Thế Gia Danh Môn

Lượt đọc: 21034 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188
Tiến »
Chương 59.

❊ ❊ ❊

Cũng may đúng lúc ấy, Cận Yên Nhiên bỗng lên tiếng: “Đúng rồi, cả chiều nay không nhìn thấy cô đâu, cô không tới Ngự hoa viên ư?”

Tưởng Sính Đình đáp: “Mẹ tôi hơi đau đầu nên buổi chiều muốn nghỉ ngơi, tôi phải ở bên cạnh bà.”

Lưu phu nhân nghe xong bèn cười: “Đúng là một cô bé hiếu thuận!”

Lúc này một vài mệnh phụ thấy Tưởng Nhược Nam đi đến, vội vàng nở nụ cười lấy lòng. Tưởng Nhược Nam nhân cơ hội thoát khỏi bàn tay đang khoác tay mình của Tưởng Sính Đình, đối với đường muội này, nàng rất không muốn liên quan.

Tưởng Sính Đình thấy Tưởng Nhược Nam định bỏ đi, vội vàng bước lên phía trước một bước, kéo tay nàng lại, nhanh nhẹn nói: “Đường tỷ, tối nay khi xem kịch, muội sẽ tới tìm tỷ!”

Tưởng Nhược Nam đáp qua loa: “Để nói sau đi!” Rồi sau đó bị người ta kéo đi mất.

Tưởng Sính Đình nhìn theo bóng của Tưởng Nhược Nam, trong lòng trào dâng cảm giác rất lạ lẫm, đường tỷ hình như không còn giống với trước kia nữa. Trước kia đường tỷ không lạnh lùng với cô ta thế này, tại sao chứ? Lẽ nào vì lâu ngày không gặp gỡ ư? Không được, chuyện này cần phải có sự giúp đỡ của đường tỷ, xem ra sau này còn phải tìm cách thân thiết với đường tỷ hơn nữa.

Cô ta quay lại thấy Cận Yên Nhiên và Lưu Tử Đồng đang rì rầm nói chuyện, bèn đi về phía họ. Ba người chào hỏi nhau một hồi, sau đó bắt đầu tán chuyện.

Tưởng Sính Đình hỏi họ: “Kỳ tuyển tú nữ năm nay hai người có tham gia không?”

Lưu Tử Đồng đáp: “Đương nhiên, những nữ tử con quan trên mười ba dưới mười bảy đều được phép tham gia dự tuyển mà!” Rồi sau đó cười, “Nhưng trước kia ta ốm một trận, có lẽ sẽ không trúng tuyển đâu.”

Tưởng Sính Đình cười cười, rồi lại nhìn Cận Yên Nhiên, chăm chú ngắm kĩ khuôn mặt xinh đẹp của nàng, trong lòng bỗng nảy sinh cảm giác đề phòng, nhưng nụ cười trên môi vẫn không tắt: “Cận tiểu thư dung mạo như hoa như nguyệt, nhất định sẽ được chọn.”

Cận Yên Nhiên mỉm cười đáp: “Nếu nói đến như hoa như nguyệt thì phải là Tưởng tiểu thư mới đúng.”

Câu này khiến Tưởng Sính Đình rất vui, khen lại Cận Yên Nhiên mấy câu nữa. Đang trò chuyện thì có cung nữ tới tìm, nói mẫu thân Tưởng Sính Đình đang tìm cô ta, Tưởng Sính Đình bèn cáo từ, đi theo cung nữ kia.

Sau khi Tưởng Sính Đình đi rồi, một thiếu nữ bên cạnh bước lại, hỏi bọn Cận Yên Nhiên: “Vừa rồi Tưởng tiểu thư hỏi hai người về việc tuyển tú nữ phải không?”

Lưu Tử Đồng cười đáp: “Sao cô biết?”

Thiếu nữ nọ cười nhạt: “Suốt buổi chiều nay cô ta chỉ nói tới việc này. Cũng là cô ta tốt số!”

Cận Yên Nhiên tò mò hỏi: “Như thế nghĩa là sao?”

Thiếu nự nọ đáp: “Quy định của triều đình chắc hai người cũng biết, mỗi gia tộc mỗi đời chỉ được có một cung phi. Đường tỷ của cô ta chính là Hầu phu nhân hiện nay, vốn phải vào cung, nếu vậy cô ta sẽ không được tham gia dự tuyển tú nữ nữa. Nhưng không ngờ sau đó đường tỷ của cô ta lại gả cho An Viễn Hầu, vì vậy suất cung phi của Tưởng gia lọt vào tay cô ta. Có điều, với tướng mạo tài năng của cô ta thì chẳng có chút hi vọng nào cả. Nhưng cô ta còn có Hầu phu nhân chống lưng, chỉ cần Hầu phu nhân nói với Thái hậu một tiếng, thì việc được chọn cũng dễ dàng hơn nhiều!” Nói xong, bỏ đi với bộ dạng vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ.

Sau khi thiếu nữ kia đi rồi, Lưu Tử Đồng mới nói nhỏ với Cận Yên Nhiên: “Vào cung thích lắm ư? Tại sao mọi người ai cũng muốn vào cung thế?

“Đúng vậy, cả đời phải sống trong cung, muốn gặp mặt người thân cũng khó, có điều...” Cận Yên Nhiên ghé tai Lưu Tử Đồng thì thầm: “Mẫu thân ta nói, lần tuyển tú nữ này ta không phải vào cung, trong cung sẽ giúp ta chọn một mối hôn sự tốt. Vì vậy, ta chẳng vội gì.”

Kỳ tuyển tú nữ được tổ chức ba năm một lần, không chỉ để tuyển phi cho Hoàng đế, mà sau khi Hoàng đế chọn xong, những cô gái bị loại sẽ được chỉ hôn cho các nam tử thích hợp thuộc hoàng thân quốc thích, vương công đại thần.

Lưu Tử Đồng cười đáp: “Vậy thì tốt, có điều ta cũng chẳng lo lắng, ta có bệnh sử nên nhất định sẽ bị loại thôi!”

Cận Yên Nhiên nghe xong thấy có chút lo lắng: “Nhưng bệnh sử của cô liệu có ảnh hưởng tới hôn sự không?”

Lưu Tử Đồng lắc đầu: “Mẫu thân ta nói không sao.”

“Vậy thì tốt.” Cận Yên Nhiên yên tâm hơn, Lưu Tử Đồng thấy cô ta thực sự lo lắng cho mình thì trong lòng vô cùng cảm động, bắt đầu tâm sự với Cận Yên Nhiên.

Phía bên kia Tưởng Nhược Nam bị một đám mệnh phụ vây lại, sau một hồi trò chuyện sôi nổi nàng mới hiểu được dụng ý của họ. Thì ra họ đều muốn mời nàng tới phủ của mình hoặc người thân để trị bệnh hoặc điều dưỡng thân thể, có điều vì còn ngại thân phận của nàng nên không tiện mở miệng hỏi thẳng.

Tưởng Nhược Nam cũng thoáng động lòng. Trước kia, sau khi giúp Lưu phu nhân trị bệnh, Lưu phu nhân đã hậu tạ nàng không ít... Nói thế nào nhỉ, bản thân nàng một năm chẳng có bao nhiêu thu nhập, mỗi tháng được hai mươi lượng bạc tiêu vặt do Hầu phủ phát, số tiền thu từ ba trang trại hàng năm không quá ba, bốn trăm lượng, một năm không để dành được bao nhiêu. Sau này nàng còn muốn li hôn với “con khỉ” kia, không những phải tự nuôi sống bản thân mà còn phải nuôi những a hoàn bồi giá đi theo mình, ngộ nhỡ nàng không tìm được cách “kiếm tiền” ở thế giới này thì nàng phải làm thế nào? Không thể cứ để Thái hậu nuôi mình mãi được.

Nhưng nếu nàng nhận lời bọn họ, họ chắc chắn sẽ không bạc đãi nàng, như thế chẳng những có thể kiếm được ít tiền mà còn làm quen được với đủ mọi loại bệnh, tích lũy kinh nghiệm, gây dựng quan hệ, nói không chừng sau này còn phát triển thành “công việc”” của riêng mình cũng nên...

Nghĩ tới đây, Tưởng Nhược Nam đã đưa ra quyết định, phần còn lại là phải làm thế nào để thuyết phục được Thái phu nhân nữa thôi. Dù sao nếu sau này nàng cứ chạy ra ngoài suốt, Thái phu nhân chắc chắn sẽ không vui.

Tưởng Nhược Nam không từ chối họ, chỉ nói phải về bàn bạc với người trong nhà, đám mệnh phụ thấy có hi vọng càng thêm mừng, họ đối đãi với Tưởng Nhược Nam thêm thân thiết.

Bữa tối vẫn diễn ra ở điện Phụng Thiên, nhưng không còn nhiều nghi lễ chi tiết như bữa trưa nữa, mọi người có thể dùng bữa trong yên tĩnh.

Sau bữa tối, mọi người nghỉ ngơi một lát rồi đến Sướng Xuân viên xem kịch.

Cận Yên Nhiên và Lưu Tử Đồng dùng xong bữa tối đã qua đó, Tưởng Nhược Nam tới Từ Ninh cung thăm Thái hậu, vốn định cùng đi với Thái hậu, nhưng bà nói sẽ tới muộn hơn một chút nên nàng đành tự qua đó trước.

Tưởng Nhược Nam từ Từ Ninh cung ra, nhằm hướng Sướng Xuân viên mà đi.

Ráng chiều đỏ rực như một bó lửa nơi chân trời, tự do thể hiện sự diễm lệ của nó. Tưởng Nhược Nam vừa thong thả bước, vừa thưởng thức cảnh hoàng cung trong ánh hoàng hôn.

Khi rẽ vào một hành lang dài, đột nhiên nàng nhìn thấy Lưu Tử Căng ở ngay trước mặt.

Tưởng Nhược Nam gặp người quen, vô thức cất tiếng chào: “Lưu thái y.”

Lưu Tử Căng đứng phía trước nghe thấy có người gọi mình thì dừng bước, quay đầu lại, sau khi nhìn rõ là Tưởng Nhược Nam, hắn cũng cười rất tươi, rất tự nhiên, hành lễ nói với nàng: “Thì ra là Hầu phu nhân.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân