Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17388 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 183
tình ý kéo dài.

❊ ❊ ❊

Trên đỉnh lư hương khắc ngân lưu hai chữ vàng “Song Phúc” hương khói lượn lờ, hương thơm thản nhiên theo khói nhẹ tỏa ra tràn ngập đến từng ngõ ngách trong gian phòng.

Trên đầu giường đặt gần lò sưởi có châm một ngọn nến, ánh sáng màu cam từ từ chiếu vào hai bóng dáng đang nằm trên giường.

Tần Thiên và Trang Tín Ngạn đều đắp chăn riêng, trong ổ chăn ấm áp dễ chịu, làm cho người ta cả người mềm nhũn, thoải mái nói không nên lời. Hai người nằm mặt đối mặt, mở to hai mắt, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, tuy rằng đều có chút ủ rũ, lại luyến tiếc đi vào giấc ngủ.

Lại nói tiếp, đây là lần đầu hai người đồng giường cộng chẩm, có điều không nghĩ tới lần đầu này lại là ở Tạ gia.

“Ngủ đi, sáng mai còn phải lên đường, chàng đã vài ngày không được nghỉ ngơi rồi.” Tần Thiên nhẹ giọng nói.

Trang Tín Ngạn mỉm cười, hắn xoay người, ghé vào trên giường, lấy ra giấy bút từ dưới gối đầu, xoát xoát viết chữ. Hắn hạ rèm mi, sắc mặt ôn nhu, khóe môi nhếch lên cười yếu ớt, tóc dài đen như mực theo động tác cúi xuống dưới của hắn, dưới ánh nến nhuộm đẫm lưu tinh sắc thái, cảnh tượng này tựa như tranh thuỷ mặc thanh nhã tú trí, khiến người ta kinh diễm, khiến người ta tán thưởng, khiến người ta sinh ra vô hạn tình cảm đẹp đẽ.

Tần Thiên trong lòng ngọt ngào, nhịn không được nghiêng đầu qua nhìn hắn đang viết cái gì.

“Ta luyến tiếc ngủ, ta rất vui vẻ.”

Tiểu tử này… Tần Thiên nhịn không được cười, nhìn hắn nói: “Đứa ngốc, về sau ngày còn dài …”

Chờ trở lại Trang phủ rồi, bọn họ còn có thể có rất nhiều rất nhiều rất nhiều ngày tháng tốt đẹp. Vừa nghĩ đến đây, Tần Thiên cũng nhịn không được vui vẻ, nàng nâng cằm cười, má lúm đồng tiền nhộn nhạo vui vẻ. Nhìn thấy nàng bộ dáng đáng yêu xinh đẹp, Trang Tín Ngạn vô cùng yêu thích, nhịn không được nghiêng đầu qua ở trên má lúm của nàng hôn nhẹ một cái.

“Tín Ngạn, đây là ở Tạ gia…” Nhìn hắn ánh mắt càng ngày càng nóng cháy, Tần Thiên mặt đỏ hồng sẵng giọng.

“Ta chỉ ôm nàng một cái, cái gì cũng không làm.” Trang Tín Ngạn viết xuống giấy, sau đó nâng mắt lên chờ mong nhìn nàng.

Vốn Tần Thiên muốn cự tuyệt, dù sao nam nhân rất dễ dàng xúc động. Nơi này là phòng ở dành cho khách của Tạ gia, bọn họ thật sự nếu làm gì đó, làm dơ chăn chiếu sàng đan, người của Tạ gia mà biết thì thật không còn mặt mũi. Nhưng vừa tiếp xúc với đôi con ngươi trong suốt như lưu ly kia của Trang Tín Ngạn, Tần Thiên không thể nói nên lời cự tuyệt. Nàng muốn cho hắn vui vẻ, muốn hắn cao hứng, không muốn nhìn thấy hắn thất vọng.

“Chàng cần phải nhớ kỹ nơi này là phòng dành cho khách của Tạ gia.” Tần Thiên cảnh cáo một câu, thấy Trang Tín Ngạn gật đầu như gà mổ thóc. Tần Thiên cười cười, vén chăn của mình ra, chui vào trong chăn của hắn. Hắn hai tay vòng qua, liền đem nàng gắt gao ôm vào trong lòng, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.

Tần Thiên gắt gao dán tại trong lòng hắn, ôm ấp của hắn rộng lớn, cơ ngực rắn chắc, có cảm giác rất an toàn. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn hắn cười, hắn cảm giác được, cũng cúi đầu xuống. Bốn mắt nhìn nhau, tình ý kéo dài. Sau đó, hắn hôn lên cái trán của nàng, hôn lên ánh mắt của nàng, lại hôn lên cái mũi của nàng, trong lòng yêu thương càng nồng đậm, hận không thể đem nàng hòa tan vào trong ngực. Nùng tình mật ý như thế, làm cho Tần Thiên cũng nhịn không được, vươn đầu ở trên đôi môi hồng nhạt của hắn hôn nhẹ một cái. Hắn nhếch môi cười cười, dường như thực vui vẻ, sau đó cúi đầu, hung mãnh hôn môi của nàng. Một nụ hôn lửa nóng kéo dài, nhanh chóng thiêu đốt nhiệt độ cơ thể của hai người. Thời điểm Trang Tín Ngạn dường như càng ngày càng không thể khống chế được mình, bỗng nhiên, hai người đều có chút đầu váng mắt hoa, ý thức cũng càng ngày càng mơ hồ, một cảm giác nặng nề mệt mỏi bỗng nhiên ập đến. Mơ mơ hồ hồ, hai người cứ như vậy ôm nhau tiến vào mộng đẹp.

Cảm giác này khiến hai người ngủ thẳng đến tận hừng đông. Khi tỉnh lại, hai người đều có chút đau đầu, đối với chuyện tối hôm qua có chút mơ mơ màng màng. Hai người chỉ cho là mấy ngày này quá mệt mỏi, cũng không để ý nhiều.

Có điều vửa mở mắt ra đã nhìn thấy đối phương, làm cho hai người vui vẻ không thôi, thừa dịp nha hoàn còn chưa tiến vào, Trang Tín Ngạn thành thật không hề khách khí hôn Tần Thiên một phen, thẳng tới khi nha hoàn gõ cửa mới lưu luyến buông nàng ra. Hai người nhìn đối phương cười, trong lòng ngọt ngào đến phát ngấy.

Hội chùa Đan Chu được cử hành ở bên cạnh thần miếu Đan Chu Y Luân Bối Nhĩ. Khoảng cách từ Quy Phục thành đến Y Luân Bối Nhĩ ước chừng mất bốn năm ngày lộ trình. Cho nên sáng sớm hôm sau, mấy người Tần Thiên và người của Tạ gia cùng nhau ngồi xe ngựa xuất phát đến thảo nguyên.

Tần Thiên gọi người mang theo trân bảo tài vật đã chuẩn bị dể dâng lên quý tộc Khương nhân, thời điểm lúc người của Thịnh Thế thu xếp mấy thứ này, Tạ Văn Tuyển có phái người ở bên cạnh nhìn qua, thông qua hạ nhân hồi báo, cũng không phát hiện ra đại lễ “Độc nhất vô nhị” gì. Thịnh Thế mang đến trân bảo tuy rằng xem như quý báu, nhưng trong mắt bọn họ cũng không đáng bao nhiêu. Bởi vậy, Tạ Văn Tuyển đối với sự hợp tác lần này với Thịnh Thế càng thêm không có tin tưởng.

Mà bên này, Tần Thiên lại lặng lẽ gọi Phạm Thiên sang một bên, đưa cho hắn một bao nhỏ, rồi phân phó một lúc. Phạm Thiên nhìn vật trong tay, tuy rằng trong lòng kinh ngạc, cũng không dám có nửa điểm vi phạm.

Với lộ trình này, Tạ Đình Quân yêu cầu Trang Tín Ngạn cưỡi ngựa, nói cái gì “Trên thảo nguyên không có nam nhi ngồi xe ngựa.” Tuy rằng Trang Tín Ngạn rất muốn ở cùng Tần Thiên, nhưng bị giọng điệu của hắn khích tướng, đành cưỡi ngựa giống hắn.

Đoàn xe thêm tiểu đội do Lâm tướng quân phái tới bảo hộ, tổng cộng có khoảng trăm người. Hành tẩu một ngày ra khỏi Quy Phục, đi vào một mảnh hoang mạc. Giữa trưa tùy ý dùng cơm, đến khi trời tối sầm mới dừng lại nghỉ ngơi. Lều trại mang theo chỉ có hạn, phu thê Tần Thiên, Trang Tín Ngạn lại đành bị bắt tách ra. Bất quá bọn họ cũng biết đây là việc không còn cách nào khác, cho nên chỉ có thể nhân lúc buổi tối cắm trại nghỉ ngơi, hai người mới vụng trộm đến chỗ không người lặng lẽ nói chuyện.

Cứ như vậy đi khoảng năm ngày, mới tới nơi.

Vừa tiến vào thảo nguyên Y Luân Bối Nhĩ, liền có thể cảm nhận được không khí náo nhiệt ở nơi này.

Đại mạc mênh mông vô ngần, dọc theo đường đi hiếm thấy có người, chỉ ngẫu nhiên rải rác nhìn thấy lều trại của Khương nhân bình dân, cùng với đàn ngựa, đàn bò. Nhưng đến nơi đây, thường xuyên có thể thấy các đoàn xe đến từ các nơi. Tạ Uyển Quân dọc theo đường đi tâm sự rất nhiều, ít khi mở miệng, hiện tại có lẽ cũng bị không khí náo nhiệt này cuốn hút, nói cũng nhiều hơn.

Đối với Mạc Bắc, Tạ Uyển Quân rõ ràng so với Tần Thiên quen thuộc hơn hẳn, nàng chỉ vào đoàn xe đủ loại kiểu dáng bên ngoài nói cho Tần Thiên biết, đoàn xe này là của bộ lạc kia, đoàn xe nọ là của bộ lạc này.

Tần Thiên hỏi: “Sao muội biết?”

Tạ Uyển Quân nói với nàng: “Trên thảo nguyên, các bộ lạc đều có minh kỳ (lá cờ) của riêng mình, chỉ cần nhìn minh kỳ là biết. Bởi vì hội chùa lần này do Cáp Y Lạt Ma tự mình chủ trì, cho nên các đại minh chủ trên thảo nguyên đều đến dự.”

Không chỉ như thế, Tần Thiên còn được biết, tham gia còn có các minh vương quý tộc, cùng với các nam nhi dũng sĩ dưới trướng. Bởi vì sau hội chùa đó là đại hội thi đấu thể thao trên thảo nguyên. Các nam nhi dũng sĩ đều phải ở đây đấu các hạng mục như cưỡi ngựa, bắn tên, đấu thương, người thắng cuối cùng, sẽ được Cáp Y Lạt Ma ban phát kim đao, trở thành “Kim đao dũng sĩ” tiếng tăm lừng lẫy một năm mỗi năm một lần trên thảo nguyên. Tóm lại, đây là một sự kiện vô cùng náo nhiệt. Đối với Tần Thiên mà nói, người đến càng nhiều, đối với nàng càng có lợi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân