Thuyền của Lý Trường Phong rất to, hoàn cảnh không tệ. Trần Lạc cảm giác rõ ràng giác trên thuyền ẩn chứa sinh mệnh chi tức. Không biết làm sao chế tạo hư không phi chu, Trần Lạc thầm nghĩ khi nào có cơ hội sẽ kiếm một chiếc chơi thử. Trần Lạc lớn như vậy lần đầu tiên ngồi thuyền, khá là mới mẻ.
Sau khi lên thuyền Lý Trường Phong bưng tới trái cây và một bình bạch ngọc. Trần Lạc không biết chúng là gì. Khi Lý Trường Phong bưng tới, mấy người trên thuyền lộ biểu tình tiếc của, chắc chúng nó rất quý giá với bọn họ. Trần Lạc cười từ chối.
Lý Trường Phong chân thành nói:
– Tiền bối cứu mạng của tiểu muội, vãn bối nên chiêu đã long tròng. Bất đắc dĩ thuyền của vãn bối không có thứ gì đáng giá, chỉ có vài Tử Tiêu linh quả, một bình Đan Hà Ngọc Lộ tinh thuần, xin tiền bối đừng ghét bỏ.
Trần Lạc đã hiểu đám người này xem hắn là cao nhân tiền bối, cười bất đắc dĩ nói:
– Lý huynh hiểu lầm, ta không phải cao nhân tiền bối gì, xin đừng kêu tiền bối mãi, nghe không quen.
– Xin tiền bối đừng khiêm tốn. Khu vực này là chốn loạn lưu, đoạn thời gian trước vừa xảy ra không gian loạn lưu cuốn đi nhiều Hành Giả, bầy hư không thú. Nếu tiền bối không phải cao nhân sao dám một mình một người tại đây?
Nghe nói chỗ này là khu loạn lưu thì Trần Lạc giật thót, mới hiểu tại sao dọc đường đi không thấy một cọng lông chim nào. Hóa ra khu này mới gần đây xảy ra không gian loạn lưu, cuốn đi nhiều Hành Giả, bầy hư không thú. Giờ ngẫm lại Trần Lạc thấy run.
Trần Lạc vội giải thích:
– Lý huynh, xin hãy tin ta, nếu ta biết chỗ này từng xảy ra loạn lưu thì ta tuyệt đối không đi.
– Không gian loạn lưu đoạn thời gian trước gây ầm ĩ lớn như vậy mà tiền bối chưa nghe nói qua sao?
– Không dám giấu diếm, ta vừa đến, lần đầu tiên vào vô tận hải.
Lý Trường Phong ngây người:
– Cái này…
Mấy Hành Giả khác xoe tròn mắt. Bọn họ cứ nghĩ thanh niên hơi bí ẩn này là cao nhân tiền bối gì, nhưng không ngờ sẽ là chim non lơ ngơ vào đời.
Tuy rằng giang hồ hiểm ác, ra ngoài lăn lộn phải cẩn trọng, chú ý nói láo bảy phần thật ba phần. Nhưng Trần Lạc thấy Lý Trường Phong là loại người thành thật, không muốn ăn bớt của người ta. Huống chi Trần Lạc không quen nghe người ta gọi mình là tiền bối, hắn sống nhiều năm, chưa hưởng thụ tuổi trẻ thì đã già đủ làm hắn buồn bực, giờ bị người xem là tiền bối, trong lòng rất bất đắc dĩ.
Lý Trường Phong biết Trần Lạc là chim non lơ ngơ vào khu vực này nhưng không hề lơ là hắn, vẫn dúi mấy Tử Tiêu linh quả, bình Đan Hà Ngọc Lộ tinh thuần cho hắn. Lý Trường Phong nói không xem Trần Lạc là tiền bối mà vì cảm ơn hắn cứu mạng tiểu muội, chỉ một điều này hắn nên nhận.
Trần Lạc thấy được mấy thứ này cực kỳ quý trọng với đám người Lý Trường Phong nên sẽ không hưởng dụng, đánh trống lảng hỏi:
– Lý huynh, tiểu muội của huynh sao rồi? Có bị thương gì không?
– Ta vừa điều tra, nàng chỉ bị kiệt sức, không qua đáng lo, tĩnh tu mấy ngày sẽ phục hồi.
Lý Trường Phong lo Trần Lạc không chịu ăn linh quả nên kêu mấy Hành Giả khác, mọi người cùng nhau ăn. Quả nhiên Trần Lạc không từ chối nữa, phải nói Lý Trường Phong đúng là ‘người từng trải’ kinh nghiệm phong phú. Mấy người vừa ăn Tử Tiêu linh quả vừa trò chuyện.
Lý Trường Phong hỏi:
– Sao Trần lão đệ một mình vào vô tận hải? Không có ai đón sao?
– Ta không phải nữ nhân, đi ra ngoài còn cần người đưa rước?
Trần Lạc ăn Tử Tiêu linh quả, mùi vị không tệ.
Trần Lạc nói:
– Huống chi ta thói quen một mình.
– Cái này…
Đám người Lý Trường Phong liếc nhau, quay sang ngso Trần Lạc như ngắm quái vật làm hắn gai người.
Trần Lạc nhướng mày hỏi:
– Sao vậy?
– Trần lão đệ gan dạ làm người ta khâm phục.
– Gan dạ gì đâu, ta nói rồi, nếu biết chỗ đó từng có không gian loạn lưu thì đánh chết ta không đi chỗ đó.
– Chẳng lẽ trước kia Trần lão đệ chưa từng nghe sao?
– Ta mới đến vô tận hải.
– Ta không có ý đó, ta hỏi trước khi đi vô tận hải không ai nói cho Trần lão đệ biết sao?
– Không.
Trần Lạc trả lời làm đám người Lý Trường Phong càng khó hiểu hỏi:
– Không biết thế giới của Trần lão đệ thuộc thế lực phương nào quản lý.
– Thế lực quản lý?
Trần Lạc ngơ ngác lắc đầu, hắn không hiểu.
– Thế giới của Trần lão đệ không thuộc thế lực vô tận hải quản lý sao?
– Không.
Trong ấn tượng của Trần Lạc thì thế giới do Vân Đoan chúa tể, nhưng Vân Đoan hình như không thuộc về thế lực vô tận hải.
Lý Trường Phong hỏi tiếp:
– Xin hỏi Trần lão đệ đến từ thế giới nào?
– Thế giới Vân Đoan.
Thế giới Vân Đoan?
NHìn biểu tình của Lý Trường Phong thì biết bọn họ xa lạ với thế giới Vân Đoan, chưa từng nghe qua. Lý Trường Phong hỏi Hành Giả khác, không ai biết.
Lý Trường Phong nói:
– Xem ra thế giới Trần lão đệ ở là thế giới chưa giải phong.
– Chưa giải phong? Là sao?
Nghe Lý Trường Phong giải thích Trần Lạc mới hiểu. Trong vũ trụ có thế giới nhiều vô số kể, trong đó thế giới tu hành văn minh lịch sử lâu đời sớm nối liền cùng vô tận hải, liên lạc với thế giới khác. Một số thế giới tu hành văn minh lịch sử không lâu đời hì trong trạng thái phong kín, không liên kết với vô tận hải, không liên lạc cùng thế giới khác, không mấy người phá vỡ hư không đi ra.
Trần Lạc không biết thế giới kia tu hành văn minh lịch sử tịnh có đầy đủ không. Nhiều năm qua cũng có người phá vỡ hư không, tại sao thế giới kia không kết nối với vô tận hải, không liên lạc với thế giới khác chắc vì có người ở sau lưng giở trò.
Dù sao Nhân Thư hiện thế trong phương thế giới này, nếu sớm hòa nhập vào vô tận hải thì không chỉ vài người tranh nhau cướp Nhân Thư. Bây giờ nghĩ lại lý do Vân Đoan tồn tại có lẽ vì phòng ngừa phương thế giới này kết nối với vô tận hải, che giấu tin tức Nhân Thư.
– Như lúc trước ta ở thế giới Thanh Phong từ ngàn năm trước đã mở cánh cửa đi thông vô tận hải, liên lạc với thế giới khác. Tu hành giả thế giới Thanh Phong nếu có vấn đỉnh Hành Giả thì đảo Trường Lạc sẽ phái sứ giả đi đón.
Trần Lạc nghe hiểu, những thế giới kết nối với nhau đều bị các đại thế lực vô tận hải bá chiếm, bồi dưỡng nhân tài cho mình. Nghênh tiếp là vì sợ nhân tài mình vất vả bồi dưỡng rơi vào tay thế lực khác. Xem ra các đại thế lực trong vô tận hải cạnh tranh rất dữ dội, đúng với câu người xưa nói, chỗ nào có người nơi đó có giang hồ, trong giang hồ không tránh khỏi tranh đấu.
Lý Trường Phong rót ly ngọc dịch cho Trần Lạc:
– Tiểu muội của ta giống như Trần lão đệ vừa mới vấn đỉnh Hành Giả, chúng ta đi đón nàng không ngờ suýt gây họa lớn. Nếu không nhờ Trần lão đệ ra tay cứu thì ta không biết làm sao ăn nói với gia đình.
Lý Trường Phong nâng ly nói:
– Nào, ta kính Trần lão đệ một ly.
Trần Lạc sảng khoái uống cạn, cười nói:
– Nói vậy Lý huynh là sứ giả của đảo Trường Lạc?
– Sứ giả? Ha ha! Chúng ta không phải.
– Nhưng Lý huynh mới nói là đi đón tiểu muội…
– À, nàng dù gì là muội muội ruột của ta, làm đại ca không đích thân đi đón sao được?
Trần Lạc cười xin lỗi, hỏi tiếp:
– Lý huynh nói đảo Trường Lạc là nơi như thế nào?
– Đảo Trường Lạc của chúng ta, nói sao đây, trong vô tận hải xem như thế lực nhỏ bé, chỉ quản lý năm thế giới.
Trần Lạc giật mình kêu lên:
– Quản lý năm thế giới mà là nhỏ bé?
– Trần lão đệ, vũ trụ mênh mông, hoàn vũ vô tận, không gian thế giới đếm hoài không hết. Các đại thế lực quản lý mấy trăm, hàng ngàn thế giới. Trần lão đệ nói xem đảo Trường Lạc chúng ta chỉ quản lý năm thế giới xem như nhiều sao?
Trần Lạc thầm líu lưỡi. Trước kia Trần Lạc cảm thấy thống trị một phương thế giới đã rất oách, không ngờ các địa năng vô tận hải vô biên vô tận hở chút là quản lý mấy trăm, ngàn thế giới, thật là… Rất điên cuồng. Trần Lạc không tưởng tượng ra quản lý ngàn thế giới là khái niệm gì, đó không phải đô thành mà là một ngàn thế giới!
Trần Lạc thở dài, lắc đầu hỏi:
– Những thế lực này làm gì? Tranh giành địa bàn, cướp tài nguyên, lôi kéo nhân tài sao?
Trần Lạc hỏi quá thẳng thắn làm Lý Trường Phong lúng túng:
– Cái này…
Lý Trường Phong cười nói:
– Mặc dù ta không muốn nhưng phải công nhận Trần lão đệ nói đúng. Tu hành không dễ, ở đâu đều như nhau, huống gì nơi này là vô tận hải bao la vô ngần đầy rẫy nguy hiểm. Mọi người tụ tập với nhau thường giao lưu tâm đắc tu hành, ra ngoài rèn luyện thì hỗ tợ, quan tâm lẫn nhau.
– Lý đại ca, ta có một vấn đề muốn hỏi.
– Cứ nói đừng ngại.
– Lý đại ca không thấy mệt sao?
– Mệt? Không biết Trần lão đệ nói mệt là sao?
Trần Lạc nói thẳng mặt:
– Lý đại ca nghĩ xem, lúc ở thế giới khó khăn lắm tu viên mãn vấn đỉnh Hành Giả, không nói đến sinh mệnh vĩnh hằng nhưng ít nhất nếu không ra ngoài ý muốn thì sống mấy ngàn năm không thành vấn đề. Dù muốn tiến bộ tu vi cũng không cần đến vô tận hải đi? Ở lại thế giới cũ không tốt sao?
Đám người Lý Trường Phong một lần nữa nhìn Trần Lạc như ngó quái vật.
Trần Lạc hỏi:
– Sao vậy?
Lý Trường Phong tò mò hỏi:
– Trần lão đệ có thể phá vỡ hư không đến vô tận hải vậy chắc đã tu ra căn nguyên?
Trần Lạc gật đầu.
Lý Trường Phong khó hiểu hỏi:
– Vậy ngươi nên biết linh khí trong thế giới dù đậm mấy cũng không thể thoa mãn tu luyện căn nguyên đi?
– Có chuyện này sao? Vậy cần cái gì để tu luyện căn nguyên?
– Đương nhiên là sinh mệnh chi khí.
Trần Lạc không biết biết vấn đề này. Từ lúc Trần Lạc bắt đầu tu luyện tới nay mở ra giới chi linh hải dựng hóa vạn vật, linh tướng tự động trưởng thành nên hắn ít khi hấp thu linh khí, sau khi tu luyện ra căn nguyên thì càng không cần. Trần Lạc không hấp thu qua cái gì, căn nguyên tự động trưởng thành, chưa từng có ai nói với hắn làm sao tu luyện căn nguyên.
Đám người Lý Trường Phong biểu tình ngây ngốc, muốn cười lại ngại. Giờ thì bọn họ chắc chắn trăm phần trăm thanh niên đẹp trai hơi giống nữ này là tay mơ. Lý Trường Phong còn đỡ, mấy Hành Giả đều cười xòa. Trần Lạc đến từ thế giới chưa giải phỏng nào mà chưa trải đời như thế, thậm chí không biết tu luyện căn nguyên.
– Đi đâu tìm sinh mệnh chi khí?
Trần Lạc phiêu bạt trong vô tận hải hơn một tháng, ở đây đừng nói sinh mệnh chi khí, linh khí gì, tử khí còn không có, trống rỗng chẳng có gì.
Lý Trường Phong không cười nhạo Trần Lạc vô tri, gaiỉ thích tỉ mỉ cho hắn nghe:
– Trần lão đệ, sinh mệnh chi khí khác với linh khí. Trong hoàn vũ đa số thế giới ẩn chứa linh khí, sinh mệnh chi khí là thứ vô cùng hiếm hoi, không sung túc như linh khí. Một chút sinh mệnh chi khí đều phải trải qua ức vạn năm chậm rãi dựng dục ra.
Lý Trường Phong xòe tay đưa một hòn đá bảy sắc to cỡ móng cái, nói:
– Đây là sinh mệnh chi thạch chứa sinh mệnh chi khí.
Trần Lạc nhận lấy xem, cảm ứng, lắc đầu. Trong sinh mệnh chi thạch chỉ chứa chút xíu sinh mệnh chi khí, không được một li, cùng lắm là chút xíu hạt bụi. Phẩm chất thì không cách nào so với sinh mệnh nguyên thủy tinh thuần chứa trong Nhân Thư chi tâm trong linh hải của hắn. Không khoa trương khi nói Trần Lạc nhảy mũi một cái ra sinh mệnh chi khí đậm đặc hơn trong sinh mệnh chi thạch gấp ngàn vạn lần.
Một Hành Giả tốt bụng nhắc nhở:
– Trần lão đệ đừng coi thường một viên sinh mệnh chi thạch, chúng ta tốn nửa tháng, mấy người suýt mất mạng mới lấy được.
Trần Lạc giật mình lẩm bẩm:
– Khoa trương vậy sao?
– Khoa trương? Ha ha ha, tiểu tử, không khoa trương chút nào. Tất cả Hành Giả bôn ba trong vô tận hải vì tranh giành cái thứ nhỏ bé này. Hết cách, mọi người muốn tu luyện căn nguyên thì phải dựa vào sinh mệnh chi khí, thứ này rất hiếm hoi, nhiều người vì tranh giành sinh mệnh chi thạch nhỏ xíu mà mất mạng là chuyện thường ăn cơm bữa. Đây mới chỉ là sinh mệnh chi thạch chứa sinh mệnh chi khí, nếu giành hòn đá chứa sinh mệnh chi tức, tinh hoa sinh mệnh thì hai đại thế lực sẽ sống mái với nhau.
Trần Lạc vốn tưởng rằng tu viên mãn vấn đỉnh Hành Giả, phá vỡ hư không sẽ tự do thoải mái trong vô tận hải. Không ngờ Hành Giả sống khổ vậy, khó khăn còn hơn tu hành trong thế giới cũ. Trần Lạc thấy hoang mang, hắn không biết ý nghĩa tu hành là đâu. Chẳng lẽ cứ vất vả tu luyện mãi, khi nào mới đến cuối? Trần Lạc ngẫm nghĩ, chợt cảm thấy Lãnh Cốc từ bỏ đi vô tận hải, ở lại thế giới Vân Đoan là quyết định chính xác.
Lý Trường Phong nói một câu khiến Trần Lạc lo lắng.
– Trần lão đệ mới rồi hỏi ta có mệt không? Nếu nói không mệt không chán thì là xạo. Nhưng hết cách, mọi người đều như nhau, ai đều sống vậy. Có lẽ Trần lão đệ cảm thấy lúc trước ở lại thế giới cũ hưởng thụ thân phận, địa vị mình vất vả cực khổ đánh ra là đúng. Nhưng thời gian dài, Trần lão đệ sẽ thấy chán ngay.
– Ta nói thật, nhiều năm qua ta gặp khá nhiều Hành Giả. Ban đầu bọn họ đến vô tận hải thì không thích ứng, nhiều người chọn trở lại tiếp tục hưởng thụ thân phận tôn quý trong thế giới cũ. Nhưng từng ngày qua đi, bọn họ càng lúc càng hoang mang, càng bàng hoàng.
– Bọn họ cảm thấy ở lại thế giới cũ là lãng phí thời gian, đời không đáng giá, sống rất nhạt nhẽo. Nhưng cuộc sống vô tận hải khó khăn khiến bọn họ sợ hãi. Nhiều Hành Giả vì thế mà phát điên.
– Thời gian quý giá với người bình thường nhưng tu hành giả như chúng ta thì thời gian là kẻ thù lớn nhất.
Lý Trường Phong nói xong càng khiến Trần Lạc lo cho Lãnh Cốc hơn. Trần Lạc ngẫm nghĩ thấy Lý Trường Phong nói có lý. Tu hành giả tu ra căn nguyên đều là long phượng trong cõi người, có ai cam nguyện bình phàm? Có ai không muốn bò lên cảnh giới cao hơn? Ai không muốn cuộc sống nhiều sắc màu hơn?
Lý Trường Phong nói một câu rất đúng, thời gian là tiền bạc với người bình thường, nhưng với Hành Giả trường sinh bất lão lại là kẻ thù lớn nhất.
Tại sao?