẳng hạn như Trạm Lam thủ trạc thì không phải cần đến Không Vũ Thạch, mà là phải sử dụng Hư Không Thạch. Trương Tinh Phong cũng không nhận thức được, bởi vì Hư Không Thạch chỉ tồn tại ở tiên giới, hơn nữa còn cực kỳ trân quý.

Cho dù hắn có nhận thức được thì cũng vô dụng, bởi vì dùng Hư Không Thạch luyện chế trữ vật thủ trạc phải tốn thời gian rất dài, ít nhất cũng phải vài năm.

- Ân...... Bây giờ phải đi Hồng Hoang chơi đùa một chút!

Trương Tinh Phong mỉm cười, trong nháy mắt xuất hiện trên không trung.

Ngự kiếm phi hành giữa những tầng mây, tốc độ của Trương Tinh Phong rất nhanh, gió thổi rát mặt, y phục bay phần phật.

Sa mạc, sa mạc vô tận lại xuất hiện trước mặt hắn.

Trương Tinh Phong trong lòng cảm thấy thản nhiên, mỗi khi nhìn thấy sa mạc, hắn lại có một loại cảm giác như dung nạp thiên địa, vô cùng dễ chịu.

Hưởng thụ cảm giác tuyệt vời này, bất tri bất giác Trương Tinh Phong đã thấy được Hồng Hoang ở phía xa. Đột nhiên một đội ngũ xuất hiện bên dưới hắn.

Hỗn độn lực vận chuyển theo "Thiên Địa Bát Hoang Thị Thính Quyết", dễ dàng nghe được đối thoại bên dưới.

- Đại ca, bây giờ Lý gia, Vũ Văn gia bọn họ đều đã tới rồi. Còn có đội ngũ liên hợp của các bá tước, Liêu quốc, Kim quốc, còn có hoàng gia và Cao Ly cũng đã đến. Thật là may mắn, nhiều người như vậy mà cũng không gặp phải cơn lốc gì!

Một nam tử áo trắng lên tiếng. Ân, không đúng, không phải là áo trắng mà phải nói là áo xám.

Đại hán áo đen lập tức nói:

- Ha ha...... Chúng ta đều là đi theo người của Lý gia. Theo gia chủ nói thì linh giác của những cao thủ Lý gia có thể sớm nhìn thấy được nguy hiểm. Đương nhiên sử dụng linh giác cũng tiêu hao rất nhiều sức lực, cũng chỉ có Lý gia cao thủ vô số mới có thể duy trì liên tục như vậy!

Nam tử áo xám lập tức cười lạnh nói:

- Hừ, chỉ cần Ma Điện phái người đến thì có gì phải lo lắng, chỉ cần ba cao thủ luân phiên sử dụng linh giác là đủ rồi. Nhưng mà Ma Điện thì lại cứ luôn bảo thủ!

- Thạch Động, ít nói một chút đi. Ma Điện là nơi ngươi có thể nói đến hay sao?

Vị đại ca kia đột nhiên lạnh giọng nói.

Thạch Động xấu hổ cười cười, lập tức nói sang chuyện khác nói:

- Đại ca, huynh còn nhớ không? Lần đầu tiên đến đây, Liêu quốc và Kim quốc đều gặp phải long quyển phong. Bọn chúng cũng còn thông minh, lần thứ hai lập tức đi theo sau chúng ta. Còn cái gì Hoàng Vũ đảo quốc, ha ha...... đều là những kẻ ngu ngốc...... Ha ha......

Vị đại ca kia cũng tươi cười:

- Đúng, Hoàng Vũ đảo quốc quả thật là những kẻ ngu ngốc, đã chết hết ba nhóm nhân mã vẫn còn chưa hiểu ra. Nghe nói bọn chúng lại vừa phái ra mấy ngàn võ sĩ "tinh anh". Trời ạ, không có linh giác chỉ đạo, chúng tưởng rằng có thể an toàn thông qua sa mạc hay sao?

Thạch Động nói:

- Hắc hắc, đại ca, chúng ta hãy cứ từ từ mà quan sát, xem thử đảo quốc này rốt cuộc phái đến bao nhiêu cao thủ. Chúng ta đã đến gần Hồng Hoang rồi, bây giờ bọn chúng muốn đi theo ch1ung ta cũng không còn cơ hội nữa. Hắc hắc...... Thật sự không biết bọn chúng rốt cuộc muốn chết bao nhiêu người. Lần này nếu chết hết nhất định bọn chúng sẽ lại phái người đến, phái đến rồi lại tiếp tục chết...... Ha ha ha......

Thạch Động càng nói, càng cảm thấy người của đảo quốc này quả thật là ngu ngốc, liền cười lớn.

Trương Tinh Phong đứng trên mây nghe được, cũng phải kinh ngạc nói: "A...... Đảo quốc này lại kiên trì đến như vậy sao? Nhân mã ba lần đều đã chết mà vẫn còn tiếp tục. Không biết là can đảm hay là ngu ngốc nữa?

Đột nhiên Trương Tinh Phong mỉm cười: "Ân, thật là thông minh, sử dụng linh giác để dò đường...... Không sai...... nhiều thế lực đến Hồng Hoang như vậy, xem ra có sẽ náo nhiệt lắm đây, ha ha......” Trương Tinh Phong cười lớn, ngự kiếm bay về hướng khu vực thứ hai.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255
Tiến »