Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17777 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 102
chúng ta cùng nhau cố gắng!.

❊ ❊ ❊

Tần Thiên nói xong câu đó xoay người, đã thấy Trang Tín Ngạn và Hải Phú đứng ở lối vào vườn trái cây đang nhìn bọn họ, hai người sắc mặt đều có chút khó coi, hiển nhiên đã thấy nàng cùng Tạ Đình Quân nói chuyện. Tần Thiên bình thản đón nhận ánh mắt bọn họ, đi về phía đó. Trang Tín Ngạn nhìn nàng đi tới rồi mới xoay người sang chỗ khác.

Hải Phú nhìn nàng một cái, lầm bầm một câu: “Người kia không có hảo tâm, ngươi đừng để ý đến hắn nữa!”

“Ta tự có chừng mực.” Tần Thiên không mặn không nhạt đáp lời. Hải Phú không nói gì, xoay người tiến vào khu vực hái trà.

Sau khi đến vườn trái cây, tuy rằng Tạ Đình Quân muốn tiếp cận Tần Thiên, nhưng Tần Thiên có tâm kiêng kị, hơn nữa Trang Tín Ngạn căn bản không cho hắn cơ hội, hái trà xong lập tức xuống núi. Tạ Đình Quân cũng không thể nề hà, hắn da mặt dù có dày đến thế nào cũng không thế lại cùng bọn họ xuống núi.

Hắn đứng ở vườn trái cây nhìn bóng dáng Tần Thiên chậm rãi rời đi, khẽ cười cười, “Dường như so với trong tưởng tượng của ta càng thêm thú vị.”

“Tự ta làm chủ bản thân mình!”

Tạ Đình Quân hồi tưởng vẻ mặt nàng lúc nói câu này, vẻ mặt tự tin cùng quật cường, hai mắt sáng kinh người, bộ dáng kia, tuy rằng không bằng hoa khôi kiều diễm, lại có một thần thái tuyệt đối không hề thua kém.

Thú vị, càng ngày càng thú vị.

Tạ Đình Quân dùng xương quạt vô ý thức gõ vào lòng bàn tay, hai mắt sáng ngời hữu thần, khóe miệng khẽ nhếch dường như mang theo ý cười.

Thân là tùy tùng của hắn, Lâm Vĩnh đối với vẻ mặt này đã quá quen thuộc. Đó là một loại khát vọng chinh phục, xem ra, tiểu cô nương kia đã khơi mào hứng thú của công tử!

Sau khi về nhà, Tần Thiên nghĩ Trang Tín Ngạn sẽ lại nhăn mặt khó chịu với nàng, nàng cũng hạ quyết tâm, mặc kệ hắn nói cái gì, tính tình như thế nào, nàng sẽ không để ý tới hắn, cố gắng chịu đựng lúc này, dù sao cũng không phải nhẫn nhịn bao lâu nữa. Nhưng không nghĩ tới, Trang Tín Ngạn thần sắc vẫn như bình thường, trừ bỏ vẻ mặt có chút lạnh nhạt, cũng không có gì khác thường. Tần Thiên cảm thấy rất kỳ quái, nhưng vẫn vui sướng với kết quả như vậy, ai mà muốn suốt ngày phải nhìn sắc mặt người khác mà sống qua ngày chứ?

Lại không biết, đây đều là kết quả cố gắng nhẫn nại của Trang Tín Ngạn.

Hắn vốn đa nghi, mẫn cảm, một chút việc nhỏ hắn đều có thể liên tưởng đến rất nhiều thứ. Hắn trong lúc đó đứng đấy, Tần Thiên đưa lưng về phía hắn, hắn không nhìn thấy lời Tần Thiên nói, không nhìn thấy vẻ mặt của nàng, nhưng vẻ mặt của Tạ Đình Quân lại thấy rất rõ ràng. Chỉ trong chốc lát, Tạ Đình Quân trên mặt có biểu tình giống như chấn động thần hồn khiến hắn thật lâu cũng không thể xua tan.

Rốt cuộc Tần Thiên đã nói gì với hắn?

Hắn cũng hỏi qua Hải Phú, nhưng vì khoảng cách khá xa, Hải Phú cũng không nghe thấy.

Chuyện này ở trong lòng hắn cứ sôi trào, khiến tâm thần hắn không yên, ngực giống như bị cái gì ngăn chặn, làm cho hắn thở không nổi, làm cho hắn nhịn không được muốn phát hỏa.

Nhưng hắn luôn bắt buộc bản thân hít sâu, bắt buộc bản thân bình tĩnh, hắn đem những lời nàng viết ngày hôm qua nghĩ một lần rồi lại một lần, càng không ngừng nói với mình: đừng hoài nghi nàng, đáng giận là Tạ Đình Quân chứ không phải nàng.

Cứ như vậy đem nghi ngờ trong lòng mạnh mẽ áp chế, không để bản thân đối với nàng lộ ra sắc mặt khó coi, bởi vì hắn biết, nàng không sợ hắn, tuy rằng nàng nhìn qua có vẻ như hiền lành nhu nhược, nhưng bên trong lại cực kỳ kiên cường, tối thiểu tính tình hắn luôn phát giận, nàng cũng chưa bao giờ thỏa hiệp một lần nào, nhưng thật ra hắn, rất sợ nàng tức giận không thèm để ý tới mình nữa.

Nếu nàng thật sự không thèm để ý tới hắn, hắn một chút biện pháp đều không có.

Dùng xong cơm trưa, Tần Thiên hầu hạ hắn thay quần áo để chế trà, thấy hắn có tâm sự, biết hắn trong lòng vẫn đang nghi ngờ chuyện trên núi. Bất quá thấy thái độ lần này của hắn khá tốt, Tần Thiên cũng vui vẻ ý giúp hắn giải thích nghi hoặc.

Tần Thiên viết xuống vở: “Ta nói với hắn, muốn hắn về sau đừng để ý tới ta, nếu không ngươi lại mất hứng.”

Sau đó đưa cho Trang Tín Ngạn xem.

Những lời này giống như ánh mặt trời rạng rỡ chiếu rọi, tức khắc đẩy lùi u ám trong lòng hắn. Trong chốc lát, hình như trong lòng bách hoa nở rộ, tâm tình vui sướng cùng hân hoan này quả thật không cách nào hình dung.

Trang Tín Ngạn cố gắng bình tĩnh, “Ta đâu có nói gì.” Viết xong liền xoay người đi ra ngoài, trên mặt tươi cười rốt cuộc nhịn không được, trong lòng ngọt ngào cùng vui sướng, liên tiếp biểu lộ ra bên ngoài.

Như thế nào cũng không nhịn nổi a.

“Ngươi tuy rằng không nói gì, trên mặt viết rất rõ a!” Tần Thiên nhìn bóng dáng hắn rời đi cười, “Tiểu tử này, tâm sở hữu cũng quá lớn, ta mới chỉ là nha hoàn thông phòng, nếu về sau cưới thê tử, còn không phải thường xuyên giắt vào lưng quần mang theo hay sao?”

Tần Thiên cười lắc đầu, cũng theo đi ra ngoài.

Hai người tới một gian phòng nhỏ phía sau, bên trong là nơi bọn họ bí mật sao chế trà. Bình thường tuyệt đối không được để ai đi vào, bởi vì nếu thật sự tìm ra phương pháp chính xác, tuyệt đối phải giữ bí mật, không thể tiết lộ ra ngoài.

Lúc tiến vào, Trang Tín Ngạn đã bắt đầu sao trà, vẻ mặt hắn thật sự rất chuyên chú, giống như ở trong tay hắn, không phải là một phiến lá trà, mà là một tiểu sinh mệnh cần che chở, cần quý trọng.

Mỗi lần nhìn thấy hắn chuyên tâm làm việc, Tần Thiên luôn luôn có một loại cảm động.

Rất nhanh, Trang Tín Ngạn đem lá trà sao chế ra bát, tiến hành nhu niệp, nhu niệp xong lại đem hong khô. Sau khi làm xong thành phẩm, Trang Tín Ngạn cõi lòng đầy chờ mong pha một chén nếm thử, kết quả lại lắc đầu giống như những lần trước.

“Mỗi một thời điểm, mỗi một thủ pháp ta đều đã thử quả, vì sao không thể bảo trì toàn vẹn mùi hương hoa quả này? Chẳng lẽ thật sự không có phương pháp gì hay sao?” Trang Tín Ngạn không khỏi có chút nhụt chí.

Đã đến đây nhiều ngày như vậy, nếm thử mấy trăm lần, mắt thấy đợt thu trà xuân sắp qua, mà vẫn chưa tìm được phương pháp sao chế, tìm không ra có khả năng lại phải chờ tới mùa xuân sang năm, bọn họ có thể chờ, nhưng Trà Hành cũng không thể chờ a!

Tần Thiên nhìn đôi tay hắn bởi vì không ngừng sao chế mà đỏ hồng, hoàn toàn có thể hiểu được tâm tình của hắn, cố gắng hết sức mình, lại không nhận được kết quả, mọi người đều cảm thấy uể oải.

“Thiếu gia, người đừng gấp, trà còn chưa thu xong, chúng ta còn có cơ hội! Nếu ngay cả người cũng nản lòng, thật sự chúng ta sẽ tìm không ra phương pháp chế trà!” Tần Thiên viết xuống vở.

Trang Tín Ngạn ngẩng đầu nhìn nàng, thấy nàng mở to đôi mắt nhìn mình, trong ánh mắt tràn đầy cổ vũ cùng tín nhiệm.

“Đại thiếu gia, người không phải đã nói, trên đời này nếu có thể có lá trà có mùi hương hoa quả, chắc chắn sẽ có phương pháp sao chế giữ lại mùi vị trọn vẹn hay sao! Nếu đây là điều mà người vẫn luôn tin tưởng, nhất định phải kiên trì đến cùng! Ta từng nghe người ta nói quá, chỉ cần có quyết tâm, có nghị lực, nhất định có thể biến chuyện không thể trở thành có thể. Đại thiếu gia, ta biết, người chắc chắn sẽ làm được!”

“Thiếu gia, ta và người cùng nhau nghĩ biện pháp, chúng ta cùng nhau cố gắng. Đại phu nhân còn ở nhà chờ tin tốt của chúng ta a!” Tần Thiên viết xong, đi tới, cầm hai tay sưng đỏ của hắn, nhìn hắn mỉm cười.

Hai tay nàng mềm mại mà ấm áp, tươi cười của nàng ngọt ngào mà ôn nhu, hai mắt của nàng giống như cảnh xuân trong suốt sáng ngời. Trang Tín Ngạn nhìn nàng như vậy, trong lòng tràn ngập một loại cảm xúc không tên, cảm xúc này giúp hắn tự tin, cũng cho hắn động lực, khiến hắn cảm thấy dù có bao nhiêu khó khăn hiểm trở, đều không thể làm khó hắn.

Hắn nhìn nàng, nhẹ nhàng gật đầu.

Tốt, Tần Thiên, chúng ta cùng nhau cố gắng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân