Thiều Hoa Vì Quân Gả

Lượt đọc: 31216 | 6 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 194
thống khoái..

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm in Wattpad

Sự tình quả thực như Tiết Thần dự đoán -- Thanh Dương Công chúa từ Lâu gia trở về liền trang điểm đi vào cung khóc lóc kể lể; ngày hôm sau, Hoàng Thượng liền chiêu Vệ Quốc Công Lâu Chiến tiến cung.

Tiết Thần thật ra chẳng có gì lo lắng, nên ăn thì ăn, nên luyện thì luyện, không chút nào bị ảnh hưởng. Ngược lại Trưởng Công chúa ở Tùng Hạc viện đang nôn nóng dạo bước, Lão thái quân bị tức phụ cứ lắc lư trước mắt làm cho khó chịu, buông xuống thọ kinh: “Ai da, con cũng đừng vòng tới vòng lui nữa, ta chóng mặt lắm rồi.”

Trưởng Công chúa nghe Lão thái quân rốt cuộc chịu nói chuyện với mình liền vội vàng sà tới, ngồi trên chiếc đôn bên cạnh Lão thái quân hỏi: “Lão thái quân, ngài nói Hoàng Thượng có thể gây khó dễ cho Quốc Công hay không?”

Lão thái quân thở dài: “Sẽ không, con cũng đừng suy nghĩ vớ vẩn.”

Lúc vừa mới cưới Trưởng Công chúa vào nhà, Lão thái quân đã cảm thấy rất may mắn tức phụ là một người tốt, tuy tính tình mềm yếu nhưng thắng ở chỗ thân phận cao, bản tính tốt, dễ dàng ở chung, chỉ duy nhất một khuyết điểm là khi gặp chuyện lại không thể nào chống đỡ nổi.

Thấy tức phụ vẫn lo lắng cho nhi tử, Lão thái quân lại nghĩ tới Thanh Dương Công chúa, đều là Công chúa mà tức phụ nhà mình tốt gấp ngàn vạn lần so với Thanh Dương kia. Nhận ra điểm này làm Lão thái quân quyết định cho tức phụ mình thêm điểm cộng, lại giải thích: “Lâu Chiến nói thế nào cũng là Định Quốc Công, Hoàng Thượng sao có thể bởi vì Thanh Dương Công chúa cáo trạng liền xử lý hắn hay gây khó dễ cho hắn được chứ? Hôm nay kêu hắn vào cung tất nhiên là có chuyện gì khác, con cũng đừng nên nhọc lòng. Tới cùng ta đọc thọ kinh định thần đi.”

Nghe Lão thái quân nói xong, Trưởng Công chúa liền tiếp nhận thọ kinh trong tay Lão thái quân, có chút lơ đãng lật ra bắt đầu đọc. Đọc được trong chốc lát thì Tiết Thần đi đến, vừa mới vận động nên sắc mặt Tiết Thần thoạt nhìn rất tốt, hiện giờ nàng đi lại nhanh nhẹn hơn lúc trước nhiều, một tay đỡ bụng còn tay kia được Kim ma ma cầm lấy đỡ qua ngạch cửa. Sau khi Tiết Thần thỉnh an Lão thái quân cùng Trưởng Công chúa xong liền được Trưởng Công chúa đỡ đến chỗ ngồi.

“Bụng con to như vậy cũng đừng đi lại nhiều, có chuyện gì tới kêu ta là được.”

Tiết Thần cười cười: “Đây không phải mới vừa nghe được tin tức tốt liền chờ không nổi tới báo cho Lão thái quân và mẫu thân sao?”

Lão thái quân nhìn nàng cười hỏi: “Vậy sao? Tin tức tốt gì mà đáng giá con phải tự mình đi một chuyến thế?”

Tiết Thần liền đem tin vừa rồi Lâu Khánh Vân phái người trở về thông truyền một năm một mười nói cho Lão thái quân và Trưởng Công chúa biết. Hóa ra, sáng nay Lâu Chiến được kêu vào cung thì coi bộ đã hoàn toàn áp đảo rồi nghiền nát Thanh Dương Công chúa, không chỉ trước mặt Hoàng Thượng hủy đi chỗ đứng của Thanh Dương, còn ở trước mặt mọi người bắt Thanh Dương Công chúa phải bồi thường phí điều trị và dưỡng thương cho hơn hai mươi hộ vệ trong phủ, tổng giá trị tám trăm lượng bạc.

Thanh Dương Công chúa chưa từng ngờ được chính mình có một ngày sẽ bị Hoàng Thượng không chút lưu tình vả mặt như vậy. Trước đây cứ mỗi khi bà ta và Trưởng Công chúa giận dỗi thì Hoàng Thượng đều tận hết khả năng hóa giải, cho nên Thanh Dương Công chúa không hề sợ hãi, cho rằng lần này Hoàng Thượng cũng sẽ cho bà ta mặt mũi, ít nhất là mặt mũi bề ngoài vẫn phải cho. Nhưng bà ta và tất cả mọi người đều không thể ngờ được, Hoàng Thượng lần này hoàn toàn thiên về hướng Vệ Quốc Công phủ, không chỉ giáp mặt răn dạy Thanh Dương Công chúa mà còn ra lệnh cưỡng chế nhất định phủ Công chúa phải đem đầy đủ tám trăm lượng bạc đưa đến cho Vệ Quốc Công phủ mới được.

Ai cũng sẽ không cho rằng Vệ Quốc Công Lâu Chiến quyền khuynh triều dã sẽ thiếu tám trăm lượng bạc tiêu xài, nhưng không ai có thể phủ nhận, phương pháp này xác thật là cách tốt nhất để vả mặt Thanh Dương Công chúa. Ai cũng thấy được trong vụ này Thanh Dương Công chúa không những thiệt người mà còn mất tiền.

Thật ra đây chính là nguyên nhân vì sao Tiết Thần nhất định phải nhờ Lâu Chiến đi xử lý chuyện này. Nếu hôm nay do Trưởng Công chúa hoặc nàng ra mặt thì chuyện này vĩnh viễn chỉ được xem như loại đấu đá hậu trạch. Nếu để Lâu Khánh Vân đứng ra, Thanh Dương Công chúa mặc kệ thế nào cũng là trưởng bối của Lâu Khánh Vân, cho nên khi Hoàng Thượng xử lý cũng không thể bởi vì một vãn bối mà xử trí răn dạy trưởng bối, điểm này xét theo vấn đề mặt mũi luân thường thì vẫn phải cho. Nhưng đối với Lâu Chiến thì hoàn toàn bất đồng, thân phận của ông cao quý, là Vệ Quốc Công chiến công hiển hách, vậy mà Thanh Dương Công chúa dám nháo đến trước cửa Vệ Quốc Công phủ, đây chứng tỏ bà ta không cho Vệ Quốc Công Lâu Chiến một chút thể diện nào. Có nguyên nhân này thì cho dù Lâu Chiến tính toán với bà ta cũng không ai nói Lâu Chiến keo kiệt, rốt cuộc người ta đã đánh tới cửa, nếu ông vẫn co đầu rút cổ không lên tiếng thì mới có thể bị người chê cười.

Tiết Thần kể xong nhìn biểu tình của Trưởng Công chúa liền biết lúc trước bà nhất định chưa từng phản kích Thanh Dương Công chúa, cho dù Thanh Dương Công chúa bắt nạt bà thế nào - có thể còn quá phận hơn lần này - thì Trưởng Công chúa cũng chưa bao giờ nghĩ tới đi vào cung khóc lóc kể lể.

Lão thái quân nghe xong, đập tay xuống án kỉ một phát, vẻ vui mừng lộ rõ trên nét mặt: “Tốt! Tốt! Ha ha ha, chuyện này giải quyết thật thống khoái!”

Lúc trước tức phụ của mình bị Thanh Dương ức hiếp không phải Lão thái quân không biết, nhưng bà có biết cũng đành bó tay -- tự bản thân tức phụ không đứng thẳng lên phản kháng, bà là trưởng bối có thể giúp một lần nhưng cũng không giúp được cả đời. Rất nhiều lần Lão thái quân bị Thanh Dương làm cho tức giận, quay đầu lại còn bị tức phụ làm cho đau tim thêm một lần nữa, luôn ở trong tâm trạng "hận rèn sắt không thành thép".

Tiết Thần thấy Lão thái quân cao hứng mặt mày hớn hở, biết bà thật sự cảm thấy thống khoái. Nhớ tới lúc Lâu Khánh Vân phái người trở về thông báo nàng cũng cao hứng một hồi lâu, vốn dĩ muốn nghỉ ngơi trong chốc lát nhưng nhịn không được liền chạy tới đây báo tin vui cho hai vị.

Chuyện này không chỉ là đánh vào mặt Thanh Dương Công chúa, còn có thể khiến cho toàn bộ thế gia trong kinh thành đều chống mắt nhìn xem trong lòng Hoàng Thượng rốt cuộc thiên về hướng nào. Trải qua vụ này làm cho Tiết Thần càng thêm xác định, đời trước Tam phòng quật khởi hoàn toàn bởi vì Đại phòng xuống dốc làm cho Hoàng Thượng thất vọng, nếu Lâu gia Đại phòng có thể đưa ra một người chống đỡ lên được mặt bàn, chẳng sợ không xuất sắc như Lâu Khánh Vân nhưng cũng sẽ không giao cơ hội một bước lên mây cho Lâu Ngọc Tô.

♣ ♣ ♣

Buổi tối Lâu Khánh Vân trở về, y quan vẫn chưa thay liền lôi kéo Tiết Thần vào phòng, ghé vào bụng nàng nghe tiếng tim thai, chờ mong thai động. Khổ nổi cả ngày hôm nay Tiết Thần đều không cảm giác được hài tử cử động, rốt cuộc mới có năm tháng, lần trước là chỉ là động sơ sơ một hồi cũng phải nghỉ ngơi mấy ngày.

Đợi không được nhi tử đá hắn, Lâu Khánh Vân mới thất vọng lui xuống ngồi vào một bên, tự mình rót một chén trà uống một ngụm rồi nói: “Đúng rồi, hôn sự của Tam Công chúa và Ngọc ca nhi định ở tháng ba sang năm.”

Tiết Thần đang cài nút thắt, nghe Lâu Khánh Vân nói vậy bèn ngẩn người, sau đó nói: “Phải không? Đã định ngày rồi? Lúc trước ta nghe nói muốn định nhưng còn chưa biết ngày nào, trong phủ cũng không thu được thiệp gì.”

Lâu Khánh Vân nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, lắc đầu: “Tam phòng đã phân gia rồi, còn không phải luôn sợ chúng ta dính vào hào quang của bọn họ, làm sao có thể phát thiệp rồi còn tới báo cho chúng ta biết? Ta cũng là hôm nay lúc thượng triều mới nghe nói mà thôi.”

Tiết Thần mặc xong xiêm y đi đến bên cạnh Lâu Khánh Vân, điều chỉnh lại gối dựa giúp phu quân rồi mới nói: “Dính cái hào quang gì chứ? Lúc trước ta không biết, nhưng nhìn thấy cách sống của Thanh Dương Công chúa cũng thật không cảm thấy bọn họ có hào quang gì để có thể dính vào, đừng đến lúc đó xảy ra tai hoạ lại quay trở về tìm chúng ta hỗ trợ cũng thật là cám ơn rồi.”

Lâu Khánh Vân bị lời nói thông thấu của Tiết Thần chọc cười, liên tục gật đầu: “Nói không sai! Với tính nết của Tam Công chúa, ta dám cam đoan nàng ta và Ngọc ca nhi cũng sống với nhau không được bao lâu! Nha đầu kia tâm địa gian giảo vô cùng, sau này Ngọc ca nhi có rất nhiều cơ hội nếm mùi đau khổ.”

Tiết Thần cũng cảm thấy như thế, thêm vào một câu: “Đúng vậy, thì cũng y như Uy Viễn Hầu mà thôi.”

Nón xanh bị người ta đội lên đỉnh đầu hết cái này đến cái khác, nhưng khổ nỗi ông ta cưới chính là Công chúa, mắng không được, đánh không được, càng bỏ không được, đành phải chịu! Tuy không nói Tam Công chúa cũng là cái dạng cực phẩm này, nhưng chỉ xét theo chuyện ngay từ đầu Tam Công chúa thích Triệu ca nhi, bất quá Lâu Ngọc Tô chỉ cần dụ dỗ nàng ta hai lần là nàng ta đã thay mới nới cũ, từ điểm này có thể nhìn ra không ít manh mối.

Chỉ sợ cuộc sống sau này của Lâu Ngọc Tô không khá hơn bao nhiêu.

“Đúng rồi, hôm nay Hoàng Thượng thay chúng ta áp chế Thanh Dương Công chúa, bất quá cũng có nói rõ hai nhà không thể lại cứ đấu đá như vậy, thật sự tổn hại đến uy nghiêm của Hoàng gia, nhắc chúng ta tìm một cơ hội hòa hảo như lúc ban đầu. Nàng cảm thấy chuyện này nên làm sao bây giờ?”

Ý của Hoàng Thượng thì Lâu Khánh Vân minh bạch, có một số việc không thể biểu hiện quá quyết tuyệt. Tuy nói Lâu gia hiện tại đang được Đế tâm, nhưng kẻ đối đầu dù sao cũng là một Công chúa, Lâu gia không cho mặt mũi như vậy cũng có điểm sai bên trong. Cho nên Hoàng Thượng mới nói với Lâu Chiến muốn hai nhà nối lại tình xưa.

Tiết Thần ngẫm nghĩ, tiếp nhận chén trà Lâu Khánh Vân đã uống xong đặt trên bàn trà cạnh bên rồi nói: “Trước mắt không phải đang có sẵn cơ hội sao, đích trưởng tức Vân thị của Thanh Dương Công chúa hiện giờ đã có thai tám tháng, tháng sau không phải sẽ sinh sản? Nếu muốn nối lại tình xưa, hài tử ra đời vào lễ tắm ba ngày đưa nhiều lễ vật chút là được. Đến lúc đó nếu Nhị thẩm hoặc Tam thẩm có rảnh thì đi đến phủ Công chúa tham dự, không phải xem như thành toàn cho phân đề của Hoàng Thượng hay sao?”

Lâu Khánh Vân thở dài: “Ai nha, chuyện này thật ra cũng không phải một bên chúng ta nhiệt tình là được, điểm mấu chốt còn phải xem Thanh Dương Công chúa có chịu nối lại tình xưa với chúng ta hay không? Bà ta là loại người có thù tất báo, ngày thường cho dù không trêu chọc bà ta thì bà ta cũng đã nhìn chúng ta không vừa mắt, huống chi bây giờ lại bị bại lui hai lần. Lúc này chúng ta đưa tới cửa thật không biết có thể cho bà ta cơ hội túm lấy không buông hay chăng?”

Tiết Thần đối vụ này cũng rất lo lắng, lần này Thanh Dương Công chúa bị Lâu gia vả mặt như vậy, coi chừng đến lúc đó Lâu gia đưa lễ qua bà ta trực tiếp vứt ra ngoài, vậy thì Lâu gia cũng thật khó chịu.

Tuy nhiên, nếu Hoàng Thượng đã mở miệng rồng thì bọn họ không thể không để ý tới, cho dù trong lòng có ủy khuất thì cũng phải nuốt xuống, không thể làm Hoàng Thượng cảm thấy Lâu gia bọn họ không biết điều.

Lâu Khánh Vân thấy Tiết Thần cứ mải suy nghĩ, không muốn làm nàng hao tâm tốn sức, ngồi thẳng nắm đôi tay nàng trấn an: “Đừng nghĩ nữa, chuyện này chỉ có thể thuận theo tự nhiên, chúng ta cứ theo trường hợp mà làm đủ bổn phận là được. Đến lúc đó, nếu Thanh Dương Công chúa vẫn hùng hổ doạ người ngang ngược vô lý, ta đều có biện pháp thu thập bà ta.”

Tiết Thần nghe Lâu Khánh Vân nói vậy trong lòng rất ấm áp, đôi tay giao nắm trách yêu: “Nhìn chàng oai phong chưa kìa! Nói cho ta nghe một chút, chàng có biện pháp gì để đối phó với bà ta? Ta nói cho chàng biết, ta chỉ là mang thai chứ đâu phải đầu óc không thể hoạt động, loại chuyện này cũng chưa đến mức khiến ta hao tâm tốn sức. Chàng cứ muốn ôm hết vào người giùm ta như vậy, chờ khi ta sinh hài tử xong mà trở thành ngu ngốc là ta sẽ không tha cho chàng.”

Lâu Khánh Vân cười hắc hắc: “Biến ngốc thì cứ việc biến ngốc! Lúc trước ta cảm thấy phải tìm cho được một nương tử lợi hại cưới về thì mới tốt; kết quả tốt thì thật quá tốt, trong nhà nàng đều lo liệu gọn gàng ngăn nắp, nhưng quả thật đã làm cho nàng quá mệt mỏi. Ta cưới nàng về là muốn để nàng hưởng phúc, nhưng suốt ngày nàng phải vì cái nhà này mà lo toan vất vả, ta nhìn thật không đành lòng. Sau này có chuyện gì, nàng cứ trực tiếp bàn bạc với ta, thuộc hạ của ta rất nhiều, làm việc cũng ổn thỏa, có việc gì cứ giao tất cả cho ta là tốt rồi.”

Tiết Thần không nói gì, cứ lẳng lặng nhìn Lâu Khánh Vân thật lâu sau mới lên tiếng: “Chàng đối với ta tốt như vậy, chính là muốn cả đời này ta không thể nào rời chàng được chứ gì?”

Lâu Khánh Vân chắc chắn gật đầu: “Đương nhiên! Bằng không nàng còn muốn chạy đến chỗ nào?”

“..."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »