Thời gian cập nhật: 31-08-2012
Trần Khả Doanh cười nhạt, trên mặt ngoài sự bất lực thì vẫn là bất lực. Phỉ Kỳ nói kỳ thực cũng chẳng sai, cô cái gì cũng không biết, cái gì cũng không giúp được, chỉ là một cái đuôi vướng víu.
"Cô nói không sai, tôi đúng là một kẻ vô dụng, chỉ biết kéo chân các người, mang đến cho các người hết phiền phức này đến phiền phức khác. Nhưng các người thật sự muốn đưa tôi về Hoa Hạ sao? Không thể để tôi ở lại đây à?"
Trần Khả Doanh nắm chặt tay Trác Nhã. Dù Trác Nhã đã từng trò chuyện với cô, nhưng nghe thấy lời Phỉ Kỳ vừa nói, cô vẫn muốn cố gắng thêm lần cuối.
Vẫn đang khẩn khoản nài nỉ, cứ thế bị đưa về nước, cô không cam tâm.
Khó khăn lắm mới đến được nơi này.
Dù biết mình chẳng được tích sự gì, nhưng cô không muốn rời xa Trác Nhã, dù chỉ một giây một phút cũng khó mà chịu đựng nổi.
Vũ khí dị năng là thiên địch của họ, là thứ họ khó lòng chống đỡ. Lần trước vừa đụng độ đã bị thương nặng đến thế, bảo cô làm sao không lo lắng cho được?
Còn cả những thú nhân chưa từng gặp mặt kia, rốt cuộc chúng lợi hại đến mức nào?
Họ hoàn toàn không biết gì cả.
Ngộ nhỡ chúng còn lợi hại hơn cả vũ khí dị năng thì họ phải làm sao đây?
Ngộ nhỡ Trác Nhã rời bỏ cô, cô phải làm sao đây?
Cô muốn mãi ở bên cạnh Trác Nhã, vì cô biết nhiệm vụ lần này nguy hiểm thế nào, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng, cho nên dù là giây cuối cùng cô cũng muốn ở bên cạnh Trác Nhã.
Hứa Nặc đứng dậy, đi đến bên cạnh Trần Khả Doanh, thản nhiên nói: "Tôi biết cô không muốn rời xa Trác Nhã, nhưng cô cũng phải nghĩ cho cô ấy và chính bản thân mình. Cô ở lại đây chỉ có thể trở thành gánh nặng của cô ấy. Chúng tôi có thể rũ bỏ trách nhiệm mặc kệ cô, sống chết của cô cũng chẳng liên quan gì đến chúng tôi cả. Nhưng Trác Nhã thì sao? Cô ấy không làm được, cô ấy nhất định sẽ liều mạng để cứu cô."
Hứa Nặc muốn dùng tình cảm và lý lẽ để thuyết phục, hy vọng Trần Khả Doanh có thể nhìn rõ cục diện trước mắt, chủ động rời đi, như vậy Phỉ Kỳ và Trác Nhã chạm mặt cũng không đến mức quá khó xử.
Haiz!
Vụng về ngốc nghếch, chẳng có chút đầu óc nào, cũng không biết trong đầu cô ta chứa cái gì nữa?
Làm việc không thèm suy nghĩ.
Vừa rồi đã nhắc nhở như thế mà vẫn không hề hay biết, trái lại còn để người ta nghe thấy hết.
Cậu không nhịn được mà lườm Phỉ Kỳ một cái, đúng là việc thì chẳng xong mà hỏng thì nhanh. Bãi chiến trường nào cũng để cậu dọn dẹp, thật là khổ quá đi!
Hì hì!
Phỉ Kỳ lúng túng gãi gãi đầu, chuyện này là cô sai, nhưng sự đã rồi, cũng không thể quay ngược thời gian, giải quyết mới là cách chính yếu.
Cô giơ ngón cái lên, vẫn là Hứa Nặc lợi hại. Vừa đẩy Trần Khả Doanh vào thế khó, lại vừa đưa cho cô ta một cái thang.
Trần Khả Doanh chìm vào im lặng, lời Hứa Nặc nói không sai, lại còn đâm trúng tim đen của cô. Sau khi do dự, ánh mắt cô trở nên vô cùng kiên định, giống như đã thay đổi thành một người khác: "Được, tôi đồng ý với cậu, tôi sẽ trở về, nhưng có thể cho tôi ở lại thêm một ngày nữa không?"
Đây là lời thỉnh cầu cuối cùng, cũng là nguyện vọng duy nhất.
"Không thành vấn đề." Hứa Nặc gật đầu: "Nhưng hôm nay chúng ta phải rời khỏi đây, chúng ta phải đến khu trung tâm thành phố ở, như vậy sau này cũng tiện đưa cô về."
Như thế, lấy Trần Khả Doanh làm tấm bình phong chắc sẽ không khiến Đông Phương thiếu nữ nghi ngờ.
Họ cũng có thể rút lui an toàn.
Vẹn cả đôi đường.
Trần Khả Doanh gật đầu, không hề phản đối, như vậy là tốt nhất, đi cũng đi cho sạch sẽ.
Chát!
Hứa Nặc vỗ hai tay vào nhau, chốt hạ: "Ok, quyết định vậy đi, nghỉ ngơi một chút rồi lát nữa chúng ta xuất phát. Tiểu Tuyền, em đi nói với bạn em một tiếng, chúng ta sẽ không làm phiền cô ấy nữa."
Tiểu Tuyền gật đầu, xoay người rời đi.
Trần Khả Doanh đi theo nước cờ của Hứa Nặc, trở thành quân cờ trong kế hoạch của cậu, Hứa Nặc cũng lấy đó làm cái cớ để rời đi. Sự khéo léo này vừa hay có thể che giấu bí mật của họ rất tốt, phải nói là kế sách cao tay, thủ đoạn còn cao tay hơn.
Khiến người ta không thể không nể phục.
Vừa ra khỏi cửa, chưa đi được hai ba bước đã gặp ngay Đệ Tư đang đi ngược trở lại.
"Đệ Tư, cô về rồi à. Chúng tôi đang định rời đi, tôi còn đang muốn đi tìm cô đây."
Đệ Tư gật đầu nhạt nhẽo, thái độ vẫn lạnh lùng như trước, không biểu lộ gì thêm. Cô đi đến bên cạnh Hứa Nặc, nói: "Anh định đi rồi sao?"
Dù đã sớm có suy nghĩ này, nhưng Hứa Nặc vẫn chưa có động tĩnh gì, giờ đây lại có phần đột ngột, nhưng lại đúng ý cô.
Sớm rời đi cũng tốt, đỡ phải khiến cô cứ suy nghĩ lung tung.
Ở đây cô luôn cảm thấy có rất nhiều bí mật, tiếp tục ở lại, cô sợ mình sẽ không nhịn được mà đi đào bới, phá hỏng giao ước với Hứa Nặc.
Tin tức này đối với cô mà nói, là một tin vui không gì bằng.
Hứa Nặc gật đầu, đưa ra câu trả lời khẳng định.
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Tuyền quay lại với khuôn mặt đầy rạng rỡ, xem ra lời từ biệt của cô đã nhận được thu hoạch bất ngờ.
"Chúng ta đi thôi!"
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Đông Phương thiếu nữ đứng bên cửa sổ, nhìn theo chiếc xe đang dần khuất bóng, trong mắt thoáng hiện vẻ lạc lõng.
Hôm nay từ biệt, khó ngày gặp lại.
Hai tay đan chặt, đặt trước miệng, làm tư thế cầu nguyện.
Cầu cho mọi sự bình an.
Không phải cô không muốn giữ lại, mà là không có cách nào để giữ.
Nếu những người ở bản gia biết tin Tiểu Tuyền còn sống, chắc chắn sẽ không tha cho cô ấy, sẽ bằng mọi giá tìm cho bằng được rồi trừ khử cô ấy.
Cho nên chỉ đành nhẫn tâm buông tay.
Kẽo kẹt!
Cửa đột nhiên được mở ra.
Đông Phương thiếu nữ không quay đầu lại, lạnh lùng nói: "Chuẩn bị đi! Giáng cho những kẻ gọi là người bản gia kia một đòn thật mạnh, để họ nếm trải cơn giận dữ mà chúng ta đã kìm nén suốt bao nhiêu năm nay."
Giống như ngọn lửa nhờ gió, thế cháy ngày càng dữ dội.
"Là ta." Một giọng nói già nua vang lên.
Đông Phương thiếu nữ quay người lại, nhìn thấy ông lão, trên mặt thoáng hiện một nụ cười: "Ông nội, sao ông lại đến đây?"
Ông lão chống gậy chậm rãi đi tới trước cửa sổ, nhìn theo bóng xe đã không còn thấy rõ, thở dài: "Tuyền nhi đi rồi, đi cũng tốt, đi cũng tốt, đi rồi thì sẽ không bị cuốn vào đây nữa."
Đông Phương thiếu nữ dìu ông lão sang một bên ngồi xuống, nói: "Ông nội, ông hà tất phải đích thân đến đây? Sức khỏe ông không còn như trước nữa, chuyện ở đây cứ giao cho con xử lý là được!"
Đông Phương thiếu nữ vô cùng tôn trọng ông lão, giống như ông nội ruột của mình vậy.
Haiz!
Ông lão không kìm được mà thở dài: "Con người mà, không chịu thừa nhận mình già cũng không được, cái tuổi này rồi, chân tay bắt đầu không nghe lời, cứ run rẩy cả lên."
Nghe vậy, Đông Phương thiếu nữ siết chặt nắm tay, những vết thương trên người ông chẳng phải do đám người bản gia kia gây ra sao?
Nhất định phải bắt chúng trả giá, cái giá đắt đến mức không thể chi trả nổi.
Ông lão tháo đôi găng tay màu xám bạc trên tay mình xuống, đôi bàn tay đầy rẫy những vết sẹo, không còn chỗ nào lành lặn. Hôm nay ông trở lại đây, hoàn toàn là vì cô cháu gái không cùng huyết thống này. Ông không muốn cô đi vào vết xe đổ của mình. Ông dặn dò: "Đám người bản gia đó thực lực không yếu, con nhất định phải cẩn thận đối phó."
"Con biết rồi, con sẽ cẩn thận." Đông Phương thiếu nữ nói.
Ông lão nắm lấy tay Đông Phương thiếu nữ, vỗ nhẹ, cảm thán: "Cha mẹ của Tuyền nhi, cả ông nội nó nữa, đều chết dưới tay chúng, nên ta không muốn nó phải đối mặt thêm lần nào nữa, đây là sự ích kỷ của ta. Con tuy là ta nhận nuôi, ta cũng không muốn con phải chết, nhưng mà..."
Lời còn chưa dứt đã bị Đông Phương thiếu nữ ngắt lời: "Ông nội, ông đừng nói thế, tất cả đều là con tự nguyện. Tuyền gia gia lúc sinh thời đối với con không tệ, Tuyền tiểu thư cũng coi con như chị em ruột, con không hối hận với quyết định của mình."
Đã quyết định từ ban đầu, thì cô tuyệt đối không hối hận.
Ông lão run rẩy vỗ tay Đông Phương thiếu nữ, hài lòng nói: "Đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan, vất vả cho con rồi, suốt bao nhiêu năm qua. Ông sẽ biết ơn con suốt đời, cả Tuyền gia trên dưới cũng sẽ biết ơn con."
Ông lão không phải người nhà họ Tuyền, nhưng lại có mối quan hệ không tầm thường với nhà họ Tuyền, là anh em kết nghĩa của ông nội Tiểu Tuyền, cũng là người nhị gia nhìn Tiểu Tuyền lớn lên.
Khi đó nhận được tin nhà họ Tuyền gặp chuyện, ông đã vội vã chạy đến, nhưng thứ hiện ra trước mắt ông là cảnh thây chất đầy đồng, máu chảy thành sông. Ông tìm thấy Đông Phương thiếu nữ đang trốn trong góc tối, cứu được ông nội Tiểu Tuyền đang thoi thóp.
Suốt bao nhiêu năm nay họ cứ sống ẩn danh như thế.
Cho đến vài năm trước, khi ông nội Tiểu Tuyền ra ngoài một mình, bị người bản gia tập kích, nhưng may mắn được Tiểu Tuyền cứu, mới nhặt lại được cái mạng.
Ông nội Tiểu Tuyền vừa nhìn thấy Tiểu Tuyền đã nhận ra ngay, bởi vì đôi mắt nó giống hệt mẹ nó, là đôi mắt ông vô cùng quen thuộc.
Cho nên ông để lại ngọc bội cho Tiểu Tuyền, để khi Tiểu Tuyền gặp nạn có thể có chỗ dựa, cũng là muốn gặp lại đứa cháu gái đã lâu không gặp này.
Nhưng trời không chiều lòng người, về nhà không bao lâu, ông vì vết thương cũ tái phát mà qua đời.
Bản gia biết được sự tồn tại của họ, bắt đầu truy quét điên cuồng, nhổ cỏ tận gốc. Nhưng sau hơn hai mươi năm ẩn mình, họ đâu phải hạng dễ bị đánh bại đến thế?
Tuy nhiên họ vẫn phải trả một cái giá vô cùng đắt, ông lão trong trận chiến đó bị trọng thương, không thể tiếp tục dẫn dắt tâm phúc nhà họ Tuyền báo thù rửa hận.
Từ đó, nhiệm vụ này đương nhiên rơi xuống vai Đông Phương thiếu nữ. Nhiều năm qua, Đông Phương thiếu nữ đã thể hiện rất xuất sắc trong cuộc chiến với bản gia, cũng nhận được sự công nhận của toàn thể nhà họ Tuyền, trở thành người lãnh đạo mới.
Đối với Đông Phương thiếu nữ, ông lão cảm thấy rất an ủi. Nhưng lại luôn không thể tìm thấy tung tích của Tiểu Tuyền, điều này khiến lòng ông không sao yên ổn.
Vạn vạn không ngờ tới, một ngày nọ, Tiểu Tuyền lại cầm ngọc bội đến tìm họ, điều này khiến ông vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, hận không thể nhận ngay Tiểu Tuyền.
Nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại, ông đành cố nén nỗi nhớ nhung này lại.
Mấy năm nay ông vẫn luôn âm thầm quan sát Tiểu Tuyền, chỉ cần Tiểu Tuyền gặp khó khăn gì, ông đều phái người đi giúp đỡ, một số tình trạng của Tiểu Tuyền cũng nằm trong tầm kiểm soát của ông.
Mấy ngày trước lại nghe Đông Phương thiếu nữ kể lại, ông cũng cảm thấy vô cùng an lòng.
Bên cạnh Tiểu Tuyền đã có những người bạn rất tốt, có thể bảo vệ con bé không bị thương, dù ông có đi cũng yên tâm rồi.
"Đại ca à! Ông cũng nên đi thanh thản rồi, Tuyền nhi ông cũng không cần lo lắng nữa, nó sống rất tốt, rất tốt. Khụ khụ, khụ khụ!" Ông lão ho không ngừng, tay cũng run rẩy liên hồi, như thể sắp tắt thở đến nơi?
Đông Phương thiếu nữ lo lắng hỏi: "Ông nội, ông không sao chứ?"
Ông lão xua tay: "Không sao, không sao, đừng lo lắng, đây là bệnh cũ rồi, lát nữa sẽ khỏi thôi."
---❊ ❖ ❊---
Ngày cuối cùng rồi, bùng nổ một chút, ba chương, kính mong chờ đợi.