Hứa Phi không chỉ có nhà của mình trong Quảng Lăng thành, còn là tiên phong đại nhân Quảng Lăng thành. Chức vị này không tính là quan lớn trong Quảng Lăng thành nhưng ở trong mắt đám người Lý Trường Phong đã là cao không thể với tới.
Lý Trường Phong lăn lộn trong vô tận hải ngàn năm rốt cuộc được một chỗ đứng ở đảo Trường Lạc, nói đến thì cũng xem như có nhà. Nhưng đảo Trường Lạc không thể đánh đồng với Quảng Lăng thành, chênh lệch lớn như sa mạc và ốc đảo, một cái là phế tích, một cái là phòng ốc.
Hành Giả trong vô tận hải không bằng con chó, hắn đại nhân hành lễ, thấy quý nhân đi đường vòng, thấy chân nhân thì vái đi, thấy thượng nhân thì quỳ đi.
Câu này hoàn mỹ nói lên Hành Giả trong vô tận hải chia năm bảy loại thân phận cao thấp giàu nghèo. Đơn giản nói thân phận Hành Giả trong vô tận hải thấp không bằng cả con chó, gặp đại nhân thì cúi đầu khom lưng, bởi vì có thể trở thành đại nhân dù là đại nhân gì thì ngươi không trêu vào được.
Đây mới chỉ là đại nhân, nếu gặp quý nhân thì phải vòng đi. Quý nhân tức một số cậu ấm sinh ra trong vô tận hải, những người này tự xưng là quý tộc trong Hành Giả. Chân thân là bản thủy Hành Giả tu ra căn nguyên bản thủy. Thương nhân là tu bốn cảnh giới viên mãn, Hành Giả bản sơ tu ra căn nguyên bản sơ.
– Hứa Phi, từ khi nào ngươi thành tiên phong đại nhân Quảng Lăng thành?
Nhìn biểu tình ngạc nhiên của đám người Lý Trường Phong, Hứa Phi hưởng thụ vô cùng, nhưng ngoài mặt khiêm tốn nói:
– Mới không lâu về trước.
– Ta nghe nói để trở thành tiên phong đại nhân Quảng Lăng thành điều kiện ưu tiên là tiên thiên Hành Giả, nói vậy ngươi đã…
– Ha ha ha, Trường Phong nói đúng, hiện tại ta đã tu ra căn nguyên tiên thiên, trở thành một tiên thiên Hành Giả.
Tin tức này như bão tố sét đsánh ngang mày Lý Trường Phong, lòng gã dậy sóng.
Thật lâu sau Lý Trường Phong phản ứng lại, chúc mừng Hứa Phi:
– Hứa Phi, ngươi giỏi giỏi quá, không chỉ thành tựu tiên thiên Hành Giả còn trở thành tiên phong đại nhân Quảng Lăng thành. Ngàn năm nay Hành Giả từ thế giới Thanh Phong chúng ta đi ra có mình ngươi là sống tốt nhất. Làm bằng hữu, ta rất mừng cho ngươi.
Lý Trường Phong chân thành chúc mừng Hứa Phi, thật lòng mừng cho gã. Lý Trường Phong biết tu ra căn nguyên tiên thiên không dễ, mười vạn hậu thiên Hành Giả mới có một người thành tựu tiên thiên. Không phải tất cả tiên thiên Hành Giả đều có tư cách làm tiên phong đại nhân Quảng Lăng thành, sau lưng cần trả giá nhiều thứ người bình thường khó mà hiểu thấu.
– Hứa Phi ca ca oai quá, vừa là tiên thiên Hành Giả vừa là tiênp hong đại nhân, không uổng là truyền kỳ của thế giới Thanh Phong chúng ta. Tiểu muội xin chúc mừng Hứa Phi ca ca, nhưng sau khi ca ca bay lượn trời cao nhớ đừng quên chúng ta!
– Ha ha ha! Nhất định.
Hứa Phi, Lý Đông Tuyết vui vẻ đi Đằng trước, Lý Trường Phong đi phía sau lạc lõng cô đơn. Lý Trường Phong không biểu hiện ra ngoài nhưng Trần Lạc nhìn ra tâm tình của gã rất buồn.
Ngẫm lại cũng đúng, nghe Lý Đông Tuyết nói lúc Hứa Phi, Lý Trường Phong còn trong thế giới Thanh Phong là bằng hữu thân thiết, nối chân nhau vấn đỉnh Hành Giả, cùng đi vô tận hải phiêu bạt. Ngàn năm qua đi, Lý Trường Phong vẫn phiêu bạt khắp nơi sống được ngày nào hay ngày nấy, Hứa Phi thì đã thành tiên thiên Hành Giả vạn người không có một, trở thành tiên phong đại nhân làm người ta hâm mộ.
Trần Lạc định an ủi Lý Trường Phong nhưng cuối cùng không làm, hắn biết cảm giác này không phải một câu tâm tình nhạt nhẽo có thể xóa tan, càng không dễ an ủi.
Nói đến thì Hứa Phi có chút bản lĩnh, nhiều người xếp hàng trước cửa thành chờ nộp sinh mệnh chi thạch để vàm Quảng Lăng thành. Hứa Phi thì đến trước cửa, đưa ra lệnh bài tiênp hong tùy thân mang theo, trực tiếp đưa đám người Lý Trường Phong vào thành. Các Hành Giả đang xếp hàng không la ó phản đối, dường như đã thói quen điều này.
Trong Quảng Lăng thành có cảnh tượng khác hẳn, sặc sỡ nhiều màu như tòa thành không đêm.
Trần Lạc cùng đám người Lý Trường Phong theo Hứa Phi đến phủ đệ của gã. Đó là một biệt uyển rất tinh xảo, thoạt trông không rộng lớn nhưng dựng một tòa biệt uyển của mình trong Quảng Lăng thành là điều nhiều Hành Giả nằm mơ cũng không dám tưởng tượng.
Trần Lạc có ấn tượng không tệ với Hứa Phi, tuy lần đầu tiên gặp mặt gã khoe khoang hơi quá nhưng có thể thông cảm. Nam nhân ai cũng sĩ diện, trên đường đi Hứa Phi hay cố ý vô tình tự phụ khoác lác, coi thường bọn họ. Trần Lạc thông cảm, dù gì bây giờ người ta sống tốt, khoe khoang sướng mượng, ai chẳng có lòng hư vinh?
Trần Lạc hiểu hết, nhưng quan trọng là sau khi vào Quảng Lăng thành thì Hứa Phi khoe càng quá. Đặc biệt vào phủ đệ của gã, Hứa Phi sắp hĩnh mũi nhìn đời. Gì mà co nlin thhú này hiếm hoi cỡ nào, hoa cỏ kia quý báu bao nhiêu, bình hao cũng kể một đống xuất xứ này nọ. Công nhận Hứa Phi là cao thủ khoe hàng, dù gã khoe thứ gì chưa bao giờ nói giá trị, chỉ kể điển cố sau nó. Cao minh hơn là Hứa Phi lấy danh nghĩa đưa Lý Đông Tuyết đi tham quan phủ đệ để khoe, cộng thêm lần đầu tiên nàng đến vô tận hải thấy thứ gì cũng tò mò. Điều này khiến Hứa Phi được dịp nhếch đuôi khoe sướng miệng.
Trần Lạc từng thấy nhiều kẻ khoa hoang, có người còn khoe dữ dội hơn Hứa Phi, nhưng lần đầu tiên hắn gặp kiểu khoe quanh co lòng vòng thế này. Trần Lạc nghe choáng váng, cuối cùng không chịu nổi thừa dịp bọn họ cười nói hắn mượn cớ bảo đi công chuyện.
Ra khỏi phủ đệ của Hứa Phi, Trần Lạc không nhịn được nữa chửi um lên:
– Bà nội nó!
Trần Lạc nhìn ra được Hứa Phi mượn cớ dắt Lý Đông Tuyết đi tham quan phủ đệ thật ra là khoe khoang với Lý Trường Phong. Phải nói Lý Trường Phong tốt tính, đổi lại Trần Lạc ngày xưa bằng hữu tốt dám lên mặt kiểu đó với hắn thì đã ăn tát từ lâu.
Trong vô tận hải không có trời trăng sao, Quảng Lăng thành cũng vậy. Có lẽ vì trong thành chứa sinh mệnh chi khí nên khắp nơi rực rỡ nhiều màu, huyễn lệ như cầu vồng ban đêm.
Trần Lạc đi dạo trong thành. Lý Đông Tuyết mới vào vô tận hải tò mò với mọi thứ, Trần Lạc cũng vậy. Mấy thứ kia Trần Lạc chưa từng thấy, chưa từng nghe qua. Gì mà Càn Khôn tỏa, tinh thần phiên, nhật nguyệt trường đăng, rất nhiều thứ kỳ lạ làm Trần Lạc nhìn hao cả mắt. Trần Lạc rất muốn mua hết về nghiên cứu, nhưng vấn đề là hắn một nghèo hai trắng, nghèo rớt mồng tơi.
Đương nhiên, loại tình huống này đối với người khác là nghèo thật, còn với Trần Lạc thì không thành vấn đề. Trần Lạc chẳng những không nghèo thậm chí cực giàu. Không khoa trương khi nói nguyên vô tận hải, tính luôn hai tộc thần và ma không nhiều người giàu hơn Trần Lạc. Đừng nghi ngờ, vì trong tay hắn có Nhân Thư chi tâm, thứ này được gọi là nguồn sinh mệnh. Cộng thêm căn nguyên của Trần Lạc là căn nguyên nguyên thủy, chân lý sinh mệnh, có thể nói là mỏ tiền xài hoài không hết.
Vấn đề duy nhất là Quảng Lăng thành lưu thông tiền đa số là một viên sinh mệnh chi thạch. Trần Lạc có sinh mệnh chi tâm, căn nguyên nguyên thủy, nặn một cái là có ngay sinh mệnh chi tinh, còn là loại tinh khiết nhất. Nghe Lý Trường Phong nói một chút xíu tinh hoa sinh mệnh bình thường đủ làm hai đại thế lực đánh nhau, nếu Trần Lạc lấy ra một chút tinh hoa sinh mệnh tinh thuần nhất chẳng phải là gây đại loạn sao?
Vì tránh rắc rối không cần thiết, Trần Lạc ngẫm nghĩ, hắn lấy ra một chút tinh hoa sinh mệnh hỗn tạp trước. Trần Lạc lắc đầu cảm thán, người ta tìm cách làm ra tinh hoa sinh mệnh tinh thuần, còn hắn có tinh hoa sinh mệnh tinh thuần lại buộcphải làm nó hỗn tạp.
Muốn tịnh hóa tinh hoa sinh mệnh thành tinh thuần không khó, muốn tinh hoa sinh mệnh biến hỗn tạp lại rất khó khăn. May mắn Trần Lạc đã tham ngộ thấu suốt chân lý sinh mệnh, nhiều ít biết ảo diệu trong đó, tuy nhiên hắn phải mất thời gian dài mới biến tinh hoa sinh mệnh từ tinh thuần đến hỗn tạp.
Trần Lạc suy nghĩ mức độ hỗn tạp chưa đủ nhiều, sợ bị người ta nghi ngờ, nhưng hắn không muốn vất vả nữa. Chuyện này thật vớ vẩn, nói ra sợ không ai tin.
Trần Lạc loay hoay khối tinh hoa sinh mệnh độ tinh khiết cực cao, hắn suy nghĩ tìm cửa hàng nào quy mô lớn chút mới được. Trần Lạc tìm kiếm trong Quảng Lăng thành.
Kiến trúc trong Quảng Lăng thành phong cách đa số tinh xảo, có như ảnh ngược trong nước, có như hoa trong gương, có kinh khủng như lỗ đen. Nhìn từ mặt ngoài chẳng biết cái nào quy mô lớn nhỏ.
Không biết kiến trúc theo phong cách thời đại nào mà rất tinh xảo nhưng không phóng khoáng, biết đây là Quảng Lăng thành, còn không biết sẽ tưởng là hậu hoa viên của nữ nhân.
Trần Lạc bất đắc dĩ tìm người hỏi, nhưng Hành Giả đi vào thành ai nấy lạnh lùng chẳng thèm quan tâm hắn. Sau có một lão Hành Giả râu tóc bạc phơ cho Trần Lạc biết trong Quảng Lăng thành không có cửa hàng nào quy mô đặc biệt lớn, tất cả sàn sàn như nhau.
Đối với Trần Lạc thì đây đúng là lời nhảm.
Trần Lạc hỏi tiếp:
– Vậy người có thể đề cử tiệm nào danh dự tốt chút không?
– Cái này thì… Về danh dự lão hủ cảm thấy có mấy tiệm không tệ. Một là Thiên Dịch thương các, hoặc Địa Dịch thương các. Hai thương các này là thương các lớn số một số hai trong vô tận hải, nghe tên chắc ngươi hiểu hai thương các có ý nghĩa gì đi?
Thiên Dịch?
Địa Dịch?
Hay sau lưng hai thương các này là các thần trên trời, lão ma dưới đất?
Ngẫm lại cũng rất có thể. Dù sao nơi này là vô tận hải, hai lão gia tử trời và đất chúa tể tuyệt đối chốn này. Dù núi dựa sau lưng Thiên Dịch, Địa Dịch thương các không phải các thần, vạn ma thì chắc chắn có dính dáng.
– Nhưng lão hủ không đề nghị ngươi đi hai thương các này, mặc dù danh dự không tệ nhưng có một đặc điểm là tiệm lớn khinh khi khách hàng. Lão hủ đề nhị ngươi đi một tiệm khác.
– Tiệm nào?
– Thương các này xem như nổi tiếng lâu đời trong vô tận hải, lịch sử dài lâu vượt sức tưởng tượng của ngươi. Nhưng từ khi Thiên Dịch, Địa Dịch thương các xuất hiện thì thương các lâu đời này xui xẻo, từng năm suy sụp. Nếu không dựa vào nội tình thâm sâu, thương đội khổng lồ, đường làm ăn xây dựng từ bao nhiêu năm dài thì đã sớm bị Thiên Dịch, Địa Dịch thương các đè chết.
– Cái này… Tiền bối, nếu thương các đó sắp tiêu đời thì đề nghị với ta làm gì?
– Tiểu huynh đẹ đừng nóng, lão hủ đang rảnh, để lão hủ dẫn ngươi đi xem.
Trần Lạc thầm cảm kích lão nhân, mới rồi hắn hỏi thăm nhiều người nhưng toàn bị phớt lờ. Lão nhân này chẳng những nói nhiều với hắn còn dẫn đi, xem ra vẫn có nhiều người tốt.
Trần Lạc vừa theo lão nhân đi dạo trong Quảng Lăng thành vừa nghe lão kể lịch sử cửa tiệm.
– Chuyện là vầy, mới gần đây lão hủ nghe nói thương các lâu đời định tuyên bố giải tán, tất cả tuyến hàng ngừng vận chuyển, các thương đội ngừng công tác. Nhưng nghe nói có một vị kỳ nhân nhận thương các lâu đời này.
– Sau khi được kỳ nhân quản lý, mấy ngày sau tấm biển thương các lâu đời bị thay đổi.
– Kỳ nhân này rất giỏi, hắn nhờ vào nội tình thâm sâu, thương đội khổng lồ của thương các lâu đời này, chỉ trong hai trăm năm ngắn ngủi khiến cửa hàng sắp đóng cửa hồi sinh, tốc độ phát trinể nhanh làm người ta trố mắt líu lưỡi, như vòi rồng quét khắp các đảo vô tận hải.
Trần Lạc khen:
– Lợi hại! Quá lợi hại! Sau lưng Thiên Dịch, Địa Dịch thương các dù không có thần ma chống lưng thì cũng không lệch bao nhiêu. Kỳ nhân dám cướp thịt từ miệng thần ma, đáng kính, có cơ hội phải gặp mặt một phen.
– Đúng vậy! Lão hủ cũng rất muốn kết bạn vị kỳ nhân kia.
Lão nhân vuốt râu nói:
– Như tiểu huynh đệ nói, kỳ nhân kia rất giỏi, nếu không sao có thể trong vòng hơn hai trăm năm khiến thương các lâu đời thay tên Thiên Khải, quét khắp vô tận hải. Nay trong vô tận hải nhắc đến Thiên Khải có ai không biết?
– Khoan, tiền bối mới nói gì?
– Thiên Khải thương các, tên sau khi thương các lâu đời thay đổi.
Thiên Khải?
Làm sao có thể!
Thiên Khải, cái tên này hết sức quen thuộc với Trần Lạc, hắn nhớ là bằng hữu cũ Úy Thiên Long một tay tạo ra. Nói đến Úy Thiên Long thì ngày xưa Trần Lạc thức tỉnh khỏi hôn mê mười năm sau Táng Cổ Phong có đi tìm gã, tiếc rằng không thấy người, như thể gã đã biến mất khỏi thế giới Vân Đoan.
Tại sao trong vô tận hải xuất hiện Thiên Khải? Nghe lão nhân nói thì kỳ nhân kia khiến thương các lâu đời hồi sinh, chỉ dùng hai trăm năm ngắn ngủi. Tính thời gian Úy Thiên Long mất tích cũng khoảng hơn hai trăm năm.
Cái này…
Trần Lạc không biết là tình cờ hay gì, hắn hỏi:
– Tiền bối có biết kỳ nhân kia tên là gì không?
– Lão hủ không biết.
– Làm phiền tiền bối đưa ta đi Thiên Khải thương các.
Trần Lạc nghĩ sao cũng thấy chuyện lạ, cảm thấy không thể nào. Trong ấn tượng của Trần Lạc thì Úy Thiên Long không phải tu hành giả, một lòng theo kinh doanh. Lùi một vạn bước, cứ cho rằng Úy Thiên Long tu hành, vấn đỉnh Hành Giả nhưng sao gã mua lại thương các lâu đời? Dù thương các lâu đời sắp đóng cửa nhưng đó dù gì là tiệm lâu đời truyền thừa mười vạn năm, người bình thường làm sao nhận nổi?
Không phải Trần Lạc nghi ngờ bản lĩnh của Úy Thiên Long, ngược lại hắn cảm thấy gã rất giỏi giang. Tuy nhiên muốn tiếp nhận thương các lâu đời từng là lớn nhất vô tận hải thì không chỉ cần bản lĩnh.
Nhưng nếu không phải là Úy Thiên Long thì sao thời gian trùng hợp như thế? Vì sao cũng tên là Thiên Khải?
Trần Lạc một lòng muốn đi Thiên Khải thương các Quảng Lăng thành hỏi thăm rõ ràng, nhưng không biết tại sao lão nhân đột nhiên đứng im tại chỗ, vuốt râu cằm, nhắm mắt lại.
– Tiền bối, sao không đi?
– Không vội.
Lão Hành Giả ho khan nói:
– Tiểu huynh đệ, lão hủ kể lâu như vậy cho ngươi nghe, bây giờ hơi khát nước.
Trần Lạc không hiểu ra sao:
– Khát nước?
Lão Hành Giả chỉ vào một tửu quán bên đường, nói:
– Tiểu huynh đệ, bên kia có một tửu quán, hay tiểu huynh đệ cùng lão hủ uống một ly, rồi lão hủ từ từ kể cho tiểu huynh đệ nghe?