Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Lượt đọc: 3281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187
Tiến »
Chương 2
Con Hổ Nhỏ Tên Là Duyệt Nhi

❊ ❊ ❊

Có một ngày, Lạc thủy thượng thần rỗi rãnh mang theo Tiểu Tử Hổ vân du đến một ngọn núi tiên không biết tên, Tiểu Tử Hổ kéo kéo ống tay áo của hắn ý bảo hắn ngừng lại ở một gốc cây đào ngàn năm, liền nhảy khỏi lòng bàn tay của hắn mà đáp xuống một nhánh cây tìm quả đào, khó khăn lắm mới tìm được một quả đào xanh nho nhỏ, ngàm ngạp vội vàng cắn một cái, lập tức vị chua kia khiến cho con hổ nhỏ phải co rúm, đôi mày đẹp của Tức Mặc Ly chau lại, gọi nó: lại đây.

Như vậy trong nháy mắt, Lạc Thủy thượng thần cường đại tôn quý của chúng ta đột nhiên phát giác một cái vấn đề nhỏ, Tiểu Tử Hổ hình như chưa có tên.

Mấy ngày sau, thượng thần mang theo Tiểu Tử Hổ lên Cúc Thủy Toái Nguyệt Đình trên núi Lạc Thủy ngắm trăng, núi Lạc Thủy có từ lúc các thần tạo ra vạn vật, cả tòa núi cũng không như chủ nhân của nó, tuyến trắng quanh năm không thay đổi, sương mù quanh quẩn, là một tòa thượng cổ thần sơn rất có hương vị thần thánh, ở giữa dãy núi Lạc Thủy chính là phủ đệ của Tức Mặc Ly, kỳ lạ chính là bốn mùa đều như mùa xuân, hoa nở không tàn, năm năm tháng tháng đều có hương hoa vương vấn.

Cúc Thủy Toái Nguyệt Đình tọa lạc ở trên vách núi cao nhất trong dãy núi Lạc Thủy, nhìn lên là ánh trăng sáng vằng vặc, nhìn xuống là vực sâu vạn trượng, phong cảnh nơi đây kết hợp giữa hai phong cách mâu thuẫn nhau một bên tràn đầy hùng khí một bên lại tinh tế tao nhã, được xưng là nơi có phong cảnh đẹp nhất Tiên giới.

Lúc này Tiểu Tử Hổ đang nằm trên tay thượng thần, mắt mở to nhìn cảnh vật trước mặt. Phóng tầm mắt ra xa, băng tuyết bao phủ dãy núi Lạc Thủy dưới ánh trăng phát ra những tia sáng chiết xạ màu trắng, trải dài mấy ngàn dặm đều mà một mảnh trắng thê lương. Chẳng biết vì sao Tiểu Tử Hổ đột nhiên có cảm giác buồn bã, trong trí nhớ tựa hồ có cái gì đó rất quan trọng đã đánh mất, tuy rằng độ ấm trên tay thượng thần rất thích hợp, nhưng trong trí nhớ, đã có rất nhiều khuôn mặt tươi cười và bàn tay ấm áp, tiếng cười không ngừng quanh bên tai nàng. Những người đó, đều đi đâu rồi?

Tức Mặc Ly một thân áo trắng ánh mắt nhìn xa xôi, lẳng lặng đứng ở trên đỉnh Lạc Thủy, nét mặt đẹp như tranh mờ nhạt trong làn sương mù.

Tiểu Tử Hổ không vui, thượng thần có thể cứ như vậy mà bay đi hay không? Hoặc đột nhiên không thấy nữa. Vậy nó sau này làm sao bây giờ?

Vì thế, nó dùng cái chân nhỏ đầy thịt kéo lấy tay áo mây rộng rãi của Tức Mặc Ly, trong miệng ô ô kêu hai tiếng. Đôi mắt Tức Mặc Ly vừa chuyển, tầm mắt dừng lại trên người Tiểu Tử Hổ. Lúc này dường như hắn chưa phục hồi lại tinh thần, đôi đồng tử đen như mực tựa bầu trời đêm bị sương mù che phủ, lại giống như biển sâu mênh mông vô bờ kia, ở trong ban đêm lấp lánh khác hẳn màu đen của ngọc lưu ly, giống như có thể hút vào trong ấy tất cả mọi chuyện thế gian, Tiểu Tử Hổ cứ như vậy nhìn Tức Mặc Ly. Sau đó, ngây người, tiếp đó không biết ngày mấy tháng mấy, quên mất cả quá khứ và hiện tại.

Mây mù trong đôi đồng tử của Tức Mặc Ly dần dần tiêu tán, bàn tay giống như được tạo ra do tuyết trên dãy núi Lạc Thủy tỉ mỉ kết thành vuốt vuốt đầu của Tiểu Tử Hổ, nhìn nó: “Tiểu Tử Hổ?”

Tiểu Tử Hổ phục hồi lại tinh thần, dùng đầu cọ cọ vào bàn tay trước mặt, nhanh chóng thi triển sở trường làm nũng. Lúc Tức Mặc Ly nhặt được của nó, với tu vi của hắn, thật dễ dàng biết được lúc ấy Tiểu Tử Hổ đã xảy ra chuyện gì, trong lòng thầm than một tiếng, nói: “Duyệt, lòng vui vẻ thì mọi chuyện tích tụ đều có thể giải tỏa hết, cõi lòng cởi mở. Gọi ngươi là Duyệt Nhi có được không?”

Đôi mắt tựa ngọc lưu ly của Tiểu Tử Hổ chớp chớp, trong đấy tràn đầy vui vẻ, nó mở miệng, theo bản năng nói ra tiếng người: “U, phụ vương họ U”. Giọng nói mềm mại non nớt, hơn nữa với thân hình chỉ to bằng bàn tay, còn nhỏ như thế, đáng yêu như thế.

Tâm trạng của Tức Mặc Ly bỗng nhiên rất thoải mái, nói: “Ừ, U Duyệt Nhi, Duyệt Nhi.”

Lúc này đây, Tức Mặc Ly trầm tu gần nửa tháng mới tỉnh lại. Lúc mở mắt ra, cảm thấy có gì đó là lạ. Liền cúi đầu nhìn về phía bàn tay mình, thật bất ngờ không thấy conTiểu Tử Hổ kia dùng ánh mắt ngập nước nhìn hắn. Hắn vươn bàn tay tựa bạch ngọc ra sờ đầu nó, không có phản ứng, sờ lần nữa, vẫn không có phản ứng.

Lạc thủy thượng thần ngẩn người, bàn tay vội vàng độ linh lực. Cuối cùng Duyệt Nhi cũng mở mắt ra, nhìn thấy Tức Mặc Ly, đôi mắt to màu hổ phách ánh lên ánh sáng màu xanh biếc, giọng nói mềm mại vô lực bay ra: “Đói, đói”.

Tay Tức Mặc Ly khẽ dừng lại, lòng hơi chùng xuống, cư nhiên đã quên mất nó và mình khác nhau, tiên thân chưa thành, tuy là thần thú khó lường nhưng vẫn cần phải ăn cơm.

Vội vàng phất tay đưa đến một quả bàn đào trước mặt Duyệt Nhi, vốn tưởng rằng nàng sẽ như lúc bình thường vươn hai chân ra ôm lấy quả đào rồi dùng sức cắn, không ngờ cái đầu nhỏ của Duyệt lại nghiêng sang một bên tỏ vẻ không cần. Lạc thủy thượng thần bỏ quả đào đi, bất đắc dĩ nói: “Muốn ăn cái gì?” Đầu nhỏ của Duyệt Nhi nhanh chóng quay lại, đôi mắt ánh sắc xanh lục ngân ngấn nước, kiên quyết nói: “Thịt.”

Vì thế, trong phủ đệ thượng thần xuất hiện phòng ăn, xuất hiện dầu muối, vì sao không cần dùng củi gạo, ừ, có thượng thần pháp lực khôn cùng, không cần dùng củi chỉ cần dùng vài pháp quyết muốn chín mấy phần thì chín mấy phần, về phần gạo, ừ, sủng vật nhà thượng thần không thích ăn chay, chỉ ăn thịt.

Từ đó về sau, đám tiên nữ ma nữ “vô tình” hay “lạc đường” đi ngang qua bên ngoài phủ đệ thượng thần trên núi Lạc thủy, khi đến gần góc ngoài phòng ăn thì lưu luyến quên đường về, a, mùi thơm này thật tiêu hồn. Từ đây phòng ăn nhà Lạc Thủy thượng thần đã được mang danh hiệu “tiên cảnh nhân gian” trong lục giới.

Từ ngày đó, cách một đoạn thời gian Tức Mặc Ly sẽ độ cho Duyệt Nhi độ từ vài chục đến hơn trăm năm linh lực, giúp nàng sớm ngày tu thành tiên thân, muốn hỏi vì sao không trực tiếp độ linh lực cho Duyệt Nhi có thể hóa thành tiên thân, thân thể của Duyệt Nhi còn chưa sẵn sàng để lập tức nhận được linh lực cao như vậy. Nếu làm vậy, chỉ sợ hoàn toàn ngược lại, trái lại hại linh căn của Duyệt Nhi.

Vì thế, Lạc thủy thượng thần và Tiểu Tử Hổ liền bắt đầu kiếp sống vô công rỗi nghề ở trên núi Lạc Thủy. Dần dà, tất cả mọi người phát hiện rằng tỉ lệ thượng thần xuất hiện trong các yến hội của tiên gia tăng cao hơn trước, hơn nữa mỗi lần đều mang theo Tiểu Tử Hổ đi cùng. Người trong lục giới đều không có cách nào lý giải được, yến hội và con Tiểu Tử Hổ kia có liên quan gì với nhau?

Lại là Thược Dược tiên tử được xưng là người có tuệ tâm nhất trong lục giới tổng kết nói: “Có lẽ là vì con Tiểu Tử Hổ kia thích tham gia yến hội, thích ăn thịt ”. Mọi người liên tưởng đến phòng ăn trong phủ đệ thượng thần nơi được xưng là ‘tiên cảnh nhân gian’ kia thì đã hoàn toàn hiểu thấu.

Trong ba trăm năm sau, không ít nữ tiên nữ ma nữ yêu nữ quỷ trong lục giới buổi tối mỗi ngày đều nằm mơ cùng một giấc mộng. Mộng chính mình trở thành Tiểu Tử Hổ tên là Duyệt Nhi trong nhà thượng thần. Mỗi ngày ngủ trên tay thượng thần, đói bụng còn có thượng thần dùng tiên pháp chế biến thịt thành thức ăn, mệt mỏi còn có thượng thần độ cho linh lực vô hạn.

Vì thế trong lục giới truyền lưu ra một câu như vầy: ngàn vạn năm tu thành tiên thân, còn không bằng một con Tiểu Tử Hổ. Ai hồng nhan dung mạo tuyệt đẹp cũng không tốt bằng Tiểu Tử Hổ trên tay thượng thần. Thanh danh Tiểu Tử Hổ truyền xa, cũng trở thành thần thú đứng đầu trong các đề tài đàm luận trong suốt ba trăm năm, liên tục giữ vị trí quán quân suốt ba đợt trăm năm giải thần sủng được quan tâm chăm sóc nhất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187
Tiến »