Đây không phải nguyên nhân Trần Lạc trợn tròn mắt, làm hắn mắt tròn mắt dẹt là khi Bạch Phiêu Phiêu đến, tiểu cô nương chạy qua gọi nàng một tiếng mẫu thân.
Nha đầu này là nữ nhi của Bạch Phiêu Phiêu?
Bạch Phiêu Phiêu thành thân?
Đây vẫn chưa phải nguyên nhân Trần Lạc trợn tròn mắt.
Tiểu cô nương kêu mẫu thân xong nói với Bạch Phiêu Phiêu:
– Mẫu thân, có tiểu tử ngốc đến tìm phụ thân, hắn thậm chí không biết ta lại bảo là bằng hữu của phụ thân, ha ha ha, mẫu thân nói xem hắn có ngốc không?
Trần Lạc đã hóa đá và bay theo gió.
Tiểu cô nương nói cái gì?
Tiểu cô nương nói Lãnh Cốc là phụ thân của nàng?
Tiểu cô nương là nữ nhi của Lãnh Cốc? Nàng cũng là nữ nhi của Bạch Phiêu Phiêu?
Tiểu cô nương là nữ nhi của Lãnh Cốc và Bạch Phiêu Phiêu? Tức là hai người này…
Nghĩ đến đây Trần Lạc đứt dây thần kinh, lòng dậy sóng. Trần Lạc nghĩ tới nghĩ lui cũng không bao giờ ngờ Lãnh Cốc và Bạch Phiêu Phiêu sẽ cùng nhau, hai người này thật là… Thật là… Trần Lạc không biết hai người này làm sao yêu nhau được, nữ nhi cũng lớn như vậy.
– Mẫu thân? Sao không nói chuyện? Mẫu thân nhìn gì?
Trần Lạc xoe tròn mắt nhìn Bạch Phiêu Phiêu, nàng nhìn nàng cũng rất ngạc nhiên. Biểu tình của Bạch Phiêu Phiêu cực kỳ ngạc nhiên, như thấy thiên thần giáng trần, tràn đầy khó tin.
Bạch Phiêu Phiêu đứng ngây như tượng, tiểu cô nương lắc cánh tay nàng:
– Mẫu thân, sao vậy mẫu thân?
Thật lâu sau Bạch Phiêu Phiêu tỉnh táo khỏi cơn giật mình, nàng hít sâu nhưng lòng vẫn dậy sóng thần.
Bạch Phiêu Phiêu rất khó tin tưởng, nàng cắn ngón tay.
– Mẫu thân của ta bị gì vậy? Sao tự nhiên cắn mình?
Bạch Phiêu Phiêu cảm nhận đau nhói tim mới tin cảnh trước mắt không phải mơ, lẩm bẩm:
– Thật sự là ngươi?
Trần Lạc có nhiều điều muốn hỏi nhưng không biết nên hỏi từ đâu, phản xạ gật đầu.
– Cái gì thật sự là ngươi? Mẫu thân biết hắn? Tên ngốc này thật sự là bằng hữu của phụ thân?
Thây Bạch Phiêu Phiêu gật đầu, tiểu cô nương bất ngờ hỏi:
– Nhưng tại sao ta không biết hắn?
– Lúc hắn và phụ thân ngươi quen nhau thì ngươi chưa ra đời.
– A! Nhưng ta chưa gặp hắn bao giờ.
– Hắn rời khỏi thế giới này đã hơn chín mươi năm, sao ngươi gặp mặt hắn được?
– A? Nhưng ta không cảm nhận được lực lượng gì trên người hắn, ta còn tưởng hắn không phải tu hành giả, không ngờ hắn già vậy rồi. Hắn là ai?
– Ngươi muốn gặp ai nhất?
Tiểu cô nương lắc cánh tay Bạch Phiêu Phiêu, hoang mang làm nũng nói:
– Cái gì mà ta muốn gặp ai nhất? Mẫu thân nói gì mà nữ nhi chẳng hiểu.
Bạch Phiêu Phiêu yêu thương chỉ trán tiểu cô nương, nói:
– Nha đầu ngốc, trước kia ngươi cứ la hét đòi gặp hắn, quên sao?
– Ta cả ngày la hét đòi gặp hắn? Ta không hề quen biết hắn sao đòi gặp hắn được? Dù muốn gặp thì ta muốn thấy Lạc gia nhất, hắn là thứ gì? Ta không thèm…
Tiểu cô nương hoang mang xoay người nhìn Trần Lạc, chợt nhận ra điều gì, khuôn mặt tràn ngập giật mình kêu lên:
– Mẫu thân nói… Nói… Hắn… Hắn là…
– Không sai, hắn chính là người mà ngươi muốn gặp nhất.
Tiểu cô nương giật mình suýt rớt cằm, đứng ngây như phỗng:
– Lạc gia! Trời, là Lạc gia!
Khi phản ứng lại tiểu cô nương hét lên nhào tới ôm cổ Trần Lạc, bật khóc:
– Hu hu… Lạc gia, thật sự là Lạc gia, rốt cuộc ta được thấy Lạc gia! Hu hu hu…
Trần Lạc không hiểu ra sao.
Bạch Phiêu Phiêu cười nói:
– Lãnh Cốc hay kể về ngươi trước mặt nha đầu, tiểu nha đầu cực kỳ sùng bái ngươi, trước kia nằm mơ cũng muốn gặp ngươi.
Bị tiểu cô nương ôm làm Trần Lạc không biết nên nói cái gì, hắn bất đắc dĩ lắc đầu.
Bạch Phiêu Phiêu răn dạy tiểu cô nương:
– Nha đầu đừng làm quá, khóc sướt mướt ra thể thống gì!
Bạch Phiêu Phiêu xin lỗi Trần Lạc:
– Nha đầu thấy ngươi nên kích động quá mất kiểm soát, ngươi đừng để bụng.
Bạch Phiêu Phiêu muốn kéo tiểu cô nương ra nhưng nàng ôm chặt cổ Trần Lạc, mặc cho mẫu thân kéo nhất quyết không thả tay. Bạch Phiêu Phiêu vô cùng lúng túng.
Bạch Phiêu Phiêu bất đắc dĩ nói:
– Nha đầu, Lạc gia từ xa đến chắc đã mệt, ngươi không muốn mời hắn vào nhà sao?
– Đúng đúng, lỗi tại ta. Lạc gia, mời vào nhà!
Tiểu cô nương lau khô nước mắt kéo Trần Lạc vào nhà. Bạch Phiêu Phiêu đi chuẩn bị trái cây, Trần Lạc thì bị tiểu cô nương bám dính hỏi đâu hỏi tây. Có lẽ vì quá kích động nên tiểu cô nương hưng phấn hoa tay múa chân, nàng có rất nhiều điều muốn hỏi. Ví dụ tuổi thơ của Trần Lạc như thế nào, lần đầu tiên hắn đạo trận là khi nào, lần đầu tiên nghịch thiên có cảm giác gì vân vân. Tiểu cô nương líu ríu hỏi nhiều câu.
Trần Lạc chẳng những không từ chối còn nghiêm túc trả lời tiểu cô nương, dù sao nàng là nữ nhi của Lãnh Cốc, là điệt nữ của hắn nên rất thân thiết. Trả lời mấy câu hỏi này không khó với Trần Lạc, nhưng tiểu cô nương hỏi quá nhiều. Đây là thứ yếu, tiểu cô nương hỏi một hồi lại thăm dò việc riêng của Lạc gia, như yêu hận tình thù với đám nữ nhân Lạc Anh, Tiết Thường Uyển. Tiểu cô nương rất là tò mò, dào dạt hứng thú.
Trần Lạc nhức cái đầu, may mắn Bạch Phiêu Phiêu bưng mâm trái cây quay lại.
Trần Lạc thừa dịp này hỏi:
– Lãnh Cốc đâu?
Bạch Phiêu Phiêu đưa mâm trái cây qua:
– Lãnh Cốc ra ngoài làm việc, chắc buổi tối sẽ về.
Bạch Phiêu Phiêu bắt đầu pha trà, động tác ưu nhã, giơ tay nhấc chân toát ra khí chất trưởng thành. Trần Lạc rất khó tưởng tượng quý phụ ung dung trước mắt là nữ cường ngày xưa đánh lộn không chừa ai, Bạch Phiêu Phiêu thay đổi nhiều làm Trần Lạc khó tin.
Trần Lạc muốn hỏi Bạch Phiêu Phiêu làm sao bên nhau với Lãnh Cốc, nhưng ngẫm lại từ bỏ, ở trước mặt tiểu cô nương hỏi vấn đề không lễp hép. Nói đến thì Trần Lạc và Bạch Phiêu Phiêu xem như người quen, thậm chí là bằng hữu. Nhưng hiện tại Bạch Phiêu Phiêu thành thê tử của Lãnh Cốc, nên Trần Lạc xấu hổ không dám tùy tiện.
Trần Lạc ngại ngùng, Bạch Phiêu Phiêu càng ngại hơn hắn. Không biết có phải vì lo Trần Lạc hỏi chuyện giữa nàng và Lãnh Cốc không mà Bạch Phiêu Phiêu không dám ngước mặt lên, luôn im lặng pha trà.
Tiểu cô nương rất nhiều chuyện, hỏi một câu bảy, tám lần:
– Lạc gia, ta luôn muốn chính miệng hỏi Lạc gia, rốt cuộc Lạc gia thích ai trong những nữ thần Lạc Anh, Tiết Thường Uyển? Phụ thân của ta nói Lạc gia và các nữ thần dây dưa nhau vì nhân quả, số mệnh, nhưng dù vậy Lạc gia cũng nên động lòng thật đi? Nói xem, rốt cuộc Lạc gia thích ai nhiều hơn?
Trần Lạc không biết nên trả lời thế nào.
Bạch Phiêu Phiêu cười nói:
– Nha đầu, sao có thể tùy tiện hỏi câu này?
– Tại sao không thể? Đây là một trong tám điều bí ẩn của thế giới, khó khăn lắm mới gặp Lạc gia, đương nhiên người ta muốn hỏi rõ.
– Lạc gia là huynh đệ kết nghĩa với phụ thân của ngươi, cũng là trưởng bối của ngươi, nên gọi hắn là thúc thúc, biết chưa?
Nghe Bạch Phiêu Phiêu răn dạy, tiểu cô nương không cho là đúng, còn liếc lại nàng.
Tiểu cô nương bướng bỉnh nói:
– Gì mà trưởng bối hay không, ở trong lòng ta Lạc gia mãi mãi là Lạc gia. Thúc thúc gì đó thật khó nghe. Mẫu thân của ta ơi, mẫu thân kêu ta gọi Lạc gia là thúc thúc chẳng những giảm một bậc bối phận của Lạc gia sao? Lạc thúc bối phận nhỏ hơn Lạc gia, đúng không Lạc gia?
Trần Lạc sợ tiểu cô nương lại quấn lấy mình đòi nghe chuyện gì nữa, hắn đổi đề tài:
– Nói chuyện lâu như vậy ta còn chưa biết tên cô nương là gì?
Tiểu cô nương nghe Trần Lạc nói không biết tên nàng thì rất buồn, lầu bầu:
– Thật tình, người ta đời này muốn gặp nhất là Lạc gia, vậy mà Lạc gia thậm chí không biết tên của người ta. Dù Lạc gia không biết cũng đừng nói ra, không biết lén hỏi thăm sao? Cứ phải hỏi thẳng như thế, có biết làm người ta đau lòng lắm không?
Bạch Phiêu Phiêu đột nhiên:
– Nha đầu tên Lãnh Tâm, là Lãnh Cốc đặt.
– Lãnh Tâm, tên hay.
Trần Lạc phất tay, ánh sáng lượn lờ trên đầu ngón tay. Ánh sáng ngưng tụ lại thành một vòng cổ sặc sỡ nhiều màu.
Trần Lạc nói:
– Nào, tiểu Lãnh Tâm đừng giận, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, tặng dây chuyển này coi như quà gặp mặt.
Nghe Trần Lạc nói tặng quà gặp mặt, Lãnh Tâm hết buồn ngay. Nhất là khi thấy dây chuyển tỏa sáng nhiều màu thì Lãnh Tâm càng thích.
Lãnh Tâm lẩm bẩm:
– Dây chuyền đẹp quá, thật sự tặng cho ta xem?
– Đương nhiên, nào, thúc thúc đeo cho.
Trần Lạc cười tủm tỉm đeo dây chuyển cho Lãnh Tâm. Tiểu Phong Hoa Tuyết Nguyệt cảm nhận hơi thở sinh mệnh đậm đặc bao phủ nàng, hơi thở sinh mệnh từ lỗ chân lông len vào lớp da, dung nhập vào máu, linh hải, linh hồn. Trong khoảnh khắc Lãnh Tâm ngạc nhiên phát hiện linh hồn và cơ thể thăng hoa khó tin.
– Trời, dây chuyền thật thần kỳ.
Bạch Phiêu Phiêu cảm ứng rõ ràng thay đổi trên người nữ nhi, lòng rất giật mình.
Bạch Phiêu Phiêu phản ứng lại, nói ngay:
– Lạc gia, món quà này quá quý trọng, xin hãy thu về đi.
– Mẫu thân! Đây là quà gặp mặt Lạc gia tặng cho ta, sao mẫu thân kêu Lạc gia lấy về? Kỳ cục.
– Nha đầu ngốc, dây chuyền này chứa hơi thở sinh mệnh tinh khiết nhất, đừng nói phương thế giới này, dù là trong hoàn vũ cũng là chí bảo.
Nghe nói dây chuyền chứa hơi thở sinh mệnh tinh khiết nhất làm Lãnh Tâm xoe tròn mắt.
Trần Lạc phẩy tay nói:
– Cứ để đứa nhỏ đeo, đây chỉ là một chút tấm lòng của ta. Nàng đừng lo, ta đã ẩn dây chuyền, những người khác sẽ không cảm nhận được hơi thở sinh mệnh từ dây chuyền.
– Không, ý của ta không phải vậy, món quà quá quý trọng.
– Quý trọng gì đâu.
Trần Lạc lật tay, một chiếc vòng tay nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.
Trần Lạc đưa vòng tay cho Bạch Phiêu Phiêu, nói:
– Ta không dự hôn lễ của các người, vòng tay này xem như quà kết hôn muộn.
Bạch Phiêu Phiêu nhìn ra vòng tay giống như dây chuyền đều chứa hơi thở sinh mệnh tinh khiết nhất.
Trần Lạc giành nói trước:
– Nếu nàng còn nói quà quá quý trọng vậy là xem ta như người ngoài. Hai chúng ta vốn là bằng hữu, nàng và Lãnh Cốc lại thành thân, đừng xa lạ như vậy.
– Cái này…
Nói thật là trong lòng Bạch Phiêu Phiêu rất mâu thuẫn. Làm tu hành giả, còn là một nữ nhân, Bạch Phiêu Phiêu không chống cự được vòng tay xinh đẹp chứa hơi thở sinh mệnh tinh khiết nhất, nhưng món quà quá quý, quý trọng làm Bạch Phiêu Phiêu không chịu nổi. Dù sao là hơi thở sinh mệnh tinh khiết nhất, là chí bảo trong chí bảo với bất cứ tu hành giả nào. Có hơi thở sinh mệnh này không khoa trương khi nói đường tu hành suôn sẻ không chướng ngại vật, ít nhất trẻ mãi không già, tuổi xuân mãi mãi.
Có lẽ món quà rất quý trọng đối với Bạch Phiêu Phiêu, nhưng với Trần Lạc thì chỉ cần hắn muốn đưa ra bao nhiêu đều được, búng tay một cái ngưng tụ ra ngàn vạn dây chuyền chứa hơi thở sinh mệnh tinh khiết nhất chẳng khó khăn gì.
Đừng nghi ngờ, Trần Lạc thành tựu lực lượng nguyên thủy hoàn mỹ nhất vũ trụ, cộng thêm trong linh hải của hắn có một viên Nhân Thư chi tâm xem như nguồn sối sinh mệnh, hắn thích tùy hứng thế nào tùy ý.
A?
Trần Lạc đang định nói gì chợt phát hiện có người đi vào. Cảm ứng được người này, Trần Lạc nhếch môi cười chân thành.
– Thê tử yêu quý, trượng phu đẹp trai uy vũ của nàng về rồi đây!
– Nữ nhi ngoan, phụ thân phong lưu phóng khoáng về rồi đây!
Thanh âm quen thuộc lại khiến Trần Lạc nổi hết da gà da vịt.
Rất nhanh một nam nhân đi vào phòng khách. Nam nhân đúng là đẹp trai uy vũ, vóc dáng to lớn, vai rộng, khuôn mặt kiên cường, mặc nhung trang, thật là nhân tài đường đường, mặt mũi nam tính, cho cảm giác rất hùng hậu.
Dù trăm năm chưa gặp, Lãnh Cốc thay đổi khá nhiều nhưng Trần Lạc vừa nhìn liền nhận ra gã ngay.
Lãnh Cốc vừa bước vào cửa, thấy thanh niên đẹp trai ngồi trên ghế liền biết ngay là Trần Lạc. Cái gì là huynh đệ? Chính là đây. Tình nghĩa huynh đệ sẽ không thay đổi vì thời gian.
Lãnh Tâm nói:
– Hì hì, phụ thân, Lạc gia đến rồi, không ngờ đúng không? Này này, phụ thân, mụ người rồi sao?
Lãnh Tâm từ nhỏ thích nghe Lãnh Cốc kể về sự tích của Trần Lạc, nàng nghe trong từng câu nói cảm nhận tình nghĩa huynh đệ giữa phụ thân và Lạc gia. Lãnh Tâm biết phụ thân rất nhớ Lạc gia, nàng nghĩ cơ hội hiếm có định bụng trêu ghẹo phụ thân một chút. Chẳng ngờ Lãnh Tâm vừa nói xong Lãnh Cốc lao qua ôm Trần Lạc, khóc rống.
Bạch Phiêu Phiêu, Lãnh Tâm không ngờ đến. Hai người biết Lãnh Cốc và Trần Lạc tình sâu nghĩa nặng, nhưng cũng không cần ôm nhau khóc thế này đi? Cảnh tượng trông khá buồn cười, Lãnh Cốc trung niên gào khóc, Trần Lạc bề ngoài hai mươi tuỏi thì vỗ lưng gã an ủi.
Lần đầu tiên Lãnh Tâm thấy phụ thân như vậy, nàng luống cuống, bối rối. Bạch Phiêu Phiêu hơi hiểu cảm xúc của Lãnh Cốc, dù sao nàng, Lãnh Cốc, Trần Lạc quen nhau khá lâu, biết đôi điều về chuyện của hai người. Bắt đầu từ Táng Cổ Phong, Ngạo Phong, Tần Phấn, Lãnh Cốc danh dũng chiến đấu đẫm máu bảo vệ Trần Lạc. Sau đó Trần Lạc đại khai sát giới vì ba huynh đệ. Nhân quả mở ra, Chúc Long sơn, Nhân Thư, bọn họ trải qua rất nhiều điều, tình nghĩa sâu đậm đến nỗi người bình thường không cách nào hiểu được.
– Tiểu tử, rốt cuộc ngươi chịu về, chín mươi năm trời! Ta còn tưởng ngươi đã…
Đây không phải lần đầu tiên Trần Lạc biến mất, tổng cộng dã mất tích ba lần, mỗi lần Trần Lạc mất tích đều không rõ sống chết. Lần này càng tệ, lúc Trần Lạc mất tích đã là nửa chết nửa sống, còn mang theo Nhân Thư là thứ vô cùng nguy hiểm. Lãnh Cốc lo lắng đợi một năm rồi lại một năm, hơn chín mươi năm qua đi rốt cuộc chờ Trần Lạc trở về.
– Được rồi, nói đến thì ngươi đã thành hôn lập nghiệp làm phụ thân, khóc lóc cái gì?
Lãnh Cốc cứ khóc mãi, Trần Lạc lấy cớ bảo đói bụng gã mới nín khóc.
Lãnh Cốc vội kêu Bạch Phiêu Phiêu bình thường rượu ngon ăn ngon:
– Nhanh lên, Phiêu Phiêu, lấy mỹ tửu gia gia cất chứa ra hết đây…!
– Phụ thân, mỹ tửu cất chứa tận mấy trăm đàn, lấy hết ra sao?
– Nha đầu này, chuyện không liên quan ngươi, sang góc chơi. Mau lên Phiêu Phiêu, sao còn đứng đó?