Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Lượt đọc: 3333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187
Tiến »
Chương 63
Mập Mờ(1)

❊ ❊ ❊

Nhu Nhu công chúa biến sắc, chỉ thấy từng dải lụa mây tầng tầng lớp lớp bao quanh Mẫu Đơn Nhan tựa như bị thứ gì đó kéo căng, càng lúc càng mạnh, càng lúc càng bộc lộ rõ sự phản kháng, Nhu Nhu công chúa sốt ruột, dùng tiên lực toàn thân khống chế dải lụa mây, tiếc rằng dường như dải lụa đã không thể nào bao bọc viên Mẫu Đơn Nhan nho nhỏ, tất cả đều không ngừng rung rung trong tay Nhu Nhu công chúa, ánh sáng màu trắng trong suốt bên trong từ từ xuyên thấu qua dải lụa mây, Nhu Nhu công chúa kinh hãi, cảm thấy không thể giữ được, đang muốn thu hồi dải lụa mây thì tiếc rằng đã muộn. Lúc Mẫu Đơn Nhan phát ra ánh sáng xuyên thủng dải lụa mây, luồng ánh sáng ấy tựa như vật chất thật mà bắn thủng vô số lỗ trên dải lụa.

Dải lụa mây bị xé rách tựa nhưng những mảnh vải bố chậm rãi từ không trung rơi xuống, Nhu Nhu công chúa không tự chủ được đành lui về phía sau một bước, nôn ra một ngụm máu, đối với người tu hành mà nói, bất kể là tiên hay ma hoặc là gì khác, vũ khí luôn nhất mạch tương thông với họ, cùng vui cùng khổ, nếu vũ khí bị hư hại thì họ cũng khó tránh khỏi, dải lụa mây bị hủy, Nhu Nhu công chúa đương nhiên cũng bị phản phệ tổn thương kinh mạch. Chẳng qua thì dù gì nàng cũng có tu vi Đại La thượng tiên, không giống với Tiên Quân Tiên Đế, vũ khí bị hủy tương đương chính mình cũng mất mạng, cũng không giống Tiên Nhân Địa Tiên, chịu không nổi phản kích này.

Không thể không nói trong hàng tiên khí, dải lụa mây này của Nhu Nhu công chúa quả nhiên không tệ, nhưng so với cực phẩm tiên khí Kim Trám Phủ của Ôn Do kia thì còn kém xa. Duyệt Nhi chỉ cần dùng một viên Mẫu Đơn Nhan, trong mắt người khác chỉ là một viên tiên đan có thể thay đổi dung mạo hình thể khiến người ta có thể sống lại một lần nữa với dung nhan ao ước thì đã hủy đi vũ khí của nàng, những người ở bên cạnh chứng kiến tận mắt vẫn có chút không thể tưởng tượng. Nhưng bọn họ không biết, Duyệt Nhi sớm đã nhỏ một giọt máu của mình vào trong Mẫu Đơn Nhan khiến nó có linh tính, hơn nữa tu vi của Duyệt Nhi cũng không thấp, chẳng qua những người đó nhìn không ra mà thôi.

Giờ phút này vài vị trưởng lão Cửu Vĩ Hồ sớm đã rối loạn bước chân, bọn họ không ngờ Nhu Nhu công chúa ở trước mặt Duyệt Nhi sao lại không thể chịu nổi một kích như thế. Rõ ràng mấy chục năm trước ở Hồ Khâu, Duyệt Nhi rơi vào tay bọn họ mà không hề có sức đánh trả, muốn nàng chết cũng dễ như bóp chết một con kiến, hiện giờ xem ra Nhu Nhu công không phải là đối thủ của tiểu cô nương này, nếu không nhanh chóng rút lui, chờ đến khi Lạc Thủy thượng thần ra tay thì bọn họ cũng đừng mong sống sót!

Trong đó một vị trưởng lão tiến lên phía trước nói: “Nhu Nhu công chúa, không bằng chúng ta rút lui trước, để cho mấy vị thiên thần kia giải quyết đi, dù sao dựa theo ước định của chúng ta, mấy vị thiên thần kia tất nhiên không thể từ chối.” Lúc này không đi thì còn đợi đến lúc nào? Ngay cả tiểu tử hổ kia cũng đánh không lại, nếu còn ở đây chỉ chịu chết mà thôi.

Nhu Nhu công chúa sao dự đoán được tình huống hôm nay, càng không ngờ Duyệt Nhi không hề lấy vũ khí ra mà đã áp chế được nàng, nàng ta luôn luôn kiêu ngạo, sao có thể chấp nhận được. Lúc này liền phản bác nói: “Không đi, chờ ta lấy mạng chó của tiểu tiện nhân này rồi tính!” Trưởng lão không kịp ngăn lại, Nhu Nhu công chúa đã lao về hướng Duyệt Nhi, lúc này linh lực ngưng tụ trong tay càng mãnh liệt hơn.

Duyệt Nhi vẫn rất bình tĩnh, kỳ thật nàng đang ngẩn người, Khanh Lan từng muốn nàng cam đoan không lấy mạng của Cửu Vĩ Hồ, nếu nàng đã đồng ý thì không thể làm trái, nhưng phải trừng phạt Cửu Vĩ Hồ tộc như thế nào đây, vấn đề này càng khiến nàng đau đầu. Giờ phút này khi hai lỗ tai nhỏ nghe thấy động tĩnh, vội vàng bắn Mẫu Đơn Nhan ra ngăn cản công kích của Nhu Nhu công chúa.

Ồ? Có rồi! Duyệt Nhi cười cười tựa như kẻ trộm lén lút lấy được đồ, lập tức chuyển đổi tình thế từ chống cự sang công kích, phương hướng hoạt động của hai bàn tay nhỏ của nàng biến hóa rất nhanh, Mẫu Đơn Nhan cũng nhắm thẳng về hướng Nhu Nhu công chúa, Nhu Nhu công chúa vừa định bắt lấy, không ngờ hạt châu lại linh hoạt chui tới chui lui. Nhu Nhu công chúa đương nhiên bắt giữ không được Mẫu Đơn Nhan vốn linh hoạt nên càng tức giận, đang chuẩn bị xông lên thì Duyệt Nhi lại xoay bàn tay nhỏ bé, Mẫu Đơn Nhan ‘tách’ một tiếng đánh về hướng mi tâm Nhu Nhu công chúa, chỉ thấy ánh sáng trắng rực rỡ trong tầm mắt, Nhu Nhu công chúa hoàn toàn kinh hoảng, ánh sáng duy trì không lâu thì tan biến.

Mọi người kinh hãi, nhìn dáng vẻ bây giờ của Nhu Nhu công chúa, đúng là — tu vi bị tan hết......

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Duyệt Nhi tỏa ra khí lạnh: “Đây là trừng phạt lúc trước ở Hồ Khâu ngươi bắt ta phải đổi hồn với ngươi.”

Còn chưa đợi Nhu Nhu công chúa kịp phản ứng, bàn tay nhỏ của Duyệt Nhi lại vung lên, Mẫu Đơn Nhan liền điểm mấy đại huyệt trên người Nhu Nhu công chúa, chỉ thấy linh lực tràn ra ngoài với tốc độ nhanh chóng mà ngay mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, Nhu Nhu công chúa cứ như thế nhìn linh lực của mình từng chút từng chút tan biến hết. Có vài người thương cảm, nếu chỉ phế đi tu vi mà vẫn còn linh lực, tu luyện lại một lần nữa không phải là không được, nhưng mà, hiện tại linh lực tu vi đều bị phế bỏ, chỉ sợ sau này Nhu Nhu công chúa thật sự sẽ trở thành một phế nhân.

Giọng nói nhu mềm của Duyệt Nhi lại truyền đến: “Đây là vì gần hai trăm đệ tử Bồng Lai và một cánh tay của Thất Mệnh thúc thúc.”

Lúc này Nhu Nhu công chúa không dám có hành động thiếu suy nghĩ, không ngờ Duyệt Nhi nói xong câu đó, liền đi tới trước mặt Nhu Nhu công chúa, bàn tay nàng đặt trên trán Nhu Nhu công chúa: “Ta đã đồng ý với Khanh Lan không lấy tánh mạnh của Cửu Vĩ Hồ tộc các ngươi, nhưng Tử Hổ tộc chúng ta có thù tất nhiên sẽ báo......” Duyệt Nhi cười cười, nét mặt tươi cười đáng yêu ấy trong mắt Nhu Nhu công chúa lại giống như ác ma, tay Duyệt Nhi bắt đầu dùng sức: “Vậy cho ngươi vĩnh viễn làm một con Cửu Vĩ Hồ đi.”Ánh sáng trắng lóe lên, Nhu Nhu công chúa biến mất, chỉ còn lại một con Cửu Vĩ Hồng Hồ cao tới đầu gối của Duyệt Nhi đang ngất trên mặt đất.

Các trưởng lão đều khiếp sợ lui về phía sau, tự liếc nhìn nhau, vội vàng xoay người bỏ chạy, vị công chúa này cũng bị bọn họ bỏ rơi. Chỉ thấy bóng người màu phấn hồng lướt qua, Duyệt Nhi đã chắn đường bọn họ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẩn còn ẩn hiện nét cười, đôi mắt thật to phản chiếu sự đơn thuần không dối trá, hồn nhiên vô tư, nếu không phải vừa rồi thấy rõ thủ đoạn của nàng đối với Nhu Nhu công chúa, chỉ sợ hiện giờ mọi người còn tưởng rằng nàng là một tiểu cô nương vô hại mà thôi. Nhưng giờ phút này trông thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của nàng, tất cả mọi người chỉ có cảm giác da đầu run lên, tay chân lạnh lẽo.

Các trưởng lão cũng không phải dạng phế thải, thấy vậy liền dứt khoát liên thủ với nhau vây giết Duyệt Nhi, nhưng bọn họ nhìn về phía Tức Mặc Ly, lạnh lùng châm chọc hắc y nhân đứng bên cạnh: “Các vị thiên thần, chớ quên ước định.”

Bốn vị thiên thần nghe thấy lời này, buộc lòng phải động thủ, tức thì liền cùng nhau bay về phía Tức Mặc Ly, bọn họ cũng không phục, bốn thiên thần còn đánh không lại một Thần Quân chỉ mới mấy vạn tuổi sao? Chẳng qua vận khí của y tốt mà thôi! Cuối cùng Tức Mặc Ly cũng đưa mắt nhìn thẳng o mấy vị thiên thần đang bay về phía mình. Tay hơi duỗi ra, triệu thần binh Cửu Diệu. Cửu Diệu cảm nhận được ý chiến đấu của chủ nhân, cả thân đao kích động rung lên, vốn là hào quang màu cam chói mắt, dưới sự chiếu rọi của ánh sáng mặt trời, từng gợn sóng ánh sáng tựa như gợn nước quấn quanh thân đao, mọi người đứng vây quanh ở nơi xa xa nhìn đến nỗi ánh mắt lóe sáng si mê.

Đối với người tu luyện, một thanh vũ khí tốt có đôi khi còn quan trọng hơn cả tính mạng, ngày đó ở Triển Vật Đài nhìn thấy thanh thần binh này của Lạc Thủy thượng thần, chẳng qua lúc ấy còn chưa quan sát cẩn thận, chỉ cảm thấy chói mắt thì đã bị thu về. Hiện giờ thanh đao ấy mang theo sát khí của Tức Mặc Ly, trở thành dáng vẻ thần binh khát máu, quả thật càng khiến cho người ta si mê.

Bốn vị thiên thần liếc nhìn nhau, trong giờ phút quan trọng này cũng không có suy nghĩ quay đầu lại nên phân bốn vị trí xong liền vây quanh Tức Mặc Ly. Tuy rằng bề trên lệnh không được xung đột trực diện với Lạc Thủy thượng thần, chỉ cần giết hoặc bắt sống tiểu cô nương kia, nhưng, nếu muốn ra tay với tiểu cô nương kia không phải là phải giết Lạc Thủy thượng thần trước sao? Ban đầu bọn họ đã không phục, hiện giờ bốn đánh một cũng không tin còn bắt không được y.

Bọn họ nhanh chóng bố trận, bốn người đều ngưng tụ thần lực, từ từ tiến vào trung tâm trận, dần dần hình thành một màn hào quang màu đen vây Tức Mặc Ly vào giữa, chỉ thấy trong vòng hào quang linh lực lưu chuyển thành từng vòng, càng lúc càng nhanh, chỉ trong chốc lát đã như sóng lớn gào rít nơi biển cả cuồng nộ, càng không ngừng dồn dập đánh lên người Tức Mặc Ly.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187
Tiến »