Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11668 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 166
yên nhiên như thế

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Trời ngả về đêm, tất cả, vẫn bình thường như thế.

Phượng Cô không cảm thấy thân thể có bất cứ điều gì dị thường, vì vậy có chút yên tâm. Nhưng vẫn không dám sơ ý, dù sao vẻ mặt Mộc Cáp Nhĩ cũng quá mức kỳ quái.

Lấy nhiều năm kinh nghiệm của Phượng Cô mà nói, không có khả năng không có vấn đề. Nhưng rốt cục thì vấn đề nằm ở chỗ nào? Nếu là trúng độc, thì hắn lại không cảm thấy bản thân không khỏe ở chỗ nào, vừa rồi hắn lấy trâm chích máu, cũng không nghiệm ra vấn đề gì.

“Phượng đại ca!” Lúc này, Mộc Cáp Nhĩ đi vào, nở nụ cười ngọt ngào như hoa.

Phượng Cô cười một tiếng, nhưng chỉ có Vãn Thanh đứng bên cạnh là nhận ra, mặc dù hắn giả vờ rất tốt, nhưng đôi mắt không có một ý cười nào.

“Làm sao vậy, Mộc Cáp Nhĩ?”

“Phượng đại ca, ta có thể hay không… Có thể hay không…” Mộc Cáp Nhĩ mới nói mà tai đã đỏ bừng, đầu hơi cúi xuống, nhăn nhó hồi lâu, mãi không nói hết câu.

Bộ dạng này của cô ta so với ngày thường thì khác rất nhiều, có dáng vẻ thẹn thùng của một đại cô nương.

Nhìn xuôi nhìn ngược thế nào, cũng không giống loại nữ tử có thể hạ độc người khác!

Câu đó đồng thời hiện lên trong đầu Phượng Cô và Vãn Thanh.

“Làm sao vậy? Mộc Cáp Nhĩ, ngươi chưa bao giờ là một nữ tử thích nhăn nhó?” Phượng Cô nhẹ nhàng nói, dùng ánh mắt khích lệ nhìn cô ta.

Mộc Cáp Nhĩ nhìn hắn, lộ vẻ vui sướng, hoan hỉ nói: “Phượng đại ca, ta muốn mời người đi ra ngoài một chút?”

Đôi mắt đầy vẻ chờ đợi nhìn Phượng Cô chăm chú.

Lời vừa nói ra, Vãn Thanh cùng Phượng Cô đều thất kinh, không ngờ, chuyện cô ta muốn, lại là…. chuyện này.

Vãn Thanh thầm đoán, rốt cục, Phượng Cô có nhận lời cô ta không?

Hoàng hôn thưởng hà (黄昏赏霞 thưởng thức ráng trời buổi hoàng hôn), chắc hẳn, tản bộ dưới ánh tà dương trên tuyết là một chuyện rất thi vị? Không biết vì sao, nghĩ đến hai bóng người đi cạnh nhau dưới ánh tà dương, trong lòng nàng cảm thấy chua xót.

Thấy Phượng Cô nhìn mình, ánh mắt sắc bén lợi hại, khiến nàng cảm thấy tâm tư của mình như trần truồng bại lộ hoàn toàn trước mặt hắn, vì vậy mặt liền biến sắc, đổi sang trạng thái đạm mạc và không cần.

Đôi mắt Phượng Cô toát lên vẻ thất vọng, vì vậy gật đầu: “Được rồi, ta cùng ngươi đi ra ngoài một chút, lên núi tuyết đã mấy ngày, nhưng thật sự là chưa có một khắc nào để thưởng thức cảnh vật núi tuyết một cách chân chính.”

Vừa nói vừa đứng lên, đứng mũi chịu sào đi ra ngoài.

Mộc Cáp Nhĩ đi sau hắn, trên mặt không giấu được nụ cười.

Hoàng hôn trên Thiên Sơn, đúng là rất đẹp, vầng hào quang màu đỏ tươi, chiếu lên núi tuyết trắng xóa, tráng lệ mà lại đẹp đẽ nho nhã.

Chỉ có điều cảnh tuy đẹp, nhưng hắn chẳng có tâm tư nào để ngắm, Mộc Cáp Nhĩ hẹn hắn ra đây, nhất định không chỉ đơn giản là ngắm cảnh.

Có lẽ cô ta có tình ý với hắn -.

Nhưng tình ý đó chỉ khiến hắn càng thêm lo lắng, tình yêu của nữ tử, có thể là điều ngọt ngào nhất thế gian, cũng có thể là liều độc dược mạnh nhất trần đời. Hắn đã nhận ra đạo lý này từ lâu.

Phượng Cô nhẹ nhàng đưa mắt nhìn Mộc Cáp Nhĩ, mặc dù dáng vẻ cô ta vô cùng đơn thuần khả ái, nhưng càng là người đơn thuần bao nhiêu, càng có khả năng làm ra những việc bất ngờ bấy nhiêu.

Cô ra đã không mở miệng, thì hắn cũng sẽ không lên tiếng.

Rốt cục, Mộc Cáp Nhĩ cũng mở miệng trước: “Phượng đại ca, đi cùng ta ra đây, nhất định người cảm thấy không vui vẻ, đúng không?”

“Không thể nào, ngươi suy nghĩ nhiều rồi.” Phượng Cô nói. Nhìn thẳng về phía trước, khiến Mộc Cáp Nhĩ không thể đóan được tâm tư của hắn.

Phượng Cô, từ trước tới giờ vẫn là một người có khả năng che giấu tâm tư của mình.

“Phượng đại ca, nếu như… Nếu như… bảo người ở lại Tuyêt Thôn cả đời, ngươi có cảm thấy cực kỳ không vui không?” Mộc Cáp Nhĩ dè dặt nói.

Phượng Cô nghe xong lời cô ta nói, gật đầu ngay lập tức: “Có.”

Mộc Cáp Nhĩ nghe hắn trả lời vậy, hai má vốn đỏ bừng chuyển màu trắng bệch, gương mặt tròn tròn lộ vẻ giãy dụa, cúi đầu nhìn mũi chân.

Phượng Cô quay người lại, nhẹ nhàng nói với cô ta: “Có những lúc, miễn cưỡng sẽ không chiếm được hạnh phúc -, ngươi là một cô bé tốt, hẳn là rõ đạo lý này -, Tuyết Thôn rất đẹp, ngươi cũng rất khả ái, nhưng ta có con đường mà ta muốn đi -, hiểu không?” Hiếm có lúc hắn không tàn nhẫn, mà lại kiên nhẫn khuyên nhủ.

Lúc này hắn không còn sự hung ác của ngày xưa, sẽ không hở chút là làm tổn thương người khác. Trái tim hắn sớm đã bị tình yêu lấp đầy, trong đầu hắn hiện giờ chỉ có nữ tử thanh lệ kia.

Nhìn bộ dạng Phượng Cô, Mộc Cáp Nhĩ chầm chậm ngẩng mặt lên, có vài phần hối hận, mới mở miệng định nói gì, mới phát hiện, Phượng Cô đã té thẳng xuống đất.

Có một số việc, một khi đã làm, sẽ rất khó để cải biến, Mộc Cáp Nhĩ sợ hãi khóc rống lên: “Phượng đại ca…”

… …

Vãn Thanh ngồi trong nhà gỗ, trong lòng đột nhiên cảm thấy vô cùng bất an, mí mắt không ngừng giật giật, như thể có chuyện gì đó đã xảy ra.

Chẳng lẽ là Phượng Cô gặp chuyện gì bất trắc?

Vãn Thanh quyết định không ngồi nữa, đứng lên một cách dứt khoát, không do dự, trực tiếp đẩy cửa đi tìm hắn

Lúc này nàng mới phát hiện, hắn cùng với Mộc Cáp Nhĩ đang thân mật tình tứ đi về phía nàng.

Dáng vẻ này, mặt mày ẩn tình, xuân ý như nước, nhưng nhìn ngang nhìn dọc thế nào cũng không giống Phượng Cô ngày thường, bởi vì đôi mắt ẩn tình thiếu tà khí, thiếu khí phách, lộ ra cảm giác trống rỗng.

Trong lòng nàng dâng lên dự cảm bất hảo.

Nhưng Vãn Thanh không biểu lộ lên mặt, chỉ cười một tiếng, thật thản nhiên để che dấu sự phòng bị trong mắt: “Các ngươi đã trở về rồi sao?”

“Đúng vậy, Thượng Quan cô nương.” Mộc Cáp Nhĩ gật đầu, rồi sau đó ôn nhu trốn vào trong lòng Phượng Cô –,vô cùng thẹn thùng, Phượng Cô đang đứng bên cạnh, cũng cực kỳ thân thiết ôm cô ta vào lòng

Hắn nhấc đầu, nhìn nàng một chút, giống như nhớ ra chuyện gì, lại dường như quên mất chuyện gì, đôi phượng nhãn lóe lóe, nhìn Vãn Thanh thật lâu, rồi chỉ nói: “Chúng ta đã trở về.”

Rồi sau đó ôm lấy Mộc Cáp Nhĩ cùng nhau đi vào nhà.

Vãn Thanh đi sau hai người, cũng đã cảm thấy không đúng, Phượng Cô, giống như là đang trúng tà, biến đổi cả con người.

Trong lúc nhất thời, không khí trong phòng trở nên mất tự nhiên, đối với Vãn Thanh mà nói, rất nên như vậy, nàng lẳng lặng đứng một bên, chỉ thấy Phượng Cô vừa vào phòng đã rót một chén nước đưa cho Mộc Cáp Nhĩ, vẻ mặt ôn nhu: “Uống chén nước cho ấm người đi! Nhìn xem, lạnh đến mức hai má đều đỏ –!”

Vừa nói mấy ngón tay thon dài vừa đưa lên mơn trớn hai má Mộc Cáp Nhĩ (ta phun >_

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »