"Ầm" một tiếng, Lôi Mông đạp mạnh chân xuống đất, lấy Lôi Mông làm trung tâm có một vòng tròn gợn sóng mắt thường không nhìn thấy được nhanh chóng lan tràn ra bốn phía, những nơi gợn sóng đi qua, tất cả Cự Thử đều cứng ngắc không thể động đậy.
Bắt được cơ hội này, Ca Đốn - Chân Hồng Chi Vũ, Địch Áo - Diễn Sinh Phong Nhận, còn có đám người Tác Phỉ Á đồng loạt thả ra bí kỹ, trong lúc nhất thời máu thịt bay ngang, ở bên trong đàn Ba Nhĩ Khắc Cự Thử nổ tung hàng loạt phun ra từng vòi máu đỏ lòm.
Thế xung phong của đàn Ba Nhĩ Khắc Cự Thử nhất thời ngừng lại, nhưng chốc lát sau lại tiếp tục lao lên cuồn cuộn. Số lượng quá nhiều, lúc nãy mấy người Địch Áo liên thủ ít nhất cũng giết chết gần trăm con, nhưng cái lỗ trống kia đã được lấp đầy ngay lập tức, y như là chuyện đó chưa từng phát sinh vậy.
"Trời đất, cũng quá đông rồi." Lôi Mông không nhịn được nữa, há miệng mắng to.
"Lôi Mông, ngó chừng Y Toa Bối Nhĩ, nàng vừa ngừng tay lập tức buông thả Địa Chấn." Địch Áo đã không rảnh suy nghĩ tới vấn đề mặt mũi của Y Toa Bối Nhĩ, Băng Tường không thể buông thả liên tục như Phong Nhận. Cần phải có thời gian giảm xóc, Tác Phỉ Á và Tuyết Ny luân phiên buông thả Băng Tường cộng thêm khí lạnh của Y Toa Bối Nhĩ có thể bù đắp cho nhau. Vấn đề là nguyên lực Y Toa Bối Nhĩ không theo kịp, đây là chuyện rất bình thường, chênh lệch giữa Quang Mang võ sĩ và Cực Hạn võ sĩ không phải là một cộng một bằng hai.
"Ta biết rồi." Lôi Mông đáp một tiếng, Y Toa Bối Nhĩ ở bên cạnh cắn răng không nói tiếng nào, khuôn mặt đã sớm đỏ bừng lên, giờ phút này nàng chỉ có thể tận lực đuổi theo tiết tấu của trận đấu.
Rốt cuộc, mấy người Địch Áo hữu kinh vô hiểm tiếp cận nơi Ban Giác Linh tụ cư, ngay lúc này mọi người thấy đến một đoàn yêu thú từ trong rừng điên cuồng vọt ra, vội vã bỏ chạy về phương xa không dám quay đầu lại lần nào. Trong lòng không khỏi trầm xuống một cảm giác khó tả, ai nói yêu thú không tiếc bất cứ giá nào để bảo vệ lãnh địa của mình? Có lẽ chỉ khi nào chúng nó không cảm nhận được sợ hãi chân chính mới có thể làm như vậy.
Mắt thấy kế hoạch trước đó đã không thể thực hiện được nữa, trốn cũng trốn không được bao lâu. Đợi đến lúc Tác Phỉ Á và Tuyết Ny hao hết nguyên lực, tình cảnh mọi người chắc chắn càng thêm nguy hiểm.
"Các ngươi đi trước." Ca Đốn bỗng nhiên dừng bước.
"Ngươi điên rồi?" Lôi Mông quát ầm lên, cứng rắn kéo Ca Đốn lui về phía sau.
"Bằng không tất cả mọi người đều trốn không thoát." Ca Đốn rống lên, cắm đầu chạy ngược lại.
Lôi Mông há miệng nhưng tìm không được lý do để phản bác Ca Đốn, chỉ có thể buồn bực nói: "Dù sao ta không đồng ý."
Tất cả mọi người trầm mặc lại, chỉ có Hỏa Thịnh Yến của Ca Đốn mới có khả năng kéo dài thời gian, nếu đổi thành những người khác đoán chừng sẽ bị bao phủ trong nháy mắt.
"Đừng nói chuyện không có ý nghĩa nữa, mọi người cùng nhau ra ngoài sẽ phải cùng nhau trở về." Địch Áo nhíu mày nói: "Thế nào cũng có biện pháp."
Ca Đốn cười khổ nói: "Trước kia đều là một mình ngươi đi đối mặt địch nhân cường đại, ta thừa nhận thực lực của ta không bằng ngươi, thế nhưng cũng nên đổi phiên đến lượt ta chứ?"
Nói tới đây Ca Đốn thừa dịp Lôi Mông không kịp chuẩn bị, mạnh mẽ tránh thoát ra ngoài, chạy thẳng về phía đàn chuột đông đen kéo dài vô biên vô hạn. Người đang ở trên không trung liền thả ra vài điểm Hoả Tinh màu trắng rơi xuống đất, sau đó chợt có vô số ngọn lửa từ dưới đất dâng ra liên kết thành một mảnh biển lửa bao phủ phương viên mấy chục thước.
Lực chú ý của đàn chuột nhất thời bị Ca Đốn hấp dẫn, đổi hướng xông về phía biển lửa y như tre già măng mọc, nhất thời rất nhiều Cự Thử bị hỏa diễm đốt thành tro bụi, mùi thịt cháy khét lẹt nhất thời lan ra tràn ngập khắp núi rừng.
Uy lực Hỏa Thịnh Yến dĩ nhiên là cường đại, nhưng số lượng đàn chuột lại nhiều đến vô cùng. Lấy nguyên lực của Ca Đốn căn bản không trì hoãn được bao nhiêu thời gian.
Hai mắt Lôi Mông đỏ rực nổi đầy gân máu, nổi giận gầm lên một tiếng định xông qua nhưng bị Địch Áo kéo lại. Lôi Mông không dám tin tưởng nhìn lại Địch Áo kéo tay của mình, sau đó ngẩng đầu ngó chừng Địch Áo.
"Nhìn ta làm gì?" Địch Áo tức giận trợn mắt với Lôi Mông: "Ngươi xông vào như thế sợ rằng còn chết trước cả Ca Đốn."
Lôi Mông lúc này mới kịp thời phản ứng, không phải là Địch Áo muốn bỏ rơi Ca Đốn, nhất thời thở phào nhẹ nhỏm nhưng vẫn còn lo lắng hỏi: "Vậy thì làm sao bây giờ?"
"Làm sao bây giờ?" Địch Áo nhìn đàn chuột đông đen bên kia nói: "Một khi chúng nó rời khỏi hang động sẽ mất đi ưu thế vốn có rồi, vậy thì để xem bên nào có thể chống đỡ đến cuối cùng."
Địch Áo chuyển sang mấy người Tác Phỉ Á: "Chỉ sợ ta nói các ngươi đi trước, các ngươi cũng không đồng ý nhỉ?"
Tác Phỉ Á cười cười nói: "Biết rồi còn hỏi?"
"Vậy cũng tốt, các ngươi và Lôi Mông một tổ đi qua bên trái Ca Đốn, ta tự mình đi bên phải."
"Không được." Tác Phỉ Á quả quyết cự tuyệt, làm như vậy các nàng xem như an toàn, có thể kiên trì một đoạn thời gian rất dài. Nhưng năng lực phòng ngự của Địch Áo có thể nói là vô hạn bằng không, làm sao có thể sống sót trong đàn chuột đông đen kia được?
"Đừng lo lắng, có bao giờ nàng thấy ta làm chuyện gì không nắm chắc chưa?" Địch Áo mỉm cười an ủi: "Nếu đã quyết định thì phải nắm chặt thời gian."
Tác Phỉ Á vẫn lắc đầu, nàng có lòng tin tuyệt đối với tốc độ của Địch Áo, nhưng những phương diện khác nàng không nghĩ là Địch Áo có ưu thế mạnh hơn Lôi Mông.
Địch Áo thở dài bất đắc dĩ: "Vậy thì trước tiên để cho các ngươi quan sát, nhớ kỹ, sau khi xông vào phải cố gắng giữ vững tiết tấu, không thể lãng phí nguyên lực, đây là một trận đánh lâu dài, có thể kiên trì đến cuối cùng là chúng ta thắng."
Nói xong những lời này, thân hình Địch Áo chợt lóe xông vào trong đàn chuột. Dòng nước lũ Ba Nhĩ Khắc Cự Thử thấy Địch Áo từ trên trời giáng xuống, nhất thời điên cuồng tràn tới. Địch Áo hít sâu một hơi tụ lực, một đạo gió lốc cực mạnh bỗng nhiên xuất hiện quanh người hắn, ngọn gió vô hình phảng phất như có vô số lưỡi dao sắc bén ẩn giấu trong đó, đàn Ba Nhĩ Khắc Cự Thử lao tới vừa chạm vào liền bị cắt thành từng mảnh nhỏ máu thịt nhầy nhụa.
Đây là bí kỹ gì? Mấy người Tác Phỉ Á nhìn thấy thân ảnh Địch Áo tùy ý xuyên qua đàn chuột đông nghịt, những nơi hắn đi qua là kéo theo một chùm máu đỏ lòm. Bọn họ quả thực không dám tin vào hai mắt của mình, từ ngoài mặt bí kỹ này giống như Cụ Phong sát trận, nhưng uy lực Cụ Phong sát trận không thể nào lớn đến trình độ khủng bố như thế.
"Được rồi, chúng ta cũng đi qua đó hỗ trợ." Tác Phỉ Á phục hồi tinh thần lại, nếu Địch Áo có thể thả ra bí kỹ như vậy, nhất định là an toàn không thành vấn đề.
Lôi Mông dẫn đầu thả ra Địa Chấn, thừa dịp khoảng thời gian đàn Cự Thử cứng ngắc. Đám người Tác Phỉ Á vọt tới bên trái biển lửa, ngoại trừ phương hướng biển lửa không có Ba Nhĩ Khắc Cự Thử xông tới, ba phương hướng khác đều không an toàn. Trong tình huống này, tác dụng Băng Tường đã bị hạ xuống thấp nhất, ba nữ tử luân phiên buông thả khí lạnh, chỉ có lúc nguy cấp mới thả ra Băng Tường vãn hồi cục diện. Thế công Ba Nhĩ Khắc Cự Thử bắt đầu giảm bớt thì sử dụng Băng Tinh Phong Bạo tiến hành đả kích phạm vi lớn. Lôi Mông và Lao Lạp chịu trách nhiệm tiêu diệt mấy con Ba Nhĩ Khắc Cự Thử đột phá hàng rào phong tỏa.
Mấy người lần đầu tiên phối hợp trong tình huống gây cấn như vậy, nhưng cũng may không có xuất hiện sai lầm quá lớn. Mấu chốt là Lôi Mông sử dụng Địa Chấn quá tốt, một cước hạ xuống là đám Cự Thử ở chung quanh liền biến thành tấm bia sống, so sánh xuống thì bọn họ dễ dàng hơn Ca Đốn nhiều lắm.
Lúc này Ca Đốn đã thấy được tình hình bên ngoài biển lửa, lập tức giận đến nổ phổi hét lớn: "Các ngươi điên rồi hả?"
"Tự quản một mình ngươi đi." Lôi Mông cười lên ha hả: "Xem ai có thể kiên trì đến cuối cùng, người thua chịu trách nhiệm lo đồ ăn một tháng."
Ca Đốn vừa định nói nhà ngươi nhất định phải thua, thế nhưng lập tức cảm thấy câu này không ổn đành phải nuốt ngược trở vào, chỉ hừ lạnh một tiếng bỏ qua đề tài này. Khi Ca Đốn đi ra hiển nhiên đã ôm tâm tư hy sinh, nhưng mấy người Địch Áo quay trở lại, bây giờ dù có oán giận cũng không có tác dụng. Ca Đốn không nói gì nữa, cẩn thận khống chế nguyên lực duy trì hình thái Hỏa Thịnh Yến thật ổn định, chỉ cần biển lửa còn tồn tại là hắn có thể liên tục giết chết Ba Nhĩ Khắc Cự Thử. Đúng như lời Địch Áo nói, đây là một trận tiêu hao chiến, bên nào có thể kiên trì đến cuối cùng sẽ giành được thắng lợi.
Tốc độ Địch Áo tiêu diệt Ba Nhĩ Khắc Cự Thử không hề thua kém Ca Đốn, luồng gió lốc di động tới chỗ nào là chỗ đó xuất hiện một mảnh trống không, vô số lưỡi dao vô hình không ngừng thu gặt tính mạng chúng nó. Trên thực tế, Địch Áo xa không có nhẹ nhàng như biểu hiện bên ngoài, Cụ Phong sát trận bình thường không thể nào có uy lực lớn như vậy. Đây là lần đầu tiên Địch Áo điều động lực lượng bên trong dòng xoáy nguyên lực, mặc dù chỉ là một phần rất nhỏ nhưng lại giúp cho bí kỹ Cụ Phong sát trận biến hóa nghiêng trời lệch đất.