"Nói đùa gì vậy?" Lôi Mông lập tức mất hứng: "Phải là ta bảo vệ các ngươi mới đúng chứ?"
Dựa theo lẽ thường dĩ nhiên là do Lôi Mông là Địa hệ võ sĩ ngăn cản phía trước mọi người, nhưng tình huống hiện tại không giống lúc bình thường. Nguyệt Ảnh đế quốc không thể nào điều động cao thủ tới ám sát mấy gã thanh niên tôm tép được. Dĩ nhiên, nếu như bên đó biết thân phận Địch Áo, có lẽ Địch Áo cũng sẽ bị liệt vào danh sách ám sát. Về phần Ca Đốn và các nàng Tác Phỉ Á chắc chắn không bao giờ trở thành mục tiêu.
Nếu như đã tiến hành ám sát, vậy thì nhất định phải tính toán thời gian vô cùng chính xác, trừ phi đối phương nắm chắc toàn diệt đội kỵ sĩ và tất cả mọi người ở nơi này. Địch Áo suy nghĩ rất đơn giản, chỉ cần có thể trì hoãn tiết tấu đối phương tiến công là có thể chuyển biến được thời cơ, có khi sẽ nghịch chuyển thế thượng phong.
"Ca Đốn, coi chừng tên này, để cho hắn đứng đàng hoàng ở phía sau."
Ca Đốn gật đầu: "Yên tâm đi, có ta ở đây, hắn không thể nào đi được."
"Tại sao phải làm thế?" Lôi Mông còn muốn phản kháng lại bị Ca Đốn dùng tay giữ chặt. Hắn không thể trở mặt với Ca Đốn vào lúc này, vì thế đành phải bất đắc dĩ tiếp nhận Địch Áo an bài.