Thịnh Sủng

Lượt đọc: 6155 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36 Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69 Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94 Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119. Chương 120 Chương 121. Chương 122 Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Ngoại Truyện 1.1: Định Hôn. Ngoại Truyện 2.1: Trời Quang. Ngoại Truyện 2.2: Thành Thân. Ngoại Truyện 3.1: Kỳ Duyên 18/11/2017. Ngoại Truyện 3.2: Ngậm Châu. Ngoại Truyện 4.1: Phúc Khí. Ngoại Truyện 4.2: Bà Vú. Ngoại Truyện 5.1: Đầy Tháng. Chương 136 Ngoại Truyện 5.3: Ân Ái.
Tiến »
Chương 118
chương 118.

❊ ❊ ❊

Trầm Tử Trai nói được làm được, buổi chiều ngày hôm sau quả nhiên có người đưa xích đu tới đặt trong vườn.

Vườn của Tề vương phủ mặc dù lớn, nhưng những năm trước Trầm Tử Trai bị bệnh, Trầm Ngọc Tiên cũng không được rảnh rỗi, bọn a hoàn lại không dám bạo gan đùa giỡn, cho nên xích đu cái gì đó dĩ nhiên là không có. Tới khi Hạ Trọng Phương qua cửa, nhiều chuyện liên tiếp xảy ra, nào có tâm tư đi thiết kế những thứ để vui đùa.

Bây giờ Trầm Tử Trai phân phó bài trí xích đu, ngược lại cả đám tiểu a hoàn lại vô cùng mong đợi, lặng lẽ thảo luận nói: "Có phải vương gia thấy chúng ta khổ cực hay không, vì vậy mới làm xích đu, để khi chúng ta rảnh rỗi vui đùa một chút?"

Thanh Trúc đi ngang qua, vừa đúng lúc nghe được lời này của tiểu a hoàn, không khỏi bật cười nói: "Các ngươi nghĩ mình là gì mà đáng để Vương Gia phải phí tâm?"

"Thanh Trúc tỷ tỷ!" Mấy tiểu a hoàn vừa thấy là nàng, vội vàng tiến lên hành lễ, cười nói: "Không phải thiết trí cho bọn tiểu a hoàn chúng ta chơi thì cho người nào chơi?"

Thanh Trúc điểm trán một người trong số những a hoàn đó, nói: "Chỉ biết chơi?"

Tiểu a hoàn vội né tránh, cười nói: "Thanh Trúc tỷ tỷ không nói, chúng ta liền hỏi Linh Chi tỷ tỷ đi."

Linh Chi đang trong phòng phục vụ Hạ Trọng Phương, cười nói: " Hôm nay Vương Gia trở lại sớm, liền đến vườn buộc dây làm xích đu, khiến quản gia sợ tới mức bận rộn chạy tới, chạy lui, đẩy nhanh tốc độ, có thể chỉ một lúc nữa là người có thể đánh đu rồi."

Hạ Trọng Phương thấy Trầm Tử Trai làm một cái xích đu lớn như vậy cho mình, không khỏi đỏ ửng mặt nói: "Vương Gia thật đúng là......"

Trầm Tử Trai tự mình đến làm xích đu, còn có thể là vì ai? Linh Chi chỉ hơi suy đoán, cũng liền đoán được, mắt thấy khóe miệng Hạ Trọng Phương ẩn chứa nụ cười, liền trêu ghẹo nói: "Vương Gia vô cùng để ý tới vương phi, việc buộc dây xích đu nặng nhọc như vậy, người cũng đích thân tới làm."

Trầm Tử Trai thân là Tề vương, sau này sẽ được phong Hoàng thái tôn, nếu hắn dùng đồ trang sức để lấy lòng Hạ Trọng Phương, Hạ Trọng Phương chưa chắc đã cảm động, nhưng hắn chịu tự mình buộc dây xích đu, Hạ Trọng Phương vô cùng cảm động, nhỏ giọng nói: "Tối hôm qua ta chỉ nói một câu, hắn lại làm thật."

Ở trong vườn Trầm Tử Trai đang chỉ huy người buộc xích đu, rồi tự mình ngồi lên thử một chút, cảm giác đã bền chắc, lúc này mới yên lòng cho người đi mời Hạ Trọng Phương.

Không lâu sau, Hạ Trọng Phương đã đi tới.

Trầm Tử Trai cười nói: "Mời vương phi đánh đu!"

Hạ Trọng Phương thấy đám người Tô Lương vẫn còn ở đây, tự nhiên không thể không biết xấu hổ, nói nhỏ: "Vương Gia, nhiều người như vậy, sao có thể chơi đu?"

Loading...

Trầm Tử Trai cười một tiếng, phân phó nói: "Các ngươi đi xuống trước đi, đứng xa mà chờ, nếu ta không có phân phó thì không cần tới đây."

Mọi người hiểu ngầm trong lòng, vội lui xuống.

Trầm Tử Trai nhìn mọi người lùi xa, liền đi đỡ Hạ Trọng Phương, cười nói: "Phương nương, không còn mọi người ở đây, nàng có thể đánh đu rồi."

Hạ Trọng Phương đỏ ửng mặt, biết sẽ không có ai dám nhìn lén, liền hôn một cái lên mặt Trầm Tử Trai.

Trầm Tử Trai thấy chưa đủ, yêu cầu: "Hôn lại một cái đi!"

Hạ Trọng Phương không để ý tới hắn, ngồi lên xích đu, ngồi vững rồi liền nhẹ nhàng động một cái, mỉm cười nhìn về phía Trầm Tử Trai.

Trầm Tử Trai vội vươn tay, cũng không dám dùng quá nhiều sức, chỉ khẽ đẩy xích đu lên cao, cười nói: "Trước tiên, ta sẽ không đẩy quá cao, tránh cho nàng bị dọa sợ."

Hạ Trọng Phương trước còn sợ, đợi khi lên cao, gió mát thổi vào người, liền cảm giác cả người tựa như bay, không khỏi kêu Trầm Tử Trai: "Vương Gia dùng sức hơn đi!"

"Tốt!" Trầm Tử Trai dùng sức, đẩy Hạ Trọng Phương lên cao, nhìn nàng cười duyên "khanh khách", không khỏi bật cười, mở miệng hỏi "Phương nương, chơi rất vui đúng không?"

"Chơi thật vui!" Từ nhỏ đến lớn, Hạ Trọng Phương nào có cơ hội như vậy chơi đùa? Hiện giờ chỉ thấy hưng phấn mà nở nụ cười, yêu cầu Trầm Tử Trai đẩy nàng lên cao một chút.

Trầm Tử Trai dùng sức đẩy một lần nữa, lại lo lắng Hạ Trọng Phương không giữ vững trọng tâm, vội giang hai tay ra, đề phòng Hạ Trọng Phương bị rớt xuống, hắn cũng sẽ tiếp được.

Tô Lương ở xa xa chờ đợi, cũng nghe được tiếng cười của Hạ Trọng Phương, nhất thời nhìn nhau mà cười: "Vương Gia và vương phi ân ái là chi phúc của Tề Phủ, là phúc của chúng ta."

Bây giờ bọn a hoàn cũng đã biết, xích đu trong vườn là do Vương Gia thiết trí vì vương phi.

"Vương Gia thật sự quá cưng chiều vương phi rồi, còn đích thân đẩy xích đu!"

"Tất nhiên, Vương Gia

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36 Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69 Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94 Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119. Chương 120 Chương 121. Chương 122 Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Ngoại Truyện 1.1: Định Hôn. Ngoại Truyện 2.1: Trời Quang. Ngoại Truyện 2.2: Thành Thân. Ngoại Truyện 3.1: Kỳ Duyên 18/11/2017. Ngoại Truyện 3.2: Ngậm Châu. Ngoại Truyện 4.1: Phúc Khí. Ngoại Truyện 4.2: Bà Vú. Ngoại Truyện 5.1: Đầy Tháng. Chương 136 Ngoại Truyện 5.3: Ân Ái.
Tiến »