Tiểu Đội Bát Quái Siêu Đẳng

Lượt đọc: 2709 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Tuy trong lòng Tư Không Dịch đang nghĩ đến bát quái về Trần Hi, nhưng hiện tại cậu ốc còn không mang nổi mình ốc. Dọc đường cậu và Tạ Kỳ về ký túc xá gặp không ít nghệ nhân và nhân viên công ty, mới hôm trước thôi, Tư Không Dịch đi ngang qua mà bọn họ không thèm nhìn. Nhiều nhất chỉ là kinh ngạc nhìn đám chó mèo có thể hòa bình chung sống với nhau.

Nhưng hôm nay rõ ràng chưa đi được mười phút, Tư Không Dịch đã nhận được vô số ánh mắt kỳ quái. Trong đó không thiếu những ánh mắt ước ao và ghen tỵ. Cậu tự an ủi bản thân, dù sao cậu bạo hồng sau một đêm, chuẩn bị cưới bạch phú mỹ nhân sinh người thắng mà. Nhưng mấy người làm ra vẻ ái muội, lôi kéo làm quen, thậm chí vươn tay động tay động chân như vậy là sao?!

Nữ nghệ nhân lôi kéo làm quen Tạ Kỳ và cậu còn chưa tính, dù sao mỹ nữ nhìn cũng đẹp. Nhưng vì sao đàn ông cũng lôi kéo?! Một tên đàn ông cao lớn mà thẹn thùng như phụ nữ là sao, nhìn thế nào cũng làm da đầu tê dại. Những người này rất nhiệt tình, đến nỗi cả Đại Hoa cũng không có cách ngăn cản bọn họ.

Tạ Kỳ cười ha ha bên cạnh, sau đó làm như cực kỳ quen thuộc mở tủ lạnh lấy một lon Zero không độ ra: “Không giống. Cậu là được lên top Weibo bằng thực lực của bản thân. Không giống mấy tên yêu diễm đê tiện lên top vì scandal hay dựa vào quan hệ. Trong cái vòng lẩn quẩn này, không có ai là ngu ngốc, nếu cậu dựa vào phó tổng hay lão tổng mà lên top, ngoài mặt mọi người sẽ chúc mừng, nhưng sau lưng chắc chắn là khinh bỉ. Dù sao không ai biết nổi tiếng kiểu này sẽ kéo dài bao lâu, lỡ như bị kim chủ đạp xuống hay bị đóng băng cũng chỉ là chuyện xảy ra trong vài phút mà thôi.”

Tạ Kỳ chậc chậc hai tiếng: “Cho dù Trần Hi đặc biệt nhưng cũng có mặt hạn chế, nhân vật hắn diễn hơi cố định, rất bất lợi cho sự phát triển của hắn, nhưng gương mặt này của cậu, liếc mắt một cái là biết thanh niên tốt hoạt bát dương quang! Ngũ quan tinh xảo cũng không ẻo lả, đổi kiểu tóc và quần áo là có thể khống chế được tất cả các phong cách khác nhau. Đây không phải là ông trời ban cơm thì là cái gì? Giới giải trí chính là nơi chỉ nhìn vào gương mặt.”

Tạ Kỳ cười ha ha: “Cậu soi đi! Dù sao đa số người trong giới giải trí đều đặc biệt thích soi gương, nói thật, tuy rằng cậu đẹp trai nhưng tôi cũng không kém nha! Phong cách của tôi chính là trai đẹp hoang dã theo phong cách *Punk, fan của tôi còn gào khóc khen tôi đẹp trai nhất thế giới đó.”

Tư Không Dịch ừ một tiếng, nghĩ thầm fan nhà ai mà không não tàn, từ tầng lầu này xách ra mười người là đã có fan của chín người nói idol của họ là người đẹp nhất thế giới rồi. Người duy nhất còn lại kia nhất định là người đi theo phong cách hài hước, fan chính là những người tự lừa mình dối người nhất. “Vậy làm sao bọn họ thấy được thực lực của tôi? Tôi chỉ mới chụp một bộ ảnh mà thôi.”

Tạ Kỳ lại cười há há: “Giới giải trí dựa vào gương mặt, nhưng cậu nghĩ chỉ có gương mặt là được rồi sao? Nước ở đây rất sâu! Muốn lăn lộn trong giới giải trí, có gương mặt là trụ cột, nhưng quan trọng nhất vẫn là thực lực và tâm cơ! Chỉ cần có hai trong ba thứ trên là có thể hồng. Nếu có toàn bộ ba khía cạnh, chúc mừng cậu, đại thần cổ thụ suốt hai mươi năm sau chính là cậu.”

“Nhìn kỹ mấy tấm ảnh của cậu trên Weibo, không phải tôi khen nhưng có thể nói tấm nào cũng là tinh phẩm, mà còn theo nhiều phong cách khác nhau. Tuy những bức ảnh này thành công như vậy một nửa là công lao của Yaris, thế nhưng, để tôi so sánh cụ thể cho rõ, nếu Ngụy Tử Hàm là người mẫu, tuyệt đối không được kết quả như vậy. Cho nên chỉ cần không phải là thằng ngốc sẽ biết năng lực diễn xuất cơ bản của cậu rất tốt. Tuy còn chưa diễn xuất, nhưng từ đầu đề Weibo có thể nhìn ra, cậu đã có hai khía cạnh cần thiết trong tổng số ba cái, cậu nổi là chuyện đương nhiên, dưới tình huống như vậy mọi người không lôi kéo cậu làm quen thì tìm ai chứ? Đa số những người này là tiểu minh tinh ba bốn năm sáu tuyến, nịnh bợ đáp lên đại thần, tương lai trước mắt khẳng định sẽ hồng, thậm chí nếu gặp vận cứt chó còn có thể trở thành đại minh tinh, bọn họ bị ngu mới không đến làm quen cậu. Cho dù chỉ quen biết sơ sơ, sau này cũng có chuyện để kể.”

“Này, ơn cứu mạng, không cần báo đáp, nếu cậu không phải là nam thì tôi đã lấy thân báo luôn rồi! Nói thật tôi rất thích người yêu sau này là kiểu người dương quang hoạt bát!”

Tạ Kỳ nói xong còn cố làm ra vẻ, lôi kéo tay Tư Không Dịch, cậu ghét bỏ hất tay cười lên. Ngay lúc đó Đại Hoa meo lớn một tiếng, mà cùng với tiếng mèo kêu là một tiếng ho khan kinh hãi.

Meo meo! [Ngốc quá nhìn ra cửa kìa!]

“Khụ khụ khụ!”

Yến Khôn cao quý lãnh diễm đẩy mắt kính, sau đó nở nụ cười ác ma: “Đến xem nghệ nhân của tôi có chăm chỉ luyện tập hay không, hay là cầm tiền lương mà tán dóc giữa ban ngày ban mặt.”

Tạ Kỳ cảm thấy như ông trời đang muốn diệt hắn, lúc này người đại diện Diêm Túc rất nhanh từ đối diện chạy đến rống: “Tạ Kỳ! Hôm nay luyện phát âm chưa hả?! Tháng sau có concert rồi đó! Cậu muốn chết phải không?”

Lần đầu tiên Tạ Kỳ phát hiện người đại diện của hắn hòa ái dễ gần mà không hề nghiêm túc như vậy, suýt chút nữa lệ nóng lưng tròng mà chạy về phía người đại diện, Tạ Kỳ nhanh chóng rời khỏi vùng đất chết chóc này, hoàn toàn vứt luôn chuyện muốn lấy thân báo đáp bạn bè thân thiết giây trước vừa nói.

Tư Không Dịch mặt không đổi sắc nhìn cái tên như bị lửa dí mông kia. “… Tất cả đàn ông đều không đáng tin cậy.”

Khổng Triệu lập tức ho khan một tiếng, thằng nhóc này làm như nó không phải là đàn ông vậy.

“À, tôi còn có việc phải xử lý, tôi đi trước. Yến tổng, Tiểu Dịch, hai người từ từ tán gẫu.” Khổng Triệu nói xong cũng xoay người đi, còn quan tâm giúp Tư Không Dịch đóng cửa phòng.

Cậu nhìn Yến đại tổng tài rõ ràng là mỉm cười nhưng rất đáng sợ, theo bản năng ôm chặt mình chó to lớn của Đại Hoàng, không hiểu sao lại giải thích với hắn: “À, vừa rồi Tạ Kỳ nói cho tôi biết vài kiến thức cơ bản trong giới giải trí, tôi biết được không ít tin tức có ích.”

Yến tổng nghe vậy nhướng mày: “Mấy chuyện này Khổng Triệu cũng có thể nói cho cậu biết. Còn nữa, có một số việc nên tự động não, không cần người khác nói cũng biết.”

Yến Khôn trực tiếp cười lên: “Cậu đang khinh bỉ IQ của đa số nghệ nhân trong Quang Diệu Tinh Quang phải không?” Nếu thằng nhóc bụng đầy nước đen này mà ngốc thì hơn phân nữa người trong Quang Diệu cũng ngốc hết rồi.

“Ồ, nào có nào có. Chậu trầu bà kia thế nào rồi? Chậu lan của tôi đã được cứu sống! Còn cá vàng và rùa nhỏ cũng rất hoạt bát đáng yêu, muốn nhìn một cái không?”

Yến Khôn nhướng lông mày nhìn cái tên đang nói lảng sang chuyện khác này, chậc một tiếng: “Tôi không có rảnh đi nhìn hoa lan cá rùa gì đó. Tự cậu nhìn đi.”

Yến tổng nghe vậy, hung hăng quay đầu lại: “Tôi chính là thấy cậu nổi tiếng rồi, đến xem xem cậu có vui đến nỗi không phân được nam bắc hay không.”

Yến Khôn nhìn thẳng vào mặt cậu, nghiêm túc lập lại lần nữa: “Cậu nổi tiếng rồi.”

Tư Không Dịch à một tiếng, không cần lặp đi lặp lại như vậy, tôi nổi cũng không liên quan gì đến anh…

Bỗng nhiên cậu nhớ lại chuyện gì đó, thăm dò mở miệng: “Tôi mời anh đi tắm suối nước nóng nhé?”

Cuối cùng Yến tổng cũng lộ ra vẻ mặt vừa lòng, mất tự nhiên nói: “Không thể để cậu tốn kém, đi Minh Sơn trượt tuyết trước, sau đó đi ăn thức ăn thôn quê nông gia nhạc, xem như chúc mừng cậu.”

Yến Khôn liếc nhìn cậu, lưu lại vẻ mặt cao quý lãnh diễm. “Ngày mai đi, hôm nay xử lý hết công việc đi.”

“Chỉ có hai người chúng ta à? Lỡ như bị người ta chụp được thì sao, tôi cảm thấy bản thân sẽ lên top lần nữa mất.” Tư Không Dịch hơi lo lắng hỏi.

Yến Khôn nhìn cậu, sau đó lộ ra nụ cười như đại ma vương: “Nói cái quái gì đó, tôi là đi tham ban Trần Hi, cậu thì đi thả lỏng. Ngoài ra sẽ có cẩu tử chụp được Lục Phong và Nhạn Minh cùng đi Minh Sơn trượt tuyết.”

Tư Không Dịch hơi há miệng, lộ ra vẻ mặt không thể tin được. Từ từ, nội dung trong hai câu này có rất nhiều chỗ quỷ dị, để cậu phân tích một chút!

_________________

*Punk fashion xuất hiện vào khoảng giữa thập niên 1970, tại London (Anh), xuất phát từ những thanh niên muốn chống lại các xu hướng thời trang “nghiêm chỉnh”. Những thứ quần áo cũ dùng làm từ thiện hoặc bỏ đi được họ “hồi sinh” trong một diện mạo hoàn toàn mới, tơi tả hơn và kết hợp với những phụ kiện hand-made để thu hút sự chú ý. Chất liệu chủ đạo của Punk fashion chính là da và giả da, cùng với combat boots, ripped jeans hay ripped stockings là tất cả những gì bạn cần trong xu hướng thời trang Punk.

chapter content
chapter content
chapter content

__________________________________

Kết thúc 3 chương nâng Tiểu Dịch dài lê thê của tác giả. Thắp ngọn nến thứ ba cho thằng Nhạn Minh, có ai đoán ra ân oán tình thù vụ này không. Không ai cmt tui k up chương sau =.= (né dép)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »