Thịnh Thế Trà Hương

Lượt đọc: 17403 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 113
vô cùng nhục nhã (1).

❊ ❊ ❊

Tạ Đình Quân cười cười, cúi đầu nhìn chung trà trong tay,dùng nắp trà phiết nhẹ lá trà trong chén, chậm rãi nói: “Kỳ thật cũng không phải chuyện gì quá khó khăn, bất quá là muốn trong của hồi môn của muội muội có thêm tên một người mà thôi.”

Trang Tín Xuyên trong lòng rùng mình, ẩn ẩn đoán được mục đích của hắn, trong miệng lại hỏi: “Không biết Đình Quân ý nói là…”

“Tần Thiên.” Tạ Đình Quân đem chung trà đặt lên bàn nhỏ bên cạnh, phát ra âm thanh bén nhọn dứt khoát, khi hắn nói ra hai chữ này, khiến người ta có cảm giác lưu loát quyết đoán.

Trang Tín Xuyên lập tức thay đổi sắc mặt, “Tín Xuyên nhớ rõ đã cùng Đình Quân huynh đề cập qua, Tần Thiên chính là người được Đại phòng cực kỳ sủng ái, không dễ đụng vào, Đình Quân bảo tiểu đệ hỗ trợ làm gì cũng được, duy độc chuyện này, thứ cho tiểu đệ bất lực…”

Nói xong, hắn khinh khẽ thở dài, cũng không phải hắn lấy cớ từ chối, quả thật là hắn bất lực. Lúc trước, hắn đối với Tần Thiên còn ôm một ít hi vọng, nhưng trải qua sự tình vừa rồi, hắn liền biết, cả đời này chỉ sợ khó có thể thực hiện được. Nếu có thể sử dụng Tần Thiên đổi lấy việc hôn nhân với Tạ gia, hắn sao lại không muốn, nhưng vấn đề là, hắn biết làm thế nào?

Tạ Đình Quân nhìn hắn một cái, cười cười, “Nào có thiếp thất được sủng ái lâu dài? Tần Thiên hiện tại được sủng ái, không có nghĩa là mãi mãi được sủng ái, lần này sau khi cùng Trang đại công tử trở về, nói không chừng sẽ bị lạnh nhạt. Trang huynh không cần tự coi nhẹ mình, muốn một thiếp thất sủng ái không phải dễ dàng, nhưng muốn một thiếp thất thất sủng ta tin tưởng Trang huynh nhất định có biện pháp!”

“Tạ công tử sao biết Tần Thiên sẽ thất sủng?”

Tạ Đình Quân ha ha nở nụ cười, “Chuyện này ngươi không cần phải xen vào, tự ta có biện pháp.”

Trang Tín Xuyên nhìn Tạ Đình Quân, mím môi, cũng không lên tiếng.

Tạ Đình Quân nghiêng người, nhàn nhạt nói: “Nghe nói Trang huynh cũng có hứng thú tham dự vào kinh doanh muối ở Dương Thành, có điều xui xẻo không có phương pháp, một khi cùng Tạ gia kết làm thông gia, chúng ta chính là người một nhà, người một nhà tất nhiên sẽ cùng nhau trông coi!”

Tạ Đình Quân ngẩng đầu, hai mắt yên lặng nhìn hắn, hơi hơi cười.

Thấy chuyện vốn luôn tha thiết mơ mước bỗng nhiên còn có hy vọng, Trang Tín Xuyên lòng đột ngột nhảy nhót điên cuồng.

Sau khi tiễn bước Trang Tín Xuyên, tùy tùng Lâm Vĩnh đi vào thư phòng, hắn nhìn thoáng qua phương hướng Trang Tín Xuyên rời đi, sau đó đi đến bên cạnh Tạ Đình Quân, nói với Tạ Đình Quân còn đang ngồi tại chỗ dùng trà: “Công tử, tiểu nhân có một chuyện không rõ.”

Tạ Đình Quân cười cười, buông chén trà, đứng dậy, “Ta biết ngươi muốn hỏi cái gì, ngươi là kỳ quái ta vì sao chỉ vì một tiểu nha đầu mà tiêu phí nhiều tâm tư như vậy?”

“Không sai!” Lâm Vĩnh nói: “Dù sao cũng là việc hôn nhân của công tử, việc này quan trọng, chẳng lẽ công tử thật sự chỉ vì một nha đầu mà muốn kết hôn với thứ nữ Trang phủ? Công tử nếu thật sự thích nha đầu kia, có nhiều biện pháp, cần gì phải động cân não đối với chuyện hôn nhân của bản thân?”

Tạ Đình Quân ha ha cười, xoay người, vỗ vỗ bả vai Lâm Vĩnh nói: “Ngươi thật sự cho rằng ta vì tiểu nha đầu kia mới cưới Trang Minh Hỉ?”

“Chẳng lẽ công tử không phải sao?” Lâm Vĩnh ngạc nhiên nói.

Tạ Đình Quân cười xua tay, “Đương nhiên không phải, chỉ là một nữ nhân mà thôi, tốn chút bạc tốn chút thời gian chơi đùa còn được, làm sao phải dùng điều kiện lớn như vậy, ngươi coi thường ta cứ trông thấy nữ nhân liền trở thành kẻ mềm nhũn vô dụng sao?”

“Vậy công tử đây là…”

“Không phải có hồi báo nói, Hồ đại nhân cùng Tổng đốc đại nhân quan hệ chặt chẽ?” Tạ Đình Quân bỗng nhiên thu liễm tươi cười, giận tái mặt nói, “Lưỡng Giang là nơi giàu có nhất, đủ loại dấu hiệu biểu hiện cho thấy Lâm tổng đốc là người của Khang Vương, trách không được Khang Vương này vài năm nay muốn gió được gió muốn mưa được mưa, hóa ra chiếm cứ tài lộc lớn như vậy!”

Nghe Tạ Đình Quân nói như vậy, Lâm Vĩnh cũng suy nghĩ, “Mà Hồ đại nhân cùng Nhị phòng của Trang phủ quan hệ thân mật…”

“Không sai, ” Tạ Đình Quân trầm giọng nói: “Chúng ta vừa mới tiến đến Dương Thành không lâu, nếu muốn xâm nhập nhanh hơn nữa vào trung tâm mạng lưới quan hệ trong Dương Thành phải mượn chút ngoại lực, chỉ cần có thể loại bỏ quân cờ Khang Vương đã sắp đặt, Lưỡng Giang trong lúc đó sẽ rơi vào tay Tam gia chúng ta (hình như là phe cánh của Tam Thái tử các nàng ạ)!”

Lâm Vĩnh vui lòng phục tùng, vẻ mặt kính cẩn, “Trách không được Thành Vương tín nhiệm chủ tử như thế, còn muốn đem chuyện quan trọng bậc nhất này giao vào tay chủ tử, chủ tử đối với Thành Vương thật sự có thể nói là tận tâm hết sức! Chỉ có điều chủ tử phải cưới một thứ nữ, thật sự là ủy khuất chủ tử…”

“Thê thiếp mà thôi…” Tạ Đình Quân cười lạnh một tiếng, “Có gì quan trọng hơn, muốn thành đại sự không nên câu nệ tiểu tiết! Ta tin tưởng ánh mắt của ta, Thành Vương mới có thể là người chiến thắng cuối cùng!”

“Về phần Tần Thiên…” Tạ Đình Quân vừa cười vừa nói, “Coi như là ta lấy việc công làm việc tư, làm chính sự thì thuận tiện vì mình mưu điểm tư lợi, tiểu nha đầu kia…” Hắn xoa xoa cằm, mâu quang lóe ra không chừng, “Quả thật rất thú vị.”

“Tiểu nhân chúc chủ tử sẽ thành đại sự!” Lâm Vĩnh cười nói.

Tạ Đình Quân vỗ vỗ bờ vai của hắn, ngửa đầu cười ha hả.

Tần Thiên cùng Trang Tín Ngạn buổi chiều ngày hôm sau mới trở lại Trang phủ, xe ngựa đỗ lại trước cửa, hai người mới xuống xe, bọn hạ nhân đều đi ra nghênh đón. Huynh muội Trang Tín Trung cùng Phương Nghiên Hạnh tỷ đệ nghe được tin tức cũng ra đón, vây quanh Trang Tín Ngạn hướng về Thanh Âm viện của Đại phu nhân.

Trên đường, Tần Thiên hỏi thăm Nguyệt Nương, “Nguyệt Nương, Đại phu nhân có khỏe không?”

Nguyệt Nương nhìn bên cạnh liếc mắt một cái, cười nói: “Rất tốt, thân thể đều mạnh khỏe.” Nhưng Tần Thiên lại cảm thấy Nguyệt Nương sắc mặt có chút mất tự nhiên.

Lúc này Phương Nghiên Hạnh đi đến bên cạnh Tần Thiên hỏi nàng những chuyện thú vị dọc theo đường đi. Thu Lan cùng Thanh Liễu cũng quấn quít lấy Hải Phú hỏi đông hỏi tây, Tín Trung đi bên cạnh Trang Tín Ngạn dùng quyển vở nhỏ ân cần thăm hỏi đơn giản, một đoàn người vô cùng náo nhiệt, Tần Thiên cũng không tiện hỏi Nguyệt Nương thêm điều gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2. Chương 2-1 Chương 2-2. Chương 3-1 Chương 3-2. Chương 4-1 Chương 4-2. Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2. Chương 7-1 Chương 7-2. Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân