"Đội trưởng, không cần lo lắng, Ryan vẫn còn sống, chỉ là bộ đàm bị hỏng nên tạm thời không thể liên lạc với mọi người." Ngay khi các thành viên thuộc đội tác chiến của Ryan đang lo lắng cho tình trạng của anh, giọng nói của Lưu đột nhiên vang lên trong bộ đàm.
"Phù, người thế nào rồi?" Đội trưởng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hỏi dồn.
"Trúng đạn ở vai, xương quai xanh hình như bị gãy, không thể tiếp tục tham gia tác chiến."
"Chỉ cần không chết là được." Ngừng một lát, đội trưởng nói tiếp: "Tôi nợ gã đó một ân tình, lát nữa mọi người chú ý một chút, lúc tấn công cố gắng tránh chỗ hiểm, chừa cho gã một con đường sống."
"Rõ!"
"Đã hiểu."
"Không thành vấn đề."
"Lưu, vừa nãy là chuyện gì vậy, tại sao gã đó trúng đạn mà lại không bị thương?" Lúc này, đội trưởng lại hỏi.
"Không rõ, chỉ thấy ở phần vai gã có vật chất giống như thủy ngân bắn ra, sau đó liền khôi phục bình thường. Thậm chí nếu không phải thấy gã có phản ứng khi trúng đạn, tôi còn nghi ngờ không biết gã mà chúng ta đang đối phó có phải là con người hay không nữa." Giọng điệu của Lưu ẩn chứa một chút khó tin.
"..."
Trong bộ đàm toàn thể im lặng, không nói được lời nào.
"Dù có phải con người hay không, nhiệm vụ của chúng ta vẫn phải tiếp tục, mỗi người tự chú ý."
"Rõ."
Trong nhà xưởng, Chung Đồ sau khi đánh trả giải quyết tên lính bắn tỉa trong bóng tối, khiến cục diện tạm thời ngưng trệ, bèn khẽ cử động vai, một lần nữa khơi mào chiến sự. Một lượng lớn đạn bắn ra xối xả, phá vỡ vật che chắn, găm thẳng vào những chiến sĩ đang ẩn nấp phía sau.
"Đội Vàng, đội Đỏ, người của các anh đâu? Nếu không qua đây nữa thì chúng ta sắp bị tiêu diệt sạch rồi!" Trong bộ đàm, đội trưởng đội Xanh gào lên đầy giận dữ.
Chưa bao giờ có một trận chiến nào lại uất ức như lần này, không những vừa vào trận đã bị áp chế, mà còn đánh đến mức không có sức phản kháng, chỉ có thể như lũ chuột trong hốc cây, chờ đợi bị người ta từng tên một bắn hạ.
Mặc dù cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai gặp nguy hiểm thực sự đến tính mạng, nhưng sự sỉ nhục này không phải thứ họ muốn chịu đựng.
Họ là lính đánh thuê của Mithril, là những quân nhân hàng đầu thế giới, từ khi nào lại trở nên tệ hại đến mức này?
Hơn nữa, quan trọng nhất là đối phương mẹ kiếp chỉ có một người! Nếu ngay cả việc này mà cũng không giải quyết được, vậy chẳng phải nói bọn họ đều là phế vật sao?
"Đã đến rồi."
Khoảnh khắc tiếp theo, trong bộ đàm truyền đến giọng nói như âm thanh từ thiên đường của hai đội trưởng còn lại. Sau đó, tiếng "keng" giòn giã vang lên, một lượng lớn khói mù xuất hiện trong tiếng rít "xèo xèo" như rắn độc, theo gió thổi qua, nhanh chóng lan tỏa khắp nhà xưởng.
"F*ck, vậy mà dùng hơi cay! Cũng không báo trước một tiếng." Đội trưởng đội Xanh hận giọng mắng.
"Xin lỗi, quên mất." Đội trưởng đội Đỏ đáp lại với giọng chẳng chút chân thành.
"Khốn kiếp. Chuyện lần này tao ghi nhớ rồi, xem lát nữa tao xử lý mày thế nào." Đội trưởng đội Xanh gầm lên.
"Hoan nghênh bất cứ lúc nào." Đội trưởng đội Đỏ bình thản đáp.
"Hừ, tất cả đeo mặt nạ phòng độc." Đội trưởng đội Xanh hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng ra lệnh chính xác cho các đội viên.
Tất nhiên, đội viên của hắn cũng không ngốc, mỗi người đều là những binh sĩ giàu kinh nghiệm tác chiến, bách chiến bách thắng, đâu cần đội trưởng nhắc nhở, ngay giây tiếp theo khi khói mù lan ra, họ đã tự giác lấy mặt nạ phòng độc từ bên hông, lần lượt đeo lên mặt.
"Dựa vào khói mù để ảnh hưởng tầm nhìn, sau đó thông qua thiết bị hồng ngoại để bắt lấy dấu vết kẻ địch sao..."
Chiêu này Chung Đồ quá quen, hầu như phim cảnh sát hình sự nào cũng có tình tiết này, thực sự quá kinh điển và quá phổ biến, vì vậy dù Chung Đồ chưa từng được huấn luyện tác chiến quân sự chính quy, cũng trong nháy mắt đoán được ý đồ của đối phương.
"Tiếc là, các người đến muộn rồi." Chung Đồ cười khẽ.
Sau đó, chỉ thấy da mặt hắn như sóng nước cuộn trào, từng lớp đẩy lên, cuối cùng hình thành một chiếc mặt nạ kim loại màu bạc trắng trên khuôn mặt.
Nano robot dạng lỏng, thứ sở hữu chính là khả năng ứng biến linh hoạt như vậy.
Cộng thêm việc Mộ Mộ trực tiếp chiếu thông tin mô phỏng động ba chiều lên võng mạc hắn, khiến kế hoạch của đội tác chiến Mithril hoàn toàn phá sản, mọi thứ lại khôi phục về trạng thái ban đầu.
Chung Đồ tựa như nhân vật chính trong bộ phim "Equilibrium", bước đi trong làn khói, súng trong tay rung lên không ngừng, bắn ra từng viên đạn, khiến từng chiến sĩ mới đến, đặc biệt là những người định phát động tấn công vào hắn, bị thương hoặc gục ngã.
Sở dĩ Chung Đồ có thể làm được điều này đương nhiên là nhờ bộ đồ phòng hộ nano và Mộ Mộ đóng vai trò hệ thống hỗ trợ trí tuệ nhân tạo. Bộ đồ đóng vai trò là môi trường trung gian và radar, thu thập thông tin bên ngoài, tập hợp hình ảnh chiếu lên võng mạc Chung Đồ. Còn Mộ Mộ tính toán giá trị hành động, bắt lấy dấu vết chuyển động của kẻ địch, phản hồi thông tin cho Chung Đồ ngay khoảnh khắc các chiến sĩ chuẩn bị thực hiện hành động tấn công, để hắn hoàn thành đòn đánh cuối cùng.
Vì vậy, biểu hiện bên ngoài chính là Chung Đồ lại một lần nữa áp chế được các chiến sĩ, ngay cả khi số lượng của họ đông hơn hắn rất nhiều, và đã hoàn toàn đối mặt với hắn trên phương diện không gian.
Một lát sau, theo lượng đạn dược của loại vũ khí thứ ba mà Chung Đồ sử dụng đã vơi đi một nửa, cả ba đội tác chiến xông vào trong nhà xưởng đều "bị tiêu diệt", từng người nằm hoặc ngồi trên mặt đất, đờ đẫn nhìn Chung Đồ bước ra từ làn khói, tháo mặt nạ trên mặt theo cách kỳ dị, không nói nên lời.
Trận chiến lần này, đúng là thua đến mức chẳng còn cái nịt. Thậm chí có thể nói thẳng, nếu không phải người ta tốt bụng không trực tiếp ra tay sát hại, thì đám người bọn họ đáng lẽ phải bỏ mạng tại đây cả rồi, chứ không phải như bây giờ, mỗi người còn giữ được nửa cái mạng, xấu hổ chấp nhận thực tại nhục nhã này.
"Hừ, dù mày hạ được chúng tao thì sao chứ? Mày cuối cùng cũng không thoát được đâu, ngoan ngoãn chịu trói đi." Lúc này, một gã đàn ông trung niên đột nhiên hừ lạnh, nhìn Chung Đồ đang đứng bên cạnh đám đông mà lớn tiếng nói.
Tuy nhiên, Chung Đồ chỉ liếc nhìn hắn một cái rồi thu hồi ánh mắt, bước chân không nhanh không chậm tiếp tục đi về phía bên ngoài nhà xưởng.
Thông qua radar mảng pha quét vi sóng, hắn đã biết bên ngoài vẫn còn một chiếc AS loại M9 tồn tại, nếu không thể giải quyết nó, thì dù có tiêu diệt sạch đám người này cũng bằng không.
Tất nhiên, hắn cũng có thể chọn cách bỏ chạy, dù sao với khả năng dịch chuyển không gian đồng vị, nếu thực sự muốn chạy thì AS có đứng trước mặt cũng vô dụng.
Một chiến sĩ không hài lòng với thái độ của Chung Đồ, cầm súng nhắm vào lưng hắn, nhưng chưa kịp bóp cò, một tiếng nổ đã vang lên trước trong tai mọi người, ánh lửa lóe lên, tên chiến sĩ định đánh lén kia lập tức gào thét thảm thiết.
"Á!"
Vẫn là câu nói đó, có radar mảng pha quét vi sóng ở đây, trừ khi là kiểu bắn lén từ góc chết tầm nhìn như trước, còn kiểu đánh lén trực diện công khai thế này hoàn toàn là chuyện nực cười, bằng lòng tự dâng cớ cho hắn bắn, thuộc loại bị đánh chết cũng đáng đời.
Huống hồ, Chung Đồ dám nghênh ngang đi qua đám đông như vậy, vốn dĩ đã đề phòng họ chơi trò này, sao có thể cho họ cơ hội thực hiện chứ?
Cứ như vậy, trong sự lặng ngắt của đám người, Chung Đồ bước ra khỏi nhà xưởng.