Thần Ấn Vương Tọa

Lượt đọc: 6648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334
Tiến »
Chương 2
sát hạch kỵ sĩ tùy tùng (tt)

❊ ❊ ❊

Một đạo quang mang trong suốt yên lặng xuất hiện trên không trung rồi nhanh chóng lóe lên vài cái trong khu rừng. Bảy tám hắc y nhân trong nháy mắt sững người lại rồi ầm ầm ngã xuống.

Long Hạo Thần thậm chí có cảm giác hoa mắt, một gã bạch y nhân che mặt xuất hiện ở chỗ những tên hắc y nhân vừa ngã xuống, ngay sau đó, một màng kinh dị hiện ra trước mặt hắn. Không thấy tên bạch y nhân có động tác gì nhưng Long Hạo Thần lại thấy trên ngực hắn có mấy nghìn tia sáng từ từ xuất hiện. Trong phút chốc, cả khu rừng này giống như là được chiếu sang lên. Ánh sáng chói mắt làm Long Hạo Thân chịu không được nên nhắm mắt lại.

Đợi đến khi hắn mở mắt ra thì hoảng sợ phát hiện những tên hắc y nhân vốn đang nàm trên đất bây giờ đã biến mất hết, tên bạch y nhân thì vẫn còn đứng ở chỗ củ.

Mọi việc xảy ra quá nhanh giống như là Long Hạo Thần vừa mới hoa mắt vậy, mị thứ xung quanh đều rất yên tĩnh, những hắc y nhân tướng mạo hung ác vừa nãy dường như chưa từng xuất hiện vậy.

Bạch y nhân xoay người lại nhìn về chỗ Long Hạo Thần và cô bé kia đang ẩn trốn rồi nói:

Ra đi.

Long Hạo Thần thấy căng thẳng trong lòng, thực hiển nhiên, đối phương đã phát hiện chính mình. Đồng thời, hắn cũng đã nhìn thấy hai mắt của Bạch y nhân này. Đó là một đôi mắt không hề có chút tình cảm nào trong đó, hai tròng mắt hắn màu đen nhưng đồng tử lại là màu xám, một đầu tóc dài được buộc sơ sài phía sau, trên bộ quần áo màu trắng đơn giản mà hắn đang mặt không hề có một món trang sức nào.

Sự mạnh mẽ của bạch y nhân làm cho Long Hạo Thần cảm thấy căng thẳng dù sao thì hắn chỉ mới có 9 tuổi mà thôi, nhưng mà khi hắn cúi đầu xuống nhìn cô bé phía dưới thì nhất thời nhiệt huyết dâng trào biến thành dũng khí

Trước tiên hắn lắc lắc đầu ý bảo nàng không cần lên tiếng rồi hắn chống đở cơ thể sau đó nhảy ra bên ngoài, ngay khi ra ngoài hắn tranh thủ rút thanh mộc kiếm sau lưng ra.

Tên bạch y nhân đứng đó không hề nhúc nhích, Long Hạo Thần cảm thấy người đứng trước mặt này còn mạnh hơn rất nhiều so với những dã thú mà hắn đã gặp.

Long Hạo Thần không hề hé răng, hắn cầm chặt thanh kiếm trên tay rồi chăm chú nhìn người bạch y nhân này. Bây giờ trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất là hy vọng bạch y nhân này không phát hiện ra nàng là tốt rồi.

Chúng ta cần phải trở về. Giọng nói của bạch y nhân này không hề có một tia tình cảm nào, chỉ vài từ như thế thôi cũng đủ để hắn cảm thấy một luồng hơi lạnh thổi dọc sống lưng.

Ở phía sau, suu một tiếng, một bóng người nho nhỏ xuất hiện trước mặt Long Hạo Thần, hắn giật mình phát hiện ra bóng dáng mà hắn thậm chí còn nhìn không kịp kia lại là của cô bé câm mà hắn vừa giúp.

Tốc độ của cô bé thật là nhanh! Long Hạo Thần ngẩn ngơ.

Cô bé vươn hai tay ra rồi dùng thân thể bé nhỏ của mình chắn trước mặt Long Hạo Thần, ánh mắt cô bé kiêng định và quật cường nhìn tên áo trắng trước mặt, cô dùng sức lắc lắc đầu.

Đôi mi bao phủ đôi mắt không hề có chút cảm tình kia dường như có chút giật giật, ngay sau đó, thân thể hắn di động, thân thể hắn giống như là một luồng ánh sáng chợt lóe lên. Cô bé đứng trước mặt Long Hạo Thần cũng di động, tốc dộ rất là nhanh.

Sức quan sát của Long Hạo Thần đã vượt qua những bạn bè cùng lứa tuổi nhưng hắn cũng chỉ có thể mơ hồ thấy được trong tay cô bé có một thanh chủy thủ ngắn, lúc di chuyển thân thể cô bé có chút di động không quy tắc, nhìn giống như là một con cọp con hung hãn vậy. Tốc độ này thật là nhanh, có lẽ chỉ có người có số linh lực vượt qua hai mươi mới có được tốc độ như vậy?

Đáng tiếc, cô bé và tên bạch y nhân hiển nhiên là chênh lệch rất lớn, thời gian chỉ có một lần hô hấp thì mọi thứ đã bình yên trở lại.

Thanh chủy thủ trên tay cô bé không thấy nữa, thân thể cô cũng bị bạch y nhân kẹp ở dưới nách, việc tên này thế nào làm được những việc này thì Long Hạo Thần không hề nhìn thấy.

Buông cô ấy ra.

Long Hạo Thần hô to một tiếng rồi bước tới một cách rất chính quy theo kiểu Kỵ Sĩ, thanh mộc kiếm trong tay ngay lập tức bổ tới tên bạch y nhân. Lúc này hắn căn bản không để ý tới việc tên này có bao nhiêu lợi hại, trong lòng hắn bây giờ chỉ nghĩ tới một việc mà cứu cô bé này thôi.

Một lực lượng lớn truyền tới, thanh kiếm của Long Hạo Thần văng ra xa, trong nháy mắt ý thức rơi vào hắc ám. Mà bên kia tên bạch y nhân chỉ nhấc tay lên mà thôi.

Cô bé bị tên này xách lên kịch liệt giãy dụa, tên bạch y nhân bỗng nhiên kinh hãi, hắn cảm thấy cô bé mình đang xách theo bắt đầu nóng lên, một tầng ánh sáng màu đỏ xuất hiện trên làn da cô bé.

Yên tỉnh một chút, ta sẽ không làm tổn thương hắn.

Tên bạch y nhân rốt cuộc cũng nó ra một câu có giọng điệu hơi hơi giống con người, trong giọng nói dường như chứa sự bất đắc dĩ.

Cô bé ngừng việc giãy dụa lại rồi ngẩn đầu nhìn tên bạch y nhân.

Tên này gật gật đầu rồi từ từ đi tới chỗ Long Hạo Thần sau đó ngồi xỏm xuống dùng một tay sờ soạn Long Hạo Thần, ngay cả khuôn mặt xinh đẹp kia hắn cũng không buôn tha.

Sau một lát, tên bạch y nhân nhíu nhíu mày:

Tư chất trung thượng nhưng cốt cách phát triển không đủ, khí chất và tư chất của hắn rất thích hợp làm Kỵ Sĩ.

Vừa nói, hắn liền buôn cô bé ra.

Cô bé làm ra một thủ thể với hắn.

Bạch y nhân nói:

Thành tựu tương lai của hắn? Khó mà nói. Từ tư chất thì thấy cùng lắm hắn chỉ là một Đại Địa Kỵ Sĩ mà thôi. Nhưng mà khi chỉ mới chin tuổi hắn đã có bốn trong mười tiêu chí của Kỵ Sĩ là thương cảm, anh dũng, kiên nghị, hy sinh, thành tựu tương lai không thể hạn lượng được. Một Kỵ Sĩ vĩ đại, nhất là thủ hộ Kỵ Sĩ thì yêu cầu về tâm tính cao hơn tư chất nhiều.

Cô bé chỉ chỉ về phía mình rồi chỉ chỉ Long Hạo Thần sao đó quơ tay làm ra vài động tác.

Tên bạch y nhân gật đầu rồi nói:

Được rồi, dũng khí vừa rồi của hắn rất đáng được nhận phần thưởng này

Một đoàn bạch quang xuất hiện trước ngực tên bạch y nhân, mơ hồ có thể nhìn thấy hình dáng một cái tiểu hỏa lô, ở giữa có một ngọn lửa óng ánh màu xanh

Tên bạch y nhân vương tay ra, một ngọn lửa màu xanh bay tới trên người Long Hạo Thần, bàn tay hắn làm vài động tác kỳ lạ, ngay lập tức ngọn lửa bám lên người Long Hạo Thần.

Một lát sau, luồng ánh sáng thu lại rồi chui vào cơ thể tên bạch y nhân, ánh mắt hắn rõ ràng có chút mệt mỏi.

Tốt rồi, ta đã linh lô lực bài trừ tạp chất ra trong thập nhị chính kinh của hắn tiềm lực của hắn ít nhất cũng đã tăng thêm một bậc. Lần thí luyện này đã xong, chúng ta quay về thôi.

Vừa nói, tên bạch y nhân liền đứng lên vẫy vẫy tay về phía cô bé.

Cô bé đi nhanh tới chỗ Long Hạo Thần rồi tháo một chiếc nhẫn màu xanh trên người ra đeo vào ngón giữa của Long Hạo Thần. Nói cũng kỳ quái, chiếc nhẫn nhỏ kia vừa tới tay của Long Hạo Thần liền tự động to lên, hoàn toàn vừa khích với ngón tay của Long Hạo Thần.

-Thải Nhi,...

Tên bạch y nhân nhỏ giọng kêu lên nhưng điều hắn có lại là ánh mắt quật cường của cô bé. Cô bé đem mớ rau của Long Hạo Thần lại gần người hắn rồi mới đi tới chỗ tên bạch y nhân.

Tên bạch y nhân cau mày một chút, sau khi trầm mặt hắn rốt cuộc cũng gật gật đầu rồi nắm tay cô bé kéo lên sao đó biến mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334
Tiến »