Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 220
nàng là nương tử của ta

❊ ❊ ❊

Mộ Dung Trần oai phong ngồi ở đó, thân thể cứng ngắc, không hề động đậy nhìn những người xa lạ trước mắt.

“Trần Nhi, con sao rồi?” Quý phi nương nương được người dìu, mang vẻ mặt đau buồn đi tới, nhìn hắn. Hoàng thượng ở phía sau cũng đi vào theo.

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng, tham kiến mẫu phi.” Mộ Dung Trần đứng dậy hành lễ.

“Trần Nhi, con khỏe rồi?” Quý phi nương nương vừa kinh ngạc vừa vui mừng nhìn hắn.

“Trần Nhi, con nhận ra phụ hoàng sao?” Hoàng thượng cũng mừng rỡ, nhưng lời nói kế tiếp của hắn lại khiến bọn họ như rơi vào hầm băng.

“Không biết.” Mộ Dung Trần lắc đầu.

“Trần Nhi, không nhận ra sao con lại biết gọi ta là mẫu phi?” Quý phi nương nương hiển nhiên không thể tin lời hắn nói.

“Là nương tử nói cho con biết, nếu nhìn thấy một người mặc hoàng bào thật uy nghiêm thì phải gọi là phụ hoàng, nếu như gặp một nữ nhân thật ung dung đẹp đẽ quý phái thì phải gọi là mẫu phi.” Mộ Dung Trần dùng ngón tay chỉ Cung Tuyết Thiến, hiển nhiên nói.

Cung Tuyết Thiến đau đầu nhức óc, hắn không thể đừng bắt nàng ra mặt sao? Bây giờ không còn cách nào khác đành phải đi qua hành lễ: “Mạnh Tâm Nghi bái kiến Hoàng thượng, quý phi nương nương.”

“Tâm Nghi, rốt cuộc sao nó lại thế này?” Quý phi nương nương liền giữ lấy nàng.

“Hồi bẩm nương nương, thái y chỉ nói là Vương gia không có bất kỳ dấu hiệu không ổn nào, thân thể cũng rất khỏe, nhưng lại không tra ra nguyên nhân.” Cung Tuyết Thiến trả lời đúng sự thật.

“Vậy là thật, Vũ Nhi cũng nói như vậy.” Quý phi nương nương lập tức bị đả kích mà lui về phía sau vài bước, được thái giám ở phía sau đỡ lấy.

“Người đâu, truyền toàn bộ thái y đến cho trẫm.” Hoàng thượng mang sắc mặt khó coi, ra lệnh.

“Dạ, nô tài tuân chỉ.” Một thái giám lĩnh mệnh rời đi.

Rất nhanh, mười mấy thái y vào phòng, vừa muốn hành lễ thì đã bị Hoàng thượng ngắt lời: “Miễn, mau bắt mạch xem Vương gia thế nào?”

“Dạ.” Mười mấy thái y dàn ra, từng người một đều rất thận trọng, rất cẩn thận bắt mạch cho Vương gia.

“Các ngươi nhanh lên, xong chưa?” Mộ Dung Trần có chút không kiên nhẫn thúc giục, nhưng biểu tình kia, giọng điệu kia trăm phần trăm là của một đứa trẻ.

Hắn như vậy khiến cho Hoàng thượng và quý phi nương nương đau lòng khổ sở, vốn là một nhi tử có can đảm có tri thức, có quyết đoán mà lại biến thành như vậy, sao không khiến lòng người chua xót được.

“Vương gia, chờ một chút nữa, xong ngay thôi.” Cung Tuyết Thiến khẽ nói.

“Được rồi, nhưng mà đợi lát nữa nương tử phải hôn nhẹ ta.” Khóe môi Mộ Dung Trần nở một nụ cười.

Khuôn mặt của Cung Tuyết Thiến lập tức đỏ lên, giọng điệu của hắn như một đứa trẻ muốn ăn đường vậy. Người khác muốn cười cũng không dám cười, đều cúi đầu xuống, Hoàng thượng ở đây, nếu dám cười ra tiếng thì trừ phi không muốn sống nữa.

May là thái y đều đã bắt mạch xong, phá vỡ sự xấu hổ này, cùng nhau đứng lên bẩm báo: “Hoàng thượng, nương nương, chúng thần đã kiểm tra cẩn thận, Vương gia không có bất kỳ dấu hiệu không ổn nào, còn về phần vì sao Vương gia lại trở thành thế này thì bọn thần nhất thời vẫn chưa rõ.”

“Chưa rõ, cũng không biết, một đám phế vật, trẫm nuôi các ngươi có tác dụng gì?” Hoàng thượng giận tím mặt.

“Chúng thần vô năng, xin Hoàng thượng thứ tội.”

“Nếu đã vô năng thì giữ lại các ngươi cũng không có tác dụng gì. Người đâu, kéo xuống chém cho trẫm.” Hoàng thượng phẫn nộ ra lệnh.

“Hoàng thượng tha mạng.” Các thái y vội vàng dập đầu cầu xin tha thứ.

“Phụ hoàng, hãy suy tính cẩn thận rồi hẵng làm. Thái y không có cách, cho dù phụ hoàng có giết bọn họ, bọn họ cũng không có cách. Không bằng cho bọn họ cơ hội, để bọn họ cùng trị liệu cho hoàng huynh.” Mộ Dung Phong vẫn luôn ở bên cạnh, đứng ra nói. Hắn cũng không thể để phụ hoàng vì phẫn nộ mà thật sự giết những thái y vô tội đó.

“Được, trẫm nghe lời con, cho bọn chúng ba tháng, nếu ba tháng sau Trần Nhi còn không khỏe lại thì cũng đừng trách trẫm.” Thật ra Hoàng thượng cũng không phải thật sự muốn giết bọn họ, đúng lúc mượn lời này mà có đường lui.

“Tạ ơn Hoàng thượng không giết, chúng thần nhất định cố hết sức.” Thái y tạ ơn.

Tất cả mọi người trong phòng, duy chỉ có Mộ Dung Trần là nhàm chán nhìn bọn họ, không tiếp tục nhịn được nữa đi đến bên cạnh Cung Tuyết Thiến nói: “Nương tử, bọn họ xong chưa? Ta muốn hôn nhẹ.”

“Trần Nhi.” Quý phi nương nương nhìn hắn, vừa đau lòng vừa thất vọng. Nhiều năm cố gắng như vậy đã uổng phí, nước mắt nhịn không được rơi xuống, vì hắn, cũng vì mình.

“Mẫu phi, không cần thương tâm, hoàng huynh sẽ khá hơn, huống chi người còn có chúng con, người cùng phụ hoàng hồi cung nghỉ ngơi trước đi.” Mộ Dung Phong đỡ lấy bà nói.

“Đúng, ta còn có các con nữa.” Quý phi nương nương gật đầu, chuyện đã như vậy rồi, bà còn có thể làm sao?

Hoàng thượng đi rồi nhưng Vương phủ lại không nhờ vậy mà yên tĩnh lại.

Suốt một ngày, từ thái tử, vương gia, công chúa, phò mã, đại thần, phàm là những người có uy tín danh dự đều đến đủ cả, chính là vì muốn tận mắt nhìn thấy Vương gia biến ngốc.

Mệt mỏi suốt một ngày, biết mọi người đã đi rồi, Cung Tuyết Thiến mới mệt mỏi, lập tức ngồi xuống.

“Tâm Nghi, mệt chết đi phải không? Vậy vì sao nàng lại không muốn ta đuổi bọn họ đi?” Mộ Dung Vũ khó hiểu nhìn nàng.

“Bọn họ chính là muốn đến tìm hiểu thật giả, ngươi nghĩ rằng ta sẽ ngốc đến nỗi tin rằng bọn họ thật sự đến thăm Vương gia sao? Nếu mục đích của bọn họ là vậy thì chúng ta cũng chỉ có thể thỏa mãn bọn họ. Nếu không, bọn họ còn có thể tới nữa. Thật đơn giản, ta liền để bọn họ thấy được trong một ngày, cuộc sống sau này cũng thanh tĩnh, không ai quấy rầy.” Cung Tuyết Thiến giải thích, bằng không, hắn nghĩ rằng nàng rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên mới đi tiếp đãi bọn họ sao?

“Ừ, nàng nói rất đúng.” Mộ Dung Vũ thấy đầu nàng đổ đầy mồ hôi, vừa định dùng khăn lụa lau giúp nàng thì cả người bỗng chốc bị người ta đẩy ra.

“Nương tử là của ta, không phải của ngươi, không cho phép ngươi tới gần nàng.” Mộ Dung Trần ngang ngược dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn hắn, sau đó lấy khăn lụa của mình ra lau mồ hôi cho nàng, nói: “Nương tử, ta lau cho nàng, không được để người khác lau cho nàng.”

“Được.” Trên mặt Cung Tuyết Thiến nở nụ cười tươi, hắn ngang ngược, hắn tham lam muốn giữ lấy nàng khiến nàng cảm thấy thật hạnh phúc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »