Thiều Hoa Vì Quân Gả

Lượt đọc: 31784 | 6 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 38
trú mưa..

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm

Thi thể của Từ Thiên Kiêu bị đem ra khỏi điền trang, trực tiếp đưa tới nha môn phủ đài, định ra tội danh nô tài phạm thượng. Sau khi phủ nha thẩm tra xử lý xong thì giao thi thể cho thân quyến nhận lãnh để phát tang.

Từ Tố Nga té xỉu xong thì Tiết Vân Đào liền đưa ả ta trở về. Tiết Thần nhìn bộ dáng của phụ thân chỉ nói còn muốn ở thôn trang thêm hai ngày. Tiết Vân Đào không có một chút biện pháp nào có thể trách cứ nàng, hiện giờ nàng lại thúc đẩy Từ thị giết ca ca ruột thịt, hai người họ trở về thế nào cũng không tránh khỏi một trận châm chọt, đến lúc đó mâu thuẫn càng lúc càng lớn. Hiện tại nàng không quay về cũng tốt, để hai người họ có chút thời gian bình tĩnh lại.

Sau khi Tiết Vân Đào rời khỏi, Tiết Thần liền dẫn theo Chẩm Uyên cùng trang đầu đi đến vườn đào. Tiết Thần nhìn một mảnh xanh mượt trước mắt, cảm thấy tâm tình nặng nề trở nên thoải mái hơn nhiều, đeo bao tay bằng lụa mỏng, hứng thú trèo lên thang ngắn hái đào.

Khâm Phượng đỡ cây thang, Chẩm Uyên giơ rổ qua đỉnh đầu, Tiết Thần hái trái nào liền để vào rổ trên đỉnh đầu của Chẩm Uyên. Khâm Phượng ngước lên hỏi Tiết Thần: “Tiểu thư, chúng ta thật sự ở thôn trang thêm vài ngày sao?”

Tiết Thần đẩy ra một cành cây trước mặt, thanh âm nhẹ nhàng, dường như người lúc nãy trong đại sảnh phát ra giọng điệu lạnh lẽo áp chế không phải là nàng: “Đúng vậy. Nơi này quả đào đã chín cả rồi, chúng ta nghỉ thêm hai ngày ở thôn trang, ăn cho thỏa mãn rồi về.”

Khâm Phượng cùng Chẩm Uyên liếc nhau. Chẩm Uyên giơ rổ, cái miệng nhỏ chu ra nói: “Tiểu thư, lá gan của tiểu thư cũng thật lớn. Thôn trang này vừa mới... vừa mới có người chết, vậy mà tiểu thư cũng không sợ.”

Tiết Thần thế mới biết hai tiểu nha đầu này suy nghĩ cái gì, đặt hai quả đào vừa hái được vào rổ, sau đó lại giơ tay hái một quả đã có chút mềm. Tiết Thần nâng váy lên, cẩn thận leo xuống thang, đứng yên cho Khâm Phượng phủi phủi váy áo dính lông tơ và lá cây, nói với Chẩm Uyên: “Lúc hắn sống ta còn không sợ hắn, đã chết thì càng không có gì phải sợ. Lại nói, thi thể không phải chở đi rồi sao?”

Chẩm Uyên còn muốn nói cái gì, Khâm Phượng đúng lúc cắt ngang nói: “Tiểu thư dạy rất đúng. Hôm nay nếu không phải tiểu thư nhìn xa trông rộng, thể theo lời khai của bọn chúng, hậu quả thật sự không dám tưởng tượng. Người kia cũng thực quá ác độc, hắn nên chết!”

Tiết Thần đã xuống nên Chẩm Uyên cũng không cần đặt rổ trên đỉnh đầu, dùng cánh tay kẹp rổ bên hông nói: “Muội không phải thương hại kẻ xấu kia, chỉ là cảm thấy... có chút sợ hãi thôi.”

Tiết Thần nghe xong chỉ cười cười, cũng không trách cứ nàng ta. Rốt cuộc loại tình huống hôm nay, nếu là đời trước khi nàng mười hai tuổi chứng kiến, phỏng chừng cũng giống như Chẩm Uyên, sợ tới mức không biết nên làm cái gì mới đúng.

Cầm quả đào mềm mình vừa hái xuống, Tiết Thần nổi lên hứng thú đi đến lu nước bên cạnh, múc một chậu nước đặt trên mặt đất, tỉ mỉ rửa quả đào cho sạch sẽ, sau đó dùng khăn lau khô nước, rồi không hề giữ vẻ đoan trang như ở trong phủ, đưa quả đào lên miệng cạp một miếng ngay tại chỗ.

Các bà tử làm công ở thôn trang chạm mặt các nàng lại chủ động mỉm cười. Được sự thiện cảm của mọi người ở thôn trang khiến Khâm Phượng và Chẩm Uyên thật sự tâm phục khẩu phục, tiểu thư của bọn họ đúng là thần thánh. Lúc nãy ở Đông viện, tiểu thư sát phạt quyết đoán, tàn nhẫn bức Từ di nương xỉu ngay rõ ràng trước mắt, nhưng hiện tại tiểu thư lại giống như một hài tử thiên chân vô tà khiến người nhịn không được phải thương mến.

Tiết Thần ăn xong quả đào thì cũng đã đi dạo một vòng thôn trang. Nàng về lại chủ viện, đang muốn lên lầu hai nghỉ ngơi thì thấy Nghiêm Lạc Đông từ đầu kia đi tới, gặp nàng xin chỉ thị: “Tiểu thư, hai tên thổ phỉ kia nên xử trí như thế nào?”

Tiết Thần quay đầu nhìn nhìn Nghiêm Lạc Đông, có chút không hiểu vì sao ông ta lại cố ý tới hỏi nàng vấn đề này, nhíu mày suy nghĩ hỏi: “Nghiêm hộ vệ cảm thấy không nên đem bọn chúng giao cho quan nha sao?”

Nghiêm Lạc Đông giương mắt nhìn Tiết Thần, do dự một chút mới chậm rãi lắc đầu nói: “Hai kẻ đó đều là người giang hồ, từ lâu chiếm cứ Long đầu sơn, không muốn chọc vào quan gia, ngay cả đối với bá tánh bình thường cũng rất ít khi tàn hại tánh mạng, chỉ là cầu tài mà thôi. Lần này bọn chúng nghe theo lời của Từ Thiên Kiêu, cho rằng bên trong kiệu chỉ là tôn nữ của Lư gia ở Đại Hưng, cướp đường chính là để giựt tiền. Nói như vậy cũng không phải muốn tiểu thư tiếp tay với bọn chúng, chỉ là muốn nhắc tiểu thư, loại người giống như bọn chúng, nếu có thể nương tay thì tốt hơn là làm căng lên. Đem bọn chúng đến quan phủ cũng không có gì, bất quá chỉ đi vài bước đường mà thôi, nhưng sau khi chặt con đường sống của bọn chúng thì trong phủ của chúng ta cũng khó có ngày thái bình.”

Tiết Thần nghe xong liền hiểu ngay lời khuyên của Nghiêm Lạc Đông, không chút do dự gật đầu tiếp thu: “Đây chính là lời người trong giang hồ thường nói "Giúp người cũng chính là giúp mình" phải không?”

“Phải, tiểu thư thông tuệ hơn người, đây đúng là ý này. Hôm nay lưu lại một con đường sống, ngày nào đó còn gặp lại. Làm người không thể làm quá tuyệt tình.”

Nghiêm Lạc Đông đã qua bốn mươi tuổi, xác thật có tư cách giáo dục tiểu nha đầu như Tiết Thần. Tiết Thần cũng thực nguyện ý nghe ông ta giảng giải, đồng ý để Nghiêm Lạc Đông thả hai thổ phỉ của Long đầu sơn.

Màn đêm buông xuống, phía chân trời ráng mây đỏ dần dần tối lại, chỉ trong một lát mà đã tụ tập thành phiến mây đen, ngay sau đó là tiếng sấm đì đùng, mưa rền gió lớn nổi lên.

Mưa lớn kinh người còn kèm theo sấm sét ầm ầm, mưa tầm tã xối xả đập vào mái hiên của đình viện phát ra thanh âm giòn giã.

Tiết Thần mở ra cửa sổ phía tây, bởi vì mái hiên đủ rộng nên cửa sổ mở ra cũng không bị hắt mưa. Nàng nhoài người ra khung cửa nhìn cảnh tượng bên ngoài, có chút lo lắng cho mấy cây đào trong vườn. Tiết Thần có thể thấy lờ mờ dòng người chen chúc trong vườn đào, mọi người đang mở ra những tấm vải dầu để bao phủ cho vườn đào ngăn cản trận bão táp.

Khâm Phượng khoác áo tơi chạy xuyên qua màn mưa vọt vào, lên lầu gặp Tiết Thần bẩm báo: “Tiểu thư, trang đầu kêu nô tỳ tới hỏi tiểu thư, có người tiến đến đụt mưa tìm nơi ngủ trọ, chúng ta có muốn tiếp đãi hay không?”

Tiết Thần xoay người lại hỏi Khâm Phượng: “Là người nào? Tại sao lại đến thôn trang chúng ta tìm nơi ngủ trọ? Đi truyền lời cho trang đầu, đụt mưa thì có thể, nhưng hãy tìm nơi khác ngủ trọ. Hôm nay trong trang có nữ quyến, không được tiện.”

Nói xong kêu Chẩm Uyên đóng cửa sổ lại, trong phòng nháy mắt liền an tĩnh sáng sủa hơn rất nhiều, không có gió thổi vào nên ánh nến cũng không bị chập chờn. Tiết Thần tiếp nhận chén trà nóng từ tay Chẩm Uyên ngồi xuống một bên.

Trên mặt Khâm Phượng tựa hồ có chút khó xử nói: “Tiểu thư, chỉ sợ người tới không dễ tống cổ như vậy. Trang đầu nói, bọn họ có bảy tám người, tuy đều mặc áo tơi nhưng tất cả đều cưỡi ngựa, y phục dưới áo tơi cũng không phải tầm thường, nhìn dáng vẻ như là người của nha môn, mang theo đao, còn có ba người mặc y phục của Cẩm Y Vệ, dường như trên y phục còn dính máu. Những người này đều là loại không dễ chọc, trang đầu thật sự không biết làm sao nên kêu nô tỳ tới hỏi tiểu thư.”

Lúc này ánh mắt Tiết Thần mới nâng lên, ôm chén trà trong lòng bàn tay buồn bực lẩm bẩm: “Người của nha môn? Cẩm Y Vệ?”

Ở vùng hoang vu dã ngoại như vậy tại sao lại có Cẩm Y Vệ? Tiết Thần trong lòng buồn bực không giảm bèn nói với hai tỳ nữ: “Chẩm Uyên, ngươi tìm Nghiêm hộ vệ tới đây, hỏi ông ta chuyện này nên làm sao bây giờ? Khâm Phượng, ngươi đi bảo với trang đầu, để cho những người đó vào đi, hầu hạ cho tốt, canh nóng nước ấm cung cấp đầy đủ, đừng đắc tội thì hơn. Còn chuyện tìm nơi ngủ trọ thì chờ hỏi qua Nghiêm hộ vệ rồi tính sau.”

Hai nha đầu lĩnh mệnh hỏa tốc rời đi. Tiết Thần làm sao cũng không thể cảm thấy yên tâm được.

Cẩm Y Vệ vì sao chỗ khác không đi, lại cố tình đi vào thôn trang của nàng đụt mưa tìm nơi ngủ trọ? Thật sự là tìm nơi ngủ trọ hay có ý đồ gì khác? Tiết Thần một vạn lần bức rứt không yên.

Nghiêm Lạc Đông thật mau đã bị kêu lại đây, nói Tiết Thần tạm thời đừng nóng nảy, hết thảy chờ ông ta xem qua rồi nói. Có những lời này của Nghiêm Lạc Đông, Tiết Thần liền cảm thấy yên tâm hơn nhiều, cẩn thận suy nghĩ lại.

Thôn trang này của nàng trước sau có ba bốn mươi hộ vệ, theo lý thuyết cho dù Cẩm Y Vệ có mưu đồ gì nàng cũng không sợ. Nhưng hiện tại nàng lại không biết những người này rốt cuộc có mưu đồ gì, đây mới là vấn đề khó nhất.

Không bao lâu Chẩm Uyên đã trở lại, mang đến một tin tức khiến Tiết Thần bị kinh ngạc: “Tiểu thư, Nghiêm hộ vệ đang nói chuyện với những người đó. Đầu lĩnh của những người đó lại nói, ngài ấy là, là... biểu ca của tiểu thư... Muốn gặp mặt tiểu thư..."

“...”

Tiết Thần hết chỗ nói, Chẩm Uyên cũng thực vô ngữ. Dạo này Cẩm Y Vệ còn chơi cái trò nhấc lên quan hệ biểu ca biểu muội nữa hay sao? Khoan đã, biểu ca? Trong đầu Tiết Thần chợt lóe lên một tia sáng, chẳng lẽ là...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »