Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4703 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 202
trúng độc

❊ ❊ ❊

“Không sao là tốt rồi.” Cung Tuyết Thiến nói, buông tay đang đỡ nàng ta ra.

“Ta kính muội.” Liễu Nhu bưng chén trà lên, uống hết nước trà trong chén.

“Cám ơn.” Cung Tuyết Thiến không hề nghi ngờ gì, bưng chén trà đặt ở bên cạnh lên lần nữa, không chút do dự liền uống hết.

Ánh mắt Liễu Nhu nhìn chằm chằm vào yết hầu đang chuyển động của nàng, lộ ra nụ cười đắc ý và hung ác, lúc này mới nói: “Tâm Nghi, vậy ta không quấy rầy muội nữa, ta cáo từ trước.”

“Quận chúa, ta tiễn người.” Cung Tuyết Thiến vốn còn muốn nói gì đó nhưng nghĩ lại có nhiều lời không nên nói thì hơn, dù sao ở vị trí của nàng cũng rất khó xử.

“Không cần.” Liễu Nhu khách sáo nói, nghĩ mình phải rời đi sớm một chút, xem như không liên quan gì cả.

“Tâm Nghi….quận chúa, người cũng ở đây sao?” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói của Mộ Dung Vũ, thấy Liễu Nhu liền có vẻ sửng sốt, cùng đi với hắn còn có Mộ Dung Trần, Mộ Dung Phong cùng Gia Lỗ Tề Vương tử.

“Phải, ngũ Vương gia, thập tứ Vương gia, Gia Lỗ Tề Vương tử.” Sắc mặt Liễu Nhu cứng đờ, thầm kêu một tiếng không tốt. Sao lại trùng hợp như vậy? Bọn họ cũng đúng lúc đến đây.

Mộ Dung Trần nhìn nàng, mày hơi nhíu lại, sao nàng lại ở chỗ này? Nhưng Liễu Nhu lại chỉ cười dịu dàng với hắn.

“Sao mọi người lại cùng đến vậy?” Cung Tuyết Thiến cười hỏi, càng khiến nàng không ngờ tới chính là ngũ Vương gia cũng đến.

“Tâm Nghi, chúng ta cố ý cùng đến, mời nàng ăn cơm, coi như tiễn nàng, không hoan nghênh phải không?” Gia Lỗ Tề nói.

“Cám ơn, sao lại không hoan nghênh được, nếu ta từ chối thì thật là bất kính. Nhưng mà, như thế này đi, hôm nay ta nấu ăn chiêu đãi mọi người.” Tâm tình Cung Tuyết Thiến cũng rất tốt, nói.

“Tâm Nghi, nàng biết nấu ăn sao?” Mộ Dung Vũ cùng Gia Lỗ tề kinh ngạc nhìn nàng.

“Đương nhiên biết, không tin thì hai người cứ đợi mà nếm thử xem có ngon hay không.” Cung Tuyết Thiến cười, hương vị có ngon không thì nàng không dám nói, ít nhất thì nấu chín là không thành vấn đề.

“Vậy chúng ta nhất định phải nếm thử.” Gia Lỗ Tề cười lớn.

“Quận chúa, người cũng ở lại đi, nếm thử tay nghề của ta.” Cung Tuyết Thiến nói với nàng.

“Được.” Liễu Nhu khẽ gật đầu, bây giờ nàng còn có cách cự tuyệt sao? Độc của Cung Tuyết Thiến sắp phát tác rồi, nếu như nàng khăng khăn muốn đi chỉ sợ sẽ khiến người ta hoài nghi, dứt khoát đồng ý một cách thản nhiên.

“Vậy mọi người chờ ta, ta đi nấu ăn.” Cung Tuyết Thiến nói, đột nhiên cảm giác trước ngực đau đớn, sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch.

“Tâm Nghi, ta giúp nàng.” Mộ Dung Vũ vừa nói xong liền nhìn thấy sắc mặt nàng không tốt.

“A…..” Cung Tuyết Thiến lập tức ngồi xổm trên mặt đất, lấy tay ôm ngực, sắc mặt nháy mắt trở nên xanh mét, thân mình liền ngã xuống đất, đau đớn cuộn tròn lại.

“Tâm Nghi, nàng làm sao vậy?” Mấy tiếng hoảng hốt vang lên, đồng thời mọi người đều vây quanh nàng. Mộ Dung Trần hơi căng thẳng ôm lấy nàng.

“Đau quá.” Nỗi đau đớn tê tâm liệt phế khiến mồ hôi lạnh trên đầu nàng nháy mắt chảy xuống, nàng cắn chặt hàm răng lại với nhau liều mạng chịu đựng, không ngừng rúc người vào ngực hắn.

“Tâm Nghi, không tốt, nàng trúng độc.” Mộ Dung Trần nhìn sắc mặt xanh tím của nàng, vừa nhìn cũng biết là trúng độc, tuy rằng không biết là trúng loại độc gì?

“Trúng độc?” Sắc mặt của mọi người liền cứng lại, cùng nhau nhìn nàng, bộ dáng của nàng đích thị là do trúng độc.

Liễu Nhu lẳng lặng đứng ở phía sau, vẻ mặt lạnh nhạt, độc này chỉ cần trong vòng nửa canh giờ không có thuốc giải, thì không thể nghi ngờ sẽ chết ngay. Coi như đợi bọn hắn tìm được thuốc giải cũng không còn kịp nữa.

Cung Tuyết Thiến nhắm chặt hai mắt, răng dùng sức cắn vào môi khiến máu tươi chảy ra, sự đau đớn trong thân thể khiến cả người nàng nhịn không được run rẩy, tay dùng sức bóp chặt cánh tay của Mộ Dung Trần, muốn giảm bớt chút ít thống khổ mình phải chịu.

“Mau lên, truyền thái y.” Mộ Dung Trần kịp phản ứng lại, hét lớn, đau lòng ôm chặt nàng vào lòng.

“Để đệ đi.” Mộ Dung Vũ chạy ra cửa tựa như một cơn gió.

Liễu Nhu đứng ở bên cạnh, nhìn thấy sự đau lòng cùng căng thẳng trong mắt hắn, tay liền nắm chặt lại. Đau lòng đi, lại đau lòng đến tột cùng một lần nữa đi, sau này không còn cơ hội nữa đâu.

Mặt của Cung Tuyết Thiến đột nhiên biến thành màu xanh, sau đó lại biến thành màu đỏ, rồi lại tiếp tục biến thành màu tím.Ba loại màu sắc đồng thời thay đổi.

“Đây là loại độc gì? Kỳ quái như vậy?” Mộ Dung Phong giật mình nhìn nàng.

Gia Lỗ Tề chau mày, trong đầu đột nhiên lóe lên ý nghĩ, hô: “Ta biết rồi, đây là tam sắc tuyệt mệnh độc, nhất định phải giải độc trong nửa canh giờ, nếu không liền hết thuốc chữa.”

“Tam sắc tuyệt mệnh độc? Nửa canh giờ? Vậy phải giải như thế nào?” Mộ Dung Trần lo lắng quát.

“Hoàng huynh, huynh đừng vội, để Gia Lỗ Tề Vương tử suy nghĩ một lát. Biết là độc gì rồi thì nhất định sẽ có cách.” Mộ Dung Phong ở bên cạnh nói, biết trong lòng hoàng huynh đang lo lắng, nhưng bọn họ sao lại không vội được.

Trong lòng Liễu Nhu trầm xuống, cái gì? Gia Lỗ Tề sao lại có thể biết loại độc này.

“Vương gia, ta biết loại độc này, nhưng mà thuốc giải….ta lại không có.” Sắc mặt của Gia Lỗ Tề cũng ảo nảo.

“Không có thuốc giải sao? Vậy người nào có thuốc giải? Ta đi lấy.” Mộ Dung Phong nói.

“Cho dù là có thuốc giải nhưng trong nửa canh giờ cũng không còn kịp nữa.” Gia Lỗ Tề lắc đầu nói.

“Vậy trước tiên ngài nói cho bổn Vương nơi nào có thuốc giải, dù sao cũng phải đi thử một lần.” Mộ Dung Trần không khống chế được, quát lên. Nghĩ đến sắp mất đi nàng, tim của hắn đau tựa như bị dao cắt.

“Cốc chủ của Kỳ dị cốc, Nam Cung Nhất Kiếm, nhưng mà, từ đây tới đó coi như ra roi thúc ngựa cũng phải ba ngày ba đêm.” Tay Gia Lỗ Tề nắm chặt lại, mà nàng thì chỉ còn không đến nửa canh giờ.

“Chẳng lẽ không có cách khác sao?” Mộ Dung Trần thống khổ nhìn nàng đang giãy dụa trong lòng. Không, hắn không thể để cho nàng chết.

Lúc này trong lòng Liễu Nhu mới thả lỏng, khóe môi lộ ra một nụ cười đắc ý. Hôm nay Mạnh Tâm Nghi chết chắc rồi, ai cũng không cứu được nàng.

“Không biết, ta không nghĩ ra còn có cách nào nữa. Sở dĩ ta biết loại độc này là bởi vì có người đã từng trúng.” Gia Lỗ Tề nói, về phần giải độc, hắn một chữ cũng không biết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »