Thiên Kim Giả Gặp Dữ Hoá Lành

Lượt đọc: 8403 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Một phương pháp tu luyện cá nhân hóa đến như vậy, Hướng Tình cứ tưởng rằng mình sẽ phải mất rất nhiều thời gian mới có thể nhập môn, dù gì thì cô cũng từng đọc không ít tiểu thuyết tiên hiệp, mà theo như trong đó viết, nhập môn luôn là giai đoạn khó khăn nhất.

Nhưng khi giọng tụng chú của Lộ Tranh vang lên, ý thức của cô nhanh chóng rơi vào một trạng thái mơ hồ, rỗng lặng, và một cách tự nhiên, trong đầu cô hiện lên hình ảnh một cây dâu tằm, như thể nó vốn đã tồn tại ở đó, chỉ chờ cô "nhìn thấy".

Ngay sau đó, cô chợt cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, rồi đột nhiên xuất hiện giữa những tán cây của cây dâu.

Đây rốt cuộc là một cái cây như thế nào?

Nó đã trải qua biết bao thăng trầm của thời gian, từng được tắm trong sương mai, bị vùi dập bởi gió sương, từng bị sét đánh trúng, từng bị con người chặt phá, cũng từng bị sâu mọt xâm hại… Những dấu vết của năm tháng in hằn trên thân cây, khiến nó trông như đã đến bước đường cùng, dường như có thể khô héo và chết đi bất cứ lúc nào. Nhưng khi đến gần mới phát hiện ra, bên trong nó vẫn còn một dòng sinh cơ huyền diệu.

Gió thổi qua làm cành lá cây dâu khẽ rung động, Hướng Tình thuận theo hướng gió mà nhìn về phía xa, rồi kinh ngạc nhận ra vô số loại khí khác nhau.

Màu trắng, màu xanh lam, màu tím, màu vàng kim, màu xám, màu đen… tràn ngập khắp không gian. Tầm nhìn của Hướng Tình dần được kéo lên cao, như thể cô đang quan sát thế giới từ trên không, có thể rõ ràng nhìn thấy những dòng "khí" này chảy qua các thành phố, trào dâng trên núi non, xoay vòng trên mặt sông—tựa như hơi thở của thế giới này.

Bao la, tráng lệ, tràn đầy sức sống, khiến người ta phải kinh ngạc.

Hướng Tình còn muốn quan sát kỹ hơn thì bỗng nhiên linh hồn chấn động, như thể bị ai đó mạnh mẽ đá một cú, lập tức bị đẩy khỏi trạng thái huyền diệu kia, đầu óc quay cuồng, tim đập dồn dập, hoảng hốt không thôi.

Cô mở mắt ra trong tiếng tim đập dữ dội, vừa định miêu tả cho Lộ Tranh nghe về cảm giác vừa trải qua, thì bất chợt nhìn thấy trên đỉnh đầu anh ta có một luồng khí hỗn loạn quấn quanh, liền sững sờ tại chỗ.

"Hướng tiểu thư?" Lộ Tranh hơi nhíu mày, có chút lo lắng gọi cô một tiếng.

Hướng Tình chớp chớp mắt, nhìn lại lần nữa, nhưng khí vận trên đỉnh đầu Lộ Tranh đã không còn thấy đâu. Thế nhưng, cảm giác chấn động và kinh ngạc vẫn còn đọng lại trong lòng cô, khiến cô không chắc liệu đó chỉ là ảo giác của mình hay cô thực sự đã nhìn thấy điều gì đó?

"Anh… khí vận của anh…" Cô lắp bắp nói, "Vừa rồi tôi hình như đã nhìn thấy…"

Trong mắt Lộ Tranh lóe lên một tia bất ngờ nhưng nhanh chóng biến mất. Dù đã sớm đoán rằng linh ứng của Hướng Tình rất mạnh, nhưng anh cũng không ngờ rằng cô lại có thể thành công ngay lần đầu tiên quán tưởng, hơn nữa lại là trong tình trạng khí vận chưa đầy đủ.

Đây chính là thiên địa tạo hoá của cẩm lý mệnh sao?

Lộ Tranh bắt đầu hiểu ra vì sao người mà anh tìm kiếm lại chính là cô.

Anh suy nghĩ một chút rồi nhắc nhở: "Hướng tiểu thư quả nhiên thiên phú dị bẩm, mới lần đầu tiên đã nhập môn. Nhưng sau này, khi học được vọng khí thuật, cô đừng tùy tiện nhìn khí vận của người khác, nhất là những người cùng đạo."

Nghe vậy, Hướng Tình liền nghiêm túc gật đầu: "Được, tôi sẽ ghi nhớ."

Thực ra, cô cũng không có ý định nhìn khí vận của ai, theo như lời Lộ Tranh, khí vận của hầu hết mọi người chỉ giống như một làn khói, đậm hay nhạt mà thôi. Ngay cả khi nhìn thấy khí vận của Lộ Tranh, thực ra cũng chỉ là một sự tình cờ.

Nhưng khi nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, cô vẫn không thể bình tĩnh như Lộ Tranh được, bèn hỏi: "Vậy đó thực sự là khí vận của anh sao? Sao lại như vậy…"

Trước đây, Lộ Tranh từng nói rằng khí vận của một người giống như một cột khói, nhưng thứ mà cô nhìn thấy trên người anh hoàn toàn không phải như vậy. Nó rõ ràng là một con rồng tím đang uốn lượn, khổng lồ, sống động, chân thực đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Thế nhưng, điều thực sự làm Hướng Tình chấn động không phải là vận khí cường đại của anh—dù sao điều đó cũng có thể đoán trước được—mà là những luồng hắc khí đang quấn chặt lấy con rồng tím, tựa như những sợi xích trói buộc nó. Mỗi khi con rồng giãy giụa, nó lại phá vỡ một số xích đen, nhưng ngay lập tức, những luồng khí đen ấy lại tụ hợp và tái tạo thành những dây xích mới.

Chỉ nhìn thoáng qua một lần, nhưng cảnh tượng ấy đã để lại trong cô một ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Rốt cuộc chuyện này là sao?

"Chuyện này nói ra thì dài lắm." Lộ Tranh tựa tay lên thành ghế xe lăn, chậm rãi nói, "Việc tôi muốn nhờ cô giúp đỡ cũng có liên quan đến chuyện này."

Nhưng khi giọng tụng chú của Lộ Tranh vang lên, ý thức của cô nhanh chóng rơi vào một trạng thái mơ hồ, rỗng lặng, và một cách tự nhiên, trong đầu cô hiện lên hình ảnh một cây dâu tằm, như thể nó vốn đã tồn tại ở đó, chỉ chờ cô "nhìn thấy".

Ngay sau đó, cô chợt cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, rồi đột nhiên xuất hiện giữa những tán cây của cây dâu.

Đây rốt cuộc là một cái cây như thế nào?

Nó đã trải qua biết bao thăng trầm của thời gian, từng được tắm trong sương mai, bị vùi dập bởi gió sương, từng bị sét đánh trúng, từng bị con người chặt phá, cũng từng bị sâu mọt xâm hại… Những dấu vết của năm tháng in hằn trên thân cây, khiến nó trông như đã đến bước đường cùng, dường như có thể khô héo và chết đi bất cứ lúc nào. Nhưng khi đến gần mới phát hiện ra, bên trong nó vẫn còn một dòng sinh cơ huyền diệu.

Gió thổi qua làm cành lá cây dâu khẽ rung động, Hướng Tình thuận theo hướng gió mà nhìn về phía xa, rồi kinh ngạc nhận ra vô số loại khí khác nhau.

Màu trắng, màu xanh lam, màu tím, màu vàng kim, màu xám, màu đen… tràn ngập khắp không gian. Tầm nhìn của Hướng Tình dần được kéo lên cao, như thể cô đang quan sát thế giới từ trên không, có thể rõ ràng nhìn thấy những dòng "khí" này chảy qua các thành phố, trào dâng trên núi non, xoay vòng trên mặt sông—tựa như hơi thở của thế giới này.

Bao la, tráng lệ, tràn đầy sức sống, khiến người ta phải kinh ngạc.

Hướng Tình còn muốn quan sát kỹ hơn thì bỗng nhiên linh hồn chấn động, như thể bị ai đó mạnh mẽ đá một cú, lập tức bị đẩy khỏi trạng thái huyền diệu kia, đầu óc quay cuồng, tim đập dồn dập, hoảng hốt không thôi.

Cô mở mắt ra trong tiếng tim đập dữ dội, vừa định miêu tả cho Lộ Tranh nghe về cảm giác vừa trải qua, thì bất chợt nhìn thấy trên đỉnh đầu anh ta có một luồng khí hỗn loạn quấn quanh, liền sững sờ tại chỗ.

"Hướng tiểu thư?" Lộ Tranh hơi nhíu mày, có chút lo lắng gọi cô một tiếng.

Hướng Tình chớp chớp mắt, nhìn lại lần nữa, nhưng khí vận trên đỉnh đầu Lộ Tranh đã không còn thấy đâu. Thế nhưng, cảm giác chấn động và kinh ngạc vẫn còn đọng lại trong lòng cô, khiến cô không chắc liệu đó chỉ là ảo giác của mình hay cô thực sự đã nhìn thấy điều gì đó?

"Anh… khí vận của anh…" Cô lắp bắp nói, "Vừa rồi tôi hình như đã nhìn thấy…"

Trong mắt Lộ Tranh lóe lên một tia bất ngờ nhưng nhanh chóng biến mất. Dù đã sớm đoán rằng linh ứng của Hướng Tình rất mạnh, nhưng anh cũng không ngờ rằng cô lại có thể thành công ngay lần đầu tiên quán tưởng, hơn nữa lại là trong tình trạng khí vận chưa đầy đủ.

Đây chính là thiên địa tạo hoá của cẩm lý mệnh sao?

Lộ Tranh bắt đầu hiểu ra vì sao người mà anh tìm kiếm lại chính là cô.

Anh suy nghĩ một chút rồi nhắc nhở: "Hướng tiểu thư quả nhiên thiên phú dị bẩm, mới lần đầu tiên đã nhập môn. Nhưng sau này, khi học được vọng khí thuật, cô đừng tùy tiện nhìn khí vận của người khác, nhất là những người cùng đạo."

Nghe vậy, Hướng Tình liền nghiêm túc gật đầu: "Được, tôi sẽ ghi nhớ."

Thực ra, cô cũng không có ý định nhìn khí vận của ai, theo như lời Lộ Tranh, khí vận của hầu hết mọi người chỉ giống như một làn khói, đậm hay nhạt mà thôi. Ngay cả khi nhìn thấy khí vận của Lộ Tranh, thực ra cũng chỉ là một sự tình cờ.

Nhưng khi nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, cô vẫn không thể bình tĩnh như Lộ Tranh được, bèn hỏi: "Vậy đó thực sự là khí vận của anh sao? Sao lại như vậy…"

Trước đây, Lộ Tranh từng nói rằng khí vận của một người giống như một cột khói, nhưng thứ mà cô nhìn thấy trên người anh hoàn toàn không phải như vậy. Nó rõ ràng là một con rồng tím đang uốn lượn, khổng lồ, sống động, chân thực đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Thế nhưng, điều thực sự làm Hướng Tình chấn động không phải là vận khí cường đại của anh—dù sao điều đó cũng có thể đoán trước được—mà là những luồng hắc khí đang quấn chặt lấy con rồng tím, tựa như những sợi xích trói buộc nó. Mỗi khi con rồng giãy giụa, nó lại phá vỡ một số xích đen, nhưng ngay lập tức, những luồng khí đen ấy lại tụ hợp và tái tạo thành những dây xích mới.

Chỉ nhìn thoáng qua một lần, nhưng cảnh tượng ấy đã để lại trong cô một ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Rốt cuộc chuyện này là sao?

"Chuyện này nói ra thì dài lắm." Lộ Tranh tựa tay lên thành ghế xe lăn, chậm rãi nói, "Việc tôi muốn nhờ cô giúp đỡ cũng có liên quan đến chuyện này."

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Tiệm Tạp Hoá Lông Gà
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »