Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5619 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 279
c279: rời bắc kinh.

❊ ❊ ❊

Diệp Hoan ra khỏi cửa câu lạc bộ, trong lòng vẫn quanh quẩn một nỗi băn khoăn.

Thẩm Duệ đang làm cái trò gì? Dụng ý khi đưa tặng gốc Lương Chúc kia cho Thẩm Đốc Nghĩa đã làm người ta khó hiểu rồi, hiện giờ lại dẫn theo hai tên Bổng Tử và Quỷ Tử bà ngoại không yêu, cậu ruột không thương này đến, Thẩm Duệ đang ấp ủ âm mưu gì?

Diệp Hoan suy nghĩ thật kỹ càng, hàng lông mày xoắn vặn vào nhau.

Mỏ Uranium!

Thẩm Duệ rất có thể muốn bán mỏ Uranium cho Bổng Tử và Quỷ Tử kia. Mấy lời nói vừa rồi chẳng qua là diễn trò đưa đi đẩy lại mà thôi. Có lẽ Thẩm Duệ đã sớm đạt thành hiệp nghị với hai kẻ kia rồi. Y chẳng những muốn bán 9% cổ phần của y mà còn nhăm nhe cả 11% cổ phần trong tay Diệp Hoan. Có 20% cổ phần mỏ Uranium quả là một con số không nhỏ, quan trọng hơn, nó là tài nguyên chiến lược cấp quốc gia, mỗi khi đất nước nghiên cứu khoa học kỹ thuật hay phát triển vũ khí thì đều vô cùng cần loại khoáng sản này. Bắc Phi chiến loạn không ngừng, chính quyền thay đổi thường xuyên. Nếu như Bổng Tử và Quỷ Tử kia muốn một chén canh trong mỏ Uranium thì chính phủ Trung Quốc có năng lực ngăn cản hay sao?

Tuy rằng Diệp Hoan không rõ ràng tình hình thế giới nhưng cũng biết loại khoáng sản Uranium này trân quý thế nào, nó là tài liệu mấu chốt để chế tạo vũ khí h.ạt nhân. Đã là đồ của người Trung Quốc thì tuyệt đối không thể để ngoại nhân cướp đi, càng đừng nói đến chuyện bán đứng cổ phần.

Nếu thật sự Thẩm Duệ định bán cổ phần cho Bổng Tử và Quỷ Tử thì sẽ cấu thành tội danh phản quốc. Diệp Hoan có thể hiểu được tâm tình muốn báo thù của y nhưng có cần vì báo thù mà bán nư.ớc không?

Sau này sự việc bại lộ, Thẩm Duệ tuy không thể thoát khỏi bị nghiêm trị nhưng sau đó chính phủ sẽ đối xử với Thẩm gia thế nào? Hậu nhân của thế gia vọng tộc lại cư xử bại hoại như vậy, khiến quốc gia tổn thất một tài nguyên chiến lược như thế. Bao nhiêu cha ông Thẩm gia cống hiến công sức và máu xương hơn nửa thế kỷ mới gây dựng được danh vọng hiện nay, chỉ một chuyện này sẽ phá hủy tất cả. Sự việc này thậm chí sẽ gây nên sóng gió lớn ở Bắc Kinh, tất sẽ ảnh hưởng nặng nề tới quyền lực của Thẩm gia. Nếu như Thẩm Duệ muốn hủy diệt Thẩm gia thì một chiêu này liền đạt được mục đích.

Suy tư hồi lâu, trong lòng Diệp Hoan ngày càng nặng nề.

Nhìn bề ngoài, Thẩm Duệ chỉ dẫn theo hai người bạn nước ngoài tới thăm Trung Quốc nhưng trên thực tế thì y đã gõ lên hồi chuông tang đầu tiên cho Thẩm gia.

Diệp Hoan lôi điện thoại ra bấm số gọi Thẩm Đốc Lễ.

Thư ký riêng Lưu Tư Thành nghe điện, đợi thật lâu mới nghe thấy giọng Thẩm Đốc Lễ.

"Con lại gây ra cái họa gì nữa sao?" Giọng điệu Thẩm Đốc Lễ đầy bất đắc dĩ.

Diệp Hoan mất hứng: "Hảo tâm gọi điện thăm hỏi ba, chưa gì ba đã mở miệng nói con gây rắc rối? Con là loại người cả ngày nhàn rỗi đi gây chuyện thị phi sao?"

Advertisement

Thẩm Đốc Lễ ngẫm nghĩ một lát, khẳng định: "Đúng vậy, con đúng là loại người này đấy. Mỗi lần nhận điện thoại của con là ta liền có cảm giác hãi hùng khiếp vía...."

Diệp Hoan tức đầy một bụng.

Lão tử nếu không phải nể mặt ông là cha của lão tử thì đã xách ông ném vào giếng cho ông biết thế nào mới gọi là đi gây rắc rối

"Có chuyện gì nói mau đi, ta cần phải chủ trì một cuộc họp ngay bây giờ, cho con ba phút!" Thẩm Đốc Lễ lúc nào cũng như một con quay, cứ xoay mãi không ngừng nghỉ.

"Ba, có việc muốn hỏi ba. Ba có cảm nhận gì với tên cháu trai Thẩm Duệ kia?"

Thẩm Đốc Lễ ngẩn người: "Thẩm Duệ? Hắn không phải đang ở Châu Phi sao? Chuyện gì xảy ra?"

Diệp Hoan không giấu diếm, lập tức nói hết việc Thẩm Duệ mang hai người ngoại quốc về nước và những suy đoán về mỏ Uranium cho Thẩm Đốc Lễ biết.

Chuyện này quá lớn, lớn đến mức Diệp Hoan cảm thấy mình gánh vác không nổi. Nhất định hắn phải nói cho cha hắn biết, việc này có nguy hại đến cả quốc gia, đã không còn đơn giản chỉ là ân oán cá nhân nữa rồi.

Giọng nói Thẩm Đốc Lễ trở nên nghiêm túc: "Những lời nói của con có chứng cứ gì không?"

Diệp Hoan trề môi: "Câu hỏi hay nhất trong ngày! Nếu con có chứng cứ thì đã sớm ra tay rồi, còn phải ở chỗ này đâm thọc ba sao?"

Advertisement

"Nói cách khác, tất cả đều là suy đoán của con?"

"Đúng, đều là suy đoán của con...suy đoán của con không đáng tin cậy như vậy à?"

Thẩm Đốc Lễ trầm mặc thật lâu rồi thở dài nói: "Lúc trước ta cùng chú hai con tranh đấu đã chấn động cả Bắc Kinh. Năm đó chú con chết lúc Thẩm Duệ mới bảy tuổi. Sau đám tang, thằng bé thường xuyên chạy tới mộ chú con ngồi thẫn thờ ở đó, không nói không rằng, lúc trở về lại luôn miệng gọi ta một câu bác cả, hai câu bác cả vô cùng thân mật. Ta không nhìn thấy bất cứ tia cừu hận nào trong ánh mắt của nó, chỉ có sự ngây thơ, khờ khạo. Lúc ấy ta không hề để trong lòng, về sau càng nghĩ càng kinh hãi, thằng bé đó tâm cơ sâu đến đáng sợ, hắn càng cười với ta, ta càng cảm thấy loại cừu hận này đã khắc sâu vào trong xương tủy không cách nào tiêu trừ được...."

"Thẩm Duệ vốn là một thằng bé nghịch ngợm, trước khi chú hai con gặp chuyện không may, nó rất hiếu động, còn vô cùng ghét đọc sách, chỉ thích đi gây rối khắp nơi giống như con vậy. Nhưng từ sau khi cha nó chết, nó bắt đầu khắc khổ học hành, bắt đầu từ năm đó, kỳ thi nào nó cũng giành hạng đầu, mười một tuổi đã học xong chương trình sơ trung, mười lăm tuổi đã học xong cấp ba, được tuyển thẳng vào đại học. Ở trong nhà cũng thay tính đổi nết như một người khác, trở nên nho nhã lễ độ, những động tác ưu nhã, ngôn ngữ khéo léo kia không có ai dạy nó, cũng không biết làm sao nó học được...."

Thẩm Đốc Lễ nói ra những chuyện vẫn cất giấu trong lòng:

"Khi đó, dù sao Thẩm Duệ cũng chỉ là trẻ con, nó cho rằng ẩn giấu hết thảy cừu hận đi, giả vờ thành bộ dạng ngây thơ sáng lạn thì ta sẽ không phòng bị nó, đáng tiếc nó không nghĩ tới nó càng ra vẻ điềm nhiên thì lại càng để lộ sự bất thường. Nếu như nó nhìn thấy ta mà nghiến răng nghiến lợi, hai mắt phóng hỏa thì ta còn cảm thấy yên tâm. Những năm qua ta vẫn luôn đề phòng nó, ta biết rõ cừu hận trong lòng nó càng ngày càng sâu sắc, cũng dự đoán được nó sẽ tìm biện pháp trả thù Thẩm gia nhưng không nghĩ được rằng cuối cùng nó lại chọn con đường này...."

Diệp Hoan nói: "Cừu hận là thứ không dễ dàng tiêu trừ đâu, thật hiển nhiên Thẩm Duệ của hôm nay đã hoàn toàn nhập ma rồi. Nếu như cứ bỏ mặc thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng"

Thẩm Đốc Lễ nặng nề nói: "Ân oán của thời chúng ta sao cứ phải kéo dài đến đời sau? Diệp Hoan, con đừng hành động gì thiếu suy nghĩ, Thẩm Duệ nếu thật có tâm tư báo thù thì hẳn là đã trù tính thật lâu rồi, muốn lật đổ Thẩm gia không dễ dàng như vậy, nếu không hắn cũng sẽ không ẩn nhẫn suốt hai mươi năm, chuyện này ta sẽ lo liệu, con đừng nhúng tay vào nữa"

Diệp Hoan bĩu môi: "Sẽ theo lời ba nói, con chẳng muốn nhúng tay vào đâu, con vốn không thích tham gia vào vũng nước đục Thẩm gia này"

"Trước mắt không có chứng cứ, ta không thể công khai hành động với Thẩm Duệ. Năm đó ta với cha Thẩm Duệ thành ra như vậy, rất nhiều người đã có định kiến về ta. Nếu như ta lại ra tay với thằng bé thì việc này không thể nào nói nổi, trừ phi chúng ta nắm giữ bằng chứng xác thực"

Diệp Hoan im lặng không nói, Thẩm Đốc Lễ có cố kỵ của ông, mặc dù ở địa vị cao nhưng mỗi bước đi đều phải thật cẩn thận, nhầm một bước là vạn kiếp bất phục, thế nhưng mà....nếu như phải chờ tới khi tập hợp đủ chứng cứ rồi mới hành động thì....còn kịp sao?

.......

Nam Kiều Mộc dọn dẹp lại căn hộ bốn tầng mà Diệp Hoan mua cho Trương Tam, khắp nơi ngăn nắp, ngay ngắn, không dính một hạt bụi. Cô vẫn luôn là người phụ nữ đậm chất truyền thống.

Vốn dĩ Diệp Hoan và Hầu Tử đã thương lượng sẽ mua hai căn hộ nhỏ rồi chuyển ra ngoài. Căn nhà bốn tầng này vốn là mua cho Trương Tam, giờ Trương Tam đã có người trong lòng, ba anh em ở chung một chỗ sẽ có nhiều bất tiện.

Ai ngờ Trương Tam sau khi biết chuyện thì phản đối kịch liệt, cậu ta rất bất mãn với quyết định của Diệp Hoan và Hầu Tử. Từ nhỏ đến lớn, ba anh em chưa từng xa nhau, trước kia không, sau này cũng sẽ không. Ba người đã liền thành một khối rồi, thiếu đi ai cũng sẽ không hoàn chỉnh. Căn hộ bốn tầng rộng rãi sáng sủa này hoàn toàn có thể ở được nhiều người, hà tất phải tách riêng?

Vì vậy Diệp Hoan đành phải hủy bỏ dự định kia.

Cả bọn lại giống như trước kia, ban ngày mỗi người đều ra ngoài làm việc của mình, buổi tối trở về nhà, Kiều Mộc đã dọn sẵn cả bàn đồ ăn cho bọn hắn. Ba anh em xắn tay ngồi xuống vừa ăn vừa nhâm nhi, mỗi người nửa cân rượu, chém gió trên trời dưới biển, đến đoạn tức giận thì vỗ bàn chửi đổng, nói đến chỗ cao hứng thì ôm bụng cười rung cả xà nhà, động đến chỗ chua xót thì buồn bã rơi lệ, ôm đầu khóc rống.

Nam Kiều Mộc lẳng lặng ngồi một bên khẽ nở nụ cười nhìn ba anh em kia khóc khóc cười cười rồi cuối cùng đều say vật ra. Những lúc thế này, gương mặt cô đều đong đầy hạnh phúc.

Nam Kiều Mộc là một cô gái không màng danh lợi, hạnh phúc mà cô mong muốn chỉ đơn giản là như vậy. Nhìn người mình yêu thương ăn những món mình nấu, nhìn người ấy uống rượu trò chuyện vui vẻ với các anh em chí cốt, nhìn người ấy say quắc cần câu rồi nằm thẳng cẳng ngáy o o, sau đó cô sẽ chống má, ngồi si ngốc bên giường ngắm nhìn dáng ngủ của hắn.

Đây là hạnh phúc của Kiều Mộc.

Hạnh phúc chỉ đơn giản như vậy. Nếu chúng ta không biết bằng lòng với thực tại mà cứ muốn thêm nữa, nhiều nữa thì hạnh phúc sẽ lặng lẽ rời bỏ chúng ta. Trong lòng còn tham niệm thì sẽ không đạt được gì, nếu có được gì thì cái đó cũng không phải là hạnh phúc.

.....

Lúc Diệp Hoan tỉnh lại cảm thấy rất đau đầu.

Hai con hàng Hầu Tử và Trương Tam cứ dụ dỗ hắn uống quá tửu lượng, tối hôm qua cả ba người liều mạng uống đến tám lạng rượu, lưỡng bại câu thương. Từ lúc nào mà hai thằng kia lại trở nên lợi hại như vậy?

Diệp Hoan rê.n rỉ trên giường, trở mình mở mắt, trước mắt xuất hiện một ly nước ấm và nụ cười trong veo của Kiều Mộc.

"Say khó chịu lắm phải không? Lần sau uống ít đi một chút, bây giờ anh đã gia nhập vào hội ngâm mình trong bình rượu rồi đó. Mỗi khi tối trời là cứ như Túy Miêu, cứ như vậy mãi thì sớm muộn cũng nhiễm bệnh" Kiều Mộc vừa cẩn thận giúp Diệp Hoan uống nước vừa nhẹ nhàng trách cứ.

Diệp Hoan giận dữ nói: "Anh cũng không muốn đâu, hai thằng cháu trai kia tửu lượng ngày càng cao, thân là đàn anh, sao có thể thua kém bọn nó được. Kiều Mộc à, lấy chút rượu cho anh uống đi, khó chịu quá"

"Còn uống?"

Diệp Hoan khó khi được khoe khoang học vấn: "Lúc say rượu mà tỉnh lại thì tốt nhất nên uống thêm hai ngụm rượu nữa, như vậy có thể hóa giải sự thống khổ của say rượu. Cái này là lấy độc trị độc, dùng rượu để giải rượu. Em có biết Cổ Long đại sư trong tiểu thuyết võ hiệp không? Hắn gọi cái này là Hoàn hồn rượu "

Nam Kiều Mộc cười lạnh: "Nói có vẻ rất đạo lý đấy, vậy anh có biết Cổ Long kia chết như thế nào không?"

"Uống rượu đến chết....." Diệp Hoan chán nản

"...Thôi, em lấy cho anh một cốc nước đi"

Nam Kiều Mộc đắc ý vỗ vỗ đỉnh đầu Diệp Hoan: "Thực nghe lời"

....

Căn phòng đầy hương vị kiều diễm, ý loạn t.ình mê

Diệp Hoan lưu luyến không muốn rời khỏi cánh môi ướt át của Kiều Mộc. Hô hấp của hai người dần nặng nề.

Bàn tay không thành thật của Diệp Hoan bắt đầu lần mò xuống dưới, Kiều Mộc cả kinh, nhanh chóng bắt được tay hắn, trừng mắt nhìn hắn

"Kiều Mộc à, thật là khó chịu ~~~" Diệp Hoan đáng thương nhìn cô.

"Em lấy cho anh thêm cốc nước nữa"

Chủ yếu là Nhị đệ khó chịu...."

"Em cắt giúp anh nhé?"

"Kiều Mộc à...em lúc nào thì cho anh?" Diệp Hoan liếm bờ môi khô héo, trong mắt đong đầy vị tìn.h dục.

"Anh nói xem?" Kiều Mộc nửa cười nửa không nhìn Diệp Hoan.

Diệp Hoan vội vàng nói: "Tốt nhất là ngay bây giờ đi...Đương nhiên, nếu như em còn chưa sẵn sàng thì chúng ta có thể khởi động nhẹ nhàng trước, bất cứ lúc nào em cần, huynh đệ anh đều không chối từ"

Nam Kiều Mộc tức giận đập hắn một cái: "Sao anh lại vô lại như vậy! Cứ như là em thiếu nợ gì anh ấy....Nói cho anh biết, em thật ra bảo thủ lắm, chỉ có khi nào động phòng hoa chúc, chúng ta mới có thể....cái kia"

Diệp Hoan nóng nảy: "Đi, chúng ta đi đến Cục Dân Chính đăng ký ngay bây giờ đi, trở về ngay lập tức động phòng..."

Nam Kiều Mộc tức giận: "Đây là anh đang cầu hôn sao?"

Diệp Hoan rất chân thành nói: "Không phải cầu hôn chẳng lẽ là niệm chú?"

Nam Kiều Mộc ngửa mặt lên trời ấm ức nói: "Trước kia anh tung hoành tình trường, theo đuổi phụ nữ vô số. Chẳng lẽ ngay cả cầu hôn cũng không biết?"

"Oan uổng quá, anh tuy rằng theo đuổi vô số phụ nữ nhưng mà chưa từng cầu hôn nha, anh chỉ luôn cầu hoan thôi mà..."

.....

Hai người lẳng lặng ôm nhau, cùng hưởng thụ giây phút bình yên bên người mình yêu thương. Gian phòng thật yên tĩnh, lặng lẽ cảm nhận tiếng thời gian trôi.

"Kiều Mộc à, anh muốn quay về Ninh Hải" Diệp Hoan nỉ non

Nam Kiều Mộc ngẩn người: "Sao đột nhiên lại muốn trở về?"

"Anh nhớ các em trai em gái ở viện phúc lợi, muốn gặp lão viện trưởng, cả lão Vương mà trước đây hễ anh gặp là sợ tới mức run rẩy cả người nữa. Anh nhớ bọn họ."

Trên mặt Nam Kiều Mộc hiện lên một nụ cười hoài niệm.

Phòng cũ, ngõ nhỏ, cuộc sống bình thản mà đầy màu sắc, kiếp này vĩnh viễn sẽ không quên....

"Diệp Hoan, em cũng nhớ họ....Nếu như gần đây anh không có việc gì ở Bắc Kinh thì chúng ta quay về Ninh Hải thăm họ đi"

Diệp Hoan nhìn vào mắt Nam Kiều Mộc, gật đầu: "Nói đi là đi, chúng ta đi luôn bây giờ, để anh bảo Hầu Tử, Trương Tam sắp xếp hành lý, chúng ta cùng nhau trở về"

Nam Kiều Mộc hơi bất ngờ: "Vội vã như vậy sao?"

"Loại chuyện trở về cố hương này cũng giống như động phòng vậy, càng nhanh càng tốt"

Vì sao phải vội vã mang Kiều Mộc, Hầu Tử, Trương Tam trở về Ninh Hải?. đam mỹ hài

Ngoài lý do tưởng niệm mọi người ở viện phúc lợi thì Diệp Hoan còn che giấu một lý do không thể nói rõ.

Sau khi gặp Thẩm Duệ, Diệp Hoan luôn có một dự cảm giữa hắn và Thẩm Duệ sẽ không thể đội trời chung. Thẩm Duệ này lòng lang dạ sói, khó nói được y có ý đồ gì với những người thân thiết của Diệp Hoan hay không. Diệp Hoan đã từng mất đi Kiều Mộc, hắn không muốn giẫm lên vết xe đổ. Sau khi ra khỏi quân ngũ, hắn luôn hiểu được phải dùng dũng khí và trí tuệ của chính mình để bảo vệ những người quan trọng nhất của mình.

Bắc Kinh sắp nổi lên phong ba bão táp, rời khỏi đây mới là lựa chọn tốt nhất. Không còn ràng buộc nữa, hắn có thể thoải mái quyết đấu với Thẩm Duệ.

Hai tiếng sau, mấy người Diệp Hoan đã bước lên tàu xuôi về phía Nam.

Lần xuất hành này Diệp Hoan rất cẩn thận, chẳng những che giấu hành tung với tất cả mọi người mà cũng không dám sử dụng máy bay riêng của Chu Dung, hắn lựa chọn rời đi bằng tàu hỏa.

Diệp Hoan ra khỏi cửa câu lạc bộ, trong lòng vẫn quanh quẩn một nỗi băn khoăn.

Thẩm Duệ đang làm cái trò gì? Dụng ý khi đưa tặng gốc Lương Chúc kia cho Thẩm Đốc Nghĩa đã làm người ta khó hiểu rồi, hiện giờ lại dẫn theo hai tên Bổng Tử và Quỷ Tử bà ngoại không yêu, cậu ruột không thương này đến, Thẩm Duệ đang ấp ủ âm mưu gì?

Diệp Hoan suy nghĩ thật kỹ càng, hàng lông mày xoắn vặn vào nhau.

Mỏ Uranium!

Thẩm Duệ rất có thể muốn bán mỏ Uranium cho Bổng Tử và Quỷ Tử kia. Mấy lời nói vừa rồi chẳng qua là diễn trò đưa đi đẩy lại mà thôi. Có lẽ Thẩm Duệ đã sớm đạt thành hiệp nghị với hai kẻ kia rồi. Y chẳng những muốn bán 9% cổ phần của y mà còn nhăm nhe cả 11% cổ phần trong tay Diệp Hoan. Có 20% cổ phần mỏ Uranium quả là một con số không nhỏ, quan trọng hơn, nó là tài nguyên chiến lược cấp quốc gia, mỗi khi đất nước nghiên cứu khoa học kỹ thuật hay phát triển vũ khí thì đều vô cùng cần loại khoáng sản này. Bắc Phi chiến loạn không ngừng, chính quyền thay đổi thường xuyên. Nếu như Bổng Tử và Quỷ Tử kia muốn một chén canh trong mỏ Uranium thì chính phủ Trung Quốc có năng lực ngăn cản hay sao?

Tuy rằng Diệp Hoan không rõ ràng tình hình thế giới nhưng cũng biết loại khoáng sản Uranium này trân quý thế nào, nó là tài liệu mấu chốt để chế tạo vũ khí h.ạt nhân. Đã là đồ của người Trung Quốc thì tuyệt đối không thể để ngoại nhân cướp đi, càng đừng nói đến chuyện bán đứng cổ phần.

Nếu thật sự Thẩm Duệ định bán cổ phần cho Bổng Tử và Quỷ Tử thì sẽ cấu thành tội danh phản quốc. Diệp Hoan có thể hiểu được tâm tình muốn báo thù của y nhưng có cần vì báo thù mà bán nư.ớc không?

Sau này sự việc bại lộ, Thẩm Duệ tuy không thể thoát khỏi bị nghiêm trị nhưng sau đó chính phủ sẽ đối xử với Thẩm gia thế nào? Hậu nhân của thế gia vọng tộc lại cư xử bại hoại như vậy, khiến quốc gia tổn thất một tài nguyên chiến lược như thế. Bao nhiêu cha ông Thẩm gia cống hiến công sức và máu xương hơn nửa thế kỷ mới gây dựng được danh vọng hiện nay, chỉ một chuyện này sẽ phá hủy tất cả. Sự việc này thậm chí sẽ gây nên sóng gió lớn ở Bắc Kinh, tất sẽ ảnh hưởng nặng nề tới quyền lực của Thẩm gia. Nếu như Thẩm Duệ muốn hủy diệt Thẩm gia thì một chiêu này liền đạt được mục đích.

Suy tư hồi lâu, trong lòng Diệp Hoan ngày càng nặng nề.

Nhìn bề ngoài, Thẩm Duệ chỉ dẫn theo hai người bạn nước ngoài tới thăm Trung Quốc nhưng trên thực tế thì y đã gõ lên hồi chuông tang đầu tiên cho Thẩm gia.

Diệp Hoan lôi điện thoại ra bấm số gọi Thẩm Đốc Lễ.

Thư ký riêng Lưu Tư Thành nghe điện, đợi thật lâu mới nghe thấy giọng Thẩm Đốc Lễ.

"Con lại gây ra cái họa gì nữa sao?" Giọng điệu Thẩm Đốc Lễ đầy bất đắc dĩ.

Diệp Hoan mất hứng: "Hảo tâm gọi điện thăm hỏi ba, chưa gì ba đã mở miệng nói con gây rắc rối? Con là loại người cả ngày nhàn rỗi đi gây chuyện thị phi sao?"

Advertisement

Thẩm Đốc Lễ ngẫm nghĩ một lát, khẳng định: "Đúng vậy, con đúng là loại người này đấy. Mỗi lần nhận điện thoại của con là ta liền có cảm giác hãi hùng khiếp vía...."

Diệp Hoan tức đầy một bụng.

Lão tử nếu không phải nể mặt ông là cha của lão tử thì đã xách ông ném vào giếng cho ông biết thế nào mới gọi là đi gây rắc rối

"Có chuyện gì nói mau đi, ta cần phải chủ trì một cuộc họp ngay bây giờ, cho con ba phút!" Thẩm Đốc Lễ lúc nào cũng như một con quay, cứ xoay mãi không ngừng nghỉ.

"Ba, có việc muốn hỏi ba. Ba có cảm nhận gì với tên cháu trai Thẩm Duệ kia?"

Thẩm Đốc Lễ ngẩn người: "Thẩm Duệ? Hắn không phải đang ở Châu Phi sao? Chuyện gì xảy ra?"

Diệp Hoan không giấu diếm, lập tức nói hết việc Thẩm Duệ mang hai người ngoại quốc về nước và những suy đoán về mỏ Uranium cho Thẩm Đốc Lễ biết.

Chuyện này quá lớn, lớn đến mức Diệp Hoan cảm thấy mình gánh vác không nổi. Nhất định hắn phải nói cho cha hắn biết, việc này có nguy hại đến cả quốc gia, đã không còn đơn giản chỉ là ân oán cá nhân nữa rồi.

Giọng nói Thẩm Đốc Lễ trở nên nghiêm túc: "Những lời nói của con có chứng cứ gì không?"

Diệp Hoan trề môi: "Câu hỏi hay nhất trong ngày! Nếu con có chứng cứ thì đã sớm ra tay rồi, còn phải ở chỗ này đâm thọc ba sao?"

Advertisement

"Nói cách khác, tất cả đều là suy đoán của con?"

"Đúng, đều là suy đoán của con...suy đoán của con không đáng tin cậy như vậy à?"

Thẩm Đốc Lễ trầm mặc thật lâu rồi thở dài nói: "Lúc trước ta cùng chú hai con tranh đấu đã chấn động cả Bắc Kinh. Năm đó chú con chết lúc Thẩm Duệ mới bảy tuổi. Sau đám tang, thằng bé thường xuyên chạy tới mộ chú con ngồi thẫn thờ ở đó, không nói không rằng, lúc trở về lại luôn miệng gọi ta một câu bác cả, hai câu bác cả vô cùng thân mật. Ta không nhìn thấy bất cứ tia cừu hận nào trong ánh mắt của nó, chỉ có sự ngây thơ, khờ khạo. Lúc ấy ta không hề để trong lòng, về sau càng nghĩ càng kinh hãi, thằng bé đó tâm cơ sâu đến đáng sợ, hắn càng cười với ta, ta càng cảm thấy loại cừu hận này đã khắc sâu vào trong xương tủy không cách nào tiêu trừ được...."

"Thẩm Duệ vốn là một thằng bé nghịch ngợm, trước khi chú hai con gặp chuyện không may, nó rất hiếu động, còn vô cùng ghét đọc sách, chỉ thích đi gây rối khắp nơi giống như con vậy. Nhưng từ sau khi cha nó chết, nó bắt đầu khắc khổ học hành, bắt đầu từ năm đó, kỳ thi nào nó cũng giành hạng đầu, mười một tuổi đã học xong chương trình sơ trung, mười lăm tuổi đã học xong cấp ba, được tuyển thẳng vào đại học. Ở trong nhà cũng thay tính đổi nết như một người khác, trở nên nho nhã lễ độ, những động tác ưu nhã, ngôn ngữ khéo léo kia không có ai dạy nó, cũng không biết làm sao nó học được...."

Thẩm Đốc Lễ nói ra những chuyện vẫn cất giấu trong lòng:

"Khi đó, dù sao Thẩm Duệ cũng chỉ là trẻ con, nó cho rằng ẩn giấu hết thảy cừu hận đi, giả vờ thành bộ dạng ngây thơ sáng lạn thì ta sẽ không phòng bị nó, đáng tiếc nó không nghĩ tới nó càng ra vẻ điềm nhiên thì lại càng để lộ sự bất thường. Nếu như nó nhìn thấy ta mà nghiến răng nghiến lợi, hai mắt phóng hỏa thì ta còn cảm thấy yên tâm. Những năm qua ta vẫn luôn đề phòng nó, ta biết rõ cừu hận trong lòng nó càng ngày càng sâu sắc, cũng dự đoán được nó sẽ tìm biện pháp trả thù Thẩm gia nhưng không nghĩ được rằng cuối cùng nó lại chọn con đường này...."

Diệp Hoan nói: "Cừu hận là thứ không dễ dàng tiêu trừ đâu, thật hiển nhiên Thẩm Duệ của hôm nay đã hoàn toàn nhập ma rồi. Nếu như cứ bỏ mặc thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng"

Thẩm Đốc Lễ nặng nề nói: "Ân oán của thời chúng ta sao cứ phải kéo dài đến đời sau? Diệp Hoan, con đừng hành động gì thiếu suy nghĩ, Thẩm Duệ nếu thật có tâm tư báo thù thì hẳn là đã trù tính thật lâu rồi, muốn lật đổ Thẩm gia không dễ dàng như vậy, nếu không hắn cũng sẽ không ẩn nhẫn suốt hai mươi năm, chuyện này ta sẽ lo liệu, con đừng nhúng tay vào nữa"

Diệp Hoan bĩu môi: "Sẽ theo lời ba nói, con chẳng muốn nhúng tay vào đâu, con vốn không thích tham gia vào vũng nước đục Thẩm gia này"

"Trước mắt không có chứng cứ, ta không thể công khai hành động với Thẩm Duệ. Năm đó ta với cha Thẩm Duệ thành ra như vậy, rất nhiều người đã có định kiến về ta. Nếu như ta lại ra tay với thằng bé thì việc này không thể nào nói nổi, trừ phi chúng ta nắm giữ bằng chứng xác thực"

Diệp Hoan im lặng không nói, Thẩm Đốc Lễ có cố kỵ của ông, mặc dù ở địa vị cao nhưng mỗi bước đi đều phải thật cẩn thận, nhầm một bước là vạn kiếp bất phục, thế nhưng mà....nếu như phải chờ tới khi tập hợp đủ chứng cứ rồi mới hành động thì....còn kịp sao?

.......

Nam Kiều Mộc dọn dẹp lại căn hộ bốn tầng mà Diệp Hoan mua cho Trương Tam, khắp nơi ngăn nắp, ngay ngắn, không dính một hạt bụi. Cô vẫn luôn là người phụ nữ đậm chất truyền thống.

Vốn dĩ Diệp Hoan và Hầu Tử đã thương lượng sẽ mua hai căn hộ nhỏ rồi chuyển ra ngoài. Căn nhà bốn tầng này vốn là mua cho Trương Tam, giờ Trương Tam đã có người trong lòng, ba anh em ở chung một chỗ sẽ có nhiều bất tiện.

Ai ngờ Trương Tam sau khi biết chuyện thì phản đối kịch liệt, cậu ta rất bất mãn với quyết định của Diệp Hoan và Hầu Tử. Từ nhỏ đến lớn, ba anh em chưa từng xa nhau, trước kia không, sau này cũng sẽ không. Ba người đã liền thành một khối rồi, thiếu đi ai cũng sẽ không hoàn chỉnh. Căn hộ bốn tầng rộng rãi sáng sủa này hoàn toàn có thể ở được nhiều người, hà tất phải tách riêng?

Vì vậy Diệp Hoan đành phải hủy bỏ dự định kia.

Cả bọn lại giống như trước kia, ban ngày mỗi người đều ra ngoài làm việc của mình, buổi tối trở về nhà, Kiều Mộc đã dọn sẵn cả bàn đồ ăn cho bọn hắn. Ba anh em xắn tay ngồi xuống vừa ăn vừa nhâm nhi, mỗi người nửa cân rượu, chém gió trên trời dưới biển, đến đoạn tức giận thì vỗ bàn chửi đổng, nói đến chỗ cao hứng thì ôm bụng cười rung cả xà nhà, động đến chỗ chua xót thì buồn bã rơi lệ, ôm đầu khóc rống.

Nam Kiều Mộc lẳng lặng ngồi một bên khẽ nở nụ cười nhìn ba anh em kia khóc khóc cười cười rồi cuối cùng đều say vật ra. Những lúc thế này, gương mặt cô đều đong đầy hạnh phúc.

Nam Kiều Mộc là một cô gái không màng danh lợi, hạnh phúc mà cô mong muốn chỉ đơn giản là như vậy. Nhìn người mình yêu thương ăn những món mình nấu, nhìn người ấy uống rượu trò chuyện vui vẻ với các anh em chí cốt, nhìn người ấy say quắc cần câu rồi nằm thẳng cẳng ngáy o o, sau đó cô sẽ chống má, ngồi si ngốc bên giường ngắm nhìn dáng ngủ của hắn.

Đây là hạnh phúc của Kiều Mộc.

Hạnh phúc chỉ đơn giản như vậy. Nếu chúng ta không biết bằng lòng với thực tại mà cứ muốn thêm nữa, nhiều nữa thì hạnh phúc sẽ lặng lẽ rời bỏ chúng ta. Trong lòng còn tham niệm thì sẽ không đạt được gì, nếu có được gì thì cái đó cũng không phải là hạnh phúc.

.....

Lúc Diệp Hoan tỉnh lại cảm thấy rất đau đầu.

Hai con hàng Hầu Tử và Trương Tam cứ dụ dỗ hắn uống quá tửu lượng, tối hôm qua cả ba người liều mạng uống đến tám lạng rượu, lưỡng bại câu thương. Từ lúc nào mà hai thằng kia lại trở nên lợi hại như vậy?

Diệp Hoan rê.n rỉ trên giường, trở mình mở mắt, trước mắt xuất hiện một ly nước ấm và nụ cười trong veo của Kiều Mộc.

"Say khó chịu lắm phải không? Lần sau uống ít đi một chút, bây giờ anh đã gia nhập vào hội ngâm mình trong bình rượu rồi đó. Mỗi khi tối trời là cứ như Túy Miêu, cứ như vậy mãi thì sớm muộn cũng nhiễm bệnh" Kiều Mộc vừa cẩn thận giúp Diệp Hoan uống nước vừa nhẹ nhàng trách cứ.

Diệp Hoan giận dữ nói: "Anh cũng không muốn đâu, hai thằng cháu trai kia tửu lượng ngày càng cao, thân là đàn anh, sao có thể thua kém bọn nó được. Kiều Mộc à, lấy chút rượu cho anh uống đi, khó chịu quá"

"Còn uống?"

Diệp Hoan khó khi được khoe khoang học vấn: "Lúc say rượu mà tỉnh lại thì tốt nhất nên uống thêm hai ngụm rượu nữa, như vậy có thể hóa giải sự thống khổ của say rượu. Cái này là lấy độc trị độc, dùng rượu để giải rượu. Em có biết Cổ Long đại sư trong tiểu thuyết võ hiệp không? Hắn gọi cái này là Hoàn hồn rượu "

Nam Kiều Mộc cười lạnh: "Nói có vẻ rất đạo lý đấy, vậy anh có biết Cổ Long kia chết như thế nào không?"

"Uống rượu đến chết....." Diệp Hoan chán nản

"...Thôi, em lấy cho anh một cốc nước đi"

Nam Kiều Mộc đắc ý vỗ vỗ đỉnh đầu Diệp Hoan: "Thực nghe lời"

....

Căn phòng đầy hương vị kiều diễm, ý loạn t.ình mê

Diệp Hoan lưu luyến không muốn rời khỏi cánh môi ướt át của Kiều Mộc. Hô hấp của hai người dần nặng nề.

Bàn tay không thành thật của Diệp Hoan bắt đầu lần mò xuống dưới, Kiều Mộc cả kinh, nhanh chóng bắt được tay hắn, trừng mắt nhìn hắn

"Kiều Mộc à, thật là khó chịu ~~~" Diệp Hoan đáng thương nhìn cô.

"Em lấy cho anh thêm cốc nước nữa"

Chủ yếu là Nhị đệ khó chịu...."

"Em cắt giúp anh nhé?"

"Kiều Mộc à...em lúc nào thì cho anh?" Diệp Hoan liếm bờ môi khô héo, trong mắt đong đầy vị tìn.h dục.

"Anh nói xem?" Kiều Mộc nửa cười nửa không nhìn Diệp Hoan.

Diệp Hoan vội vàng nói: "Tốt nhất là ngay bây giờ đi...Đương nhiên, nếu như em còn chưa sẵn sàng thì chúng ta có thể khởi động nhẹ nhàng trước, bất cứ lúc nào em cần, huynh đệ anh đều không chối từ"

Nam Kiều Mộc tức giận đập hắn một cái: "Sao anh lại vô lại như vậy! Cứ như là em thiếu nợ gì anh ấy....Nói cho anh biết, em thật ra bảo thủ lắm, chỉ có khi nào động phòng hoa chúc, chúng ta mới có thể....cái kia"

Diệp Hoan nóng nảy: "Đi, chúng ta đi đến Cục Dân Chính đăng ký ngay bây giờ đi, trở về ngay lập tức động phòng..."

Nam Kiều Mộc tức giận: "Đây là anh đang cầu hôn sao?"

Diệp Hoan rất chân thành nói: "Không phải cầu hôn chẳng lẽ là niệm chú?"

Nam Kiều Mộc ngửa mặt lên trời ấm ức nói: "Trước kia anh tung hoành tình trường, theo đuổi phụ nữ vô số. Chẳng lẽ ngay cả cầu hôn cũng không biết?"

"Oan uổng quá, anh tuy rằng theo đuổi vô số phụ nữ nhưng mà chưa từng cầu hôn nha, anh chỉ luôn cầu hoan thôi mà..."

.....

Hai người lẳng lặng ôm nhau, cùng hưởng thụ giây phút bình yên bên người mình yêu thương. Gian phòng thật yên tĩnh, lặng lẽ cảm nhận tiếng thời gian trôi.

"Kiều Mộc à, anh muốn quay về Ninh Hải" Diệp Hoan nỉ non

Nam Kiều Mộc ngẩn người: "Sao đột nhiên lại muốn trở về?"

"Anh nhớ các em trai em gái ở viện phúc lợi, muốn gặp lão viện trưởng, cả lão Vương mà trước đây hễ anh gặp là sợ tới mức run rẩy cả người nữa. Anh nhớ bọn họ."

Trên mặt Nam Kiều Mộc hiện lên một nụ cười hoài niệm.

Phòng cũ, ngõ nhỏ, cuộc sống bình thản mà đầy màu sắc, kiếp này vĩnh viễn sẽ không quên....

"Diệp Hoan, em cũng nhớ họ....Nếu như gần đây anh không có việc gì ở Bắc Kinh thì chúng ta quay về Ninh Hải thăm họ đi"

Diệp Hoan nhìn vào mắt Nam Kiều Mộc, gật đầu: "Nói đi là đi, chúng ta đi luôn bây giờ, để anh bảo Hầu Tử, Trương Tam sắp xếp hành lý, chúng ta cùng nhau trở về"

Nam Kiều Mộc hơi bất ngờ: "Vội vã như vậy sao?"

"Loại chuyện trở về cố hương này cũng giống như động phòng vậy, càng nhanh càng tốt"

Vì sao phải vội vã mang Kiều Mộc, Hầu Tử, Trương Tam trở về Ninh Hải?. đam mỹ hài

Ngoài lý do tưởng niệm mọi người ở viện phúc lợi thì Diệp Hoan còn che giấu một lý do không thể nói rõ.

Sau khi gặp Thẩm Duệ, Diệp Hoan luôn có một dự cảm giữa hắn và Thẩm Duệ sẽ không thể đội trời chung. Thẩm Duệ này lòng lang dạ sói, khó nói được y có ý đồ gì với những người thân thiết của Diệp Hoan hay không. Diệp Hoan đã từng mất đi Kiều Mộc, hắn không muốn giẫm lên vết xe đổ. Sau khi ra khỏi quân ngũ, hắn luôn hiểu được phải dùng dũng khí và trí tuệ của chính mình để bảo vệ những người quan trọng nhất của mình.

Bắc Kinh sắp nổi lên phong ba bão táp, rời khỏi đây mới là lựa chọn tốt nhất. Không còn ràng buộc nữa, hắn có thể thoải mái quyết đấu với Thẩm Duệ.

Hai tiếng sau, mấy người Diệp Hoan đã bước lên tàu xuôi về phía Nam.

Lần xuất hành này Diệp Hoan rất cẩn thận, chẳng những che giấu hành tung với tất cả mọi người mà cũng không dám sử dụng máy bay riêng của Chu Dung, hắn lựa chọn rời đi bằng tàu hỏa.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »