Thần Ấn Vương Tọa

Lượt đọc: 6616 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334
Tiến »
Chương 68
dạ chiến hùng quan [1]

❊ ❊ ❊

Thời gian hội nghị rất ngắn, Thánh Linh Tâm nói xong bên ngoài tiến vào mười quan quân. Bọn họ là doanh trưởng mười bộ binh doanh, mỗi người dẫn một tổ Tân Săn Ma Đoàn đi quân doanh báo danh. Nếu đã tới nơi này, như vậy không thể lãng phí một chút thời gian.

Mắt thấy Long Hạo Thần, Thải Nhi cùng đội viên Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ rời đi, Lam Nghiên Vũ kích động muốn đứng dậy nhưng bị Thánh Linh Tâm kéo lại. Thánh Linh Tâm ánh mắt nghiêm khắc hướng bà lắc đầu. Hai mắt xinh đẹp của Lam Nghiên Vũ ướt nước.

Đám Long Hạo Thần bị phân đến bộ binh doanh nhất. Doanh trưởng là một quan quân trung niên bề ngoài hơi giống Cao Anh Kiệt.

"Các vị đều là tinh anh liên minh, các người có thể tạm thời gia nhập quân doanh của chúng tôi, tôi vô cùng vinh hạnh. Tôi là doanh trưởng doanh nhất, Trương Hải Vinh."

Rời khỏi phòng hội nghị, doanh trưởng doanh nhất vừa dẫn mọi người đi hướng quân doanh vừa tự giới thiệu.

Trách nhiệm cùng người giao lưu đương nhiên thuộc về Long Hạo Thần. Hắn mỉm cười nói.

"Trương doanh trưởng quá khách sáo. Dũng sĩ thành Khu Ma đều là anh hùng bảo vệ quốc gia. Có thể gia nhập doanh nhất là vinh hạnh của chúng tôi. Bắt đầu từ bây giờ chúng tôi là thuộc hạ của ngài, ngài cứ việc sai bảo. Tôi đại biểu Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ hướng ngài cam đoan, tuy chúng tôi không phải quân nhân nhưng nhất định nghiêm khắc giữ kỷ luật, tất cả nghe theo lệnh chỉ huy."

Nghe Long Hạo Thần nói mấy lời này, Trương Hải Vinh trong lòng nhẹ nhõm. Gã không ngờ thiếu niên thoạt nhìn mới mười mấy tuổi đã hiểu chuyện như vậy.

Săn Ma Đoàn là mỗi một chiến sĩ liên minh thánh điện đều hướng tới. Chỉ là Trương Hải Vinh đối với lần này Săn Ma Đoàn tạm thời gia nhập quân đội không mấy thích. Những lá ngọc cành vàng này mỗi người thấp nhất tu vi cấp bốn, chính mình có thể chỉ huy họ không?

Nên biết bản thân Trương Hải Vinh cũng chỉ là một chiến sĩ cấp bốn mà thôi. Một khi trên chiến trường đám tinh anh không nghe theo lệnh, tự tiện hành động, chẳng những tác dụng không tốt còn mang đến phiền toái cho mình.

Tuy Thánh Linh Tâm nói phải đem tinh anh Săn Ma Đoàn làm bình thường chiến sĩ, nhưng thật có thể làm như vậy không? Mỗi một Săn Ma Đoàn đều là thánh minh trân trọng, một khi có tổn thất, bọn họ khó thể gánh vách trách nhiệm. Huống chi Thánh Linh Tâm sớm đã dặn dò các doanh trưởng, dưới bất cứ tình huống nào đều phải ưu tiên bảo vệ an toàn đám tinh anh.

Đặc biệt khi Trương Hải Vinh thấy Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ chính mình chịu trách nhiệm thì tâm tình càng xấu. Đám người này ngoại trừ gã đầu trọc tuổi hơi lớn chút, mấy người khác chắc tuổi không đến hai mươi. Mấy người nhỏ chỉ sợ còn chưa tới mười tám tuổi đi? Trời biết bọn họ làm sao trở thành đội viên Săn Ma Đoàn. Niên thiếu thành danh chưa chắc là việc tốt, tùy theo đó có khả năng chính là kiêu ngạo.

Nhưng đang lúc gã lo âu thì Long Hạo Thần nói mấy câu tựa như tách trà nóng giữa trời đông, khiến gã toàn thân nhẹ nhõm.

Đối với quân nhân mà nói, phục tùng mệnh lệnh của chỉ huy là việc quan trọng nhất. Long Hạo Thần tiểu đoàn trưởng chẳng những ngôn ngữ lễ phép, còn giải quyết vấn đề gã lo lắng. Khiến Trương Hải Vinh thầm mừng rỡ, đồng thời tán thưởng quả nhiên là tinh anh có khác! Nhìn xem người ta có giác ngộ.

Long Hạo Thần nói mấy lời này đương nhiên không phải hắn tự mình nghĩ ra. Hôm qua Cao Anh Kiệt dặn dò hắn khi gia nhập quân đội phải làm như thế nào, đồng thời chỉ điểm cho hắn một số điều trọng yếu trong quân đội. Tuy không có Cao Anh Kiệt nhắc nhở thì Long Hạo Thần cũng dốc sức làm tốt. Nhưng có gã nói vài lời, càng có thể dễ dàng hòa nhập vào tập thể bộ binh doanh.

Trương Hải Vinh cười nói.

"Long đoàn trưởng, cậu quá khách sáo rồi. Lão Trương tôi là người thô lỗ, không biết nói câu khách sáo. Bắt đầu từ bây giờ, tạm thời thiệt thòi các người làm thân binh của tôi. Chức trách của các người là theo tôi giết địch."

Tư Mã Tiên nhịn không được hỏi.

"Doanh trưởng, chỉ cần ở bên cạnh ngài là có thể đánh đấm hả?"

Trương Hải Vinh đấm bộ ngực rắn chắc của mình, hào sảng nói.

"Cậu hỏi đúng rồi. Doanh nhất chúng tôi không có một cái nào yếu đuối. Nếu muốn thuộc hạ anh em cùng mình liều mạng, như vậy phải trước tiên xông lên mặt trước nhất. Các người cứ yên tâm, ở bên cạnh tôi, các người vĩnh viễn xông lên trước đối diện cường địch."

Nghe gã nói câu này, mọi người trở nên nghiêm túc. Ý của Trương Hải Vinh rất rõ ràng, một khi trong chiến đấu, gã sẽ xông lên trước tiên. Làm doanh trưởng, thống soái một doanh hàng ngàn bộ binh, có thể dũng mãnh xung phong trước nhất, sao không khiến tướng sĩ dâng cả mạng sống?

"Vâng." Long Hạo Thần hướng Trương Hải Vinh hành lễ quân nhân không quá tiêu chuẩn. Người khác cũng học theo hắn, đương nhiên, động tác càng không tiêu chuẩn.

Doanh nhất bộ binh trú đóng cách đông thành không xa. Ma tộc mạnh, quân lực hùng hậu. Nếu như chính diện chiến đấu, nhân loại hầu như không có chút cơ hội. Bởi vậy nhiều năm nay, nhân loại đều lấy phòng ngự làm chính. Mà điểm quan trọng trong phòng ngự dĩ nhiên chính là bộ binh.

Trương Hải Vinh chia họ một doanh trại thích hợp mười người ở. Nam nữ thụ thụ bất thân dường như không thực dụng trong chỗ này. Bởi vì Săn Ma Đoàn đặc thù, không có phát cho họ trang bị quân đội, nhưng mỗi người đều có quân phục bộ binh.

Nơi này không có nữ quân phục, Vương Nguyên Nguyên rất thích hợp đồ nam, dáng người cao ráo, không thua cánh đàn ông. Nhưng Trần Anh Nhi và Thải Nhi mặc quần phục thì trông hơi buồn cười.

Tại lúc này, Trần Anh Nhi lộ ra một bộ mặt khác của mình. Không ngờ cô gái tùy thân mang theo kim chỉ, đem quân phục của mình và Thải Nhi giản đơn cắt rồi may lại, chỉ mất một tiếng đồng hộ, quân phục hai người xem như miễn cưỡng vừa người.

"Không nghĩ tới nha Anh Nhi, cô còn khéo tay vậy. Khó trách Dương Văn Chiêu đối với cô nhớ mãi không quên." Lâm Hâm hơi kinh ngạc nói.

Trần Anh Nhi kiêu ngạo nói.

"Đương nhiên, bổn tiểu thư còn biết nhiều lắm. Đừng nhắc tên Dương Văn Chiêu trước mặt tôi, làm biếng nghe tên hắn."

Lâm Hâm cười gian nói.

"Tốt, không nhắc. Tới, phát dược, phát dược." Vừa nói, trong tay y xuất hiện mấy cái bình sứ, mỗi người được chia hai bình.

Tư Mã Tiên giơ ngón cái.

"Ngươi có câu "ca có dược" quả là không nói suông. Đúng là có dược, lần này lại là cái gì."

Lâm Hâm cười hắc hắc nói.

"Bình trắng là Hồi Linh Đan, tên này là Hạo Thần đặt. Bình vàng là thuốc tăng lực. Hồi Linh Đan có thể trong thời gian ngắn khôi phục hai trăm linh lực. Đại khái khoảng năm giây tăng lên. Mọi người hấp thu dược hiệu không giống nhau, lần đầu tiên ăn, các người tự tính toán thời gian dược hiệu có tác dụng. Thuốc tăng lực có thể tăng năm trăm điểm ngoại linh lực liên tục hai mươi giây. Thứ này tôi đã sửa đổi, so với trước càng có hiệu quả. Đáng tiếc tôi không có tài liệu luyện chế Bạo Linh Đan. Nếu không sẽ phát cho các người thứ đó."

Long Hạo Thần nói.

"Lần trước anh cho tôi Bạo Linh Đan tôi còn chưa dùng, có mười viên. Mọi người trước chia đi, nhiều thêm bảo đảm, trên chiến trường khả năng sinh tồn càng lớn."

Lâm Hâm lần này bỏ vốn liếng, mỗi người Hồi Linh Đan cùng với thứ y xưng là thuốc tăng lực Hộ Thể Đan đều có ba viên. Lại thêm vào Long Hạo Thần phân cho mỗi người một viên Bạo Linh Đan. Riêng phương diện đan dược chỉ sợ chín Tân Săn Ma Đoàn cộng lại đều không sánh bằng họ.

Hàn Vũ cười nói.

"Ai bảo không có mục sư thì không làm gì được. Có Lâm huynh Ma Dược Sư tác dụng so với mục sư càng mạnh."

Lâm Hâm cười hì hì nói.

"Ca có dược, câu cửa miệng này đương nhiên không nói suông. Lão Hàn, nhớ chắn kỹ phía sau nha! Đừng để địch nhân từ sau bạo cúc hoa tôi à."

Vương Nguyên Nguyên trợn trắng mắt.

"Có dược huynh, văn minh chút đi."

"Rồi, rồi." Lâm Hâm đứng dậy duỗi thân. "Tôi đi rửa mặt đẹp trai đây. Ai, mỗi lần muốn kiếm người tới sùng bái, tôi lại đi chiếu gương."

"Xì, không biết xấu hổ." Vương Nguyên Nguyên cũng bị y nói chọc cười.

Trong doanh trại bố trí vô cùng đơn giản. Mười cái giường đơn, cạnh giường có mười bàn gỗ đơn giản. Không cần nói, đương nhiên là nam một bên, nữ một bên. Tuy Vương Nguyên Nguyên và Trần Anh Nhi khá bất mãn ở chung doanh trại, nhưng nghĩ chỉ khoảng ba tháng thời gian, ráng nhịn.

Ngay lúc bọn họ sắp xếp chỗ ngủ thì chứng kiến một màn kinh dị.

Thải Nhi dùng đỉnh gậy trúc móc ở khe hở đầu giường kéo tới gần chỗ Long Hạo Thần. Tuy nàng không nhìn thấy nhưng hai cái giường khép lại song song ngat ngắn.

Này…Thải Nhi cũng quá bạo dạn đi. Còn trước mặt nhiều người như vậy…

Đừng nói là họ, tuy Long Hạo Thần rất yêu Thải Nhi cũng có chút xấu hổ, không biết nên làm gì cho phải.

Tư Mã Tiên nhìn bên cạnh Hàn Vũ, nhỏ giọng nói.

"Chắc không đâu? Chẳng lẽ đêm nay đoàn trưởng và phó đoàn trưởng cho chúng ta xem hiện trường biểu diễn?"

Hợp xong giường, Thải Nhi ngồi lên trên, suy tư một lát, lại đi đến một cái giường khác. Trong tay gậy trúc vung lên, từng đạo đao phong xẹt qua, giường làm bằng gỗ bỗng chốc thành từng thanh gỗ. Gậy trúc quét qua, những cây gỗ cắm vào bên giường hai người.

Tốc độ của Thải Nhi lần nữa khiến mọi người chấn kinh. Mỗi người chỉ thấy ảo ảnh lập lòe. Từng cây gỗ cắm bên cạnh giường làm thành một vòng.

Mặt đất doanh trại tuy không rất cứng, nhưng mỗi một tấm ván gỗ dài hai mét thước rộng nửa mét, vô cùng đều, cái này không chỉ cần bản lĩnh, phải có xúc cảm và phán đoán. Không có con mắt hỗ trợ, việc này cần cảm giác nhạy cỡ nào mới làm được!

Cái giường bị Thải Nhi phá hư, nàng ôm đệm chăn luôn.

Long Hạo Thần mơ hồ hiểu nàng muốn làm cái gì, ngăn lại nói.

"Tôi giúp cô."

Thải Nhi lắc đầu nói.

"Cứ để tôi làm."

Thời gian hội nghị rất ngắn, Thánh Linh Tâm nói xong bên ngoài tiến vào mười quan quân. Bọn họ là doanh trưởng mười bộ binh doanh, mỗi người dẫn một tổ Tân Săn Ma Đoàn đi quân doanh báo danh. Nếu đã tới nơi này, như vậy không thể lãng phí một chút thời gian.

Mắt thấy Long Hạo Thần, Thải Nhi cùng đội viên Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ rời đi, Lam Nghiên Vũ kích động muốn đứng dậy nhưng bị Thánh Linh Tâm kéo lại. Thánh Linh Tâm ánh mắt nghiêm khắc hướng bà lắc đầu. Hai mắt xinh đẹp của Lam Nghiên Vũ ướt nước.

Đám Long Hạo Thần bị phân đến bộ binh doanh nhất. Doanh trưởng là một quan quân trung niên bề ngoài hơi giống Cao Anh Kiệt.

"Các vị đều là tinh anh liên minh, các người có thể tạm thời gia nhập quân doanh của chúng tôi, tôi vô cùng vinh hạnh. Tôi là doanh trưởng doanh nhất, Trương Hải Vinh."

Rời khỏi phòng hội nghị, doanh trưởng doanh nhất vừa dẫn mọi người đi hướng quân doanh vừa tự giới thiệu.

Trách nhiệm cùng người giao lưu đương nhiên thuộc về Long Hạo Thần. Hắn mỉm cười nói.

"Trương doanh trưởng quá khách sáo. Dũng sĩ thành Khu Ma đều là anh hùng bảo vệ quốc gia. Có thể gia nhập doanh nhất là vinh hạnh của chúng tôi. Bắt đầu từ bây giờ chúng tôi là thuộc hạ của ngài, ngài cứ việc sai bảo. Tôi đại biểu Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ hướng ngài cam đoan, tuy chúng tôi không phải quân nhân nhưng nhất định nghiêm khắc giữ kỷ luật, tất cả nghe theo lệnh chỉ huy."

Nghe Long Hạo Thần nói mấy lời này, Trương Hải Vinh trong lòng nhẹ nhõm. Gã không ngờ thiếu niên thoạt nhìn mới mười mấy tuổi đã hiểu chuyện như vậy.

Săn Ma Đoàn là mỗi một chiến sĩ liên minh thánh điện đều hướng tới. Chỉ là Trương Hải Vinh đối với lần này Săn Ma Đoàn tạm thời gia nhập quân đội không mấy thích. Những lá ngọc cành vàng này mỗi người thấp nhất tu vi cấp bốn, chính mình có thể chỉ huy họ không?

Nên biết bản thân Trương Hải Vinh cũng chỉ là một chiến sĩ cấp bốn mà thôi. Một khi trên chiến trường đám tinh anh không nghe theo lệnh, tự tiện hành động, chẳng những tác dụng không tốt còn mang đến phiền toái cho mình.

Tuy Thánh Linh Tâm nói phải đem tinh anh Săn Ma Đoàn làm bình thường chiến sĩ, nhưng thật có thể làm như vậy không? Mỗi một Săn Ma Đoàn đều là thánh minh trân trọng, một khi có tổn thất, bọn họ khó thể gánh vách trách nhiệm. Huống chi Thánh Linh Tâm sớm đã dặn dò các doanh trưởng, dưới bất cứ tình huống nào đều phải ưu tiên bảo vệ an toàn đám tinh anh.

Đặc biệt khi Trương Hải Vinh thấy Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ chính mình chịu trách nhiệm thì tâm tình càng xấu. Đám người này ngoại trừ gã đầu trọc tuổi hơi lớn chút, mấy người khác chắc tuổi không đến hai mươi. Mấy người nhỏ chỉ sợ còn chưa tới mười tám tuổi đi? Trời biết bọn họ làm sao trở thành đội viên Săn Ma Đoàn. Niên thiếu thành danh chưa chắc là việc tốt, tùy theo đó có khả năng chính là kiêu ngạo.

Nhưng đang lúc gã lo âu thì Long Hạo Thần nói mấy câu tựa như tách trà nóng giữa trời đông, khiến gã toàn thân nhẹ nhõm.

Đối với quân nhân mà nói, phục tùng mệnh lệnh của chỉ huy là việc quan trọng nhất. Long Hạo Thần tiểu đoàn trưởng chẳng những ngôn ngữ lễ phép, còn giải quyết vấn đề gã lo lắng. Khiến Trương Hải Vinh thầm mừng rỡ, đồng thời tán thưởng quả nhiên là tinh anh có khác! Nhìn xem người ta có giác ngộ.

Long Hạo Thần nói mấy lời này đương nhiên không phải hắn tự mình nghĩ ra. Hôm qua Cao Anh Kiệt dặn dò hắn khi gia nhập quân đội phải làm như thế nào, đồng thời chỉ điểm cho hắn một số điều trọng yếu trong quân đội. Tuy không có Cao Anh Kiệt nhắc nhở thì Long Hạo Thần cũng dốc sức làm tốt. Nhưng có gã nói vài lời, càng có thể dễ dàng hòa nhập vào tập thể bộ binh doanh.

Trương Hải Vinh cười nói.

"Long đoàn trưởng, cậu quá khách sáo rồi. Lão Trương tôi là người thô lỗ, không biết nói câu khách sáo. Bắt đầu từ bây giờ, tạm thời thiệt thòi các người làm thân binh của tôi. Chức trách của các người là theo tôi giết địch."

Tư Mã Tiên nhịn không được hỏi.

"Doanh trưởng, chỉ cần ở bên cạnh ngài là có thể đánh đấm hả?"

Trương Hải Vinh đấm bộ ngực rắn chắc của mình, hào sảng nói.

"Cậu hỏi đúng rồi. Doanh nhất chúng tôi không có một cái nào yếu đuối. Nếu muốn thuộc hạ anh em cùng mình liều mạng, như vậy phải trước tiên xông lên mặt trước nhất. Các người cứ yên tâm, ở bên cạnh tôi, các người vĩnh viễn xông lên trước đối diện cường địch."

Nghe gã nói câu này, mọi người trở nên nghiêm túc. Ý của Trương Hải Vinh rất rõ ràng, một khi trong chiến đấu, gã sẽ xông lên trước tiên. Làm doanh trưởng, thống soái một doanh hàng ngàn bộ binh, có thể dũng mãnh xung phong trước nhất, sao không khiến tướng sĩ dâng cả mạng sống?

"Vâng." Long Hạo Thần hướng Trương Hải Vinh hành lễ quân nhân không quá tiêu chuẩn. Người khác cũng học theo hắn, đương nhiên, động tác càng không tiêu chuẩn.

Doanh nhất bộ binh trú đóng cách đông thành không xa. Ma tộc mạnh, quân lực hùng hậu. Nếu như chính diện chiến đấu, nhân loại hầu như không có chút cơ hội. Bởi vậy nhiều năm nay, nhân loại đều lấy phòng ngự làm chính. Mà điểm quan trọng trong phòng ngự dĩ nhiên chính là bộ binh.

Trương Hải Vinh chia họ một doanh trại thích hợp mười người ở. Nam nữ thụ thụ bất thân dường như không thực dụng trong chỗ này. Bởi vì Săn Ma Đoàn đặc thù, không có phát cho họ trang bị quân đội, nhưng mỗi người đều có quân phục bộ binh.

Nơi này không có nữ quân phục, Vương Nguyên Nguyên rất thích hợp đồ nam, dáng người cao ráo, không thua cánh đàn ông. Nhưng Trần Anh Nhi và Thải Nhi mặc quần phục thì trông hơi buồn cười.

Tại lúc này, Trần Anh Nhi lộ ra một bộ mặt khác của mình. Không ngờ cô gái tùy thân mang theo kim chỉ, đem quân phục của mình và Thải Nhi giản đơn cắt rồi may lại, chỉ mất một tiếng đồng hộ, quân phục hai người xem như miễn cưỡng vừa người.

"Không nghĩ tới nha Anh Nhi, cô còn khéo tay vậy. Khó trách Dương Văn Chiêu đối với cô nhớ mãi không quên." Lâm Hâm hơi kinh ngạc nói.

Trần Anh Nhi kiêu ngạo nói.

"Đương nhiên, bổn tiểu thư còn biết nhiều lắm. Đừng nhắc tên Dương Văn Chiêu trước mặt tôi, làm biếng nghe tên hắn."

Lâm Hâm cười gian nói.

"Tốt, không nhắc. Tới, phát dược, phát dược." Vừa nói, trong tay y xuất hiện mấy cái bình sứ, mỗi người được chia hai bình.

Tư Mã Tiên giơ ngón cái.

"Ngươi có câu "ca có dược" quả là không nói suông. Đúng là có dược, lần này lại là cái gì."

Lâm Hâm cười hắc hắc nói.

"Bình trắng là Hồi Linh Đan, tên này là Hạo Thần đặt. Bình vàng là thuốc tăng lực. Hồi Linh Đan có thể trong thời gian ngắn khôi phục hai trăm linh lực. Đại khái khoảng năm giây tăng lên. Mọi người hấp thu dược hiệu không giống nhau, lần đầu tiên ăn, các người tự tính toán thời gian dược hiệu có tác dụng. Thuốc tăng lực có thể tăng năm trăm điểm ngoại linh lực liên tục hai mươi giây. Thứ này tôi đã sửa đổi, so với trước càng có hiệu quả. Đáng tiếc tôi không có tài liệu luyện chế Bạo Linh Đan. Nếu không sẽ phát cho các người thứ đó."

Long Hạo Thần nói.

"Lần trước anh cho tôi Bạo Linh Đan tôi còn chưa dùng, có mười viên. Mọi người trước chia đi, nhiều thêm bảo đảm, trên chiến trường khả năng sinh tồn càng lớn."

Lâm Hâm lần này bỏ vốn liếng, mỗi người Hồi Linh Đan cùng với thứ y xưng là thuốc tăng lực Hộ Thể Đan đều có ba viên. Lại thêm vào Long Hạo Thần phân cho mỗi người một viên Bạo Linh Đan. Riêng phương diện đan dược chỉ sợ chín Tân Săn Ma Đoàn cộng lại đều không sánh bằng họ.

Hàn Vũ cười nói.

"Ai bảo không có mục sư thì không làm gì được. Có Lâm huynh Ma Dược Sư tác dụng so với mục sư càng mạnh."

Lâm Hâm cười hì hì nói.

"Ca có dược, câu cửa miệng này đương nhiên không nói suông. Lão Hàn, nhớ chắn kỹ phía sau nha! Đừng để địch nhân từ sau bạo cúc hoa tôi à."

Vương Nguyên Nguyên trợn trắng mắt.

"Có dược huynh, văn minh chút đi."

"Rồi, rồi." Lâm Hâm đứng dậy duỗi thân. "Tôi đi rửa mặt đẹp trai đây. Ai, mỗi lần muốn kiếm người tới sùng bái, tôi lại đi chiếu gương."

"Xì, không biết xấu hổ." Vương Nguyên Nguyên cũng bị y nói chọc cười.

Trong doanh trại bố trí vô cùng đơn giản. Mười cái giường đơn, cạnh giường có mười bàn gỗ đơn giản. Không cần nói, đương nhiên là nam một bên, nữ một bên. Tuy Vương Nguyên Nguyên và Trần Anh Nhi khá bất mãn ở chung doanh trại, nhưng nghĩ chỉ khoảng ba tháng thời gian, ráng nhịn.

Ngay lúc bọn họ sắp xếp chỗ ngủ thì chứng kiến một màn kinh dị.

Thải Nhi dùng đỉnh gậy trúc móc ở khe hở đầu giường kéo tới gần chỗ Long Hạo Thần. Tuy nàng không nhìn thấy nhưng hai cái giường khép lại song song ngat ngắn.

Này…Thải Nhi cũng quá bạo dạn đi. Còn trước mặt nhiều người như vậy…

Đừng nói là họ, tuy Long Hạo Thần rất yêu Thải Nhi cũng có chút xấu hổ, không biết nên làm gì cho phải.

Tư Mã Tiên nhìn bên cạnh Hàn Vũ, nhỏ giọng nói.

"Chắc không đâu? Chẳng lẽ đêm nay đoàn trưởng và phó đoàn trưởng cho chúng ta xem hiện trường biểu diễn?"

Hợp xong giường, Thải Nhi ngồi lên trên, suy tư một lát, lại đi đến một cái giường khác. Trong tay gậy trúc vung lên, từng đạo đao phong xẹt qua, giường làm bằng gỗ bỗng chốc thành từng thanh gỗ. Gậy trúc quét qua, những cây gỗ cắm vào bên giường hai người.

Tốc độ của Thải Nhi lần nữa khiến mọi người chấn kinh. Mỗi người chỉ thấy ảo ảnh lập lòe. Từng cây gỗ cắm bên cạnh giường làm thành một vòng.

Mặt đất doanh trại tuy không rất cứng, nhưng mỗi một tấm ván gỗ dài hai mét thước rộng nửa mét, vô cùng đều, cái này không chỉ cần bản lĩnh, phải có xúc cảm và phán đoán. Không có con mắt hỗ trợ, việc này cần cảm giác nhạy cỡ nào mới làm được!

Cái giường bị Thải Nhi phá hư, nàng ôm đệm chăn luôn.

Long Hạo Thần mơ hồ hiểu nàng muốn làm cái gì, ngăn lại nói.

"Tôi giúp cô."

Thải Nhi lắc đầu nói.

"Cứ để tôi làm."

Thời gian hội nghị rất ngắn, Thánh Linh Tâm nói xong bên ngoài tiến vào mười quan quân. Bọn họ là doanh trưởng mười bộ binh doanh, mỗi người dẫn một tổ Tân Săn Ma Đoàn đi quân doanh báo danh. Nếu đã tới nơi này, như vậy không thể lãng phí một chút thời gian.

Mắt thấy Long Hạo Thần, Thải Nhi cùng đội viên Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ rời đi, Lam Nghiên Vũ kích động muốn đứng dậy nhưng bị Thánh Linh Tâm kéo lại. Thánh Linh Tâm ánh mắt nghiêm khắc hướng bà lắc đầu. Hai mắt xinh đẹp của Lam Nghiên Vũ ướt nước.

Đám Long Hạo Thần bị phân đến bộ binh doanh nhất. Doanh trưởng là một quan quân trung niên bề ngoài hơi giống Cao Anh Kiệt.

"Các vị đều là tinh anh liên minh, các người có thể tạm thời gia nhập quân doanh của chúng tôi, tôi vô cùng vinh hạnh. Tôi là doanh trưởng doanh nhất, Trương Hải Vinh."

Rời khỏi phòng hội nghị, doanh trưởng doanh nhất vừa dẫn mọi người đi hướng quân doanh vừa tự giới thiệu.

Trách nhiệm cùng người giao lưu đương nhiên thuộc về Long Hạo Thần. Hắn mỉm cười nói.

"Trương doanh trưởng quá khách sáo. Dũng sĩ thành Khu Ma đều là anh hùng bảo vệ quốc gia. Có thể gia nhập doanh nhất là vinh hạnh của chúng tôi. Bắt đầu từ bây giờ chúng tôi là thuộc hạ của ngài, ngài cứ việc sai bảo. Tôi đại biểu Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ hướng ngài cam đoan, tuy chúng tôi không phải quân nhân nhưng nhất định nghiêm khắc giữ kỷ luật, tất cả nghe theo lệnh chỉ huy."

Nghe Long Hạo Thần nói mấy lời này, Trương Hải Vinh trong lòng nhẹ nhõm. Gã không ngờ thiếu niên thoạt nhìn mới mười mấy tuổi đã hiểu chuyện như vậy.

Săn Ma Đoàn là mỗi một chiến sĩ liên minh thánh điện đều hướng tới. Chỉ là Trương Hải Vinh đối với lần này Săn Ma Đoàn tạm thời gia nhập quân đội không mấy thích. Những lá ngọc cành vàng này mỗi người thấp nhất tu vi cấp bốn, chính mình có thể chỉ huy họ không?

Nên biết bản thân Trương Hải Vinh cũng chỉ là một chiến sĩ cấp bốn mà thôi. Một khi trên chiến trường đám tinh anh không nghe theo lệnh, tự tiện hành động, chẳng những tác dụng không tốt còn mang đến phiền toái cho mình.

Tuy Thánh Linh Tâm nói phải đem tinh anh Săn Ma Đoàn làm bình thường chiến sĩ, nhưng thật có thể làm như vậy không? Mỗi một Săn Ma Đoàn đều là thánh minh trân trọng, một khi có tổn thất, bọn họ khó thể gánh vách trách nhiệm. Huống chi Thánh Linh Tâm sớm đã dặn dò các doanh trưởng, dưới bất cứ tình huống nào đều phải ưu tiên bảo vệ an toàn đám tinh anh.

Đặc biệt khi Trương Hải Vinh thấy Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ chính mình chịu trách nhiệm thì tâm tình càng xấu. Đám người này ngoại trừ gã đầu trọc tuổi hơi lớn chút, mấy người khác chắc tuổi không đến hai mươi. Mấy người nhỏ chỉ sợ còn chưa tới mười tám tuổi đi? Trời biết bọn họ làm sao trở thành đội viên Săn Ma Đoàn. Niên thiếu thành danh chưa chắc là việc tốt, tùy theo đó có khả năng chính là kiêu ngạo.

Nhưng đang lúc gã lo âu thì Long Hạo Thần nói mấy câu tựa như tách trà nóng giữa trời đông, khiến gã toàn thân nhẹ nhõm.

Đối với quân nhân mà nói, phục tùng mệnh lệnh của chỉ huy là việc quan trọng nhất. Long Hạo Thần tiểu đoàn trưởng chẳng những ngôn ngữ lễ phép, còn giải quyết vấn đề gã lo lắng. Khiến Trương Hải Vinh thầm mừng rỡ, đồng thời tán thưởng quả nhiên là tinh anh có khác! Nhìn xem người ta có giác ngộ.

Long Hạo Thần nói mấy lời này đương nhiên không phải hắn tự mình nghĩ ra. Hôm qua Cao Anh Kiệt dặn dò hắn khi gia nhập quân đội phải làm như thế nào, đồng thời chỉ điểm cho hắn một số điều trọng yếu trong quân đội. Tuy không có Cao Anh Kiệt nhắc nhở thì Long Hạo Thần cũng dốc sức làm tốt. Nhưng có gã nói vài lời, càng có thể dễ dàng hòa nhập vào tập thể bộ binh doanh.

Trương Hải Vinh cười nói.

"Long đoàn trưởng, cậu quá khách sáo rồi. Lão Trương tôi là người thô lỗ, không biết nói câu khách sáo. Bắt đầu từ bây giờ, tạm thời thiệt thòi các người làm thân binh của tôi. Chức trách của các người là theo tôi giết địch."

Tư Mã Tiên nhịn không được hỏi.

"Doanh trưởng, chỉ cần ở bên cạnh ngài là có thể đánh đấm hả?"

Trương Hải Vinh đấm bộ ngực rắn chắc của mình, hào sảng nói.

"Cậu hỏi đúng rồi. Doanh nhất chúng tôi không có một cái nào yếu đuối. Nếu muốn thuộc hạ anh em cùng mình liều mạng, như vậy phải trước tiên xông lên mặt trước nhất. Các người cứ yên tâm, ở bên cạnh tôi, các người vĩnh viễn xông lên trước đối diện cường địch."

Nghe gã nói câu này, mọi người trở nên nghiêm túc. Ý của Trương Hải Vinh rất rõ ràng, một khi trong chiến đấu, gã sẽ xông lên trước tiên. Làm doanh trưởng, thống soái một doanh hàng ngàn bộ binh, có thể dũng mãnh xung phong trước nhất, sao không khiến tướng sĩ dâng cả mạng sống?

"Vâng." Long Hạo Thần hướng Trương Hải Vinh hành lễ quân nhân không quá tiêu chuẩn. Người khác cũng học theo hắn, đương nhiên, động tác càng không tiêu chuẩn.

Doanh nhất bộ binh trú đóng cách đông thành không xa. Ma tộc mạnh, quân lực hùng hậu. Nếu như chính diện chiến đấu, nhân loại hầu như không có chút cơ hội. Bởi vậy nhiều năm nay, nhân loại đều lấy phòng ngự làm chính. Mà điểm quan trọng trong phòng ngự dĩ nhiên chính là bộ binh.

Trương Hải Vinh chia họ một doanh trại thích hợp mười người ở. Nam nữ thụ thụ bất thân dường như không thực dụng trong chỗ này. Bởi vì Săn Ma Đoàn đặc thù, không có phát cho họ trang bị quân đội, nhưng mỗi người đều có quân phục bộ binh.

Nơi này không có nữ quân phục, Vương Nguyên Nguyên rất thích hợp đồ nam, dáng người cao ráo, không thua cánh đàn ông. Nhưng Trần Anh Nhi và Thải Nhi mặc quần phục thì trông hơi buồn cười.

Tại lúc này, Trần Anh Nhi lộ ra một bộ mặt khác của mình. Không ngờ cô gái tùy thân mang theo kim chỉ, đem quân phục của mình và Thải Nhi giản đơn cắt rồi may lại, chỉ mất một tiếng đồng hộ, quân phục hai người xem như miễn cưỡng vừa người.

"Không nghĩ tới nha Anh Nhi, cô còn khéo tay vậy. Khó trách Dương Văn Chiêu đối với cô nhớ mãi không quên." Lâm Hâm hơi kinh ngạc nói.

Trần Anh Nhi kiêu ngạo nói.

"Đương nhiên, bổn tiểu thư còn biết nhiều lắm. Đừng nhắc tên Dương Văn Chiêu trước mặt tôi, làm biếng nghe tên hắn."

Lâm Hâm cười gian nói.

"Tốt, không nhắc. Tới, phát dược, phát dược." Vừa nói, trong tay y xuất hiện mấy cái bình sứ, mỗi người được chia hai bình.

Tư Mã Tiên giơ ngón cái.

"Ngươi có câu "ca có dược" quả là không nói suông. Đúng là có dược, lần này lại là cái gì."

Lâm Hâm cười hắc hắc nói.

"Bình trắng là Hồi Linh Đan, tên này là Hạo Thần đặt. Bình vàng là thuốc tăng lực. Hồi Linh Đan có thể trong thời gian ngắn khôi phục hai trăm linh lực. Đại khái khoảng năm giây tăng lên. Mọi người hấp thu dược hiệu không giống nhau, lần đầu tiên ăn, các người tự tính toán thời gian dược hiệu có tác dụng. Thuốc tăng lực có thể tăng năm trăm điểm ngoại linh lực liên tục hai mươi giây. Thứ này tôi đã sửa đổi, so với trước càng có hiệu quả. Đáng tiếc tôi không có tài liệu luyện chế Bạo Linh Đan. Nếu không sẽ phát cho các người thứ đó."

Long Hạo Thần nói.

"Lần trước anh cho tôi Bạo Linh Đan tôi còn chưa dùng, có mười viên. Mọi người trước chia đi, nhiều thêm bảo đảm, trên chiến trường khả năng sinh tồn càng lớn."

Lâm Hâm lần này bỏ vốn liếng, mỗi người Hồi Linh Đan cùng với thứ y xưng là thuốc tăng lực Hộ Thể Đan đều có ba viên. Lại thêm vào Long Hạo Thần phân cho mỗi người một viên Bạo Linh Đan. Riêng phương diện đan dược chỉ sợ chín Tân Săn Ma Đoàn cộng lại đều không sánh bằng họ.

Hàn Vũ cười nói.

"Ai bảo không có mục sư thì không làm gì được. Có Lâm huynh Ma Dược Sư tác dụng so với mục sư càng mạnh."

Lâm Hâm cười hì hì nói.

"Ca có dược, câu cửa miệng này đương nhiên không nói suông. Lão Hàn, nhớ chắn kỹ phía sau nha! Đừng để địch nhân từ sau bạo cúc hoa tôi à."

Vương Nguyên Nguyên trợn trắng mắt.

"Có dược huynh, văn minh chút đi."

"Rồi, rồi." Lâm Hâm đứng dậy duỗi thân. "Tôi đi rửa mặt đẹp trai đây. Ai, mỗi lần muốn kiếm người tới sùng bái, tôi lại đi chiếu gương."

"Xì, không biết xấu hổ." Vương Nguyên Nguyên cũng bị y nói chọc cười.

Trong doanh trại bố trí vô cùng đơn giản. Mười cái giường đơn, cạnh giường có mười bàn gỗ đơn giản. Không cần nói, đương nhiên là nam một bên, nữ một bên. Tuy Vương Nguyên Nguyên và Trần Anh Nhi khá bất mãn ở chung doanh trại, nhưng nghĩ chỉ khoảng ba tháng thời gian, ráng nhịn.

Ngay lúc bọn họ sắp xếp chỗ ngủ thì chứng kiến một màn kinh dị.

Thải Nhi dùng đỉnh gậy trúc móc ở khe hở đầu giường kéo tới gần chỗ Long Hạo Thần. Tuy nàng không nhìn thấy nhưng hai cái giường khép lại song song ngat ngắn.

Này…Thải Nhi cũng quá bạo dạn đi. Còn trước mặt nhiều người như vậy…

Đừng nói là họ, tuy Long Hạo Thần rất yêu Thải Nhi cũng có chút xấu hổ, không biết nên làm gì cho phải.

Tư Mã Tiên nhìn bên cạnh Hàn Vũ, nhỏ giọng nói.

"Chắc không đâu? Chẳng lẽ đêm nay đoàn trưởng và phó đoàn trưởng cho chúng ta xem hiện trường biểu diễn?"

Hợp xong giường, Thải Nhi ngồi lên trên, suy tư một lát, lại đi đến một cái giường khác. Trong tay gậy trúc vung lên, từng đạo đao phong xẹt qua, giường làm bằng gỗ bỗng chốc thành từng thanh gỗ. Gậy trúc quét qua, những cây gỗ cắm vào bên giường hai người.

Tốc độ của Thải Nhi lần nữa khiến mọi người chấn kinh. Mỗi người chỉ thấy ảo ảnh lập lòe. Từng cây gỗ cắm bên cạnh giường làm thành một vòng.

Mặt đất doanh trại tuy không rất cứng, nhưng mỗi một tấm ván gỗ dài hai mét thước rộng nửa mét, vô cùng đều, cái này không chỉ cần bản lĩnh, phải có xúc cảm và phán đoán. Không có con mắt hỗ trợ, việc này cần cảm giác nhạy cỡ nào mới làm được!

Cái giường bị Thải Nhi phá hư, nàng ôm đệm chăn luôn.

Long Hạo Thần mơ hồ hiểu nàng muốn làm cái gì, ngăn lại nói.

"Tôi giúp cô."

Thải Nhi lắc đầu nói.

"Cứ để tôi làm."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334
Tiến »