Thoạt nhìn, cô giáo dạy tiếng Pháp Blanche trạc ba mươi nhăm tuổi. Không một chút son phấn. Tóc màu hạt dẻ, chải gọn gàng. Quần áo nghiêm túc, hoàn toàn không làm duyên chút nào.
Đúng, cô mới đến làm việc ở trường từ đầu niên học này và không định ở đây lâu.
- Không thú vị gì khi dạy ở một trường có án mạng - cô bĩu môi nói - Mà ở đây lại không có hệ thống báo động nữa chứ.
- Vì trong trường không có vật quý giá nào khiến kẻ gian muốn ăn trộm - thanh tra Kelsey nhận xét.
Cô giáo người Pháp nhún vai:
- Sao ông biết? Học sinh ở đây toàn con nhà giàu. Có nhiều đứa bố mẹ rất giầu. Bọn gian phi rất có thể nghĩ học sinh ở đây mang theo vào trường những nữ trang quý.
- Nhưng nếu có nữ trang quý, không đời nào chúng để ở Cung Thể thao.
- Có chắc như thế không? Mỗi học sinh có một ngăn riêng để đựng đồ đạc, có khoá kia mà.
- Nhưng chỉ để cất quần áo và dụng cụ thể thao.
- Về nguyên tắc thì như thế, nhưng chúng rất có thể giấu một vật quý nào đó trong một chiếc áo len cũ kỹ chẳng hạn.
- Thí dụ vật quý gì?
Cô giáo Blanche không đưa ra được thí dụ cụ thể.
- Kể cả những ông bố giàu nhất và nuông chiều con nhất cũng không đời nào cho con mang một dây chuyền gắn kim cương vào trường nội trú - thanh tra Kelsey nói - Xin hỏi, trước khi dạy ở trường này, cô đã dạy tiếng Pháp ở đâu chưa?
- Trước đây ít lâu, tôi dạy ở một trường miền Bắc nước Anh, rồi ở Thuỵ Sĩ và ở Pháp. Có một lần ở Đức. Tôi tính sang đây làm để hoàn chỉnh thêm tiếng Anh của tôi. Một trong số bạn tôi đang dạy ở trường nữ học Meadowbank này thì bị ốm, phải nghỉ việc. Chị ta đã giới thiệu tôi với bà Hiệu trưởng Bulstrode. Nhưng tôi không thích nơi này, tôi đã nói với ông rồi.
- Tại sao?
- Ngoài chuyện vụ án mạng vừa rồi thì còn chuyện học sinh trường này rất vô lễ.
- Các học sinh đều không còn là trẻ con nữa, đúng như vậy không, thưa cô?
- Một số thì đúng là vẫn như trẻ con, số khác thì xử sự đã như đàn bà thật sự. Và tất cả đều được rất tự do. Tôi thích những trường có học sinh lành hiền.
- Cô biết rõ cô giáo Springer chứ?
- Thật ra tôi hầu như không trò chuyện với chị ấy bao giờ. Tính chị ấy thô lỗ, tôi còn tránh khỏi phải tiếp xúc với chị ấy nữa kia. Đã thế người lại xấu mặt đầy tàn nhang, ăn nói thì lỗ mãng. Chị ta thường vô lễ với tôi.
- Về chuyện gì chẳng hạn?
- Chị ta không muốn để tôi vào Cung Thể thao. Có một lần, tôi sang đó chỉ vì muốn tham quan toà nhà mới xây và khá đẹp. Tôi đang ngắm nghía thì chị ta chạy đến nói: "Chị không có phận sự gì phải vào đây". Chị ta dám nói như thế với tôi, một giáo viên dạy ở trường này! Chị ta làm như tôi là học sinh vậy.
- Đúng là thiếu lễ độ thật - thanh tra Kelsey nói để xoa dịu cơn giận dữ của cô giáo tiếng Pháp.
Nhưng Blanche đã nói tiếp:
- Thế là tôi bước ra, sập cửa lại, chìa khoá trong ổ bật ra, tôi cúi xuống nhặt lên, thì chị ta giật lấy làm như thể tôi định ăn cắp chiếc chìa khoá ấy.
- Hay cô giáo Springer sợ bà nhìn thấy một thứ gì mà cô ấy muốn giấu?
Viên thanh tra định thả câu để tóm được "con cá” nào đấy, nhưng cô giáo Blanche đã cười vang.
- Chị ta thì có gì đáng phải giấu? Thư tình chăng? Tôi cam đoan với ông là không đàn ông nào gửi thư tình cho Springer.
Sau một số câu trả lời vô giá trị, cô giáo Blanche đi ra.
- Một phụ nữ kỳ quái - nhân viên cảnh sát nhận xét.
- Nhưng tôi lại thấy cô ta lộ ra một điều bổ ích, đó là nạn nhân rất không muốn ai vào Cung Thể thao của cô ta. Tại sao lại như thế?
- Có thể là cô giáo dạy tiếng Pháp kia theo dõi nạn nhân.
- Nhưng cô giáo tiếng Pháp tò mò để làm gì, trong khi nạn nhân không có gì phải giấu giếm ai? Còn ai nữa nhỉ?
- Hai giáo viên phụ, Blake và Rowan, và cô thư ký của bà Hiệu trưởng.
- Vậy ta làm tiếp.
❊ ❊ ❊
Cô Blake trẻ măng và khuôn mặt rất dễ mến.
Do biết rất ít về nạn nhân nên cô không cung cấp được điều gì bổ ích.
Trái lại, như thường thấy ở những người tốt nghiệp cử nhân "vật lý", cô Rowan lại đưa ra được một giả thuyết bất ngờ: "Có thể đây là một vụ tự sát?"
Viên thanh tra cảnh sát nhún vai:
- Cô giáo Springer có nỗi đau khổ nào lớn không?
- Chị ta có tính hay gây gổ - ánh mắt cô phụ giáo Rowan loé sáng sau cặp mắt kính trắng dầy cộm - Một cách che giấu niềm tự ti của chị ta.
- Những người khác lại bảo cô giáo Springer rất tự tin, thậm chí quá tự tin - thanh tra Kelsey nói.
- Chị ta cố tình làm ra vẻ tự tin thế thôi - cô phụ giáo Rowan nói - Một số câu chị ta nói làm tôi rất ngạc nhiên.
- Thí dụ?
- Chị Springer hay nói bóng gió đến những người mà chị ta bảo là "đóng kịch" và chị ta còn kể rằng ở nơi làm việc trước đây, chị ta đã từng vạch mặt một số người. Tuy nhiên bà Hiệu trưởng không tin, còn các cô giáo khác thì đều chống lại Springer.
Đang cơn sôi nổi, cô phụ giáo Rowan chồm dậy, dướn người về phía viên thanh tra cảnh sát, nói tiếp:
- Ông biết thế nghĩa là sao không? Đó chính là cơn điên cuồng trước khi tự sát.
Thanh tra Kelsey điềm tĩnh nói rằng những phỏng đoán của cô giáo Rowan nghe có thể có lý, nhưng trên thực tế, không thể có chuyện tự tử ở đây vì khẩu súng nhả đạn ở vị trí cách nạn nhân ba mét... Cô giáo Springer không thể với tay ra xa đến thế để tự bắn vào mình được.
Trước khi bước ra và đóng sập cửa lại, cô phụ giáo Rowan lớn tiếng tuyên bố, bệnh cố hữu của giới cảnh sát nói chung là coi thường khoa tâm lý học.
❊ ❊ ❊