Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11820 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 116
dối gạt

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Thấy Ngân Diện phi thân đi, Vãn Thanh duy trì vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng, vứt cây đại đao đi, rồi sau đó quay về phòng.

Phượng Cô thấy thế, đi theo, thấy nàng lạnh lùng ngồi lên ghế, nhãn thần lạnh nhạt, chỉ chăm chú theo dõi hắn, không thích, cũng không giận, chỉ như thăm hỏi, dường như đang chờ hắn nói gì đó.

Trong lòng Phượng Cô run lên, nàng ở chung với hắn, chẳng qua chỉ như lớp băng mỏng manh, vô ý một chút, sẽ vỡ tan thành trăm mảnh. Lời Ngân Diện nói, hắn biết, đã thành công trong việc khiến nàng chú ý.

Cho nên, hắn muốn cân nhắc thật kỹ để trả lời nàng cho tốt. Hắn không hy vọng tình cảm đang vun đắp của bọn họ bị vùi dập không thể đơm hoa kết trái như thế.

Gương mặt khuynh thành chậm rãi cười cầu hòa, mang theo ba phần tà khí bẩy phần sủng ái, hỏi: “Làm sao vậy? Vừa rồi không phải ta đã làm theo ý nàng, thả hắn đi sao? Tại sao lại tức giận như thế!”

Vừa nói vừa mặc kệ nàng nguyện ý hay không, trực tiếp đến cạnh nàng, lôi ghế đến sát nàng rồi ngồi xuống, vừa kéo vừa ôm nàng đặt lên đùi hắn.

Vãn Thanh đỏ mặt, tại sao hắn cứ hở chút là giở những chiêu thức mập mờ này chứ, trừng mắt nhìn hắn, ba phần xấu hổ bẩy phần buồn bực: “Ta ngồi ghế là được rồi!”

Vừa nói vừa giãy dụa muốn đứng lên, Phượng Cô duỗi tay ra, ôm cứng nàng: “Ngồi ghế làm sao thoải mái bằng ta ôm nàng chứ!”

Khi nói chuyện, đầu hắn nhẹ nhàng tựa vào một bên mặt nàng, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt nàng, một bên tai nàng đỏ nhừ lên.

“Ta cảm thấy ngồi ghế cũng đủ thỏai mái rồi!” Nàng nhẹ nhàng nói, muốn tỉnh táo một chút, nhưng làm thế nào cũng không tỉnh táo hơn được, hơi thở ấm áp không ngừng thổi vào tai trêu trọc từng dây thần kinh của nàng.

“Thật sao…”Hắn mập mờ hỏi bên tai nàng, đôi môi nóng bỏng, giống như chú ý lại giống như lơ đãng …khẽ chạm vành tai nàng, làm nàng run rẩy một cách vô thức.

Vãn Thanh thật sự là chịu không được sự dụ dỗ này, mãnh liệt cố gắng một lần, đứng thẳng lên.

Bả vai đập mạnh vào cằm Phượng Cô.

‘ Phanh ’ một tiếng.

Phượng Cô đau đến mày cũng nhíu lại: “Thanh nhi, nàng muốn cằm của ta sao!”

Vãn Thanh không ngờ mình lại phản ứng mạnh thế, còn làm cằm hắn bị thương, vì vậy đưa tay ra, gương mặt tràn đầy sự áy náy: “Xin lỗi, ta không cố ý -, rất đau sao?”

Vừa nói vừa đưa bàn tay trắng như tuyết nhẹ nhàng xoa cằm cho hắn, nhìn bộ dạng đau đến nhe răng của hắn, hình như hắn thật sự rất đau.

“Người không sao chứ?” Nàng có chút xấu hổ hỏi, đều do bản thân quá mức thô lỗ, nếu làm hắn bị thương thì không hay chút nào.

Phượng Cô lắc đầu, đôi phượng nhãn nhìn thẳng vào Vãn Thanh, không chớp mắt, trong mắt dần dần dâng lên sự nóng bỏng.

Vãn Thanh chợt thấy có chút không đúng, vừa nhấc đầu, liền bắt gặp ánh mắt đầy dục vọng của hắn, trong lúc nhất thời, cảm thấy vô thố, không biết phải phản ứng như thế nào.

Nàng hiểu ánh mắt này đại biểu cho cái gì.

Nhưng nàng vẫn tỉnh táo, trước khi rõ ràng mọi chuyện, nàng không được phát sinh bất cứ quan hệ gì với hắn.

Rốt cuộc quan hệ giữa nàng và hắn là gì?

Vấn đề này vô cùng quan trọng.

Nàng chậm rãi rời tay ra, hai tay của hắn lập tức lôi kéo, – thanh âm trầm thấp hơi khàn khàn nỉ non: “Thanh nhi…”

Mặt Vãn Thanh biến sắc, hơi quay mặt sang một bên, nói với vẻ không tự nhiên: “Người đã nói, sẽ chờ một ngày ta nguyện ý.”

Đây là khi nàng tỉnh lại, hắn đáp ứng nàng -, chỉ cần nàng không muốn, hắn không thể bắt buộc nàng làm bất cứ chuyện gì.

Coi như bọn họ thật là vợ chồng, chỉ cần nàng không nhớ lại chuyện trước kia, chỉ cần nàng không muốn, hắn cũng không thể hiếp bức nàng làm bất cứ…chuyện vợ chồng thân mật gì.

Yêu cầu này, mặc dù có hơi quá mức.

Nhưng trong sự mơ hồ, nàng đối với chuyện nam nữ cảm thấy sợ hãi tận tâm can. Hơn nữa, đối với hắn, nàng thật sự là chưa từng có chút tình ý nào, thậm chí, còn có một cảm giác phức tạp quấy phá tình cảm của nàng và hắn, dường như trong đó có hận.

Cho nên, nàng vô phương thản nhiên đón nhận hắn.

Nhẹ nhàng kéo cánh tay hắn ra, chậm rãi ngồi xuống một bên.

Dục hỏa trong lòng Phượng Cô dần dần tắt ngóm, mang theo sự ân hận, lại thâm sâu bất đắc dĩ cúi đầu, nhìn nàng chậm rãi kéo tay hắn ra, trái tim hắn như bị muôn ngàn mũi dao lăng trì mà không có cách nào chống cự. Nhưng hắn không đành lòng để nàng hờn giận, hắn biết, có lẽ bất cứ…thứ gì cũng có thể dùng bạo lực để cướp đọat, chỉ có tình yêu của nàng, không thể giành được bằng cường quyền.

Có lẽ sẽ rất khó, nhưng mặc kệ khó đến đâu, hắn cũng sẽ không lùi bước.

Bởi vì nàng, có phải trả giá thế nào, hắn cũng vui vẻ chịu đựng.

Đến khi ngẩng đầu lên, lại hồi phục vẻ mặt đẹp mắt, cười nói: “Đúng, ta đáp ứng nàng, chỉ cần là chuyện nàng không muốn làm, ta sẽ không miễn cưỡng nàng.”

“Cám ơn.” Vãn Thanh cười một tiếng, trong lòng cảm kích hắn có thể dễ dàng tha thứ cho hành vi của nàng –, mặc dù hắn cực kỳ bực bội, nhưng vẫn không dùng bạo lực đối xử với nàng.

Chuyện này đối với nam nhân, lại có thể là phu quân của nàng mà nói, quả là rất khó làm được.

“Vợ chồng với nhau, không cần nói cám ơn -.” Phượng Cô cười nói.

Tay hắn, vươn ra.

Năm ngón tay thon dài, cầm năm ngón tay nhỏ và dài của nàng, đan vào tay nàng, được nắm tay nàng, ít nhất trong lòng hắn cũng có chút thỏa mãn -.

“Vậy vợ chồng với nhau, có thể nói chuyện thẳng thắn không?” Sau khi nghe xong lời của hắn, Vãn Thanh nhẹ nhàng hỏi, đôi mắt trong veo như nước nhìn hắn, không gợn sóng, không tạp chất.

Đối với những câu nói của Ngân Diện, nàng quả thật có lưu tâm

Tuy hiện tại ở đây cái gì cũng tốt, Phượng Cô đối nàng cực kỳ ôn nhu thể thiếp, nhưng nàng không thích cuộc sống không minh bạch, mơ mơ hồ hồ không chút rõ ràng.

Nghe được lời của nàng, trong mắt Phượng Cô hiện lên một tia sáng, rồi sau đó, nhẹ nhàng nói: “Vợ chồng với nhau, đích thực phải nói chuyện thẳng thắn.” Nhưng mà, có đôi khi, lừa gạt vì ý tốt, chỉ cần vì hạnh phúc, vẫn có thể chấp nhận -, trong lòng hắn, thầm bổ sung vế sau.

“Đúng vậy, thế nên, phu quân không thể lừa gạt ra, ta chỉ muốn hỏi một câu, lời Ngân Diện nói khi nãy, có phải thật hay không? Quan hệ của chúng ta, không phải vợ chồng, mà ta, cũng không phải Vãn Thanh, là hoa khôi Tình Thiên của Tuyết Linh Các.”

Hắn trước kia, khi đối mặt với thương buôn khác, dù có nói dối, cũng không ngại nhìn thẳng vào mắt người kia, không bao giờ để lộ sự lo sợ, trấn nhược thái sơn, làm cho người ta không biết lời hắn nói là thật hay giả. Ngược lại đối với lời nói dối vừa rồi lại tạo nên một khí thế trấn áp cục diện này

Đúng lúc nhìn Vãn Thanh, hắn phát hiện, nhìn đôi mắt trong veo của nàng, hắn đúng là vô phương mở miệng gạt người.

Buông tay nàng ra, hắn tao nhã lấy hai cái chén, rót đầy hai chén cho hắn và Vãn Thanh.

Nước trà xanh biếc, âm thầm phản chiếu đôi mắt không hối hận của hắn.

Rót trà xong, hắn chậm rãi nói: “Nàng tin ta hay là tin hắn?”

Nghe được câu hỏi của hắn, Vãn Thanh dừng một chút, nên tin Phượng Cô hay là tin Ngân Diện?

Đáp án này, có lẽ, trong lòng nàng đã rõ ràng, nhưng nàng biết, lúc này không thể nói ra, vì vậy chỉ nói: “Ta không phải không tin phu quân, chẳng qua, Ngân Diện nói cũng có chút hợp lý, trong lòng ta khó tránh tồn tại khúc mắc, ta chỉ muốn biết rốt cuộc là chuyện như thế nào.”

Phượng Cô không trả lời nàng, đột nhiên đứng lên, đi tới bàn trang điểm.

Vãn Thanh không rõ hắn định làm gì, vì vậy chỉ mở to mắt nhìn hắn, hắn quay đầu lại, duỗi tay ra: “Đi theo ta.”

“Ân.” Nàng hơi kéo tà váy, đưa tay cho hắn, để hắn dẫn nàng tới trước bàn trang điểm.

Hắn đặt nàng ngồi trước gương đồng, tay chậm rãi đặt lên vai nàng, đôi mắt hắn nhìn chăm chú vào gương mặt trong gương của nàng.

Vãn Thanh bị hắn làm cho khó hiểu, nghi hoặc nhìn hắn hỏi: “Làm sao vậy?”

“Nàng có từng cảm thấy gương mặt này không tự nhiên?” Hắn hỏi.

Vãn Thanh vươn tay ra nhẹ nhàng sờ lên mặt, xác thật, khuôn mặt này, nàng cảm giác thấy không tự nhiên, cảm thấy… cảm thấy, đầu óc nàng chợt lóe lên.

Nàng vẫn cảm thấy khuôn mặt này giống như thêm một lớp, hoàn toàn không có xúc giác, không giống da thịt bình thường, nhưng…

Nhưng nàng cũng từng thử lấy tay kéo, vẫn có sự liên kết -, thực sự không thể tách ra được.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Nàng ngẩng đầu, nhìn gương mặt tuấn tú trong gương, cũng đang hỏi mà không dùng đến từ ngữ nào.

Phượng Cô nhìn đôi mắt trong veo như suối của nàng, nhẹ nhàng cười một tiếng, vô cùng dịu dàng, ngón trỏ thô ráp nhẹ nhàng xoa tròn lên làn da trắng của Vãn Thanh một cách rất mập mờ.

Tai Vãn Thanh đỏ ửng lên, lại không biết mở miệng như thế nào, chỉ cảm thấy động tác của hắn vô cùng lỗ mảng, nhưng nếu hắn thật sự là phu quân của nàng, thì hắn hoàn toàn có quyền làm thế, chỉ có điều giờ phút này chưa thể xác minh chuyện đó có phải thật hay không, hơn nữa trong lòng nàng, đối với động tác của hắn –, luôn có chút ý thức phản cảm.

Chuyện đó luôn làm nàng mâu thuẫn không thôi -.

“Hiện tại cảm thấy có điều không đúng không?” Hắn không tin, một làn da, bị một tầng da giả đè lên, lại vẫn duy trì được xúc giác như da thật!

Vãn Thanh rốt cục hiểu ý tứ của hắn, hóa ra không phải hắn làm điều lỗ mãng với nàng, mà là nàng đã suy nghĩ quá nhiều, vì vậy nghiêm túc trở lại, nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng thế, ta vẫn luôn cảm thấy, mặt của ta như có một lớp gì chồng lên, khi sờ không có cảm giác. Nhưng nếu nói là có lớp gì đó chồng lên thì cũng không hợp lý, không thể bóc được cái gì ra, hơn nữa, mỗi ngày rửa mặt, cũng không thấy có gì dị thường.”

Sau khi Phượng Cô nghe xong, trong lòng âm thầm cười một tiếng, hắn biết mà, dù cho thuật dịch dung có cao siêu tới đâu, cũng không có khả năng tạo ra xúc giác.

Nhìn cây ngọc trâm nàng đang dùng để cài tóc, tay của hắn nhẹ nhàng rút ra, mái tóc dài buông xõa xuống, ba nghìn sợi tóc, mang theo ba nghìn tình ý, phủ lên y phục màu trắng.

Tóc của nàng, sợi mảnh, mềm mại, dài mượt, đen như mực, trơn như tơ, sáng như trù, làm cho người ta chỉ muốn vuốt mãi không nỡ rời ra, có mùi sen nhàn nhạt, lượn lờ trong không gian, trong mũi của hắn, toàn là mùi sen thơm.

“A” Vãn Thanh không ngờ hắn làm thế, nhẹ nhàng cả kinh, tay xoa tóc, bị hắn giữ lại.

Phượng Cô cầm cây trâm, trên phần da gần tai nàng, nhẹ nhàng chạm một cái, đúng là có một vết rách mở ra, nhưng lại không có giọt máu nào chảy xuống.

Vãn Thanh giật mình xoa miệng vết thương, điều đó cho thấy rất rõ ràng, trên mặt của nàng, có thêm một tầng da: “Thế này, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Vì sao trên mặt ta lại thêm một tầng da, mà đây là thứ da gì? Vì sao tẩy không được, kéo không ra?”

Phượng Cô cũng lắc đầu, thở dài: “Trước mắt ta cũng không biết là thêm tầng da gì, đều tại ta! Lúc ấy không bảo vệ nàng cho tốt, để nàng rơi vào tay kẻ xấu, lại lưu lạc đến thế này!”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Người nói cho ta đi!” Nhìn hắn thở dài khó xử, Vãn Thanh kéo tay hắn, vội vàng hỏi han.

Phượng Cô nhìn nàng, vẻ mặt không biết nói gì.

Người ta nói, muốn giải thích một lời nói dối phải dùng thêm vô số lời nói dối khác -, đúng là không sai -, hắn lúc này –, đã vào thế cưỡi lên lưng hổ, nếu không gạt nàng, chỉ sợ khúc mắc trong lòng nàng không có cách nào biến mất.

Hạ quyết tâm đi! Phượng Cô.

Những năm gần đây, hắn đã học cách nhẫn tâm từ lâu, lúc này tại sao còn mềm lòng chứ?

Mặc dù hắn gạt nàng, nhưng hắn thật lòng yêu nàng -, … lý do này, thế là đủ rồi, dù cho tương lai nàng có biết sự thật, hắn cũng không hối hận -.

Vì vậy không do dự nữa: “Nàng từng là tài nữ nổi danh của Vân Quốc, cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú không gì không giỏi, còn có giọng nói rất hay, tiếng hát động lòng người. Khoảng một tháng trước, có một ngày, nàng cùng tỳ nữ đi chợ mua đồ, rồi sau đó một mực không về. Ta sai hạ nhân đi tìm, nhưng lục tung Chiến Thành, cũng không thấy tung tích của nàng, mãi đến mười ngày trước, ta nghe người ta nói Tuyết Linh Các có một nghệ nhân mới tới, chẳng những quốc sắc thiên hương, còn có giọng hát vô cùng thánh thót, cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú không gì không giỏi, lúc ấy chỉ nghĩ là nhất thời may mắn, muốn đi xem, có lẽ là ông trời cũng thương cho ta, lần đầu tiên nhìn thấy nghệ nhân đó, ta liền biết là nàng, bởi vì vô luận nàng có biến đổi thế nào, đôi mắt của nàng vẫn trong suốt sáng ngời không thấy đáy, còn có giọng nói thánh thót của nàng, những thứ đó đều không thể thay đổi, nhưng tầng da giả này của nàng không thể tẩy đi được, ta đã thử qua không ít biện pháp, nhưng vẫn vô dụng, rơi vào đường cùng, ta chỉ có thể đưa nàng về Phượng Vũ Cửu Thiên. Ta quyết không thể nhìn nàng ở ngoài chịu khi dễ -!”

“Thì ra là thế, như vậy Ngân Diện đó, hắn là người của Tuyết Linh Các sao?” Nàng nhẹ nhàng hỏi. Phượng Cô nói xong sắc mặt không thay đổi, hơn nữa đôi mắt tràn ngập ưu thương, hắn không gạt người -.

Nhưng nàng mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không đúng, ít nhất, theo quan sát của nàng, Ngân Diện cũng không phải người xấu -.

Trong lòng Phượng Cô mặc dù không thích Ngân Diện, nhưng hắn nhìn ra được, ấn tượng Vãn Thanh dành cho Ngân Diện không tệ, có lẽ trước đây Ngân Diện luôn một mực đối tốt với nàng

Nếu lúc này nói Ngân Diện là kẻ hại nàng, chỉ sợ nàng sẽ không tin tưởng, vì vậy hắn chỉ nói: ” Ngân Diện không phải người của Tuyết Linh Các, thân phận của hắn chỉ là một sát thủ giang hồ, sợ là Tuyết Linh Các nhìn trúng nàng, cho nên một mực muốn bắt nàng vào Tuyết Linh Các.”

“Thì ra là thế.” Vãn Thanh gật đầu, Phượng Cô nói -, hợp tình hợp lý, không có chỗ nào bất ổn, cũng không có vẻ đang gạt người.

“Vậy nàng nghĩ là gì!” Phượng Cô cười một tiếng, nhẹ nhàng xoa chóp mũi nàng: “Ta đối Thanh nhi là chân tâm thật ý, sau này Thanh nhi sẽ rõ.”

Đối với chuyện trước kia, hắn tình nguyện để nàng mất kí ức đó cả đời

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »