Thiên Kim Giả Gặp Dữ Hoá Lành

Lượt đọc: 8358 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Nhưng nghĩ lại, những người có vận mệnh mạnh mẽ bị sắp đặt tụ lại với nhau, dường như cũng là chuyện đương nhiên.

"Có điều…" Xung Hòa trầm ngâm một lát, không nhịn được bĩu môi, "Hai người các cậu, rốt cuộc vận khí là tốt hay xấu đây? Rõ ràng là vận mệnh hiếm có giữa vạn người, lẽ ra phải là thiên chi kiêu tử, vậy mà cả hai đều xảy ra chuyện. Không nói đến cậu, giờ ra vào còn phải dựa vào xe lăn. Còn cô ấy thì bị người khác mượn vận, cái mệnh cá chép hóa rồng này, nói không chừng đã bị hủy hoại rồi."

Lộ Tranh nhíu chặt mày, đôi tay đặt trên đầu gối cũng vô thức siết chặt, sắc mặt càng tái nhợt.

Xung Hòa lẩm bẩm xong, ngẩng đầu lên nhìn hắn, vội vàng trấn an, "Nhưng cậu cứ yên tâm, dù chỉ là cẩm lý mệnh, với cậu hẳn vẫn là đủ rồi."

"Không phải vì chuyện đó." Lộ Tranh nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt có chút u sầu, "Tôi chỉ thấy đáng tiếc cho cô ấy. Sinh ra đã bị người khác mượn vận, chưa từng hưởng được một ngày tốt lành, giờ lại…"

"Đúng là đáng tiếc thật." Xung Hòa gật đầu, chợt hỏi, "Con gái của Hướng Quân Minh, tôi nhớ không lầm thì tuổi vẫn còn nhỏ mà nhỉ?"

"Mười tám." Lộ Tranh đáp, "Tối nay chính là tiệc sinh nhật của cô ấy."

Xung Hòa giật mình vì con số này, "Cậu nói cô ấy sinh ra đã bị mượn vận, vậy chẳng phải cũng là mười tám năm trước?"

Lộ Tranh cũng sững sờ một chút, sắc mặt lạnh xuống, trầm giọng nói, "Đúng vậy, quá trùng hợp."

"Tôi sẽ đi điều tra chuyện này." Xung Hòa nghiêm túc nói, "Mượn vận là loại cấm thuật, không phải người có đạo pháp cao thâm thì không thể thi triển. Hơn nữa lại là mười tám năm trước, phạm vi không lớn, hẳn có thể tìm ra manh mối. Nói không chừng, hai tai họa của hai người thật sự có liên quan đến nhau."

"Làm phiền đạo trưởng." Lộ Tranh nói.

Xung Hòa phất tay, rồi lại nhìn hắn hỏi, "Lại nói, cậu còn chưa kể, chỉ là đi dự tiệc sinh nhật, sao lại tiêu hao nhiều sức lực đến vậy?"

Ngón tay Lộ Tranh khẽ động, mở một cơ quan nhỏ trên xe lăn ra, lấy ra một gói vải nhỏ. Xung Hòa trông thấy có chút quen mắt, đến khi Lộ Tranh hoàn toàn mở ra, ông mới nhận ra đó là khăn tay trang trí trong túi ngực hắn.

Bên trong khăn tay bọc vài mảnh tinh thể vỡ, cùng một đoạn kim loại nhỏ. Lộ Tranh nâng chúng lên, đưa đến trước mặt Xung Hòa, "Đạo trưởng, xin hãy xem qua."

"Đây là…" Sắc mặt Xung Hòa nghiêm túc hơn, đưa tay nhón lấy đoạn kim loại, "Sát khí?"

"Không sai." Lộ Tranh hơi gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng, "Kẻ mượn vận kia lòng tham không đáy, còn muốn hoàn toàn đoạt lấy vận khí của Hướng tiểu thư, nên đã sắp đặt một sự cố tại bữa tiệc. Khi cô ấy đang phát biểu trên sân khấu, chiếc đèn chùm đã rơi xuống đúng lúc đó."

"Cậu đã dùng sức mạnh của mình để tạm thời giữ chiếc đèn lại?" Xung Hòa chợt hiểu ra.

Lộ Tranh vốn có thiên phú trong đạo pháp, lại được vận khí bảo hộ, thực lực thật sự cũng không dưới ông. Trước đó, ông vẫn còn nghĩ, rốt cuộc là loại đấu pháp gì có thể khiến người này tiêu hao hết sức lực? Nếu chỉ là sát khí, đối với Lộ Tranh mà nói, chẳng đáng lo ngại. Nhưng nếu phải dùng luồng "khí" vô hình để kéo một chiếc đèn chùm nặng mấy chục cân, dù chỉ trong giây lát, mức tiêu hao cũng không thể tưởng tượng.

Nghĩ đến tình huống nguy hiểm khi đó, Xung Hòa không khỏi tức giận, "Rốt cuộc là ai, mười tám năm trước đã ra tay với một đứa trẻ sơ sinh, mười tám năm sau lại còn muốn lấy mạng người ta?"

Không trách được. Không trách được mười tám năm trước, khi ông bói quẻ cho Lộ Tranh, rõ ràng quẻ tượng cho thấy một đường sinh cơ, thế nhưng bọn họ đã tìm kiếm suốt mười tám năm, không biết đã hao tổn bao nhiêu tâm sức, chịu bao nhiêu khổ cực, bao lần hy vọng rồi lại tuyệt vọng. Hóa ra…

Hóa ra là vì vận mệnh của người tượng trưng cho đường sinh cơ đó… cũng đã bị người khác thay đổi!

Nghe vậy, khuôn mặt vốn lạnh lùng của Lộ Tranh thoáng hiện lên một tia giễu cợt, "Tiệc sinh nhật do chính nhà họ Hướng tổ chức, ngoài họ ra, còn ai có thể động tay động chân?"

Xung Hòa lập tức hít một hơi lạnh.

Khách sạn Tinh Quang

Vợ chồng Hướng Quân Minh sau khi bị Lộ Tranh điểm mặt gọi tên đã nhiều lần cam đoan với quản lý khách sạn rằng bọn họ tuyệt đối sẽ không báo cảnh sát, phải trấn an hồi lâu mới tiễn được người đi. Khi quay lại phòng nghỉ tạm thời, hai người mỗi người chọn một chỗ ngồi xuống, không nhịn được mà cùng thở dài một hơi mệt mỏi.

Ở trạng thái này, bất cứ thứ gì lọt vào mắt họ cũng thấy chướng tai gai mắt. Ngay cả tiếng thở dài của đối phương cũng chỉ khiến họ thêm bực bội.

"Sao lại không thành công chứ?" Đàm Thanh Bình là người đầu tiên lên tiếng với vẻ bất an.

"Có điều…" Xung Hòa trầm ngâm một lát, không nhịn được bĩu môi, "Hai người các cậu, rốt cuộc vận khí là tốt hay xấu đây? Rõ ràng là vận mệnh hiếm có giữa vạn người, lẽ ra phải là thiên chi kiêu tử, vậy mà cả hai đều xảy ra chuyện. Không nói đến cậu, giờ ra vào còn phải dựa vào xe lăn. Còn cô ấy thì bị người khác mượn vận, cái mệnh cá chép hóa rồng này, nói không chừng đã bị hủy hoại rồi."

Lộ Tranh nhíu chặt mày, đôi tay đặt trên đầu gối cũng vô thức siết chặt, sắc mặt càng tái nhợt.

Xung Hòa lẩm bẩm xong, ngẩng đầu lên nhìn hắn, vội vàng trấn an, "Nhưng cậu cứ yên tâm, dù chỉ là cẩm lý mệnh, với cậu hẳn vẫn là đủ rồi."

"Không phải vì chuyện đó." Lộ Tranh nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt có chút u sầu, "Tôi chỉ thấy đáng tiếc cho cô ấy. Sinh ra đã bị người khác mượn vận, chưa từng hưởng được một ngày tốt lành, giờ lại…"

"Đúng là đáng tiếc thật." Xung Hòa gật đầu, chợt hỏi, "Con gái của Hướng Quân Minh, tôi nhớ không lầm thì tuổi vẫn còn nhỏ mà nhỉ?"

"Mười tám." Lộ Tranh đáp, "Tối nay chính là tiệc sinh nhật của cô ấy."

Xung Hòa giật mình vì con số này, "Cậu nói cô ấy sinh ra đã bị mượn vận, vậy chẳng phải cũng là mười tám năm trước?"

Lộ Tranh cũng sững sờ một chút, sắc mặt lạnh xuống, trầm giọng nói, "Đúng vậy, quá trùng hợp."

"Tôi sẽ đi điều tra chuyện này." Xung Hòa nghiêm túc nói, "Mượn vận là loại cấm thuật, không phải người có đạo pháp cao thâm thì không thể thi triển. Hơn nữa lại là mười tám năm trước, phạm vi không lớn, hẳn có thể tìm ra manh mối. Nói không chừng, hai tai họa của hai người thật sự có liên quan đến nhau."

"Làm phiền đạo trưởng." Lộ Tranh nói.

Xung Hòa phất tay, rồi lại nhìn hắn hỏi, "Lại nói, cậu còn chưa kể, chỉ là đi dự tiệc sinh nhật, sao lại tiêu hao nhiều sức lực đến vậy?"

Ngón tay Lộ Tranh khẽ động, mở một cơ quan nhỏ trên xe lăn ra, lấy ra một gói vải nhỏ. Xung Hòa trông thấy có chút quen mắt, đến khi Lộ Tranh hoàn toàn mở ra, ông mới nhận ra đó là khăn tay trang trí trong túi ngực hắn.

Bên trong khăn tay bọc vài mảnh tinh thể vỡ, cùng một đoạn kim loại nhỏ. Lộ Tranh nâng chúng lên, đưa đến trước mặt Xung Hòa, "Đạo trưởng, xin hãy xem qua."

"Đây là…" Sắc mặt Xung Hòa nghiêm túc hơn, đưa tay nhón lấy đoạn kim loại, "Sát khí?"

"Không sai." Lộ Tranh hơi gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng, "Kẻ mượn vận kia lòng tham không đáy, còn muốn hoàn toàn đoạt lấy vận khí của Hướng tiểu thư, nên đã sắp đặt một sự cố tại bữa tiệc. Khi cô ấy đang phát biểu trên sân khấu, chiếc đèn chùm đã rơi xuống đúng lúc đó."

"Cậu đã dùng sức mạnh của mình để tạm thời giữ chiếc đèn lại?" Xung Hòa chợt hiểu ra.

Lộ Tranh vốn có thiên phú trong đạo pháp, lại được vận khí bảo hộ, thực lực thật sự cũng không dưới ông. Trước đó, ông vẫn còn nghĩ, rốt cuộc là loại đấu pháp gì có thể khiến người này tiêu hao hết sức lực? Nếu chỉ là sát khí, đối với Lộ Tranh mà nói, chẳng đáng lo ngại. Nhưng nếu phải dùng luồng "khí" vô hình để kéo một chiếc đèn chùm nặng mấy chục cân, dù chỉ trong giây lát, mức tiêu hao cũng không thể tưởng tượng.

Nghĩ đến tình huống nguy hiểm khi đó, Xung Hòa không khỏi tức giận, "Rốt cuộc là ai, mười tám năm trước đã ra tay với một đứa trẻ sơ sinh, mười tám năm sau lại còn muốn lấy mạng người ta?"

Không trách được. Không trách được mười tám năm trước, khi ông bói quẻ cho Lộ Tranh, rõ ràng quẻ tượng cho thấy một đường sinh cơ, thế nhưng bọn họ đã tìm kiếm suốt mười tám năm, không biết đã hao tổn bao nhiêu tâm sức, chịu bao nhiêu khổ cực, bao lần hy vọng rồi lại tuyệt vọng. Hóa ra…

Hóa ra là vì vận mệnh của người tượng trưng cho đường sinh cơ đó… cũng đã bị người khác thay đổi!

Nghe vậy, khuôn mặt vốn lạnh lùng của Lộ Tranh thoáng hiện lên một tia giễu cợt, "Tiệc sinh nhật do chính nhà họ Hướng tổ chức, ngoài họ ra, còn ai có thể động tay động chân?"

Xung Hòa lập tức hít một hơi lạnh.

Khách sạn Tinh Quang

Vợ chồng Hướng Quân Minh sau khi bị Lộ Tranh điểm mặt gọi tên đã nhiều lần cam đoan với quản lý khách sạn rằng bọn họ tuyệt đối sẽ không báo cảnh sát, phải trấn an hồi lâu mới tiễn được người đi. Khi quay lại phòng nghỉ tạm thời, hai người mỗi người chọn một chỗ ngồi xuống, không nhịn được mà cùng thở dài một hơi mệt mỏi.

Ở trạng thái này, bất cứ thứ gì lọt vào mắt họ cũng thấy chướng tai gai mắt. Ngay cả tiếng thở dài của đối phương cũng chỉ khiến họ thêm bực bội.

"Sao lại không thành công chứ?" Đàm Thanh Bình là người đầu tiên lên tiếng với vẻ bất an.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Tiệm Tạp Hoá Lông Gà
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »