Thiều Hoa Vì Quân Gả

Lượt đọc: 31987 | 6 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 103
đính hôn..

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm in Wattpad

Lâu Khánh Vân từ giường La Hán ngồi lên, nhìn nhìn vào bên trong thăm dò, bị Tiết Thần chặn tầm mắt. Sau đó chàng ta liền ngây ngốc nhìn Tiết Thần cười, thật lâu sau mới hỏi Tiết Thần một câu: “Nhớ ta không?”

Chàng ta vừa mở miệng chính là câu này, Tiết Thần sợ chàng ta không lựa lời, lại tuôn ra những câu "kinh thế hãi tục" gì khác, vội vàng tiến lại bịt kín miệng chàng ta, chỉ chỉ vào bên trong ra hiệu.

Ai ngờ tay vừa đưa qua liền rốt cuộc không rút về được, bị người nào đó gắt gao nắm chặt, còn ngại không đủ đặt lên môi hôn mấy cái. Tiết Thần muốn giựt tay lại, Lâu Khánh Vân nhất định không buông, còn giơ tay kia chỉ chỉ bên trong, nhắc nhở Tiết Thần không cần phản kháng quá kịch liệt, cẩn thận bên trong nghe thấy.

Tiết Thần bất đắc dĩ, đành phải dùng mắt trừng chàng ta, không tiếng động phản kháng. Lâu Khánh Vân liền như bắt được một bao lớn tiện nghi, cứ giữ tay nàng không buông lại còn liên tục đưa lên miệng hôn. Tiết Thần mới đầu cũng ngượng ngùng, sau lại bị bộ dáng tiểu cẩu của chàng ta làm cho tức cười bèn để mặc kệ chàng nháo.

Hai người ngọt ngấy trong chốc lát, Lâu Khánh Vân mới lưu luyến buông tay nàng ra, thấp giọng nói: “Năm ngày sau, cha ta sẽ tới bàn về hôn kỳ, chúng ta... thành thân sớm một chút đi.”

Tiết Thần đột nhiên đỏ mặt, cúi đầu, một lúc lâu cũng chưa dám lên tiếng. Lâu Khánh Vân cầm lấy tay nàng đung đưa vài cái, ý vị làm nũng nồng đậm nhìn nàng. Tiết Thần đối với ánh mắt kia thật hết ý kiến, đành phải mở miệng: “Khi nào thành thân, ta có nói gì cũng không tính.”

Lâu Khánh Vân nghe nàng nói như vậy, trong lòng liền hiểu rõ, lập tức vui vẻ ra mặt: “Chỉ cần nàng không phản đối, sớm một chút rất tốt.”

Tiết Thần không dám trả lời, thẹn thùng quay đầu đi. Dưới ánh nến mông lung, sườn mặt của nàng trơn bóng như ngọc, ưu nhã như lan, bởi vì vừa nãy nằm trên giường cùng Tiết Tú chơi đùa nên búi tóc có chút lỏng lẻo, vài sợi tóc nghịch ngợm vương trên má, càng tăng thêm vẻ hoạt bát cùng phong tình.

Lâu Khánh Vân chỉ ngắm vài lần, cũng không dám nhìn nhiều, sợ nếu tiếp tục ngắm thì bản thân sẽ làm ra chuyện không lý trí. Mấu chốt là trong phòng đang có người, làm cái gì cũng không tiện...

Tiết Thần đương nhiên không biết suy nghĩ tà ác của chàng ta trong lúc này, cảm thấy chỉ cần nhìn thấy chàng thì trong lòng liền ngọt như ăn mật, đầu óc tựa hồ cũng biến thành hồ nhão, rất nhiều chuyện lý trí rõ ràng nói với nàng không thể như vậy, nhưng trên thực tế... Tỷ như tay nàng bị chàng ta nắm chặt, cho đến bây giờ nàng cũng không thật sự muốn rút ra.

Bởi vì biết ở nội gian còn một người, cho nên có vài lời riêng tư hai người đều không thể nói. Tiết Thần thúc giục Lâu Khánh Vân mau rời đi. Lâu Khánh Vân vẫn lưu luyến không buông tay, kéo nàng tới khung cửa sổ lúc nãy chàng ta tiến vào, trước khi xoay người nhảy ra ngoài, Lâu Khánh Vân đột nhiên cúi người xuống, một cái hôn nhẹ nhàng liền dừng trên gương mặt Tiết Thần, còn bị chàng ta ác liệt liếm đi một ít phấn mặt. Tiết Thần xấu hổ đến mức chỉ muốn đập cho tên hỗn đản này một cái nhưng vừa duỗi tay thì chàng ta lại đột nhiên trèo ra ngoài, một chân đạp lên bậc cửa sổ một chân thò ra ngoài nhìn đặc biệt nguy hiểm. Tiết Thần cũng không dám động tay, chỉ bụm mặt buông tay kia xuống, bĩu môi kêu chàng ta đi mau.

Lâu Khánh Vân còn muốn dây dưa trong chốc lát, nhưng cũng biết đêm nay thời cơ không đúng lắm đành phải buông tha: “Được rồi, ta trở về đây. Nếu nàng nhớ ta thì hãy kêu Nghiêm Lạc Đông truyền tin cho ta.” Bởi vì Tiết Thần ở Đông phủ nên tiểu bạch bồ câu cũng không cách gì "lên sân khấu", bất quá, bọn họ may mắn còn một con "đại bạch bồ câu" -- Nghiêm Lạc Đông khi còn làm Bách Hộ của Cẩm Y Vệ nhất định không hề ngờ được, một thân tuyệt thế võ công của mình mà có một ngày sẽ bị một tiểu nha đầu dùng để truyền tin tức cho tình lang, trái tim của Nghiêm Lạc Đông nhất định là hỏng mất.

Tiết Thần muốn phản đối bảo rằng không thích hợp, chỉ là lời nói đưa đến miệng lại không thể thốt nên lời, chỉ cắn môi lưu luyến không rời nhìn Lâu Khánh Vân biến mất trong màn đêm, cho đến khi hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa mới bằng lòng đóng cửa sổ, quay lại nội gian ngượng ngùng khụ vài cái, lúc này mới lên tiếng kêu Tiết Tú vẫn đang lảng tránh trong tịnh phòng: “Khụ khụ, chàng đi rồi, tỷ xuất hiện đi.”

Không đầy một cái nháy mắt, Tiết Tú đã từ bên trong phóng ra, rút bàn tay bị Tiết Thần nắm lấy muốn kéo nàng về phía giường đệm, tò mò ló đầu ra ngoại gian nhìn vài lần, chỉ chỉ vào cửa sổ đóng chặt nhỏ giọng hỏi: “Hai người muội thường xuyên gặp mặt như vậy sao?”

Tiết Thần không cách gì chối đành phải gật đầu, liền thấy Tiết Tú che miệng, chỉ vào nàng cố gắng đè thấp thanh âm: “Lá gan của muội cũng quá lớn, nếu bị người nhìn thấy...”

Tiết Thần ngẫm lại, thật sự cũng cảm thấy có chút nghĩ mà sợ, bất quá, thời điểm gian nan nhất bọn họ đều đã trải qua, hôm nay Lâu gia tới cầu hôn, vậy chứng tỏ quan hệ của bọn họ xem như ổn định, cho nên hiện tại cũng không có gì phải giấu diếm.

“Chàng là người Đại Lý Tự, trước khi tới đều sẽ tìm hiểu cẩn thận, sẽ không để ai phát hiện.” Tiết Thần nói làm Tiết Tú đột nhiên tràn ngập cảm giác không tín nhiệm đối với cơ quan Đại Lý Tự kia, đấy là một trong Tam pháp ty cao nhất của hình pháp, vậy mà lại bị Lâu Khánh Vân dùng để điều tra những chuyện nhi nữ tình trường.

(Tam pháp ty: Ba cơ quan giám sát thực thi pháp luật bao gồm Hình Bộ quản lý công việc hình pháp trong toàn quốc, Đô Sát Viện quản lý công tác giám sát xét hỏi, Đại Lý Tự quản lý xem xét các vụ án quan trọng hay án lớn và công tác phúc thẩm)

Thấy Tiết Tú còn muốn chất vấn thêm nữa, Tiết Thần vội vàng xin tha: “Ai nha, được rồi, thời điểm không còn sớm, chúng ta lên giường nghỉ ngơi đi. Ngày hôm nay lăn lộn thật quá đủ rồi.”

Tiết Tú làm sao nhìn không ra Tiết Thần muốn trốn tránh, nhưng nàng không biết chuyện này thì thôi, hiện giờ đã biết thì làm thế nào có thể không hỏi cho rõ ràng được chứ?

Vì thế, dù sao mọi người đều ngủ không được, hai cô nương trùm chăn, mặt đối mặt tâm sự rất nhiều vấn đề, ríu rít thẳng đến bình minh mới chịu ngủ.

*Đăng tại Wattpad*

Năm ngày sau, quả nhiên Vệ Quốc Công Lâu Chiến đích thân tới Tiết gia, mang theo hai "bà mối" Bàng Tới và Đỗ Tu, ba người đến để làm lễ đính hôn. Lâu Chiến hoàn toàn không hề ra vẻ Quốc Công, nói chuyện với Tiết Vân Đào cứ một hai kêu là "Lão đệ thông gia" khiến cho Tiết Vân Đào lại một lần lâm vào tình huống như lọt trong sương mù.

Mấy người ngồi xuống bàn về việc chọn ngày, Lâu Chiến nói phải thành thân nhanh một chút, rốt cuộc Thế tử tuổi không còn nhỏ, không thể phí thêm thời gian, vân vân... Nhưng bởi vì chuyện này quá đột nhiên, Tiết gia rốt cuộc chưa chuẩn bị gì hết, nếu làm quá hấp tấp ngược lại không tốt đẹp. Cuối cùng hai bên trao đổi thiếp canh, xác định hôn kỳ, định vào tháng giêng sang năm, ngày tám tháng giêng là ngày hoàng đạo, xem như cho Tiết gia thời gian hơn nửa năm để chuẩn bị.

Định ngày xong, Lâu Chiến cũng không lưu lại lâu, Tiết Vân Đào đưa bọn họ ra cửa, cũng hẹn hôm nào tụ họp cùng nhau uống rượu rồi mới giục ngựa rời đi.

Tiết Vân Đào trước tiên tới tìm Tiết Thần, nói cho nàng tin tức này. Tiết Thần nghe đến định hôn kỳ vào ngày tám tháng giêng, vẫn có cảm giác như đang nằm mơ.

Tiết Vân Đào cầm một chén trà, tựa như hài tử hưng phấn hồi thuật lại chuyện lúc nãy -- một vị Quốc Công chân chính cứ mở miệng kêu ông là "Lão đệ thông gia", Tiết Vân Đào như đang hoàn thành giấc mộng được vinh thăng quan lớn nhất phẩm, trước nay không ngờ sẽ có một ngày có thể kết làm thông gia với đệ nhất Công phủ của kinh thành.

Tiết Vân Đào đưa mắt nhìn nữ nhi đoan trang ngồi ở trước mặt mình an tĩnh pha trà, từ khi biết mình không thể có hài tử, thái độ của ông đối với nữ nhi duy nhất này thật sự thay đổi rất nhiều. Rốt cuộc Tiết Thần chính là giọt máu cuối cùng Tiết Vân Đào có thể lưu lại trên cõi đời này, nếu có khả năng, ông đương nhiên hy vọng nữ nhi duy nhất được sống thật tốt. Nhớ tới trong chuyện hôn sự này, chưa từng ai hỏi qua nàng có nguyện ý hay không, Tiết Vân Đào liền cảm thấy trong lòng có chút hổ thẹn, cúi đầu uống chén trà rồi mới hỏi Tiết Thần: “Thần à, con có bực cha không?”

Tiết Thần đang "tâm bình khí hòa" pha trà, đột nhiên nghe phụ thân hỏi một câu như vậy, chỉ cảm thấy có chút không thể hiểu được, ngẩng đầu ngạc nhiên hỏi: “Cha nói cái gì? Vì sao con lại bực cha?”

Tiết Vân Đào nhìn vẻ mặt chân thành của nàng, trong lòng cũng cảm thấy dễ chịu hơn chút, tuôn trải nỗi lòng: “Trước sau gì con cũng phải gả cho người, mặc kệ sau này gả cho ai thì con vẫn là hài tử duy nhất của cha. Lúc trước Trường Ninh Hầu phủ nhờ Tín Quốc Công phu nhân tới cầu hôn, vốn dĩ ta cũng có chút phản đối, nhưng lại nghĩ, Tống Thế tử tuy không có tiền đồ nhưng là kẻ nhu nhược, tương lai chỉ cần con bắt chẹt hắn thì sẽ không sợ hắn khi dễ con, cho nên ta không phản đối. Nhưng chúng ta thật sự chưa nghĩ đến, Lâu gia ở lúc mấu chốt này trực tiếp tới hạ sính. Lâu Thế tử không thể so với Tống Thế tử, hắn là người thập phần lợi hại, hắn đột nhiên làm phô trương như vậy cha cũng cảm thấy rất bất ngờ. Nhưng chuyện này nếu Lâu gia đã đưa ra quyết định, Tiết gia chúng ta không có cách gì phản kháng, cho nên con cũng không nên trách cha. Tương lai sau khi con gả qua đó, gặp được chuyện gì đều có thể trở về tìm cha, cha nhất định dốc hết toàn lực giúp con, được không?”

“...”

Tiết Thần nhìn Tiết Vân Đào thật lâu. Hiện giờ lời Tiết Vân Đào vừa nói ra, chắc hẳn là lời cảm động nhất mà nàng nghe được từ phụ thân qua suốt hai đời. Tiết Thần cảm thấy mũi mình có chút chua xót, nhìn Tiết Vân Đào như vậy không khỏi cảm thấy đau lòng.

Đời trước cho dù Tiết Vân Đào bị Từ Tố Nga lừa, nhưng ít nhất Từ Tố Nga có bản lĩnh lừa ông cả đời, khiến ông trước sau vẫn đắm chìm trong hoàn cảnh sống tốt đẹp như mơ. Nhưng một đời này, tất cả mặt vô tình đều bị nàng một tay vạch trần, những chuyện vốn nên trở thành bí mật thì lại bị lôi ra ánh sáng, khiến cho Tiết Vân Đào phải gánh vác rất nhiều áp lực. May mắn hiện tại ông có Tiêu thị bên người, vì thế mặc kệ sau này nàng sống thế nào, chỉ cần Tiêu thị chăm sóc Tiết Vân Đào thật tốt là được.

Đột nhiên không muốn nói chuyện, Tiết Thần chỉ chậm rãi gật đầu, sau đó liền nhấc ấm trà châm thêm cho ông một chén trà nóng, hai cha con cứ ngồi đối diện như vậy cả một buổi chiều, cũng không nói đến chuyện gì khác.

Có chút rạn nứt một khi xảy liền thật sự rất khó hàn gắn. Hai người tựa hồ đều rất ăn ý, đồng lòng che dấu đoạn lịch sử khiến hai người đều thương tâm, cứ sống chung với nhau như một đôi cha con bình thường.

*Đăng tại Wattpad*

Hôn sự của Tú tỷ nhi tổ chức vào ngày hai mươi tám tháng ba.

Đây là ngày lành mặt trời lên cao. Tiết Thần và Hàn Ngọc đi theo hai tẩu tử của Tây phủ cùng đưa gả Tiết Tú, được không ít trưởng bối cho bao lì xì, hai cô nương vui vẻ cực kỳ.

Chờ đến Tiết Tú và Nguyên Khanh kết thúc buổi lễ bái đường xong, các nàng mới theo Tiết Tú đi tới tân phòng.

Trong phòng trang trí toàn bộ đỏ rực làm Tiết Thần cảm thấy mới lạ. Đời trước khi nàng thành thân cũng không có cơ hội nhìn kỹ bộ dáng hỉ phòng của nàng -- đêm tân hôn đầu tiên, Tống An Đường đã bị Úc thị kêu đến chủ viện, ép bức Tống An Đường không ở qua đêm với chính thê là nàng, bởi vì Úc thị không thích nàng, cảm thấy nàng không phải cô nương chân chính nên vẫn luôn coi nàng như một thiếp thị mà đối đãi. Mãi đến về sau nàng bắt đầu chống đỡ gia đình đó mới dần dần không để Úc thị và Tống An Đường vào mắt, bọn họ kiến thức qua thủ đoạn của nàng, mấy năm sau bèn tương đối ngoan ngoãn một chút, Úc thị trừ bỏ nói xấu sau lưng nàng thì cũng không thể làm gì khác hơn.

Bất quá, hiện tại hồi tưởng lại, Tiết Thần vẫn cảm thấy thật khuất nhục, thật bất đắc dĩ, nhưng đời trước Tiết Thần thật sự bị Từ Tố Nga bức cho không còn đường nào khác để đi.

Ngay tại bên trong hỉ phòng, Tiết Thần còn thấy hai nữ tử mặc y phục nha hoàn nhưng búi tóc phụ nhân, nói vậy đó chính là hai nha đầu thông phòng của Nguyên Khanh. Chủ mẫu vừa mới vào cửa, hai nha đầu này vậy mà không hề e dè tới trước mặt hầu hạ, chứng tỏ bọn chúng cũng không phải "đèn cạn dầu". Tiết Thần đột nhiên có chút minh bạch tâm tình của Tiết Tú sau khi biết Nguyên Khanh có thông phòng, bởi vì nàng chỉ tưởng tượng một chút, nếu Lâu Khánh Vân cũng có một đám lung tung rối loạn như vậy, nàng liền cảm thấy ngực đau đến cực điểm.

Hai nha hoàn tiến vào để đưa đồ tặng, bởi vì hỉ phòng đã có hỉ nương nên đâu cần hai nha đầu hầu hạ. Nhưng hai nha đầu này lại chải búi tóc phụ nhân tiến vào, ở đây có bao nhiêu người, ai mà không nhận ra thân phận của bọn chúng chứ? Tiết Thần và Hàn Ngọc đưa mắt nhìn nhau, rồi không hẹn mà cùng nhìn về phía Tiết Tú bị khăn voan đỏ che mặt, căn bản không biết tình huống bên ngoài như thế nào, trong lòng cả hai đều cảm thấy ngũ vị tạp trần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »