Tinh Phong Truyền Thuyết

Lượt đọc: 9010 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255
Tiến »
Chương 120
phong cuồng (trung).

❊ ❊ ❊

Bảy vạn thiết kỵ không ngừng gia tăng tốc độ. Bọn họ tin tưởng dựa vào tốc độ của mình, địch nhân trước mặt nhất định sẽ bị nghiền nát một cách dễ dàng. Nhưng thượng thiên đã quyết định vận mệnh của bọn họ.

"Tê!"

"A!"......

Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, thanh âm của những phần thân thể bị Trảm mã đao cắt rời, máu tươi bay múa trên bầu trời. Tẩt cả trận thế của kỵ binh đều hỗn loạn.

Ngõa Mộc Lực mở to hai mắt, khó tin nhìn tất cả những việc xảy ra. Lúc đầu tất cả đều rất hoàn hảo, chiếu theo kế hoạch của hắn mà tiến hành. Hắn đã tưởng tượng được những tiếng kêu thảm thiết của địch nhân dưới chân thiết kỵ. Nhưng tất cả bỗng nhiên thay đổi, bởi vì hai bên cánh đột nhiên xuất hiện một đại đội nhân mã.

Ba vạn người này chính là do Tiêu Lâm đã an bài từ trước. Hắn biết một khi địch nhân nhìn thấy những đầu người, nhất định sẽ giận dữ tấn công. Kỵ binh kinh khủng nhất chính là trùng kích, dùng tốc độ cực nhanh đánh thẳng vào. Tương tự, khi mất đi lợi thế về tốc độ, kỵ binh so với bộ binh càng bất lợi hơn.

Cho nên Tiêu Lâm đã quyết định phải ngăn chặn những kỵ binh này phát huy lợi thế về tốc độ.

Ba vạn Dã Thú quân đoàn ở hai cánh đột nhiên đánh vào bên sườn của kỵ binh, hai vạn người ở phía trước cũng lập tức đánh thẳng vào. Kỵ binh phía trước bị ngăn trở, kỵ binh phía sau do không thể kìm hãm được tốc độ nên đâm sầm vào phía trước, lập tức trở nên hỗn loạn. Những chiến sĩ của Dã Thú quân đoàn lập tức huy vũ Trảm mã đao trong tay lần lượt đoạt đi tánh mạng của các kỵ binh.

Tiên huyết trên không trung càng lúc càng nhiều, không ngừng bay múa thê lương!

Lúc này Ngõa Thác cũng đang đối mặt với Thiết Đầu. Thiết Đầu là ngoại công cao thủ, đã đạt đến Ngũ phẩm cảnh giới. Người bình thường tu luyện ngoại công tối đa cũng chỉ có thể đạt đến Lục phẩm. Thiết Đầu nhờ vào tố chất thân thể cường hãn mới có thể đạt đến Ngũ phẩm, đây cũng đã là cực hạn của hắn.

Nhưng nội công của Thiết Đầu thì đã đạt đến Nhị phẩm, đương nhiên đây là do tác dụng của linh đan.

Thiết Đầu tống hợp thực lực —— Nhất phẩm!

"Bồng!"

Hai người lại một lần nữa ngạnh kháng, Ngõa Thác bay ngược về phía sau, còn Thiết Đầu chỉ lùi lại hai bước, hiển nhiên Thiết Đầu đã thắng!

"Người nầy thân thể quá cường hãn, phản chấn công kích không hề có ảnh hưởng gì với hắn!" Ngõa Thác sắc mặt nghiêm túc, thực lực của Thiết Đầu đã khiến cho hắn bắt đầu coi trọng. Lợi thế của việc tu luyện ngoại công là thân thể cường hãn luôn luôn chiếm được thượng phong trong những trận chiến lớn. Người khác còn phải cận thận chú ý đến công kích của đối phương, cho nên khó có thể phát huy hết tất cả thực lực, ngoại công cao thủ thì chẳng cần quan tâm, cứ tiếp tục tấn công.

Ngõa Thác thân hình chuyển động, tốc độ lập tức tở nên nhanh kinh người, cự kiếm trên tay cũng đột nhiên biến mất.

"Hưu!"

Hàn quang hiện lên, Ngõa Thác chấn kinh, Thiết Đầu mỉm cười.

Vừa rồi trong nháy mắt Ngõa Thác đã dùng chủy thủ công kích, nhưng Thiết Đầu nhìn như có vẻ chậm chạp lại né tránh rất dễ dàng. Thiết Đầu trên mặt lộ ra vẻ tươi cười: "Chuyện nhỏ, tốc độ này so với huynh đệ "liệp báo" của ta còn kém xa. Muốn dùng chiêu này để đối phó với ta à. Ha ha!"

Ngõa Thác đột nhiên nhìn thấy quân đội phía trước cua mình trở nên rời rạc đang dần dần bị nghiền nát, trong lòng khẩn trương. Hắn lập tức gầm lên một tiếng, hai tay vung lên, một đao mang lập cực lớn lập tức bổ về hướng Thiết Đầu. Đao mang uy lực cực đại, hiển nhiên Ngõa Thác muốn ngăn trở Thiết Đầu để hắn có thời gian ổn định đội ngũ kỵ binh.

Lang nha bổng mang theo quang mang chói mắt, mạnh mẽ đánh vào đao mang. Đao mang trong nháy mắt vỡ vụn, biến mất tại không trung. Thiết Đầu đột nhiên hét lớn một tiếng.

Lang nha bổng lập tức bay về hướng Ngõa Thác, tốc độ nhanh kinh người. Không ai ngờ tốc độ của hắn lại nhanh đến như vậy.

Ngõa Thác đang chạy về hướng trận doanh của kỵ binh, đột nhiên hắn cảm thấy mặt đất chấn động. Thân thể to lớn của Thiết Đầu di chuyển, song cước mỗi lần đạp xuống đều khiến mặt đất nứt ra.

Ngõa Thác trong nháy mắt phán đoán tình hình. Cho dù mình có thể chạy đến bên trong trận doanh, cũng không thể thoát được công kích của Thiết Đầu.

" Tê!"

Thanh âm phá không đột nhiên vang lên, Thiết Đầu còn chưa kịp phản ứng, một thanh chủy thủ màu đen đã xuất hiện trước mặt. Thiết Đầu trong lòng cả kinh, hắn muốn tránh né nhưng đã không còn kịp, chỉ có thể cố gắng tránh khỏi chỗ yếu hại.

Ngõa Thác cũng rất đau lòng. Thanh chủy thủ này chính là một loại ám khí phi thường lợi hại, tốc độ nhanh hơn chủy thủ bình thường gấp hai lần. Nhưng hắn cũng biết tốc độ phản ứng của Thiết Đầu, chủy thủ này có thể đả thương nhưng không thể nào lấy mạng của hắn được.

"Phanh!"

Đột nhiên một thanh cự phủ xuất hiện trước mặt Thiết Đầu, ngăn cản chủy thủ đang bay đến. Cự phủ vẫn không hề lay chuyển, chủy thủ lại vô lực rơi xuống trên mặt đất.

- Sau này cẩn thận một chút!

Tiêu Lâm chỉ nói một câu, lập tức lại bắt đầu đồ sát.

- Đại ca!

Thiết Đầu cảm động. Tiêu Lâm quả thật đã cứu hắn rất nhiều lần. Lúc trước tại Hồng Hoang, Tiêu Lâm đã từng một mình ngăn cản với yêu thú ngân lang vô địch để cho bọn họ chạy trốn. Lần đó Tiêu Lâm nhân họa đác phúc, nhận được truyền thừa của Bàn Cổ.

Tại sa mạc, Tiêu Lâm công lực cường hãn nhất hầu như không cần dùng thức ăn nước uống, tất cả đều đem cho bọn Thiết Đầu. Đối mặt với những sa lang cường đại, Tiêu Lâm một người dựa vào Phách Tản Phủ đứng phía trước che chắn cho bọn họ. Vì để tiết kiệm sức lực, Tiêu Lâm đã không do dự ném đi Phách Tản Phủ nặng hai ngàn cân, mặc dù sau đó đã tìm lại được......

"Đại ca vì chúng ta, nhiều lần vào sinh ra tử, chúng ta ngay cả một hài tử suy nhất của đại ca cũng không bảo vệ được!" Thiết Đầu oán hận. Tại Hồng Hoang cuộc sống rất bất ổn, không biết lúc nào sẽ bị mãnh thú giết chết, cho nên bọn họ rất coi trọng những thế hệ sau. Bọn họ có thể chết, nhưng những hài tử thì không thể chết được!

Bây giờ đứa nhỏ còn chưa chào đời của Tiêu Lâm vì Ngõa Mộc Lực nên đã chết.

- Sát!

Thiết Đầu đột nhiên điên cuồng hét lên, ánh mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào một người phía xa. Lang nha bổng điên cuồng vung lên, tất cả những kỵ binh trên đường đều bị nghiền nát.

Thiết Đầu điên cuồng, bởi vì hắn đã nhìn thấy Ngõa Mộc Lực!

Những kỵ binh dũng mãnh mặc dù biết không thể đối phó được với người trước mặt, nhưng bọn họ vẫn không hề lùi bước.

"Không thể để cho vương tử bị tổn thương!" Đây là niềm tin của tất cả những kỵ binh, cũng là thành quả huấn luyện của Phụng Dương Bộ.

Kỵ binh trước sau nối nối tiếp xông lên ngăn cản Thiết Đầu, từ bốn phương tám hướng không ngừng công kích khiến cho Thiết Đầu nhất thời cũng luống cuống tay chân. Nhưng sự thù hận đã tiếp thêm sức mạnh, hắn bất chấp công kích của kỵ binh xông đến Ngõa Mộc Lực. Dựa vào thân thể cường hãn của hắn thì trừ phi là Tiên thiên cao thủ mới có thể đả thương được.

" Tê!"

Lại thêm một kỵ binh bị đập chết, máu tươi bắn ra, thanh âm khiến cho Ngõa Mộc Lực phía xa cũng cảm thấy hoảng sợ. Đột nhiên cặp mắt Ngõa Mộc Lực mở thật lớn, lắp bắp nói:

- Ngươi...... Ngươi chính là đêm hôm đó......

Ngõa Mộc Lực đã nhớ lại Thiết Đầu, đêm hôm đó năm trăm Dật Đồ dũng sĩ và Tiêu Lâm đồng thời tấn công đại doanh của Ngõa Mộc Lực. Năm trăm người hoàn toàn đánh bại một vạn người. Tiêu Lâm và Thiết Đầu, một người sử dụng cự phủ, mỗi lần vung lên đều giết chết hơn mười, một người sử dụng Lang nha bổng, mỗi lần vung lên đều đánh bay cả một đám người.

"A!"

Đột nhiên một tiếng gầm vang lên.

Là Tiêu Lâm, hắn cuối cùng đã phát hiện ra Ngõa Mộc Lực giấu mặt ở phía sau. Phẫn nộ trong nháy mắt khiến cho sắc mặt của hắn đỏ bừng, gân xanh mở lớn, cắp mặt trợn trừng so với Thiết Đầu còn lớn hơn.

- Tiệt Sát Đao Quyết thức thứ hai —— Thị Huyết Thiên Lý!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255
Tiến »