Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4719 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 207
trừng phạt chính mình

❊ ❊ ❊

“Còn có cái gì?” Cung Tuyết Thiến thuận miệng hỏi.

“Tiểu thư, mấy ngày nay Vương gia vẫn luôn canh giữ ở ngoài cửa, đều chờ lúc người ngủ say trộm vào thăm người một lát, sau đó lại tiếp tục canh giữ ở ngoài cửa. Nô tỳ nhìn mà đau lòng. Tiểu thư, thật sự không thể trách Vương gia, người cùng Vương gia sau này nhất định sẽ còn có rất nhiều con, người tha thứ cho Vương gia đi.” Tiểu Vân thật sự kiềm chế không được nói. Nàng cũng tin rằng quận chúa ác độc như vậy, Vương gia nhất định sẽ không thích nàng ta nữa, vậy nhất định sẽ lấy tiểu thư.

“Ta biết.” Cung Tuyết Thiến khẽ cười nhạt, Tiểu Vân còn biết đạo lý này, sao nàng lại không biết được. Nhưng biết thì biết, nàng vẫn không thể vượt qua được vết trũng trong lòng.

“Tiểu thư, Vương gia không ăn không uống, ba ngày rồi, người không đau lòng sao?” Tiểu Vân lại nhỏ giọng nói thầm.

“Tiểu Vân, ngươi không đưa đồ đến cho hắn ăn sao?” Cung Tuyết Thiến hỏi lại, nàng không muốn đi gặp hắn. Phải, nàng biết, hắn không phải cố ý nhưng nàng vẫn không quên được cú đẩy kia.

“Tiểu thư, người cho là nô tỳ không có đưa qua sao? Nhưng mà Vương gia một mực không ăn, còn nổi giận bảo nô tỳ đi đi.” Tiểu Vân bất đắc dĩ nói, ý chí của tiểu thư thật sự sắt đá như vậy sao?

“Đó là do hắn tự nguyện. Được rồi, Tiểu Vân, ta mệt rồi, ta muốn ngủ.” Cung Tuyết Thiến không muốn để Tiểu Vân tiếp tục quấy nhiễu tâm tình của mình nữa, dứt khoát nhắm mắt lại.

Nhìn thấy tiểu thư thật sự không muốn nói nữa, Tiểu Vân cũng chỉ đành bất đắc dĩ xoay người, lại đúng lúc nhìn thấy Mộ Dung Vũ đi tới, vội vàng hành lễ: “Nô tỳ tham kiến thập tứ Vương gia.”

“Lui xuống đi.” Mộ Dung Vũ nhẹ giọng phân phó.

“Dạ.” Tiểu Vân hành lễ rồi lui ra ngoài.

“Vũ, ngươi đến rồi.” Lúc này Cung Tuyết Thiến mới mở mắt ra.

“Tâm Nghi, sức khỏe khá hơn chút nào chưa?” Mộ Dung Vũ nhìn thấy sắc mặt nàng tái nhợt không có chút huyết sắc, trong mắt ẩn chứa sự đau lòng, nhưng hắn cũng chỉ có thể che giấu ở trong lòng.

“Ừ.” Giọng nói của Cung Tuyết Thiến hơi nghẹn ngào, sức khỏe đỡ rồi nhưng nỗi đau trong lòng lại là vĩnh viễn.

“Tâm Nghi, tha thứ cho hoàng huynh đi, muốn trách thì cứ trách ta, thái ý đã nói cho ta biết nàng mang thai, là ta muốn bọn họ giấu.” Vẻ mặt của Mộ Dung Vũ đầy áy náy, nếu hắn nói cho bọn họ biết thì chuyện ngoài ý muốn sẽ không xảy ra.

“Vũ, đừng nói như vậy, ta không trách ngươi, là ta với đứa bé này vô duyên vô phận.” Cung Tuyết Thiến không đành lòng nhìn thấy hắn tự trách. Thật ra nàng hiểu nhất định là do mình trúng độc, thân thể không khỏe, bằng không thái y cũng sẽ không vụng trộm nói cho hắn biết, cũng sẽ không vì ngã nhẹ như vậy mà mất đi đứa trẻ.

“Tâm Nghi, nếu nàng thật sự nghĩ như vậy thì cũng tha thứ cho hoàng huynh đi, huynh ấy vẫn luôn rất tự trách, vẫn luôn chờ nàng tha thứ cho mình.” Mộ Dung Vũ nhìn nàng nói.

“Vũ, chúng ta không nói đến chuyện này được không?” Cung Tuyết Thiến chuyển đề tài, nàng không muốn nói nữa, nhắc tới Mộ Dung Trần là nàng lại nhớ tới đứa bé.

“Được, vậy Tâm Nghi, nàng nghỉ ngơi thật tốt trước đi, ta đi thăm hoàng huynh.” Mộ Dung Vũ gật đầu nói, biết trong lòng nàng khổ sở, nhưng không phải hắn muốn nhắc tới mà do hắn cũng rất thương hoàng huynh.

Trong sân, Mộ Dung Trần vẫn luôn đứng ở đó, máu tươi trên cánh tay bị thương đã đông lại, sắc mặt tiều tụy đau xót không nói một lời.

“Hoàng huynh, huynh tội gì phải tra tấn mình.” Mộ Dung Vũ thở dài nói.

“Thập tứ đệ, đệ có hiểu, đệ có biết ta chờ mong đứa con cùng Tâm Nghi biết bao nhiêu không? Vậy mà nó bị ta chính tay xóa sạch, đệ có biết ta hận bản thân mình bao nhiêu không?” Mộ Dung Trần nắm chặt tay lại, gân xanh nổi lên, hận không thể một quyền đánh chết chính mình.

“Hoàng huynh, không cần tự trách mình nữa, cho dù huynh có tự trách cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì đâu. Bây giờ Tâm Nghi cần người chăm sóc, chứ không phải là như huynh ở đây cam chịu.” Mộ Dung Vũ thật sự không hi vọng vào lúc này mà hoàng huynh và nàng đều cố chấp.

“Không, nàng sẽ không tha thứ cho ta, chỉ đến khi nàng tha thứ cho ta, ta mới có thể tha thứ chính mình.” Mộ Dung Trần lại cố chấp nói.

“Hoàng huynh.” Mộ Dung Vũ còn muốn nói thì đã bị hắn ngắt lời.

“Được rồi, thập tứ đệ, đệ không cần nói nữa.”

“Được rồi, hoàng huynh, vậy huynh bảo trọng, đệ đi trước.” Mộ Dung Vũ chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.

Dùng xong cơm tối, Cung Tuyết Thiến nằm ở trên giường, không tự chủ nghĩ đến Mộ Dung Trần đang đứng ở bên ngoài, lăn qua lộn lại, thật sự là ngủ không được, đành lặng lẽ đứng dậy, nhìn ra từ cửa sổ.

Liền nhìn thấy bóng lưng cô độc thê lương của hắn đứng ở đó, tim có một loại đau xót khó hiểu, hắn là đang trừng phạt chính mình sao?

Ngoài cửa sổ đột nhiên nổi lên một trận gió to, ngay sau đó là một tia chớp cùng tiếng sấm vang ầm ầm, nháy mắt mưa to rơi xuống như trút nước, nhanh đến khiến người khác phản ứng không kịp.

Trời mưa, Cung Tuyết Thiến ngẩn ra, liền nhìn thấy trong mưa gió, bóng hình kia vẫn đứng ở đó như trước, y phục trên người đều ướt đẫm, dính vào trên người hắn, lộ ra thân hình cường tráng cao lớn của hắn, hắn không biết tránh đi sao? Lỡ như mắc bệnh thì làm sao?

Cung Tuyết Thiến hơi tức giận, hắn đang lấy sức khỏe của mình ra đùa giỡn sao? Hắn đang tức giận với ai chứ?

“Tiểu thư, người đi khuyên Vương gia đi.” Tiểu Vân chạy vào phòng, nhìn thấy tiểu thư đứng ở trước cửa sổ, trong mắt liền lộ ra một tia vui mừng.

“Hắn muốn đứng thì cứ để cho hắn đứng.” Cung Tuyết Thiến giả vờ hờ hững trở lại giường.

“Phải, cũng phải, để Vương gia đứng đó đi, dù sao thì sinh bệnh càng trút được giận.” Tiểu Vân hùa theo, nàng không muốn nhẫn nại nữa.

Cung Tuyết Thiến vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Tiểu Vân, từ khi nào mà nàng cũng biết nói ngược như vậy chứ?

“Tiểu thư, bên ngoài mưa gió lớn như vậy, người nghỉ ngơi sớm một chút đi, nô tỳ lui xuống trước.” Tiểu Vân cố ý nói từ mưa gió rất nặng, còn cố ý bỏ ô vào trên bàn trong phòng rồi mới rời đi.

Bên ngoài tiếng mưa gió, sấm chớp liên tục không ngừng, trong lòng Cung Tuyết Thiến không thể nào an tĩnh được. Hắn thật sự định đứng như vậy cả đêm sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »