Thời gian cập nhật: 19/08/2012
Phỉ Kỳ đứng bên cạnh buông lời mỉa mai đầy lạnh nhạt: "Đúng là tự tìm khổ sở, đang sống yên ổn không muốn, cứ nhất quyết chọn cái chết, anh nói xem làm vậy để được cái gì chứ?"
Được cái gì?
Câu này mà cô ta cũng nói ra được sao?
Nếu không phải vì mấy người bọn họ quá nổi bật, thì cũng chẳng rước lấy phiền phức này vào thân.
Thật là biết rồi còn cố hỏi.
Là cố tình tỏ ra mình "không biết gì" sao? Hay cố tình tỏ ra ngây thơ trong sáng như vậy?
Người trong nhà ai cũng bảo Phỉ Kỳ là trẻ con, nhưng thực chất tâm cơ của cô ta còn sâu hơn bất cứ ai, ngoài tuổi tác còn nhỏ ra thì chẳng có ưu thế gì khác.
Chuyện nào có đơn giản như vậy chứ?
"Chẳng phải vì các người sao? Nếu không phải vì các người, thì họ đã chẳng rơi vào nông nỗi này." Hứa Nặc trêu chọc.
Xì!
Phỉ Kỳ bất mãn nói: "Anh, anh cũng có lỗi đấy nhé! Nếu không phải anh cứ thích "làm càn", thì mấy người chúng ta đâu có phải diễn kịch cùng anh? Càng không vì diễn kịch mà gặp phải cảnh này!"
Hứa Nặc tủi thân gật đầu, phải, đều là lỗi của anh, đều là lỗi của anh. Cứ ở cùng một đám phụ nữ, anh chưa bao giờ có lúc nào đúng cả.
"Đi thôi! Không cần thiết phải ở lại đây nữa."
Đế Tư từ đầu đến cuối không nói một lời, ánh mắt lộ ra vẻ thâm trầm, không biết trong đầu đang suy tính điều gì. Đột nhiên cô nói: "Anh trai, em cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ, có một điểm em nghĩ mãi không thông. Anh nói xem tại sao chúng ta lại dễ dàng tìm được người liên quan đến kế hoạch đó như vậy?"
"Ý em là..." Hứa Nặc im lặng, chẳng lẽ bọn họ đã bị tính kế?
Không thể nào chứ?
Nếu bị tính kế, vậy thì bắt đầu từ lúc nào?
Bọn họ vậy mà không hề hay biết gì?
Chẳng lẽ nói... ngay từ đầu đã bị...
"Hỏng rồi." Hứa Nặc thốt lên: "Mau, chúng ta phải nhanh chóng quay lại, trong Dị năng tổ và Long tổ vẫn còn nội gián, Tiểu Tuyền và những người khác đang gặp nguy hiểm."
Nghe vậy, Phỉ Kỳ nhấc chân định chạy, may mà Hứa Nặc kịp túm cô lại.
Hứa Nặc bất lực nói: "Em chạy thế này thì bao giờ mới về tới nơi? Hấp ta hấp tấp, chẳng có đầu óc gì cả."
Phỉ Kỳ vỗ trán, nói: "Đột nhiên đầu óc loạn cả lên, vậy mà quên mất kẻ đó. Chúng ta mau về đi! Nếu muộn thì có lẽ..."
Bốp!
Hứa Nặc giáng một cái vào đầu Phỉ Kỳ, trách móc: "Nói cái gì đấy? Có Gia Lâm và Trác Nhã ở đó, vấn đề chắc không lớn, điều anh sợ nhất là con nhỏ Trần Khả Doanh kia kéo chân họ thôi."
Phỉ Kỳ xoa đầu, cái này bị đánh đau thật đấy. Cô bất mãn bĩu môi: "Anh, anh cũng ác quá rồi, lại dám đánh em thật sao?"
Đúng lúc này, vô số quân vũ trang Mỹ ùa tới, ai nấy đều cầm vũ khí trên tay, dường như đến đây để thực thi mệnh lệnh tử hình?
Chúng bao vây bốn người Hứa Nặc kín mít, đến một con ruồi cũng không lọt qua nổi.
Nhìn đám quân vũ trang lớp lớp bao quanh, Hứa Nặc nói: "Quả nhiên chúng ta đã bị tính kế ngay từ đầu, bị tính kế một cách triệt để."
"Cổ Mộc Vũ." Giọng Đế Tư lạnh lùng, lộ ra sát khí nồng đậm.
Cổ Mộc Vũ nghe vậy, thần kinh lập tức căng thẳng, hai tay siết chặt thành nắm đấm, như muốn lao ra đánh nhau.
Quân vũ trang Mỹ nhìn thấy vẻ cảnh giác của Cổ Mộc Vũ, một tên cầm đầu lập tức dùng tiếng Anh hô lớn: "Đầu hàng ngay, nếu không chúng tôi sẽ nổ súng."
Phỉ Kỳ vẻ mặt bất lực, cô không nghe hiểu tiếng Anh. Biết thế đã chịu khó học hành, chứ không đến lúc này lại chẳng biết gì, mặt mày lúng túng. Cô nhỏ giọng hỏi: "Anh, hắn đang nói gì thế?"
"Bảo chúng ta đầu hàng đấy." Hứa Nặc đáp.
"Đầu hàng? Đùa gì vậy?" Phỉ Kỳ lập tức nổi giận, định lao ra tàn sát, nhưng bị Hứa Nặc ngăn lại. Phỉ Kỳ phẫn nộ nói: "Anh, tại sao cản em? Để em giết sạch đám người này đi cho xong!"
"Đừng xúc động, đã bị tính kế thì chắc chắn đối phương cũng đã lường trước kết quả này, có khi chúng đang đợi chúng ta làm thế đấy." Hứa Nặc suy nghĩ nhanh chóng, cân nhắc kỹ mọi kết quả có thể xảy ra. Sau đó nói: "Nếu giết chúng, chúng ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội. Cho nên chúng ta cứ rời khỏi đây trước, quay về ngôi nhà gỗ xem sao, Tiểu Tuyền và những người khác chắc cũng đang đối mặt với tình cảnh giống chúng ta."
Phỉ Kỳ suy nghĩ một chút, lời Hứa Nặc nói cũng có lý, bọn họ bị tính kế, chắc chắn đối phương đã có chuẩn bị, đến lúc đó đổ hết trách nhiệm lên đầu họ, thì Hoa Hạ sẽ trở thành mục tiêu công kích của dư luận, bị các nước trên thế giới phỉ nhổ.
"Nhưng mà..." Phỉ Kỳ hơi khó xử nói: "Chúng ta làm sao phá vòng vây đây?"
"Yên tâm đi!" Hứa Nặc mỉm cười, quay đầu nói với Đế Tư: "Đế Tư, em đưa hai người họ đi trước, anh sẽ đuổi theo sau."
Đế Tư gật đầu, một tay nắm lấy Phỉ Kỳ, tay kia nắm lấy Cổ Mộc Vũ, ba người lập tức biến mất tại chỗ.
Quân vũ trang Mỹ thấy phía Hứa Nặc có động tĩnh, lập tức nổ súng bắn tới.
Mặc cho hỏa lực của quân Mỹ có hung hãn đến đâu, cũng không thể phá vỡ được lớp phòng thủ trước mặt Hứa Nặc.
Sau khi Đế Tư đưa hai người đi, Hứa Nặc vung tay, lớp lá chắn năng lượng trước mặt lập tức tản ra, quân vũ trang Mỹ đều bị chấn bay ra ngoài.
Hứa Nặc cũng nhân cơ hội này rời đi.
Đứng trên lưng Thần Tập Thú, ánh mắt Hứa Nặc ngưng tụ, một luồng sát khí nồng đậm trào dâng.
Vũ khí của Mỹ không hề đơn giản, nó được thiết kế chuyên dụng để đối phó với dị nhân, Phỉ Kỳ dù có mạnh đến đâu cũng sẽ bị khắc chế, ngay cả Cổ Mộc Vũ khi đối đầu cũng phải dè chừng.
Chính vì nhìn ra vũ khí của Mỹ không đơn giản, nên anh mới bảo Đế Tư đưa Cổ Mộc Vũ và Phỉ Kỳ đi trước.
Vũ khí này Tiểu Tuyền từng nhắc với anh, cô cũng từng định nghiên cứu, nhưng vì loại vũ khí khắc chế dị nhân này vô cùng phức tạp, không dễ để chế tạo.
Không chỉ vì tốn thời gian và nguyên liệu, mà Tiểu Tuyền còn lo ngại một khi vũ khí được chế tạo thành công sẽ dẫn đến sự diệt vong của giới dị nhân, nên cô cứ để đó không thực hiện, chỉ mới có ý tưởng nằm trên giấy.
Nghĩ đến đây.
Ầm!
Trong đầu Hứa Nặc như có tiếng sét đánh ngang tai.
Tiểu Tuyền từng nói cô có thu thập một ít tài liệu, cũng từng viết một bản tài liệu khá chi tiết, chẳng lẽ bản tài liệu đó bị lộ rồi?
Có khả năng này.
Hứa Nặc đuổi theo Đế Tư suốt dọc đường, cuối cùng cũng đuổi kịp khi sắp tới ngôi nhà gỗ. Cổ Mộc Vũ vẫn luôn cố gắng liên lạc với Tiểu Tuyền và Trác Nhã qua tai nghe, nhưng mãi không thể liên lạc được. Thấy Hứa Nặc đuổi theo, cô lập tức đứng dậy nói: "Chủ nhân, không liên lạc được với Tiểu Tuyền và Trác Nhã, chắc chắn họ đã xảy ra chuyện rồi."
Cổ Mộc Vũ tỏ ra rất lo lắng, không liên lạc được với Tiểu Tuyền khiến cô gần như phát điên.
Hứa Nặc vỗ vai Cổ Mộc Vũ an ủi: "Yên tâm đi, họ chắc chắn sẽ không sao đâu."
Cổ Mộc Vũ gật đầu, nhưng vẫn không thể bình tĩnh lại, chỉ có thể cầu nguyện trong lòng mong họ bình an, chỉ có thể hy vọng họ đang chờ đợi bọn họ quay về.
"Anh, dưới kia có khói, đám người này lại phóng hỏa, thật đáng ghét, em thực sự muốn giết sạch bọn chúng." Phỉ Kỳ phẫn nộ.
Cổ Mộc Vũ nghe vậy lập tức nhìn xuống dưới, quả nhiên ở vị trí ngôi nhà gỗ có khói bốc lên. Ánh mắt cô lập tức nhìn về phía Hứa Nặc, khẩn thiết nói: "Chủ nhân..."
"Á!"
Thần Tập Thú chúi đầu lao xuống với tốc độ cực nhanh, Phỉ Kỳ và Cổ Mộc Vũ chỉ cảm thấy xung quanh như bị vô số lưỡi dao cắt qua, thực sự khó mà chịu đựng nổi.
Hứa Nặc lập tức giăng một lớp phòng thủ bao bọc lấy hai người. Cú lao xuống cực nhanh này của Thần Tập Thú đã phá vỡ lớp bảo hộ của hai người.
Hai người họ không phải là anh và Đế Tư, làm sao chịu nổi chấn động do Thần Tập Thú gây ra?
Khi quay lại ngôi nhà gỗ, mấy người đều bàng hoàng trước cảnh tượng trước mắt, ngôi nhà gỗ đã hóa thành hư không, nơi này đã trở thành một đống đổ nát, khắp nơi đều là than đen.
Trên mặt đất còn vài thành viên của Dị năng tổ và Long tổ nằm trong vũng máu.
Hứa Nặc quan sát kỹ thi thể mấy người, không phải bị vũ khí của Mỹ làm bị thương, vết thương trên thi thể lộn xộn và đều là những vết chí mạng, nhìn từ vết thương thì người ra tay rất tàn nhẫn, như thể đang trút giận.
Lại kiểm tra xung quanh một lượt, ngoài thi thể mấy người đó ra, không có thi thể của người khác, Tiểu Tuyền và những người khác chắc đã chạy thoát rồi.
Bốn người tụ họp.
Phỉ Kỳ nói: "Anh, em đã tìm xung quanh rồi, không thấy chị Tiểu Tuyền và những người khác."
Cổ Mộc Vũ lắc đầu: "Em cũng không tìm thấy họ, chắc là đã không còn ở đây nữa rồi."
Đế Tư lấy từ phía sau ra vài cái tai nghe, nói: "Tìm thấy trong đống đổ nát của căn phòng, chắc là gặp phải tập kích nên không kịp liên lạc với chúng ta, đến cả đồ đạc cũng để lại."
Đế Tư lập tức phóng thần thức ra, cảm nhận tình hình xung quanh, đột nhiên ánh mắt Đế Tư chấn động, khóe mắt lộ ra nụ cười nhạt, thu hồi thần thức chỉ về một hướng nói: "Tìm thấy rồi, ở phía bên kia."
Hử!
Hứa Nặc không ngờ Đế Tư hành động nhanh như vậy, lại có thể phóng thần thức ra ngay lập tức, vốn dĩ anh không định tham gia quá nhiều vào chuyện này.
Lần này chủ yếu là để rèn luyện những nhân tài trong Thần Trừng, để sau này có thể dùng được trong cuộc đối kháng với Gia Đặc Hoa và Ám Giới.
Nếu để bọn họ ra tay thì mọi chuyện chẳng cần phiền phức gì, cứ trực tiếp để họ giải quyết là xong, nhưng mấu chốt là chuyện không đơn giản như vậy.
Thứ họ phải đối mặt không phải là Nhân gian giới, mà là Gia Đặc Hoa của Quang Giới và những kẻ phản bội của Ám Giới, có diệt sạch Nhân gian giới cũng chẳng ích gì.
Tính toán thời gian thì nhóm người Tiểu Vọng dẫn đầu chắc cũng đã đến Mỹ rồi.
Chính vì sợ trong Dị năng tổ và Long tổ vẫn còn ẩn náu nội gián, nên ngoài nhóm Hứa Nặc ra thì không ai biết về lực lượng tiếp viện này.
"Đi thôi!" Hứa Nặc vô cùng bất lực, đột nhiên quay đầu nói với Cổ Mộc Vũ và Phỉ Kỳ: "Hai người các em đuổi theo trước đi, anh và Đế Tư sẽ tới sau."
Phỉ Kỳ nhìn Đế Tư một cái, rồi lại nhìn Hứa Nặc.
Hai người này chẳng lẽ có chuyện gì riêng tư muốn nói mà không muốn cho cô biết?
Có vấn đề.
"Vâng." Cổ Mộc Vũ kéo Phỉ Kỳ đuổi theo phía trước.
Đợi hai người đi xa, Đế Tư thản nhiên lên tiếng: "Cố ý đuổi họ đi, anh trai muốn nói gì với em?"
Quả nhiên thông minh lanh lợi.
"Đế Tư, nơi chúng ta đang ở là Nhân gian giới, ở đây có lẽ chúng ta không ai sánh bằng, nhưng một khi quay lại Ám Giới, đối mặt với Quang Giới hùng mạnh, chúng ta sẽ không thể thoải mái như thế này nữa." Hứa Nặc tâm sự: "Người của Quang Giới và Ám Giới đã bén rễ ở Nhân gian giới bao nhiêu, chúng ta hoàn toàn không biết. Cho nên chúng ta cần sức mạnh, cần nuôi dưỡng một lực lượng đủ để chống lại chúng."
"Em biết rồi, sẽ không làm chuyện dư thừa nữa." Đế Tư nghe hiểu, gật đầu, sau đó nói: "Anh trai muốn tạo ra thực lực đủ để đối kháng với chúng, nhưng đây không phải chuyện một sớm một chiều, cần rất nhiều thời gian và tâm sức, chọn lựa từ bốn đại gia tộc thì sẽ thỏa đáng hơn."
Hứa Nặc cũng hiểu ý Đế Tư, nhưng vấn đề trong bốn đại gia tộc cũng không ít, trong chốc lát muốn làm rõ đâu là địch đâu là ta cũng không phải chuyện dễ dàng.