Tiểu Vương Tử nhìn chằm chằm vào vóc dáng gợi cảm của cô giáo Viên, chậm rãi lên tiếng.
"Cô giáo, cỡ áo ngực D-cup không hợp để mặc sơ mi đâu, rất dễ bị lộ hàng đấy."
Cô giáo Viên cúi đầu nhìn xuống, hóa ra vì cô thở dốc quá mạnh, giữa các hàng cúc áo sơ mi đã lộ ra lớp nội y màu đen bên trong.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô giáo Viên đỏ bừng, vội vàng đưa hai tay ôm lấy ngực, đôi mắt hạnh trợn trừng, giận dữ lườm Tiểu Vương Tử, khí thế nghiêm khắc ban đầu đã tan biến sạch sành sanh.
"Đã là nhà giáo, xin hãy chú ý đến cách ăn mặc trước đã. Sơ mi trắng, nội y đen, cô đang cố tình khơi gợi người khác phạm tội đấy à?" Tiểu Vương Tử nói.
Sắc mặt cô giáo Viên cứng đờ, chuyển sang tái mét.
Mấy người bảo vệ nhìn cô giáo Viên vừa ra chiêu đã đại bại, cô giáo Viên tức giận quát lớn: "Nhìn cái gì mà nhìn!"
Còn chê cô chưa đủ mất mặt sao? Mấy gã đàn ông này, vậy mà còn dám nhìn chằm chằm vào người cô, như thể muốn kiểm chứng xem hôm nay cô mặc nội y màu đen thật hay không.
Mấy người bảo vệ nín cười, vội vàng cúi đầu.
Cô giáo Viên vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng cay nghiệt với tất cả mọi người trong trường, vốn dĩ không được lòng ai, mọi người sau lưng đều gọi cô là "Quỷ Kiến Sầu", hôm nay coi như cô đã gặp đúng đối thủ rồi.
Cô giáo Viên chỉ tay vào Tiểu Vương Tử, đôi mắt tức giận đến mức hơi đỏ hoe: "Một thiếu niên 16 tuổi, mà lại có thể... có thể..."
Cô giáo Viên ấp úng mãi, cuối cùng quyết định dùng những từ ngữ độc địa nhất để miêu tả Tiểu Vương Tử.
"...lại có thể hạ lưu vô sỉ đến thế!!"
Khuôn mặt tuấn tú của Tiểu Vương Tử căng lại, ánh mắt tối sầm xuống.
Cậu có lòng tốt nhắc nhở giáo viên, giúp cô chỉ ra phong cách ăn mặc, vậy mà lại bị cô miêu tả là hạ lưu vô sỉ!
Từ lúc sinh ra đến giờ, Lục Thiên Kỳ cậu chưa từng bị người ta nhục mạ như vậy!
Sắc mặt Tiểu Vương Tử lộ rõ vẻ không vui.
Cô giáo Viên trút được cơn giận trong lòng, nghiêm giọng quát: "Gọi phụ huynh của cậu tới đây! Tôi muốn nói chuyện với họ!"
Lời cô giáo Viên vừa dứt, Tiểu Vương Tử liền bật cười: "Gọi phụ huynh?"
Ánh mắt Tiểu Vương Tử nhìn cô giáo Viên bỗng dưng có thêm vài phần "tán thưởng": "Cô giáo, cô là giáo viên đầu tiên dám gọi phụ huynh của tôi đến đấy!"
Trước đây, dù có giáo viên nào thực sự không thể chịu đựng nổi cậu, thì họ cũng chỉ tươi cười đến tận nhà, làm gì có ai dám bắt cha mẹ cậu đích thân tới trường một chuyến, huống hồ nhìn vẻ mặt "gió bão sắp đến" của cô giáo Viên lúc này, không khó để nhận ra, cô định dành cho cha mẹ cậu một trận khiển trách sâu sắc, chỉ trích họ không biết dạy con.
Mấy người bảo vệ nhỏ giọng nhắc nhở cô giáo Viên: "Cô Viên, cô biết... biết cha mẹ cậu ấy là ai không?"
Ánh mắt cô giáo Viên như lưỡi dao sắc lẹm bắn về phía mấy người bảo vệ: "Tôi không quan tâm họ là ai! Ở trong trường, bất kể là ai, dù là con trai Tổng thống cũng phải nghe lời giáo viên!"
"Huống hồ..."
Cô giáo Viên tức giận chỉ vào Tiểu Vương Tử, lại vội vàng đưa tay ôm lấy ngực, sợ mình lại lộ hàng.
"Ăn mặc luộm thuộm, phóng túng như thế, nhất định phải quản giáo cho nghiêm!"
Đối với một thiếu niên chưa thành niên, ánh mắt lại đặt lên vòng một của giáo viên, còn bàn luận một cách cao giọng, đó chính là hành vi không đứng đắn, tư tưởng vẩn đục, đây là hành vi vô cùng tồi tệ!
Cô giáo Viên tuyệt đối không thể dung thứ cho việc trong số học sinh của mình lại có một mầm mống xấu xa như vậy!
Tiểu Vương Tử khẽ lắc đầu: "Không gọi."
Cậu không muốn ngày đầu tiên đi học đã bị gọi phụ huynh, như vậy thì quá mất mặt Lục Thiên Kỳ cậu rồi! Huống hồ, cha cậu - Lục Dực Thần - vừa mới tổ chức hôn lễ xong, đang trong lúc vui vẻ, cậu không nỡ hắt gáo nước lạnh vào ông.
"Cậu dám không nghe lời giáo viên!" Cô giáo Viên cao giọng.
Tiểu Vương Tử cười khẩy khinh bỉ.
Lục Thiên Kỳ cậu đã bao giờ nghe lời giáo viên đâu?
"Cút ra ngoài cho tôi! Cút khỏi ngôi trường này ngay!! Ở đây không ai hoan nghênh loại người như cậu cả!!" Cô giáo Viên hét lớn, phẫn nộ chỉ về phía cánh cổng sau lưng Tiểu Vương Tử.
Tiểu Vương Tử lười biếng đút hai tay vào túi quần, sắc mặt đã đen như mực, ánh mắt lúc sáng lúc tối.
Đúng lúc này, chuông tan học vang lên.
Sân trường vốn luôn đông nghịt người vào giờ tan học, hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng ai, ngay giây phút tiếng chuông vang lên, các cửa sổ của tòa nhà giảng dạy bảy tầng đã chật kín những cái đầu đen kịt, tất cả đều đang tranh nhau nhìn về phía Tiểu Vương Tử dưới sân trường.
Họ đã không thể chờ đợi để chạy xuống lầu, chỉ muốn nhìn thấy "Vương Tử" trong truyền thuyết ngay lập tức.
Ngay khoảnh khắc đó, một tràng tiếng thét chói tai vang lên liên hồi, cùng với tiếng gào thét mất kiểm soát của các nữ sinh.
Cô giáo Viên cong môi: "Thấy chưa! Học sinh đều không thích cậu."
Cô giáo Viên cứ ngỡ đó là tiếng la ó tập thể của học sinh để đuổi người, phải biết rằng đây là trường quý tộc tập trung toàn những học sinh ưu tú, học sinh ở đây ai nấy đều xuất chúng, vốn luôn coi thường những kẻ phóng túng, thành tích kém cỏi.
Cách đây không lâu, một phú nhị đại có thành tích khá, từng giành giải nhất trong cuộc thi Olympic Toán quốc tế, đã được trường trung học Dục Anh chiêu mộ về trường. Nhưng thành tích môn Ngữ Văn của cậu ta cực kỳ kém, kéo tụt tổng điểm xuống, không đạt được điểm chuẩn đầu vào tối thiểu của trường trung học Dục Anh.
Xét theo tổng điểm để xếp hạng, người giành giải nhất Olympic Toán này còn không bằng cả người đứng bét trường.
Ngay ngày đầu tiên phú nhị đại đó nhập học, toàn trường học sinh đã cùng nhau la ó, cuối cùng cậu ta không chịu nổi áp lực, đành tự mình nghỉ học, quay về trường cũ.
Cô giáo Viên đang đắc ý tràn trề, nhưng khi nghe rõ tiếng gào thét của các nữ sinh, sắc mặt cô dần chuyển sang xanh đen.
"Là Lục Thiên Kỳ kìa———"
"Anh ấy cuối cùng cũng đến rồi!!"
"Á á á á á, em yêu anh ấy quá———"
"Anh ấy đẹp trai quá, cao quá, đúng chuẩn 'cao, phú, soái' luôn!!"
"Cuối cùng mình cũng được học cùng trường với Vương Tử của mình rồi!"
Không chỉ có các nữ sinh cùng gào thét, trong đó còn có rất nhiều nam sinh, trừ một số ít những nam sinh ghen tị với danh tiếng của Tiểu Vương Tử ra, những người còn lại đều nhìn vị "Vương Tử" trong truyền thuyết này bằng ánh mắt sùng bái và ngưỡng mộ.
Đúng lúc này, không biết ai là người khởi xướng, học sinh đồng loạt hét lớn: "Vương Tử, Vương Tử, Lục Thiên Kỳ!"
"Vương Tử, Vương Tử, Lục Thiên Kỳ!"
"Vương Tử, Vương Tử, Lục Thiên Kỳ..."
Tiếng hô vang động cả ngôi trường, còn đều và vang dội hơn cả khi hô khẩu hiệu lúc tập quân sự, cứ như đang ở hiện trường buổi hòa nhạc của siêu sao vậy.
Trong đó thậm chí có vài cô gái còn cãi nhau to.
"Đó là Vương Tử của tôi, hồi tiểu học tôi từng học cùng lớp với anh ấy đấy! Anh ấy còn từng tặng sô-cô-la cho tôi nữa."
"Ý nghĩa của sô-cô-la là gì thì ai cũng biết rồi, chính là bày tỏ tình yêu đấy!"
"Mặt dày, cậu học lớp 10, anh ấy học lớp 12 mà còn bảo học cùng lớp."
"Đó là Vương Tử của tôi, Vương Tử của tôi..."
Mấy người bảo vệ thấy học sinh cãi vã, vội vàng xông vào tòa nhà giảng dạy để duy trì trật tự.
Tiểu Vương Tử nhìn chằm chằm vào cô giáo Viên, khóe môi nhếch lên từng chút một: "Cô giáo Viên, có vẻ như họ rất hoan nghênh tôi."
Cô giáo Viên đã tức đến mức toàn thân run rẩy, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.
"Cút cho tôi, ngay lập tức, cút ngay!!" Cô giáo Viên gào thét, chỉ có như vậy cô mới nghe thấy tiếng của chính mình giữa những tiếng thét như sấm rền.
Lúc này, học sinh đã lao từ tòa nhà giảng dạy xuống, ùa ra sân trường, đặc biệt là các nữ sinh chạy nhanh nhất, như một đàn chim oanh chim yến, trực tiếp bay về phía Tiểu Vương Tử, chen lấn khiến cô giáo Viên vốn đang đứng trước mặt Tiểu Vương Tử biến mất hút.
Trong ánh mắt tràn đầy tình yêu của các nữ sinh, Tiểu Vương Tử cuối cùng cũng tìm thấy ánh mắt lạnh như dao của cô giáo Viên.
Tiểu Vương Tử cố gắng cao giọng, cười như không cười nói: "Có vẻ như tôi không đi được nữa rồi!"