Thiều Hoa Vì Quân Gả

Lượt đọc: 31707 | 6 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 29
biểu ca..

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm

Hàn Ngọc nghe Tiết Thần nói xong cũng hiểu ra, gật đầu nói: “Ồ, hóa ra là có chuyện như vậy!” Sau đó lại nhìn nhìn Tiết Nhu ngồi ở ngoại thất đang nói chuyện với Tiết Uyển, quay lại hỏi Tiết Thần: “Thứ muội của nhà tỷ thế nào? Muội nghe nói nương của nàng ta không phải là kẻ an phận, dã tâm lớn lắm.”

Tiết Thần không tỏ ý kiến chỉ hơi mỉm cười nói: “Một di nương mà thôi.”

Hàn Ngọc còn muốn hỏi thêm thì bị Tiết Tú ngăn lại: “Ai nha, tiểu cô nương muội sao giống tiểu bà tám thế, hỏi không thiếu một vấn đề nào.”

Lời này liền thành công dời đi tầm mắt của Hàn Ngọc, chuyển qua nhìn chằm chằm vào Tiết Tú nói: “Muốn nói muội là bà tám hả, được lắm! Vậy muội muốn hỏi Tú tỷ tỷ một chút, năm nay tỷ cũng mười ba rồi, Triệu bá mẫu có muốn định nhà nào cho tỷ chưa?”

Tiết Tú làm bộ tiến đến cốc đầu Hàn Ngọc, Hàn Ngọc vội vàng trốn ra sau lưng Tiết Thần, thò đầu ra lè lưỡi trêu chọc Tiết Tú. Tiết Tú đánh không được nàng đành phải dùng miệng phản kháng: “Giỏi cho miệng lưỡi sắc bén của muội, để lát nữa ta sẽ mách nương của muội cho biết.”

Hàn Ngọc lập tức tước vũ khí đầu hàng: “Ai nha, ngàn vạn lần không cần đâu! Tỷ tỷ yêu quý, muội sai rồi, được không?”

Đang nháo thì bên ngoài có người tới truyền lời, nói là Lão phu nhân Đông phủ đích thân tới, đã vào cửa chính đang đi vào chính điện.

Tiết Thần và Tiết Tú vừa nghe Lão phu nhân tới bèn liếc nhau một cái, vội vàng thu lại nụ cười, đoan trang đi ra ngoài kêu Tiết Nhu, Tiết Uyển, Tiết Liên và hai đường tỷ muội của Hàn Ngọc cùng nhau đi ra.

Lúc đi vào thì thấy Lão phu nhân đã ngồi ở ghế gỗ lê chạm hoa cúc ngay vị trí đầu, đang cùng Hàn lão phu nhân tay trong tay nói chuyện. Hàn lão phu nhân hốc mắt ướt át, vừa thấy liền biết là nhớ tới nhi tử tuổi còn trẻ mà đã chết trận. Ninh thị ngồi bên cạnh an ủi, Tiết thị mắt cũng đỏ hoe, ngồi một bên âm thầm rơi lệ.

Sau khi mấy cô nương tiến vào, sự bi thương đầy phòng mới thoáng ngừng lại. Tiết thị chậm chậm lệ rơi trong khóe mắt, vẫy tay kêu Tiết Thần lại nói: “Hôm nay cô mẫu tiếp đón không chu toàn, Thần tỷ nhi ngàn vạn lần đừng để trong lòng.”

Tiết Thần rút ra khăn tay sạch của mình lau nước mắt trên gò má Tiết thị, an ủi: “Cô mẫu nói lời này chính là còn xem Thần tỷ nhi như hài tử, con đã mười hai tuổi rồi. Cô mẫu đừng khóc nữa, cô trượng dưới suối vàng có biết cũng nhất định không hy vọng cô mẫu thường xuyên khóc thương tâm vậy đâu.”

Tiết thị nghe xong lời an ủi chân thành tha thiết của Tiết Thần, chỉ cảm thấy mũi lại nóng lên, vội vàng vỗ vỗ tay Tiết Thần sau đó cúi đầu lau nước mắt.

Tiết Thần thấy cô mẫu như vậy cũng thật sự không dễ chịu trong lòng. Tuy rằng nàng không nhớ rõ vị cô trượng trông như thế nào, nhưng là người chết trận sa trường vì nước hy sinh thân mình, sự hy sinh này đủ để cho ông tạo khởi một hình tượng quang huy. Nếu Tướng quân không chết trận thì cuộc sống của cô mẫu sẽ tốt hơn rất nhiều, nhưng hôm nay cô mẫu chỉ có thể ôm suông cái chức Tướng quân phu nhân mà sống một mình cho qua ngày.

Bên ngoài tiến vào một thiếu niên khí độ mười phần, ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, mặc bộ trường sam lụa màu lam dệt hoa văn chìm, mày rậm mắt to, cường tráng khổng võ, làn da ngăm đen, khoẻ mạnh lanh lợi, bước chân oai phong, đi đến trước mặt Hàn lão phu nhân và Tiết thị, quỳ một chân xuống thỉnh an: “Thư Ngạn bái kiến ngoại tổ mẫu, bái kiến cữu mẫu.”

Hàn lão phu nhân Vương thị thấy hắn vội vàng đưa tay hiền lành nói: “Là Triệu ca nhi à, mau đứng lên. Mẫu thân của con đã tới?”

Trong sảnh mọi người đều nhìn thiếu niên này. Hóa ra đây là ngoại tôn nhi của Vương thị, là ngoại chất nhi của Tiết thị, thân phận của thiếu niên này chỉ cần ngẫm nghĩ một chút liền minh bạch.

Đích trưởng nữ của Hàn gia gả cho Nhị lão gia Lâu Cần của Vệ Quốc Công phủ. Tước vị Vệ Quốc Công truyền cho Đại lão gia Lâu Chiến, thê tử chính là Tuy Dương Trưởng Công chúa. Nhị lão gia là Lại Bộ Thị Lang, còn vị công tử này - lúc nãy Vương thị kêu hắn ‘Triệu ca nhi" - chắc chắn chính là Lâu Triệu Vân, đích trưởng tử của Nhị lão gia Lâu Cần.

Lâu Triệu Vân không hổ là công tử đại gia tộc, trả lời Vương thị rất lễ độ: “Hồi bẩm ngoại tổ mẫu, hôm nay mẫu thân theo Trưởng Công chúa vào cung do Hoàng Hậu nương nương triệu kiến. Phụ thân vẫn còn bận việc tại nha sở chưa thoát thân được. Vì thế sai con đến trước truyền lời với ngoại tổ mẫu và cữu mẫu, nói phụ mẫu của con phải đến giữa trưa mới có thể tới được.”

Vệ Quốc Công phủ Lâu gia đúng là được Đế tâm, ba ngày hai bữa trong cung sẽ triệu nữ quyến vào cung cũng là chuyện thường. Vương thị gật gật đầu, lại nghe Lâu Triệu Vân tiếp tục nói: “Bất quá, hôm nay Đại đường huynh có theo con tới. Đang ở sảnh đường thắp nhang hành bái cữu cữu, một lát sẽ lại đây.”

Nghe Lâu Triệu Vân nói xong làm cho Tiết thị kinh ngạc đứng lên nói: “Thư ngạn nói Đại đường huynh, chính là...”

Thấy Tiết thị thắc mắc, Lâu Triệu Vân cũng không dám dấu diếm, giải thích nghi hoặc: “Vâng, đúng là Đại đường huynh Khánh Vân. Lúc trước cữu mẫu hẳn là đã gặp qua huynh ấy.”

Trong lòng Tiết thị hiện lên nghi vấn, vì sao Lâu Khánh Vân lại đến chứ?

Thân phận của vị này so với Lâu Triệu Vân đúng là khác nhau một trời một vực. Lâu Triệu Vân xuất thân từ nhị phòng của Vệ Quốc Công phủ, tuy là đích tử nhưng lại không có công danh. Còn vị công tử kia vừa sinh ra đã là tôn thế tử; lúc ấy Vệ Quốc Công Lâu Chiến còn chưa tập tước, vậy mà Hoàng Thượng đã ban cho Lâu Khánh Vân danh phận thế tử rồi, nguyên nhân không phải vì hắn mà chính vì mẫu thân hắn là Tuy Dương Trưởng Công chúa, trên người hắn có một nửa huyết mạch của Hoàng tộc, là hậu nhân của Tôn thất. Hơn nữa, thiếu niên kia cũng rất có bản lĩnh, còn nhỏ mà đã thành đại nghiệp, năm nay bất quá chỉ mười chín tuổi mà chính là quan viên với chức vị tòng tam phẩm. Vị công tử kia có thể nói là bảo bối trong tay Lâu gia, đời này nếu thêm tước vị nhất phẩm Quốc Công nữa thì địa vị cao cả thế nào cũng có thể đoán được.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »