Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Lượt đọc: 3281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187
Tiến »
Chương 3
Sở Từ

❊ ❊ ❊

Ba trăm năm trôi qua rất nhanh. Trong ban trăm năm này Duyệt Nhi ăn ngon ngủ yên, nằm trong bàn tay Lạc Thủy thượng thần vui đến quên cả trời đất, tham gia vô số yến tiếc của Tiên giới, cứ mơ mơ màng màng trong giấc mộng đẹp.

Ban đầu Tức Mặc Ly đối với con Tiểu Tử Hổ vốn là bất đắc dĩ sau dần thành thói quen. Mỗi ngày đều phải dùng tiên pháp làm vài món thịt cho nàng, đến bây giờ, mấy tiểu tiên đồng trong quý phủ Lạc Thủy mỗi là nhìn thấy hắn ánh mắt đều phát ra ánh sáng màu lục. Có một lần một tiên đồng can đảm từ vùng đất băng bên ngoài núi Lạc Thủy xách về một cái sọt cá, đưa ra trước mặt hắn, học theo ánh mắt của Tiểu Tử Hổ mà nhìn hắn: thượng thần, tiểu tiên, đói bụng.

Gương mặt vốn không có biểu cảm gì của Tức Mặc Ly có chút thay đổi, đôi mắt còn sáng hơn ngọc lưu ly, đôi đồng tử còn lạnh hơn cả tuyết trên núi Lạc Thủy lẵng lặng nhìn tiểu tiên đồng, tiên đồng kia lập tức bằng tốc độ nhanh nhất mang sọt cá đi, bị dọa đến mềm nhũng trên mặt tuyết. Từ đó về sau, mỗi lần trước khi đám tiên đồng trong phủ của Tức Mặc Ly ăn tiên quả luôn biến mấy thứ quả đó thành hình dạng món thịt mà thượng thần làm, mới ai oán nuốt xuống, ăn xong lại yên lặng hồi tưởng chút hương vị, ưu thương nhìn góc ‘Tiên cảnh nhân gia’ trong phủ đệ Lạc Thủy.

Ngày hôm đó, Tức Mặc Ly ngồi cây đào tiên bên cạnh Cúc Thủy Toái Nguyệt Đình tiến nhập vào trầm tu. Duyệt Nhi nằm trong bàn tay của hắn mà ngẩn người, cái đầu lắc qua lắc lại nhìn lén Tức Mặc Ly, lại đánh một giấc, lúc thức dậy nhìn thấy dáng vẻ của Tức Mặc Ly đoán chừng chưa đến năm, sáu ngày thì chưa tỉnh đâu. Liền nhảy khỏi bàn tay của Tức Mặc Ly, chuẩn bị đi dạo một chút.

Dãy núi Lạc Thủy rất lớn, trong đó chỉ có tòa Lạc Thủy phủ đệ, phủ Lạc thủy kiến trúc tinh tế phức tạp, thường xây dựng ở những nơi đẹp nhất trong dãy núi Lạc Thủy hoặc là dựa vào vách núi hoặc là xây bên cạnh mặt hồ. Bởi vì dãy núi Lạc Thủy này kéo dài mấy ngàn dặm mà quanh năm đều bao phủ trong tuyết lạnh, lại vì Lạc Thủy thượng thần ở chỗ này nên bình thường ít có yêu ma quỷ quái xuất hiện, ngay cả tiên, có đi ngang qua nơi này cũng lựa đường vòng mà đi để bày tỏ sự tôn trọng. Bởi vậy xung quanh dãy núi Lạc Thủy cũng không có kết giới giống như các tiên sơn khác, hoặc nói, dãy núi Lạc Thủy chưa bao giờ cần kết giới để bảo vệ mọi thứ trên núi.

Duyệt Nhi còn chưa tu thành hình người, chỉ có thể dùng bốn cái chân nhỏ từ từ đi trên mặt tuyết. Tuy rằng dãy núi Lạc Thủy quanh năm tuyết đọng, nhưng phàm những nơi có đình, lầu các đều là trăm hoa đua nở, gió xuân nhè nhẹ lướt qua mặt. Duyệt Nhi càng chạy càng xa, nếu dãy núi Lạc Thủy là núi thần thì cây cối sinh trưởng trên núi thần kia cũng không giống như bình thường. Thân cây cao lớn dường như nhìn không tới ngọn, mấy cây tiên thụ nếu cùng mọc chung ở một nơi, trên cơ bản có thể hình thành một rừng rậm to lớn mà nhân gian thường hay nhắc đến.

Xa xa trên một cây tiên thụ có một quả tiên gì đó màu đỏ rực, Duyệt Nhi nhìn trong chốc lát, chắc là thèm ăn rồi, chống bốn cái chân mềm yếu đi đến dưới cây tiên thụ. Thật rõ ràng, trái cây cao cao treo ở trên đỉnh đầu của mình, hoàn toàn không có ý muốn rơi xuống.

Duyệt Nhi nhìn nhìn thân cây xù xì trước mặt, ừ, mấy cây tiên thụ này còn xù xì thô ráp hơn cây cột to nhất trong thiên cung, liếc trông vỏ cây xù xì loang lổ kia, ngẩn ngơ. Chậm rãi đi vào quanh thân cây, lúc này, Duyệt Nhi có bao nhiêu hy vọng rằng nàng là một con khỉ nhỏ chứ không phải là một con hổ. Nàng ngơ ngác đi vòng quanh, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn trái cây đỏ rực, mau rơi xuống đi, mau rơi xuống đi, trái tim hổ nho nhỏ của nàng đều đem hết mấy vị phật tổ mà mình đã gặp trong ba trăm năm qua ân cần thăm hỏi một lần.

Không ngờ lúc đi đến mặt khuất bóng phía sau tiên thụ, Duyệt Nhi ngẩng đầu lên nhìn xem trái cây kia có nghe thấy tiếng gọi trong lòng nàng mà rơi xuống hay không, đột nhiên phát giác trên cây còn có một thứ khác.

Duyệt Nhi tinh tế đánh giá một chút, phát hiện hình dạng của nó rất giống với thứ mà Tức Mặc Ly thường cho nàng ăn, nghe nói là thịt gà gì đó, chẳng qua lông nó dài hơn, toàn thân đỏ rực, đôi cánh thật to.

Duyệt Nhi ngơ ngác nhìn, khối thịt trên cây kia phát ra âm thanh: “Này, con hổ nhỏ, nhìn đủ chưa?”

Duyệt Nhi kinh ngạc, vội vàng thu hồi tầm mắt, lắc lắc cái đầu hổ, lại gạt gật cái đầu, tựa hồ đắn đo trong chốc lát. Mở miệng phát ra giọng nói mềm mại: “Ừ, trái cây chưa nhìn đủ, ngươi thì nhìn đủ rồi.”

Khối thịt trên nhánh cây kia yên lặng rồi lại yên lặng. Ngay sau đó mơ hồ truyền đến giọng nói mang theo ý cười: “Ngươi muốn ăn Hư Linh Quả này?”

Duyệt Nhi gật gật đầu, thì ra loại trái cây này tên là Hư Linh Quả.

Khối thịt trên nhánh cây suy nghĩ, nói: “Ta tên là Sở Từ, mấy ngày trước bị kẻ thù ám toán ở dãy núi Lạc Thủy, mất nhiều sức lực mới tìm được Hư Linh Quả này. Trái cây kia có công dụng chữa thương đặc biệt hơn là có thể nâng cao linh lực. Nếu ngươi chịu giúp ta trị thương, ta liền giúp ngươi hái xuống.”

Khối thịt này muốn mình giúp hắn chữa thương? Linh lực hiện tại của nàng còn chưa đủ, tu vi thấp đến đáng thương, làm sao giúp hắn chữa thương. Duyệt Nhi do dự lại buồn bực đi qua đi lại hai bước.

Sở Từ nhìn dáng vẻ do dự của nàng, nghĩ là con Tiểu Tử Hổ này ghét Hư Linh Quả, không định trao đổi với hắn, lập tức nói: “Hư Linh Quả này ta nếm qua rồi là loại trái cây có hương vị ngọt nhất đó.”

Duyệt Nhi nghe vậy lập tức nhanh chóng gật đầu, “Được. Ngươi cho ta Hư Linh Quả trước.” Nói xong đôi mắt tựa hổ phách nhìn Sở Từ, rõ ràng có ý trước giao hàng sau giao tiền.

Sở Từ mang thương tích đầy người, sao lại có cảm giác lừa gạt trẻ con thế chứ? Nghĩ như thế, hắn dùng nhẹ nhàng vỗ cánh, trên cây liền rớt xuống mười mấy trái cây. Duyệt Nhi tránh không kịp, bị quả rơi trúng người nhiều lần, nhe răng trợn mắt “tức giận trừng” Sở Từ vài lần, sau đó chuyên tâm nhặt quả ăn.

Sở Từ buồn cười nhìn con Tiểu Tử Hổ này ăn xong Hư Linh Quả, dùng bàn chân múp míp thịt dụi dụi cái miệng nhỏ. Lúc chuẩn bị tao nhã từ trên cây bay xuống, bởi vì bị nội thương ngoại thương đều nghiêm trọng cho nên cảnh Duyệt Nhi nhìn thấy chính là một khối thịt từ trên cây rơi xuống trước mặt nàng, chật vật quỳ rạp trên mặt đất.

Sau nửa nén nhang.

Duyệt Nhi lấy tay chọc chọc vào đôi cánh đỏ rực của Sở Từ, phát hiện lông chim màu đỏ của hắn tựa như ngọn lựa đang bùng cháy hừng hừng ngay cả khi dưới bóng râm cũng thật chói mắt. Rất là đẹp, ừ, cảm giác tiếp xúc cũng không tệ, rất trơn láng.

Lúc này nếu Sở Từ đang mang dáng vẻ con người thì nhất định khóe miệng sẽ co rút. Con hổ nhỏ này đang trêu ghẹo hắn sao? Cái chân nhỏ kia còn không rời khỏi bộ lông cao quý rực rỡ của hắn!

Sở Từ uất ức động đậy, Duyệt Nhi nhanh chóng thu hồi cái chân mập mạp kia, nghiêng đầu đánh giá hắn.

Sở Từ nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng, đôi mắt tựa hổ phách nhìn một cái đã hiểu thấu, trong suốt tựa nước. Đột nhiên nghĩ con hổ nhỏ kia chắc là không có ý trêu ghẹo mình.”Con hổ nhỏ, chữa thương.”

Duyệt Nhi nhúc nhích, cúi đầu. Làm sao chữa thương đây, nhìn vết thương của Sở Từ cũng không nhẹ, ngoại thương thì có thể được, quan trọng là nhìn hắn cố gắng hết sức từ trên cây nhảy xuống như vậy, nhất định nội thương rất nghiêm trọng. Làm sao bây giờ? Có nên chạy không, mình ăn cắp trái cây của hắn, lại không giúp hắn chữa thương, nhưng bỏ một mình hắn ở chỗ này, hình như cũng không đúng.

Sở Từ nhìn bộ dạng nàng cúi đầu tự hỏi, rất là đáng yêu, liền lấy tay, à, là cánh đè lên cái đầu hổ của nàng, trong ánh mắt tràn đầy nguy hiểm, hung ác uy hiếp nàng: “Con hổ nhỏ, không chữa thương cho ta, ta nướng chính ngươi để ăn đó.” Nói xong cánh hơi dùng sức đè lên nàng.

Duyệt Nhi vừa nghe lời này, phản ứng dù có chậm chạp cũng biết nướng chín ăn là có ý gì, tựa như thượng thần thịt mà cho nàng ăn. Nàng sợ ngây người, chưa từng có người nào nói với nàng như vậy, còn nói lời kinh khủng như thế nữa chứ.

Duyệt Nhi lập tức giãy giụa khỏi cánh của hắn, lúc chuẩn bị sắp chạy, nhưng còn chưa chạy kịp lại bị cánh ngăn chặn. Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, cho dù nàng một con hổ sống mấy trăm năm, nhưng chung quy vẫn luôn nằm trong tay thượng thần, chưa từng có gặp tình huống nguy hiểm như hiện giờ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187
Tiến »