Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11696 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 176
giải tình cổ (2)

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo thổi đến, mọi người chỉ cảm thấy luồng khí lạnh như sương, lạnh đến không mở được mắt, đến khi mở được mắt, đã thấy một bạch y nam tử đứng trước mặt.

Trường thân ngọc lập, nam tử đó đứng dưới ánh trăng như một vị tiên xuống trần, đáng tiếc gương mặt hắn bị mặt nạ màu bạc che mất, nhưng hơi thở trong trẻo lạnh lùng cao ngạo của hắn, khí chất thanh nhã như mây, vẫn đủ để khiến ai nấy phải rung động.

Tay hắn cầm trường kiếm, ống tay áo tung bay nhẹ nhàng, hàn khí bắn ra bốn phía.

“Ngân Diện!” Vãn Thanh vui vẻ kêu lên, may là Ngân Diện tới, nếu không, vô luận thế nào nàng cũng không có khả năng chống đỡ được tòan bộ Tuyết Thôn-.

“Không có việc gì, có ta ở đây!” Thanh âm trong trẻo lạnh lùng của Ngân Diện chậm rãi vang lên.

Tuy nhiệt độ nơi đây rất lạnh, nhưng tâm Vãn Thanh lại bỗng dưng cảm thấy ấm áp, nàng vô cùng cảm động, với Ngân Diện, cho tới bây giờ nàng chỉ đem lại phiền phức, mà hắn, luôn xuất hiện cứu nàng khi nàng gặp nguy hiểm.

Nàng nợ hắn, thật sự là nhiều lắm.

“Thật ngông cuồng! Dù cho võ công của ngươi có cao tới đâu, hai tay không địch được sáu tay, đạo lý này ngươi phải biết -, huống chi là người dân của cả một thôn!” Có một đại hán của Tuyết Thôn lớn tiếng quát lên, dường như đối với sự tự tin của Ngân Diện, cực kỳ không cho là đúng.

Chỉ có Mộc phụ, vẻ mặt trấn tĩnh đừng đầu, suy nghĩ sâu xa không thôi, mặc dù hắn không nhìn ra võ công người này cao thấp ra sao, nhưng hắn biết, những lời người này vừa nói, quyết không phải là tự tin quá đà.

Một kiếm thị uy vừa rồi của người kia, đã đủ để chứng minh thực lực của hắn.

“Có ngông cuồng hay không, các ngươi thử thì sẽ biết!” Mắt Ngân Diện hiện lên một tia cuồng ngạo, đưa mắt nhìn đám người Tuyết Thôn một vòng, là khiêu chiến, là tự tin vào bản thân.

Danh tiếng của hắn không phải là hữu danh vô thực.

“Tiểu tử vô tri!” Đại hán kia bị Ngân Diện khích lên, cầm một cái rìu thật to bổ về phía Ngân Diện, Ngân Diện mắt cũng không chớp, không cử động dù chỉ là một chút, chỉ thấy có cơn gió thổi qua vạt áo hắn, cây búa liền chệch hướng.

Đại hán kia cũng không phải một nông dân không biết võ công, không phải loại cậy mạnh, một chiêu này, không phải là mù quáng lao lên -, đại hán nhìn tay mình trống trơn, đến cả vạt áo Ngân Diện cũng chưa thể chạm tới, hắn cực kì giật mình, đến khi quay đầu, đã không còn dám sơ ý như lúc đầu.

Quay người lại, tăng thêm lực, lại bổ về phía Ngân Diện, một búa này, chẳng những dùng lực, còn dùng lực một cách rất khéo léo, nhưng vẫn chẳng thấy Ngân Diện nhúc nhích nửa phần như trước, thân hình thon dài của hắn, đứng thẳng ở đó, chân không rời đi, hắn khẽ nhích hông một chút, đại hán lại chém vào không khí.

Lần này khiến đại hán cả kinh không ít, đại hán bực tức nhìn Ngân Diện, lại quay đầu nhìn người trong thôn, có chút cảm giác nuốt không trôi.

Ngân Diện không thèm liếc mắt nhìn đại hán lấy một cái, chỉ nói với Mộc phụ: “Mộc thôn trưởng, ta tin tưởng, mặc dù chỉ là mấy chiêu ngắn ngủi, cũng đủ để cho ngươi nhìn rõ thân thủ tại hạ, những thứ khác ta không muốn nói, nếu ngươi không muốn máu tươi nhuộm tuyết ở đây, thì dẫn người trở về đi! Vừa rồi ta chỉ là thử thân thủ của kẻ kia, nếu còn ai dám khiêu chiến, ta sẽ không dùng tay không nữa đâu!”

“Cuồng đồ!” Chợt nghe thấy một tiếng quát lớn, thì ra là đại hán lúc nãy nhân lúc Ngân Diện đang nói, lại cầm rìu bổ về phía Ngân Diện.

Khoảnh khắc đó không ai ngờ được -, Vãn Thanh đang chú ý tình hình Phượng Cô, vừa nhìn đã ngây ngẩn cả người, chỉ thấy lưỡi rìu cách đầu Ngân Diện chưa đến 3 tấc.

“Ngân Diện! ………. ” nàng kinh hô một tiếng, tim như muốn bắn khỏi lồng ngực, hốc mắt, đã đỏ lên.

Nhưng không có ai ngờ Ngân Diện chỉ nhẹ nhàng đưa chân qua, chưa đến nửa bước, cũng đã đủ để đại hán kia thất bại, khác biệt ở chỗ, tay hắn lóe lên tia sáng của mũi kiếm, chĩa thẳng vào cổ họng đại hán

Chỉ dùng sức rất nhẹ, đại hán liền máu tươi nhuộm tuyết.

Ngân Diện đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn lão hồ ly giảo họat Mộc phụ, chờ lão ta mở miệng.

Rốt cục Mộc phụ nhắm nghiền hai mắt: “Ngươi thả lão Hải đi! Chúng ta trở về.”

“Cha!” Mộc Cáp Nhĩ vừa nghe thế, liền ngây ngẩn cả người, lần này đi, mang ý nghĩa cô ta không còn khả năng được ở bên Phượng Cô nữa, thanh âm của cô ta vừa chói tai vừa kèm theo tiếng khóc nức nở.

“Không được làm loạn! Lúc này, ngươi còn có thể làm gì! Trở về cho ta!” Mộc phụ quát lạnh, vẻ mặt tối tăm.

“Cha…… ” Mộc Cáp Nhĩ nhìn cha, lại nhìn Phượng Cô, vẻ mặt thống khổ không bỏ.

Mộc phụ không để ý đến bộ dạng khó chịu của cô ta, kéo cô ta: “Trở về!” Vừa nói vừa đảo mắt nhìn người dân Tuyết Thôn, ý bảo mọi người trở về.

Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, đạo lý này lão ta hiểu rõ.

Vì cầu bình an, vì tránh né thị phi mới định cư dưới chân núi tuyết, lão ta có thể vì nữ nhi làm bất cứ chuyện gì, nhưng nếu phải đổi bằng máu của toàn bộ Tuyết Thôn, là điều hoàn toàn không thể -.

Ngân Diện này, không phải người dễ trêu chọc, kiếm pháp của hắn, thân pháp của hắn, còn có nội công của hắn, vừa rồi hắn cố ý thể hiện cho lão ta, nói rõ nếu đấu đến cùng, người thiệt sẽ là lão ta

Xác thật, điều Mộc phụ nghĩ không sai.

Đích thật là Ngân Diện không muốn tàn sát mới thể hiện võ công, chiếu theo sự lạnh lùng trong quá khứ của hắn, chỉ sợ những người đó đã sớm làm vong hồn dưới kiếm của hắn, hắn thấy bọn họ không quá ác độc, thế nên không tổn thương bọn họ.

“Ngươi không sao chứ?” Vãn Thanh nhẹ nhàng hỏi. Vừa rồi bị một nhát búa kia khiến nàng kinh tâm, vẫn chưa bình tĩnh, vẫn đang căng thẳng.

“Không có việc gì, nàng yên tâm.” Ngân Diện dùng thanh âm ấm áp vỗ về nàng, cười an ủi.

“Một búa vừa rồi, thực khiến ta sợ hãi, nếu ngươi thật sự……. ” nói được một nửa, dường như Vãn Thanh cảm giác được nói thế không được may mắn liền ngừng lại, nhìn hắn.

“Sao nàng có thể đánh giá ta thấp như thế, người nọ chỉ là một hán tử thô lỗ, ta chính là sát thủ Ngân Diện cơ mà!” Ngân Diện nhẹ nhàng nói, nhìn nàng lo lắng, khiến hắn cũng phải mềm lòng.

Không kiềm chế được, Ngân Diện rất muốn đưa tay vuốt ve gương mặt đang bị gió làm lạnh của nàng, nhưng suy nghĩ một chút, cuối cùng chỉ có thể chặt đứt ý nghĩ này, năm ngón tay thon dài, chỉ có thể giấu trong tay áo, cắm chặt vào lòng bàn tay.

“Ta tất nhiên sẽ không xem thường sát thủ Ngân Diện, nhưng cảnh tượng lúc đó quá đột ngột, ta thật sự sợ ngươi sẽ bị thương.” Vãn Thanh nói, nhát búa đó thật sự khiến nàng sợ chết khiếp

Ngân Diện tiếc nuối cười yếu ớt, rồi sau đó nói: “Nhìn Phượng Cô thế nào rồi.”

Vừa nói vừa quay sang nhìn Phượng Cô, chỉ thấy mẫu cổ càng lúc càng phát ra âm thanh lớn hơn, ở lỗ mũi Phượng Cô, có một con sâu trắng nhỏ, đang ló đầu ra thăm dò, dường như lo lắng điều gì đó.

Vãn Thanh cả kinh, muốn tới gần, Ngân Diện bèn giữ nàng lại: “Đừng tới gần, con sâu đó sống trong cơ thể người lâu, sẽ sinh ra cảm giác an nhàn, lúc này nó đang lo lắng có nên đi ra theo tiếng kêu của mẫu cổ không, lúc này quyết không thể quấy rầy đến nó, vạn nhất cắt đứt quá trình dẫn cổ lần này, lần sau sẽ rất khó khăn –!”

“Uhm.” Vãn Thanh nghe xong lời Ngân Diện nói, liền gật đầu nín thở, không ai dám thở mạnh, chỉ sợ dọa đến con sâu.

Ngân Diện lẳng lặng lôi kéo tay nàng, đứng đó, chỉ cảm thấy nàng buông lỏng sự căng thẳng, lòng bàn tay vã mồ hôi không ngừng, Ngân Diện quay đầu nhìn nàng, chỉ thấy nàng đang khẩn trương nhìn Phượng Cô và con sâu chăm chú, tâm tình hắn cũng buông lỏng theo tay nàng.

Có lẽ nàng không biết, sự quan tâm nàng dành cho Phượng Cô, đã nhiều đến thế, nàng vì Phượng Cô mà lo lắng nhiều đến thế này, nhìn dáng vẻ khẩn trương chăm chú của nàng, chỉ sợ dù hắn có nắm tay nàng, nàng cũng không nhận ra.

Trong lòng Ngân Diện thầm thở dài.

Nhìn phía Phượng Cô.

Cuối cùng hắn đã thua.

Lúc này, con sâu trong người Phượng Cô đã chậm rãi đi ra, nhảy vào trong tay Phượng Cô –, quấn quít cùng mẫu cổ.

Vãn Thanh mừng rỡ nở nụ cười, cảm thấy trái tim đã lạc lên tận cổ họng rốt cuộc cũng rơi xuống.

Phượng Cô cảm thấy con sâu cũng rời khỏi thân thể của hắn, vừa mở mắt, việc đầu tiên hắn làm, là nhanh chóng nhét cặp tình cổ vào trong Lang Nha, sau đó vặn chặt đóng lại.

Phượng Cô thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy nhẹ người hơn rất nhiều.

Khi con sâu đi đến mũi hắn, – trí nhớ của hắn cũng đã hồi phục, rốt cục hắn cũng nhớ được chuyện giữa hắn và Vãn Thanh, tất cả những cảm xúc hỉ nộ ai nhạc hai người từng trải qua.

Phượng Cô xúc động nhìn Vãn Thanh, vốn định bày tỏ sự vui sướng với nàng, lại nhìn thấy Ngân Diện đang nắm tay nàng, mặt hắn liền đen như sát thần.

Phượng Cô mãnh liệt đứng dậy, đi đến trước mặt Vãn Thanh và Ngân Diện.

“Phượng Cô…. ” Vãn Thanh đang muốn nói gì đó, lại thấy Phượng Cô nhoài người qua, giật mạnh tay nàng, lúc này nàng mới nhớ ra vừa rồi nàng nắm tay Ngân Diện, vì quá mức khẩn trương nên không nhận ra.

Nhưng ngay cả như thế, hắn cũng không nên vô lễ như thế!

“Không cho phép nàng để nam nhân khác nắm tay! Tất cả chỗ khác, thân thể của nàng, chỉ có thể thuộc về ta -.” Phượng Cô bá đạo tuyên bố, ghen tuông đầy trời.

Ngân Diện chỉ lạnh lùng nhìn hắn, không nói được lời nào.

Về phần Vãn Thanh, lại hất cánh tay bá đạo của hắn: “Phượng Cô, ngươi quá vô lễ!”

“Nàng nắm tay nam nhân khác, ta có thể không tức giận sao?!” Phượng Cô quát to, trừng mắt nhìn Ngân Diện, như muốn phun lửa.

“Ta muốn nắm tay ai thì nắm tay người đó! Đây là chuyện của ta!” Vãn Thanh gầm lên, thật sự nổi giận, không ngờ nàng lo lắng cho hắn như thế, hắn không cảm ơn tử tế, còn làm ra hành động bá đạo, khiến nàng thật sự rất giận.

“Thanh nhi……. ” nhìn ra được Vãn Thanh thật sự giận dữ, Phượng Cô trợn mắt nhìn Ngân Diện, rồi sau đó nhìn Vãn Thanh, bầy ra vẻ mặt nhu tình như nước: “Ta chỉ là có chút đố kỵ thôi…… “

Hắn biết, Vãn Thanh là người ưa mềm không ưa cứng -.

Không ngờ hắn đột ngột đổi giọng, Vãn Thanh xác thật là có chút khó có thể tức giận, nàng không thể bài xích vẻ mặt thân thiện này của hắn -.

“Đủ rồi, chúng ta đi thôi, nơi đây không nên ở lâu!” Vừa nói vừa quay người đi trước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »