Tinh Phong Truyền Thuyết

Lượt đọc: 8766 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255
Tiến »
Chương 119
phong cuồng (thượng).

❊ ❊ ❊

Gió nhẹ mơn man, thổi qua đại thảo nguyên bạt ngàn vô tận. Những cành cỏ tràn đầy sức sống hiên ngang vươn mình đung đưa theo gió. Tất cả đều mang đến một cảm giác an bình, tự nhiên.

"Đát, đát......” Tiếng vó ngựa chợt vang lên, tại biên giới của đại thảo nguyên vô cùng vô tận đột nhiên xuất hiện đội thiết kỹ khổng lồ. Bọn họ chính là đội thường quy kỵ binh cường đại nhất của Phụng Dương Bộ.

Làm một thành viên của thường quy kỵ binh, bọn họ đều nhận được đãi ngộ rất hào lòng. Bọn họ không cần phải chăn thả gia súc, không cần phải vì cuộc sống mà phiền não. Bọn họ chỉ cần cố gắng tập luyện. Sự tồn tại của bọn họ chỉ là để cho địa vị quân sự của Phụng Dương Bộ vững vàng như thái sơn. Đương nhiên mười vạn người này cũng là số lượng quân đội lớn nhất mà Phụng Dương Bộ có thể chấp nhận.

Ngõa Mộc Lực nằm trong một chiếc xe ngựa lộng lẫy, bên cạnh là hai nữ nhân xinh đẹp nửa quỳ nửa ngồi. Ngõa Mộc Lực nhìn mỹ nữ hoàn toàn thuần phục, đắc ý cười cười: "Hai con ả kỹ nữ, trước mặt bản vương tử còn làm ra vẻ cao ngạo, bây giờ còn không phải giống như đãng phụ hay sao? Chỉ cần đe dọa sẽ diệt tộc là trở nên nghe lời như vậy, quả thật là tiện lợi. Lần này chiến tranh chấm dứt trở về, nhất định phải đến mấy bộ lạc nhỏ này kiến thêm ít mỹ nữ. Nếu như không đáp ứng, ta sẽ đem bọn chúng diệt tộc. Ha ha ha...... Ha ha ha ha......”

Ngõa Mộc Lực nhìn hai nữ nhân, một người thì đang giúp hắn xoa bóp, người kia thì đang rót rượu, trong lòng đắc ý cười lớn. Hắn dựa vào cái gì mà kiêu ngạo như vậy? Hắn chính là dựa vào thân phận của hắn, tam vương tử của siêu cấp bộ tộc Phụng Dương Bộ.

- Vương tử điện hạ! Ta cảm thấy nguy hiểm đã đến rồi!

Thanh âm trầm thấp hùng hậu từ bên ngoài xe ngựa truyền đến.

Ngõa Mộc Lực đang hưởng thụ đột nhiên giật mình, lập tức phất tay ra hiệu cho hai nữ nhân tránh sang một bên, bước ra khỏi xe ngựa.

"Ngõa Thác làm sao vậy, tại sao lại nói những lời này?" Ngõa Mộc Lực trong lòng cảm thấy nghi hoặc, nhưng hắn vẫn bước ra.

Bởi vì Ngõa Thác chính là đệ nhị cao thủ của Phụng Dương Bộ, so với tổ trường hiện tại còn mạnh hơn một chút, hơn nữa còn là đại bá của Ngõa Mộc Lực. Đối với lời nói của Ngõa Thác, Ngõa Mộc Lực không dám không nghe.

Ngõa Khắc thân cao một thước tám, khuôn mặt kiên nghị, cặp môi dày, cái mũi giống như mũi ưng. Mái tóc thẳng đứng cắt ngắn khiến cho hắn trông có vẻ rất cường hãn. Mà dễ thấy nhất chính là cặp mắt hóp vào phảng phất giống như một con chim ưng.

- Ngõa Thác, rốt cuộc có chuyện gì vậy?

Ngõa Mộc Lực nghi hoặc hỏi.

Ngõa Thác lẳng lặng nhắm mặt lại, vẫn không nhúc nhích, sắc mặt có vẻ rất bình tĩnh. Qua một lúc sau, hắn đột nhiên cau mày, mở mắt ra, thần sắc có vẻ nghiêm trọng nhìn về phương xa. Hắn đột nhiên quay sang nói với Ngõa Mộc Lực:

- Lần này, xem ra có người sẽ đối phó với chúng ta. Phía trước đang có người mai phục. Mặc dù ta bây giờ chỉ là Nhất phẩm cảnh giới nhưng vẫn nhìn ra được!

Ngõa Mộc Lực đột nhiên trừng mắt nói:

- Cái gì, có người mai phục? Mẹ Kiếp, kẻ nào dám cản đường Phụng Dương Bộ chúng ta. Ngõa Thác, đã chuẩn bị chưa? Có tin tưởng sẽ tiêu diệt được hết bọn chúng hay không?

Ngõa Mộc Lực trên người đột nhiên hiên lên sát khí, hiển nhiên hắn đã nổi giận. Những kẻ dám đối đầu với Phụng Dương Bộ, kết quả chỉ có một con đường chết!

Ngõa Thác cao ngạo cười nói:

- Chúng ta có bảy vạn kỵ binh cường đại, còn lo lắng mấy vạn người đánh lén hay sao? Vương tử điện hạ cứ an tâm mà nhìn, tất cả hãy giao cho ta!

Ngõa Thác có vẻ rất là kiêu ngạo, nhưng hắn kiêu ngạo cũng là chuyênrất bình thường. Nếu như ngươi có thể chiến đấu bất bại trong mười năm, tin rằng ngươi cũng sẽ kiêu ngạo như vậy.

Bảy vạn kỵ binh tiếp tục đi tới, nhưng trận thế lại thay đổi thành công kích. Quan trọng nhất chính là bảy vạn người đều đã bắt đầu cảnh giác, kế hoạch của Tiêu Lâm có vẽ như không hề dễ dàng thực hiện.

Ngõa Thác và Ngõa Mộc Lực cỡi trên lưng Hãn huyết mã, bọn họ đã chuẩn bị sắn sàng.

"Hô!"

Gió thổi qua, Ngõa Mộc Lực đột nhiên co rúm lại: "Gió ở nơi này quả thật là lạnh, xem ra là từ Thiên Sơn thổi xuống!"

"A!"

Ngõa Mộc Lực đột nhiên hoảng sợ mở to hai mắt nhìn về phía trước. Sắc mặt trở nên trắng bệch.

Ngõa Thác cũng khiếp sợ nhìn về phía trước.

Một ngọn núi đầu người!

Một ngọn núi hoàn toàn do đầu người tạo thành. Đầu của ba vạn kỵ binh Phụng Dương Bộ!

Bất kể là ai chứng kiến cảnh này, đều sẽ trở nên điên cuồng. Vậy khi bọn họ nhìn thấy những đầu người này là huynh đệ của mình, bọn họ sẽ có phản ứng gì?

- Ngõa Khắc!

Ngõa Thác đột nhiên mở to hai mắt hét hớn, thanh âm dường như rất khó tin.

- Đệ đệ, là ai giết ngươi, là ai giết ngươi? Ta phải giết bọn chúng, giết hết bọn chúng!

Ngõa Thác sắc mặt trở nên kinh khủng. Hắn và đệ đệ Ngõa Khắc từ nhỏ đã không có cha mẹ, hai người vẫn sống nương tựa lẫn nhau, đệ đệ hoàn toàn là do một tay hắn nuôi lớn. Hắn từ nhỏ đã cố gắng tu luyện, chính là muốn cho cuốc sống của đệ đệ trở nên tốt hơn. Đối với hắn, tánh mạng của đệ đệ so với chính mìnhcòn quan trọng hơn.

Bây giờ bỗng nhiên lại có người giết chết đệ đệ của, hơn nữa lại còn cắt đầu lâu đặt trên đỉnh ngọn núi đầu người này!

" A ~~~~~~~!" Ngõa Thác điên cuồng hét lên, hai tay vung lên, một thanh cự kiếm mang theo kiếm khí vô tận bay về phía xa. Sắc mặt Ngõa Thác trở nên cực kỳ dữ tợn.

Đúng, ngọn núi đầu người này chính là do Tiêu Lâm an bài Thiết Đầu đi làm. Hắn muốn người của Phụng Dương Bộ phải giận dữ, bi thương, bởi vì hắn muốn trả thù.

"Bồng!"

Một thanh Lang nha bổng đột nhiên xuất hiện, ngăn cản kiếm khí.

Ngõa Thác đồng tử trong mắt co lại, nhìn "hắc hùng" Thiết Đầu trước mặt. Hắn nhớ đến một người: Cát Nhĩ tộc đệ nhất cao thủ Tạp Sát, được xưng là thiên tài mấy ngàn năm nay của Mật Tông. Chỉ gần mười năm đã đạt đến Thần chi cảnh.

Đối với đại hán vóc dáng không kém gì Tạp Sát trước mặt, Ngõa Thác không dám khinh thường, thần sắc có vẻ cực kỳ tập trung, dường như không hề vội vã báo thù. Đây chính là tố chất tâm lý cần có của một tuyệt đỉnh cao thủ.

Hắn không vội, nhưng có người lại vội!

- Tấn công!

Ngõa Mộc Lực nhìn thấy trước mặt đột nhiên xuất hiện khoảng hai vạn người, liền hét lớn. Hắn trong lòng thầm nguyền rủa: "Ba vạn, ba vạn thiết kỵ cường đại đã bị tiêu diệt. Ta nhất định phải khiến cho các ngươi chết không có chỗ chôn!”

Bảy vạn thiết kỵ lập tức mang theo một cơn gió lốc lao về hướng Dã Thú quân đoàn.

Tiêu Lâm đột nhiên xuất hiện, khinh miệt nhìn đội quân thiết kỵ trước mặt, khẽ quát lên:

- Hai cánh tấn công!

Bảy vạn thiết kỵ không ngừng gia tăng tốc độ. Bọn họ tin tưởng dựa vào tốc độ của mình, địch nhân trước mặt nhất định sẽ bị nghiền nát một cách dễ dàng!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255
Tiến »