Tiểu Đội Bát Quái Siêu Đẳng

Lượt đọc: 2670 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Tư Không Dịch dùng Tiểu Bạch nên dễ dàng làm được chuyện mà người khác không cách nào làm. Phỏng chừng toàn bộ người trong ổ mại dâm này suy nghĩ đến nát óc cũng không nghĩ ra cách liên lạc đặc biệt như vậy. Hình ảnh trên camera giám sát hoàn toàn bình thường, nhưng bọn chúng không biết là, dưới lòng đất trong ổ mại dâm của chúng đã bị Tiểu Bạch đào một đường hầm thông ra bốn hướng.

Liên lạc được bạn bè có thế lực xong, Tư Không Dịch ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng cục trưởng cục cảnh sát phía tây thành phố lại có một đêm kinh hãi! Chín giờ bốn mươi tối, ông nhận được cuộc gọi từ số máy lạ, ông vốn không định nghe máy, nhưng số điện thoại kia thật sự là khá ngang ngược, cuối cùng ông vẫn nhận điện. Sau đó, ông liền cảm thấy may mắn, bản thân đã quyết định chính xác, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một thanh niên, trầm thấp và ổn trọng. “Chào cục trưởng Triệu, tôi là Yến Khôn.”

Cục trưởng Triệu nhất thời không phản ứng kịp, chỉ cảm thấy cái tên này rất quen. Hình như luôn nghe thấy ở đâu đó? Sau đó ông nhìn tờ báo trên đầu giường, một gương mặt đẹp trai đeo mắt kính đập vào mắt ông.

Yến Khôn? Yến Khôn!!

Chính là thanh niên kiệt xuất toàn quốc luôn xuất hiện trên bản tin, tuy rằng không phải người trong giới giải trí nhưng luôn bị đồn có ái muội với mấy đại minh tinh, nghe nói hắn nắm trong tay một phần ba ngành công nghiệp nặng của cả nước, một phần ba nghiên cứu kỹ thuật công nghệ cao, và một phần ba đất đai ở thủ đô là của Yến Khôn nhà họ Yến?!

Cục trưởng Triệu sợ tới mức suýt rớt chăn! Đúng là một ông phật lớn a!

“A a a! Chào ngài, Yến tổng, đêm khuya gọi điện, thật sự làm cục trưởng nho nhỏ như tôi thụ sủng nhược kinh. Không biết Yến tổng có chuyện gì không?”

Yến đại tổng tài rất vừa lòng, không cần nâng người khác đến áp người, hắn quả thật chính là người bên trên. “Cục trưởng Triệu khách sáo rồi, tôi muốn báo án.”

“Hả?” Cục trưởng Triệu sửng sốt. Vừa rồi ông đã nghĩ đến mấy lý do vì sao vị đại tổng tài này lại gọi điện cho ông, nhưng không hề nghĩ rằng vị đại tổng tài này lại có một lý do bình thường như thế. Ồ, thật ra cũng có bình thường đâu chứ, người bình thường báo án sẽ không gọi điện thoại cho ông.

“Yến tổng đã xảy ra chuyện gì sao? Ngài cứ nói, tôi sẽ dùng tốc độ nhanh nhất điều động cảnh sát.” Cục trưởng Triệu có thể đi đến vị trí này tất nhiên cũng là *nhân tinh, mặc kệ là chuyện gì cứ phải nhận lời trước đã, phải biết có được nhân tình với vị này chính là chuyện tốt đến đụng nóc trời.

*Nhân tinh: dùng để nói những người vô cùng tinh mắt, giỏi đoán ý người khác, đối với thế sự cũng cực kỳ khôn khéo, không dễ bị lừa gạt, xử sự khéo đưa đẩy, cũng là người không dễ để bản thân chịu thiệt.

“À, tôi có người bạn bị lừa vào ổ mại dâm thuộc khu vực quản lý của ngài, cậu ấy điều tra được ổ mại dâm đó có người trong cục cảnh sát, vì vậy tôi muốn mời cục trưởng Triệu ngày mai trực tiếp đi theo tôi một chuyến. Đi bắt người xấu.”

Cục trưởng Triệu: “…” Ông quả thật ngốc luôn rồi! Bạn của Yến tổng bị lừa vào ổ mại dâm? Tại sao bạn của Yến tổng bị lừa được?! Còn nữa, bị lừa vào rồi sao còn liên lạc ra ngoài được? Mấy chỗ như thế phải kiểm soát phương tiện liên lạc cực kỳ chặt chẽ chứ?! Chẳng lẽ bạn của Yến tổng là nằm vùng?! Nhưng tại sao cậu ta lại đi nằm vùng?

“Cục trưởng Triệu? Ý của ông thế nào?”

“À à, được được! Mấy nơi tệ nạn như thế tất nhiên là nên mạnh mẽ triệt phá! Ngày mai tôi dẫn lực lượng cảnh sát theo! Vậy, có nên báo cho tổng cục không?”

Yến Khôn nở nụ cười: “Bắt xong rồi báo cáo sau cũng không muộn.”

Cục trưởng Triệu lập tức cả kinh, nhưng nghĩ lại có cơ hội lập công cũng tốt, cắn răng nói: “Được! Ngày mai nhờ Yến tổng dẫn dường!”

Yến Khôn ngồi trên giường ngắm nghía mắt kính, bỗng nhiên nói: “Gần đây bạn của tôi hơi khó khăn. Chuyện này có tính là lập công không?”

Cục trưởng Triệu nhanh chóng gật đầu: “Tính tính tính! Đây là công dân tốt cung cấp manh mối và đột nhập vào nơi nguy hiểm! Phải khen thưởng! Mười vạn tệ.”

Yến Khôn chậc một tiếng, thôi, chỉ là một cục trưởng khu vực, cũng không mong bọn họ có thể khen thưởng hào phóng. “Vậy mai gặp.”

Cho đến lúc cúp điện thoại, cục trưởng Triệu vẫn còn hơi hoài nghi nhân sinh, vợ ông bên cạnh ngồi dậy nói: “Sao vậy? Vẻ mặt làm như thấy quỷ vậy? Vừa rồi là nhân vật lớn nào gọi cho ông đó?” Giọng nói của bà vợ cục trưởng mang theo ba phần trêu chọc, nhưng cục trưởng Triệu lại thở dài, không phải hắn ta là một nhân vật cực kỳ lớn sao? “Ngày mai tôi phải đi xử lý một đại án, nếu làm tốt, năm nay tôi muốn lên tổng cục cũng sẽ dễ dàng hơn, nhưng chuyện này cũng có mạo hiểm, nếu có người tìm bà gây chuyện, bà cũng đừng xúc động.”

Bà vợ cục trưởng nghe nói thể vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc, nắm tay ông ta nói: “Ông cứ yên tâm. Vì ông chuyện gì tôi cũng có thể nhịn.”

Cục trưởng Triệu trong lòng ấm áp, cũng cười lên.

Sáng sớm hôm sau, trong cục cảnh sát đã xuất hiện một chiếc Bentley xa hoa, sang trọng mà khiêm tốn, trông không giống mấy tên hoàn khố. Đám cảnh sát đang nghĩ xem là ai đến, tiếng còi tập hợp khẩn cấp trên đài canh gác đột nhiên vang lên. Mấy cảnh sát đều trở nên nghiêm túc.

“Cục trưởng Triệu, đột nhiên tập hợp mọi người lại làm gì vậy? Anh không nói tiếng nào làm mọi người rất thắc mắc.”

Cục trưởng Triệu nhìn cục phó Lý đang sốt ruột, không hiểu sao liền nhớ đến câu “Có người trong cục cảnh sát”, ông bí hiểm lắc đầu: “Thu được tin báo, đi theo tôi.”

Vì thế, cục cảnh sát phía tây thành phố xuất phát hơn phân nửa, ước chừng hơn một trăm người.

Mà lúc đó, công dân tốt Tư Không Dịch xâm nhập hang ổ nguy hiểm đang đánh người.

Cả ngày hôm qua, đám người trong ổ mại dâm vẫn không dạy dỗ thành công bốn người còn lại, có thể nhẫn nhịn một ngày đã là chuyện khó tin rồi. Tuy Tống Lập Chí nói chỉ cần bọn họ chịu đựng mười ngày là được thả tự do, nhưng lời này có quỷ mới tin – Thật sự thả bọn họ, không phải hang ổ này sẽ bị lộ sao? Hơn nữa mỗi người trong bọn họ đều biểu hiện một số tiền lớn mà! Vịt sắp đến miệng, sao có thể để nó bay đi?

Vì thế, sáng hôm sau, trong cơm của bọn họ cũng bị bỏ thuốc kích dục, tuy hai cô gái và thanh niên cao lớn đã biết bữa cơm này chắc chắn không đúng, nhưng bọn họ bị người nhìn chằm chằm, căn bản không thể không ăn một miếng, chỉ có thể cầm bát, chuẩn bị chịu nhục ăn cơm trộn thuốc này.

Đúng lúc đó!

Tống Lập Chí và bốn tên điều giáo không ngờ sự tình lại đột ngột phát triển theo chiều hướng này, nhưng nháy mắt bọn chúng kịp phản ứng, trở nên tức giận, giơ tay sờ bên hông!!

“Đồ không biết trời cao đất rộng tìm đường chết, á?”

Tống Lập Chí vừa nói nửa câu, bỗng cả người liền cứng ngắt, không thể tin nhìn thanh niên đẹp trai trước mặt – từ đầu đến cuối chưa từng cho hắn sắc mặt dễ gần – đang từ từ lấy khẩu súng lục trong túi ra, họng súng đen ngòm chỉa thẳng vào hắn.

Tống Lập Chí bên này cứng đờ người, nhưng tên điều giáo to con dường như đã có chuẩn bị, hắn không thèm để ý đến động tác của Tư Không Dịch mà bay nhanh đến tấn công cậu, muốn trực tiếp bắt được cậu! Nhưng nửa đường hắn và mình chó cứng như kim cương của Đại Hoàng đụng mạnh vào nhau!

“A….!!” Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người trong phòng, tên to con gần hai trăm cân và Đại Hoàng chỉ bằng một nửa hắn đụng mạnh vào nhau, sau đó Đại Hoàng không bị văng ra, còn tên to con bị đụng mạnh kêu thảm một tiếng, bắn ngược lên tường sau đó trực tiếp bất tỉnh nhân sự.

Mọi người trong phòng: “!!” Đây là chó gì vậy?! Đại lực kim cang cẩu sao?!

*200 cân bên Trung = 100 kg Việt Nam.

*大力金刚 (Đại lực kim cương) hay còn gọi là Đại lực kim cang, một môn võ của Thiếu Lâm, chỗ này tác giả nhái tên mấy bộ võ công Đại Lực Kim Cang Chỉ, Đại Lực Kim Cang Trảo, Đại Lực Kim Cang Thủ, Đại Lực Kim Cang Chưởng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »