Thịnh Sủng

Lượt đọc: 6168 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36 Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69 Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94 Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119. Chương 120 Chương 121. Chương 122 Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Ngoại Truyện 1.1: Định Hôn. Ngoại Truyện 2.1: Trời Quang. Ngoại Truyện 2.2: Thành Thân. Ngoại Truyện 3.1: Kỳ Duyên 18/11/2017. Ngoại Truyện 3.2: Ngậm Châu. Ngoại Truyện 4.1: Phúc Khí. Ngoại Truyện 4.2: Bà Vú. Ngoại Truyện 5.1: Đầy Tháng. Chương 136 Ngoại Truyện 5.3: Ân Ái.
Tiến »
Chương 120
chương 120.

❊ ❊ ❊

Hôm nay khi trở về phủ, Hạ Trọng Phương liền hỏi Trầm Tử Trai về chuyện câu chuyện kia.

Trầm Tử Trai nói: "Kịch bản là do Kiều sư gia và La sư gia viết, hiện đã in thành sách đưa đến những quán trà, tiểu lâu náo nhiệt ở Kinh Thành, để mấy thuyết thư tiên sinh dựa theo đó mà kể chuyện, những chuyện trước kia mà có thể gây bất lợi cho nàng đều sẽ được áp chế xuống hết. Lúc trước nàng lưu lạc bên ngoài, ở trong lòng dân chúng đó à lúc nàng phải chịu nhiều khổ sở, như vậy bọn họ càng hy vọng nàng có thể trở thành thái tôn phi, tương lai vì bọn họ mà mưu cầu phúc lợi, vì bọn họ mà nói chuyện."

Hạ Trọng Phương ôm hông Trầm Tử Trai nói: " Cám ơn Vương Gia đã giúp ta mưu đồ."

Trầm Tử Trai cười nói, " Nếu Phương nương có danh vọng rồi, đợi khi Bổn vương lên làm Hoàng thái tôn, vị trí thái tôn phi kia không phải nàng thì còn là ai. Chúng ta không cần phải lo lắng nữa."

Nửa tháng trôi qua, bên ngoài, những tin đồn về Hạ Trọng Phương phần nhiều là tin tức tốt, trọng điểm đều nói nàng vào kinh thành như thế nào, cứu sống Trầm Tử Trai ra sao. Về chuyện nàng từng gả cho Quý Minh Xuân lại bị bỏ qua, vô cùng mờ nhật như chuyện chưa từng tồn tại.

Gần đây bởi vì Hà ma ma đã bắt đầu mở thêm các lớp nữ học, trước mặt họ cũng tuyên truyề giúp Hạ Trọng Phương không ít, còn muốn mời Hạ Trọng Phương đến trường dạy cho những nữ học ưu tú.

Lại nói, trong kinh thành, những nhà nghèo khổ thật sự cũng không thể nào để cho nữ nhi nhà mình đi học, mà muốn giữ ở nhà, làm việc kiếm tiền phụ cấp cho gia đình. Có thể đi học, phải là nữ nhi mà trong nhà có một chút dư giả để có tiền đóng học phí. Bởi vậy khi họ nghe nói trường của Hà ma ma không cần giao học phí vẫn có thể đi học, tự nhiên sẽ đến báo tên. Những cô nương này có thể tới đi học, cũng có thời gian hỏi thăm những chuyện xảy ra ở Kinh Thành, hơn nữa còn được nghe rất nhiều chuyện bát quá về Hạ Trọng Phương i.

Nghe nói Hạ Trọng Phương sẽ đến dạy, những nữ học này không khỏi hưng phấn cực kỳ, lặng lẽ thảo luận.

"Vương phi tuy là thân nữ nhi của Vương Trạng nguyên, nhưng ta nghe nói trước đây người lưu lạc bên ngoài, hơn mười tám năm sống cuộc sống cực khổ, so với chúng ta còn khổ hơn ấy. Đợi khi làm vương phi, người liền muốn mở lớp nữ học, giúp những người không biết chữ như chúng ta có cơ hội học tập."

"Đúng, ta cũng nghe nói như vậy, vương phi còn là vào vương phủ mới bắt đầu học tập. Nhưng nghe nói nàng trời sanh thông tuệ, chỉ học hai ba năm, học vấn liền không thua gì những quý nữ trong kinh thành rồi."

"Người còn có thể thổi tiêu đấy! Mà thổi tiêu nghe nói là do Vương Gia tự mình dạy dỗ."

"Đúng rồi đúng rồi, nhà ta có một vị thân thích đang ở cửa hàng Phương gia làm việc, thân thích này khá thân với Mạnh Lệ Nương, nghe Mạnh Lệ Nương nói qua, Vương Gia rất tốt với vương phi, không chỉ dạy thổi tiêu, còn đích thân dạy làm thơ. Có lần vương phi muốn chơi xích đu, Vương Gia còn đích thân buộc xích đu, cùng vương phi đánh đu!"

"Mạnh Lệ Nương là ai?"

"Mạnh Lệ Nương à, nàng chính là khuê mật của vương phi. Mẫu thân nàng là Tiền ma ma, hiện đang ở bên cạnh vương phi hầu hạ, là ma ma đắc lực bên người vương phi. Con trai nàng là Mạnh An Chí, là thư đồng của tiểu vương gia."

"A a, nói như vậy, lời này dĩ nhiên là có thể tin."

"Nói chuyện trước kia, Vương Gia khi đó bệnh nặng, cũng may mà vương phi vào phủ làm bà vú, lúc này mới cứu sống được vương gia. Vương Gia và vương phi đúng là nhân duyên định mệnh mà!"

Vừa nói chuyện, đã có người la ầm lên: "Tới, tới rồi, Hà ma ma dẫn vương phi đến rồi!"

Bởi vì nữ học sinh khá nhiều, bình thường giảng bài cũng đều phải chia lớp, vả lại mỗi lớp chỉ học hai canh giờ, thời gian còn lại để cho các nàng về nhà học tập, cũng không trì hoãn việc nhà. Hôm nay, Hà ma ma để hai trăm nữ học sinh cùng tập trung ở một phòng học lớn.

Nghe tin Hạ Trọng Phương tới, hai trăm nữ học sinh đang châu đầu ghé tai nói chuyện trong nháy mắt liền yên tĩnh lại.

Đợi Hạ Trọng Phương vào phòng học, hai trăm người liền vội vàng đứng lên, cùng nhau phúc thân, bái kiến nói: " Tam kiến vương phi!"

"Miễn lễ, đều ngồi xuống đi!" Hạ Trọng Phương vừa vào phòng học thấy một đống người, thật ra thì cũng có một chút khẩn trương, chỉ là dù sao nàng xã giao với phu nhân quyền quý đã nhiều, rất nhanh đã trấn định lại, ngồi vào ghế, hơi mỉm cười nói: "Bổn vương phi hôm nay tới đây là theo của yêu cầu Hà ma ma đến dạy cho các ngươi một tiết tú công."

Mấy nữ học sinh sau khi ngồi xuống, có người to gan, liền lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Hạ Trọng Phương, thấy so với trong truyền thuyết nàng còn xinh đẹp hơn, không khỏi âm thầm sợ hãi than.

Hạ Trọng Phương tự nhiên, bình thản nói: "Mọi người cũng biết, trước kia bổn vương

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36 Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69 Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94 Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119. Chương 120 Chương 121. Chương 122 Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Ngoại Truyện 1.1: Định Hôn. Ngoại Truyện 2.1: Trời Quang. Ngoại Truyện 2.2: Thành Thân. Ngoại Truyện 3.1: Kỳ Duyên 18/11/2017. Ngoại Truyện 3.2: Ngậm Châu. Ngoại Truyện 4.1: Phúc Khí. Ngoại Truyện 4.2: Bà Vú. Ngoại Truyện 5.1: Đầy Tháng. Chương 136 Ngoại Truyện 5.3: Ân Ái.
Tiến »