Tiểu Đội Bát Quái Siêu Đẳng

Lượt đọc: 2775 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 82

❊ ❊ ❊

“Tư, Tư, Tư Không Dịch!!”

Miệng Địch Nam Trúc há to có thể nhét một quả trứng gà được luôn, hai mắt trợn to như chuông đồng, cả người như mất hồn.

Địch Nam Trúc dùng sức lắc đầu, còn hung hăng đánh lên đầu vài phát muốn bình tĩnh lại: “Không không không! Chỉ là tôi gặp được cậu nên quá kích động mà thôi! Đại hiệp, cậu diễn kịch bản của tôi được không?! Cậu đúng là giống hệt như nhân vật chính trong kịch bản của tôi bước ra ngoài đời vậy! Đã có người muốn ký hợp đồng quay kịch bản Phong tử hiệp tham của tôi, chẳng qua tôi không đồng ý cho họ chọn nhân vật chính, đây là kịch bản tôi thích nhất và cũng hao phí tâm sức nhất nghiêm túc viết ra, tôi nhất định phải tìm một người đủ tư cách trong suy nghĩ của tôi đến diễn nhân vật chính! Cậu rất thích hợp!”

Địch Nam Trúc không biết tại sao cậu lại hỏi vậy, nhưng hắn vẫn rất nghe lời mở di động ra, sau đó phát hiện bảy cuộc gọi nhỡ cùng một dãy số. “Ồ, ai gọi vậy ta? Một lần bảy cuộc? Có nên gọi lại không đây? Chắc là có việc gì gấp!”

Tư Không Dịch nghiêng đầu nhìn thoáng qua dãy số trên màn hình điện thoại của Địch Nam Trúc, đúng là số của cậu. Xác định thân phận của Địch Nam Trúc, đúng là đáng mừng nha. Ha hả, không ngờ biên kịch của Phong tử hiệp tham lại là một tên trạch nam như vậy!

“Tôi cảm thấy kết cục của Phong tử hiệp tham không tốt lắm, còn nữa, anh không thấy là quá trình phá mấy vụ án hơi máu me sao? Nếu thật sự được quay thành phim truyền hình, người dưới mười lăm tuổi không được phép xem, xét duyệt sẽ không dễ đâu.” Tư Không Dịch trực tiếp nói ra ý kiến.

Địch Nam Trúc lại bị bất ngờ lần nữa, nhưng đầu óc hắn vẫn rất linh hoạt: “A! Đại hiệp! Cậu thấy kịch bản tôi đăng trên mạng hả?! Trời đất, chuyện này đại biểu cậu thích nó và đồng ý diễn đúng không?”

Cậu nói xong liền nhìn Địch Nam Trúc chờ hắn trả lời, kết quả liền thấy trạch nam lộ ra vẻ mặt không thể tin, sau đó kích động đến rơi lệ, hắn dùng tay áo lau nước mắt đang yên lặng chảy ra! Tật xấu gì thế này? “Anh vui là khóc hả?”

Địch Nam Trúc hu hu hu gật đầu: “Đúng vậy, thật là *sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn! Khổ tận cam lai, khổ tận cam lai! Vốn tháng này tôi không đóng nổi tiền thuê nhà, tôi đã nghĩ không chừng mấy ngày nữa sẽ phải ăn ngủ dưới chân cầu vượt. Kết quả đầu tiên là ngài Uông xem trọng kịch bản của tôi, sau đó tôi được cậu cứu, còn xem trọng kịch bản, hu hu hu… Quả nhiên, quả nhiên kiên trì sẽ thành công… Tôi, tôi đã nghĩ nếu còn tiếp tục như vậy, tôi liền thành thành thật thật đi thi nhân viên công vụ… Sau đó về nhà kết hôn sinh con… Thật sự là, thật sự tốt quá… Tôi kiên trì đến giờ không bỏ cuộc.”

*Tạm dịch: Núi cùng nước tận ngờ hết lối, bóng liễu hoa tươi một thôn làng. Thành ngữ “liễu ám hoa minh” là chỉ mắt nhìn thấy tình huống không còn đường tiến nữa, thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hy vọng.

Địch Nam Trúc hít mạnh nước mũi, sau đó dùng sức gật mạnh đầu: “Đúng, chúng ta đều là đàn ông đích thực kiên trì đạt được thành công!”

Lúc này tài xế to con đầy bắp thịt, thân cao một mét tám phía trước rốt cuộc nhịn không được cắt ngang hai người: “Tôi nói nè hai cậu nhóc, đến bệnh viện trung tâm rồi, hai người có xuống xe không?”

Ông – chú – đàn – ông – đích – thực hừ một tiếng: “Đương nhiên là biết. Mà cậu nhóc à, cậu là minh tinh hả?”

Nói đến Chung Khôi, quả nhiên ông chú tài xế rất thích, vui vẻ nói: “Ha ha ha! Đúng đúng, Chung Khôi là đại minh tinh nha, là đại minh tinh chú thích nhất! Gần đây mới phát mấy tập cuối của Dong binh chi vương, quả thật rất hay, chú cực thích đội trưởng và thằng nhóc Khổng Dịch kia ha ha. Hy vọng bộ phim có phần sau! Haiz, đáng tiếc Chung Khôi không phải người của Quang Diệu Tinh Quang, nếu không có thể nhờ cháu giúp xin chữ ký rồi!”

Thế là, ông chú tài xế như mở công tắc, cả đoạn đường cứ nói luyên thuyên. Tư Không Dịch nghĩ, nếu ông chú này không nói nhiều như vậy, cậu có lẽ đã xin chữ ký của Chung Khôi giúp rồi. Cổ vũ những người kiên cường rắn rỏi.

Sau khi cậu trở bước vào công ty liền trực tiếp bị đại diện Khổng đang canh ở đó tóm lấy, vô cùng đau đớn lải nhải: “Coi như cậu thân với người đó cũng không thể trắng trợn làm vậy! Cậu có biết cậu lại lên top Weibo rồi nữa không? Hả? Có phải cậu rất cao hứng có thể tiết kiệm phí quảng bá không? Anh có nên cho cậu ôm một cái trống luôn không? Cậu có biết mấy người mà anh dẫn dắt trước kia, nếu cũng giống cậu thì đã bị anh nhét vào phòng tối ra sức luyện tập rồi! Tư Không Dịch, anh nói cho cậu biết, quay về nhất định phải học thuộc lòng nội quy nhân viên cho anh! Nếu không anh tức giận thật thì biết tay! Anh dẫn cậu còn mệt hơn Diêm Túc dẫn Tạ Kỳ nữa!”

Tư Không Dịch và ba tên đàn em đứng trong đại sảnh đồng loạt yên lặng cúi đầu, đáng thương nghe dạy bảo.

Trong đại sảnh Quang Diệu Tinh Quang, mọi người đều lộ vẻ không đành lòng, nhất là mấy nhân viên nữ. Quả nhiên Khổng Triệu chính là người đại diện ma vương đáng sợ nhất trong Quang Diệu Tinh Quang, Tiểu Dịch vừa lên mạng là bị mắng đến như vậy. Rõ ràng Tiểu Dịch ngoan ngoãn không có scandal nào. Lúc này nên có một đại hiệp chính nghĩa xuất hiện, đánh bay đại diện Khổng Triệu cứu Tiểu Dịch ra!

“Chậc, Ngô Hình.” Đại hiệp chính nghĩa quả nhiên xuất hiện, mà còn ra lệnh cho đàn em.

“Vâng?”

“Mua cho Khổng Triệu trà hoa cúc lá sen, thêm mấy gói Kim Tảng Tử, hạ nhiệt thanh cổ họng.”

chapter content

*金嗓子: Kim Tảng Tử là một loại thuốc có tác dụng thanh nhiệt, trừ hôi miệng, giải độc tiêu thủng, giảm đau họng, dùng cho người bệnh đau họng, khàn giọng, viêm họng cấp, viêm dây thanh quản.

“Vâng.”

Đại diện Khổng Triệu vốn đang lải nhải lập tức như bị chặn họng, cứng ngắt quay đầu lại, liền thấy được “Người nào đó” mặc một bộ âu phục được cắt may riêng, hơi thở tỏa ra như oán toàn thế giới.

Khổng Triệu: “…” Trong nháy mắt hắn muốn quẳng hết mặc kệ tất cả, hoặc là trực tiếp dưỡng lão luôn, hắn không phải là đang dẫn dắt nghệ nhân, mà là đang dẫn cục cưng của tổng tài!

Nhưng tâm trạng của toàn thể nhân viên ở đây lại hoàn toàn tương phản với Khổng Triệu, trong lòng mọi người đồng loạt hoan hô: [A a a a! Yến tổng đẹp trai quá! Yến tổng thật ngầu! Yến tổng anh hùng cứu mỹ nhân!]

Yến Khôn nhìn ánh mắt nghi ngờ của cậu, khóe miệng giật giật, tuy hắn có lấy cớ như vậy một lần, được rồi, là hai lần, nhưng lần này đúng là không phải. “Mạnh Thanh Thu té bị thương khi đang quay phim, mặc dù là vết thương nhẹ, nhưng hắn nói có người trốn sau thiết bị đẩy hắn. Chuyện này hơi phiền toái, yêu cầu tôi đến xem.”

Yến Khôn có thể thấy rõ ý tứ “Đáng đời, tốt quá!” trong mắt cậu, hắn chậc một tiếng để cậu thu liễm lại, sau đó gật đầu nói: “Ừ, cân nhắc việc thiết bị quay phim kỹ xảo mới là của Quang Diệu Tinh Quang, cũng với địa vị của Mạnh Thanh Thu, tôi phải đến nhìn một cái.”

“À, vậy à… Tôi có thể đi xem không?”

Yến Khôn còn chưa trả lời, Khổng Triệu đã đen mặt: “Không thể!”

Yến tổng há miệng nghĩ nghĩ, rốt cuộc không có trực tiếp đánh mặt nhân viên lão làng Khổng Triệu. “Nơi nó tương đối loạn, cậu cũng là người có thân phận. Lát nữa quay về tôi nói tình huống cho cậu biết. Cậu và Khổng Triệu bàn chuyện kịch bản trước đi.”

Khổng Triệu hừ một tiếng trong lòng, may mà tiếng nói của hắn vẫn còn có chút giá trị!

Một giờ sau, Tư Không Dịch đơn giản kể lại chuyện cậu tình cờ gặp được Địch Nam Trúc cho Khổng Triệu nghe, Khổng Triệu đánh giá cậu từ trên xuống dưới, cảm thấy thằng nhóc này ngoại trừ nghe quỷ, không có cha mẹ, vận may đúng là max luôn. Kịch bản Phong tử hiệp tham kia hắn đánh giá đúng là không tồi, quay tốt sẽ rất hấp dẫn. Còn Nhân tính thú liệp, ngài Uông này lại có liên quan đến bên điện ảnh, Khổng Triệu đoán trong lòng nhưng vẫn không thể xác định chính xác có phải Tư Không Dịch gặp vận cứt chó lớn như vậy hay không.

“Cậu đúng là ngôi sao may mắn nha, đi đến đâu cũng gặp chuyện tốt!” Khổng Triệu nhịn không được cảm thán một tiếng, kết quả Tư Không Dịch ngồi trước mặt lại lộ ra vẻ nghiêm túc không đồng tình.

“Anh Khổng, anh nói sai rồi. Không phải em đi đến đâu cũng gặp chuyện tót, mà là đến chỗ nào cũng cố gắng biến chuyện xấu thành chuyện tốt.” Lúc này cậu rất nghiêm túc, so với thằng nhóc vừa mới gây họa vừa rồi cứ như là hai người hoàn toàn khác nhau: “Em không biết người khác thế nào, nhưng ít ra bản thân em luôn dùng hết toàn lực cố gắng thật tốt mỗi ngày. Từ trước đến giờ chưa từng hy vọng vào mấy vận may mờ mịt.”

Khổng Triệu nhìn cậu như vậy, trong lúc nhất thời bị dáng vẻ của cậu làm chấn động, hắn bỗng nhiên cảm thấy lúc này cậu rất có sức hấp dẫn, sau đó hắn bật cười, lắc đầu rồi lại gật đầu: “Cậu nói đúng lắm.”

Không có người nào gọi là may mắn trời sinh, chỉ có người cố gắng nắm lấy cơ hội mà thôi.

Người cố gắng và kiên trì, vận may sẽ không quá kém, huống chi, người trước mắt này vừa cố gắng vừa kiên trì, đẹp trai thích cười nhân cách tốt, thằng nhóc này không nổi tiếng thì còn ai có thể nổi nữa?

“Được rồi, ba ngày nay chụp xong quảng cáo thì cậu đến trường đi. Anh sẽ liên hệ với Địch Nam Trúc, sau đó ba người chúng ta tạo một group chat. Thảo luận xem nên sửa kịch bản thế nào, chỉnh sửa xong chúng ta sẽ nhờ một vài chuyên gia đánh giá phim, hoặc là đạo diễn đọc thử, làm tốt các công tác chuẩn bị phỏng chừng cũng phải chờ hết năm nay, qua tháng hai mới xong. Một năm học cậu quay một bộ phim truyền hình, một bộ phim điện ảnh, vài quảng cáo và show thực tế là được. Dù sao học tập vẫn quan trọng nhất.”

“Nhưng cuối tháng này cậu phải làm khách quý quay một show giải trí. Vài nhân vật chính của bộ phim Dong binh chi vương cũng sẽ tham gia, nếu không phải Dong binh chi vương quá hot, cậu muốn than gia show này còn phải đợi một khoảng thời gian nữa, biết “Cuối tuần Hi ngất trời” không? Cho minh tinh mấy cậu lên diễn vài tiết mục nhỏ, chơi vài trò chơi là được, tham gia một tập thù lao mười vạn tệ, giá này là anh dựa vào lí lẽ biện luận rất lâu mới được, không tồi chứ?”

Khổng Triệu hừ một tiếng, bây giờ mới biết bản đại diện rất giỏi sao!

Vừa lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra, Tư Không Dịch quay đầu nhìn quá, quả nhiên là Yến Khôn xử lý công việc xong trở lại.

“Thế nào rồi?” Không riêng gì Tư Không Dịch mà ngay cả Khổng Triệu cũng có chút để ý đến chuyện của Mạnh Thanh Thu. “Hắn có bắt lỗi công ty chúng ta không?”

“Nhưng chuyện này có chút kỳ quái. Đã điều tra toàn bộ camera giám sát trong trường quay, không thấy có người đẩy Mạnh Thanh Thu từ phía sau, nhưng tư thế của hắn ta lúc đó đúng là… rất khó giả vờ như bị đẩy ngã. Dựa vào màn hình giám sát, không có ai đứng phía sau lưng hắn nhưng lại giống như có người đẩy hắn.”

Meo meo! [Nhìn tiền đồ của anh kìa! Tiền đồ!!]

Chít chít chít. [Đúng vậy đúng vậy, người đọc sách không nói chuyện yêu ma quỷ quái mà!]

Vo ve. [Em ở hiện trường cũng không phát hiện phía sau Mạnh Thanh Thu có người, nhưng mà… Hình như em cảm giác có chút âm khí?]

Chít! [Nhanh nhanh nhanh! Ôm chặt em!]

Yến Khôn và Khổng Triệu đồng loạt nhìn về phía cậu, cậu bỏ thêm một câu: “À, nếu tuôn chuyện này ra chắc là sẽ được lên top.”

Cậu có nên chế biến biên tập chuyện “Ác quỷ” và “Chu Thế” thành một cùng tuôn ra làm chết Mạnh Thanh Thu không? Ví dụ như…

Mạnh ảnh đế dung túng đàn em cường đoạt kịch bản đánh người, quay phim gặp chuyện ma quái hư hư thực thực trả thù?

A, nghĩ đến liền có cảm giác tốt! Đại Hoa Đại Hoàng mau ôm chặt cậu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »