Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5648 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 251
c251: chủ động ra tay.

❊ ❊ ❊

Dòng người trên đường lớn ở Prague vẫn như trước, mỗi người đi du lịch đều mang theo vẻ vui mừng hoặc buồn bã, giống như là họ đang muốn tìm kiếm gì đó trong toà thành cổ ngàn năm này, là phong cảnh, hoặc là tâm tình.

Hai mươi tên vệ sĩ dồn Diệp Hoan vào chính giữa. Hắn lại ngơ ngác mất hồn đứng bên đường, tay nắm chặt, trong lòng bàn tay là một tờ giấy nhỏ đã thấm ướt mồ hôi tay của.

Ánh mắt Diệp Hoan sắc bén như chim ưng, không ngừng lướt nhìn vào dòng người.

Trên tờ giấy viết cái gì? Cô gái tóc vàng xa lạ vì sao lại muốn dùng cách thức thế này để đưa tờ giấy cho hắn? Trên đường ngựa xe tấp nậpcuối cùng ẩn giấu bao nhiêu ánh mắt đang nhìn vào hắn trong bóng tối?

Hầu Tử và Trương Tam không biết cô gái vừa rồi đột ngột hôn Diệp Hoan là có nguyên nhân sâu xa, chỉ là ngạc nhiên nhìn Diệp Hoan, ánh mắt tràn ngập vẻ hâm mộ.

"Anh Hoan, em vẫn cảm thấy anh rất trâu bò, nhưng không nghĩ tới anh lại trâu bò đến trình độ này. Rốt cuộc, anh có điểm tốt nào lại làm cho một đám nữ nhân giống như ăn phải xuân dược, anh Hoan, anh rất có tư chất của ngựa giống nha..."

Trong đầu Diệp Hoan xuất hiện đủ loại thắc mắc, rồi lặng lẽ nhét tờ giấy vào túi quần, cười nói: "Ông đây không có hứng thú với gái Tây, tròng mắt màu lam. Nửa đêm tỉnh dậy hù chết người, tao vẫn rất là truyền thống, thích nữ nhân Trung Quốc."

Miệng tuy vẫn nói chuyện, nhưng mắt hắn lại hơi híp lại.

Không cần quá để ý cũng thấy được, từ sau khi Diệp Hoan nhận được mảnh giấy, hắn phát hiện ra trước sau có hai dáng người với vẻ mặt nhìn có vẻ lén lút đang di chuyển ngập ngừng. Cho dù cách nhau rất xa, nhưng lại có thể mơ hồ thấy được bọn chúng cố ý che giấu ánh mắt đang nhìn chăm chú về phía này.

Trong lòng Diệp Hoan cảm thấy căng thẳng, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, dường như không có chuyện gì xảy ra theo mọi người lên xe, trong vòng vây của đoàn vệ sĩ rời khỏi bệnh viện. Đoàn xe chạy theo hướng trở về khách sạn Tứ Quý của Prague.

Mãi đến khi xe khởi động, cảnh vật bên đường vụt về phía sau, Diệp Hoan mới khẩn trương lấy ra mảnh giấy đã sớm bị mồ hôi làm ẩm ướt từ trong túi quần.

Hắn từ tốn mở tờ giấy một cách cẩn thận, tờ giấy chỉ viết năm chứ: "Nguy hiểm, về nước ngay!"

Diệp Hoan bình tĩnh nhìn tờ giấy, hốc mắt phiếm hồng.

Advertisement. Chươ𝑛g‎ mới‎ 𝑛hất‎ tại‎ ﹙‎ T𝑹‎ ÙMT𝑹UYỆ𝐍﹒𝒱𝐍‎ ﹚

Chữ viết quen thuộc xinh đẹp kia, sớm đã khắc sâu trong lòng hắn, một khắc cũng không quên.

Là chữ của Kiều Mộc.

Kiều Mộc nhất định đang ở đây, đang lặng lẽ ở nơi nào đó mà chăm chú quan sát từng hành động của mình

Thân hình Diệp Hoan không nhịn được run lên nhè nhẹ.

Vốn hắn đang không xác định được chỗ ở của Kiều Mộc, giờ khắc này rốt cuộc đã khẳng định được cô vẫn ở Prague, trong bóng đêm cặp mắt trong suốt, đen bóng như thiên sứ vẫn âm thầm nhìn hắn, luôn luôn ngầm quan tâm hắn.

Hầu Tử ở bên cạnh thấy không đúng, hỏi: "Anh Hoan, anh làm sao vậy?"

Diệp Hoan cúi đầu, nhẹ nhàng, gằn từng chữ: "Kiều Mộc, Kiều Mộc nhất định đang ở Prague, cô ấy đang nhìn tao..."

Hầu Tử ngẩn người, sau đó đoạt lấy mảnh giấy trong tay hắn, sau khi nhìn thoáng qua cả hoảng sợ nói: "Đây... Đây là chữ của Kiều Mộc, anh có được nó như thế nào?"

"Vừa rồi nữ nhân ngoại quốc kia lúc hôn đưa cho tao.." Diệp Hoang ngẩng đầu chăm chú nhìn Hầu Tử, nói: "Chúng ta đến đúng chỗ rồi, Kiều Mộc nhất định đang ở đây, hơn nữa tình trạng thực sự không ổn..."

Advertisement

Nguy hiểm, về nước ngay năm chữ ngắn ngủi nhưng trong nháy mắt Diệp Hoan lại có được rất nhiều tin tức.

Nguy hiểm Diệp Hoan đã tự mình trải qua. Hiện tại hắn khẳng định đám sát thủ hôm đó ám sát hắn có liên quan tới Kiều Mộc. Kiều Mộc đã bị thế lực nào đó ép buộc, hoặc là bị thế lực nào đó giam cầm.

"Anh Hoan, tình hình không ổn nha, Kiều Mộc muốn anh về nước, ý nói ở đây nước rất sâu. Em ấy sợ anh gặp chuyện không may, cũng nói lên tình trạng của em ấy giờ rất nguy hiểm..." Hầu Tử cau mày nói, hắn cũng nhìn ra tin tức từ trong năm chữ ngắn ngủi đó.

Diệp Hoan gật đầu: "Không biết rốt cuộc tình trạng của Kiều Mộc giờ thế nào, vũng nước ngày càng ngày càng đục. Nguy hiểm ở đây chúng ta đã sớm trải qua, hiện tại lại muốn về nước? Biết rõ Kiều Mộc gặp nguy hiểm thì tao sao có thể không để ý đến cô ấy? Hầu Tử, trước đó vài ngày mày cũng bị thương, nơi này quả thật có điểm không bình thường. Anh em chúng ta không thể toàn bộ ở lại đây, sáng sớm mai mày với Trương Tam ngồi máy bay của tao về nước trước đi..."

Hầu Tử vừa nghe xong mặt đỏ bừng, thở hổn hển cả giận: "Anh Hoan, đây là anh nói tiếng người sao? Có phúc bảo chúng ta cùng hưởng, gặp nạn lại đuổi chúng em đi xa, anh coi chúng em là cái gì? Nói gì thì em cùng với Kiều Mộc cũng sống cùng nhau từ nhỏ tới lớn, dựa vào cái gì mà anh ở đây, chúng em phải trở về? Về sau tìm thấy Kiều Mộc, chúng em sao dám nhìn mặt em ấy?"

Diệp Hoan cười khổ: "Được, mày nói lời chính nghĩa, tao con mẹ nó là ác nhân, muốn ở lại thì ở lại. Chẳng may ba thằng chúng ta đều teo, cha mẹ tao hàng năm tới thanh minh cũng thuận tiện đốt cho bọn mày ít vàng mã."

Diệp Hoan bình tĩnh nhìn Hầu Tử tức giận tới mức đỏ bừng mặt, thở dài mắng một câu: "Chúng ta đều lớn lên ở Cô nhi viện, trong đầu chỉ chúa toàn rễ cây, con mẹ nó cùng được đúc từ một cái khuôn mà ra, ngốc quá đi."

Hầu Tử hết giận mỉm cười: "Nếu những thằng ngốc như chúng ta nhiều một ít, thì lúc chết mới có chút tư vị, lòng người ở đời mới nhiều thêm vài phần nhiệt huyết nha."

Trở lại khách sạn Tứ Quý, Diệp Hoan gọi Ngụy Trường Quân tới, đưa tờ giấy của Kiều Mộc cho hắn nhìn. Ngụy Trường Quân xem xong vừa mừng vừa lo, vui là đã có manh mối của Kiều Mộc, lo lắng là vì gặp nguy hiểm ở Prague, thiếu chủ Đằng Long cũng không rời đi. Nếu như Diệp Hoan ở đây có chuyện gì, tương lai hắn sao có thể giao phó với phu nhân?

Ngụy Trương Quân ấp úng, do dự không biết có nên khuyên Diệp Hoan trở về không. Diệp Hoan khoát tay áo với hắn: "Đừng khuyên tôi, không tìm được Kiều Mộc, tôi tuyệt đối sẽ không rời đi, cho dù Prague này có biến thành đầm rồng hang hổ, lão tử cũng nhất định phải bình định nó, không phải chỉ là liều mạng sao? Lão tử trước kia cũng không phải là chưa làm."

Diệp Hoan nói lời này, trên mặt lại lộ ra vẻ tươi cười biếng nhác mà lãnh khốc, cái nhiệt tình khốn khiếp coi trời bằng vung của hắn đã quay lại, còn đang sôi trào cuồn cuộn.

Ngụy Trường Quân thấy Diệp Hoan kiên quyết, biết có khuyên cũng không được, đành thở dài một hơi.

Sau đó, Diệp Hoan gọi tên đầu lĩnh đoàn vệ sĩ Chu Dung phái tới vào.

Thủ lĩnh họ Hoàng, tên là Hoàng Hổ, năm nay khoảng ba mươi năm tuổi, dáng người khôi ngô, phản ứng nhanh nhẹn, từng là cảnh vệ liên trưởng của đoàn trinh sát của quân khu. Sau khi giải ngũ được Chu Dung dùng một số tiền lớn mời về, trước nay hắn vẫn đảm nhiệm chức vụ cận vệ của Chu Dung.

Hoàng Hổ không nói nhiều, thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng cứng rắn như đá, vào phòng hắn liền đi thẳng tới trước mặt Diệp Hoan rồi đứng nghiêm, đúng tiêu chuẩn quân đội. Xuất ngũ nhiều năm rồi nhưng bản chất quân nhân của hắn vẫn không mất đi, mỗi tiếng nói cử động đều lộ ra màu sắc quân đội.

Diệp Hoan cũng tranh thủ thời gian đứng lên, hắn rất kính trọng Hoàng Hổ bởi lẽ lẽ hắn cũng xuất thân từ bộ đội.

"Hoàng lão đại, đừng giữ lễ tiết, đều đi ra từ bộ đội, nói ra anh còn là tiền bối của tôi, tôi trước mặt anh chẳng qua chỉ là một tên tân binh" Diệp Hoan cười nói.

Hoàng Hổ gật đầu, trên mặt mỉm cười, vui vẻ lóe lên rồi biến mất.

"Diệp thiếu, gọi tôi có việc gì sao?"

"Có việc, Hoàng lão đại, trước kia anh từng làm liên trưởng trinh sát, biện pháp kế sách hẳn là sáng như tuyết, hiện tại tôi muốn nhờ anh giúp một việc..."

"Diệp thiếu ngài cứ phân phó."

Hiện tại bên ngoài khách sạn Tứ Quý tôi khẳng định có một hai tên lén lút chú ý động tĩnh của chúng ta, lấy bản sự của Hoàng lão đại, chắc liếc mắt một cái có thể nhận ra rõ ràng..."

Hoàng Hổ lạnh lùng nói: "Vừa rồi, trên đường tôi phát hiện có hai người không thích hợp, bất quá chức trách của tôi là bảo vệ cậu an toàn. Chỉ cần bọn họ không làm ra động tác công kích với cậu, tôi sẽ không động thủ với bọn hắn... Ý của Diệp thiếu là muốn tôi đi bắt hai tên đó về?"

Diệp Hoan gật đầu, cười tủm tỉm: "Không sai, tôi chính là có ý này"

Hoàng Hổ gật đầu, không nói thêm một tiếng ra ngoài.

Ngụy Trường Quan nhíu mày: "Chúng ta bị người theo dõi? Sao tôi không phát hiện? Diệp thiếu, cậu muốn bắt hai kẻ đó là muốn gì?"

Vẻ tươi cười của Diệp Hoan dần dần biến thành lạnh lùng: "Tôi không thể cứ bị động mãi được, cho nên tôi muốn chủ động. Mặc kệ kẻ khống chế Kiều Mộc là thần thánh phương nào, lão tử phải làm cho hắn trồi lên khỏi mặt nước. Nếu vẫn bảo trì trạng thái kẻ địch trong tối, ta ở ngoài sáng thì thế nào cũng bị hắn giết. Anh chả lẽ không phát hiện gần đây đầu óc của tôi rất tươi sáng sao, sánh như ánh đèn trong bóng đêm, rất dễ để kêu gọi người ta cầm súng tới bắn sao?"

Ngụy Trường Quân cười khổ nói: "Không nói thì không biết, nói ra tôi phát hiện cậu quả nhiên sáng suốt..."

"Đúng vậy, lão tử vất vả sống tới bây giờ, không phải là để người ra dùng làm bia ngắm, tên cháu trai lẩn trốn kia, sống chết giấu mặt, lão tử bắt hắn lộ mặt."

Không lâu sau, Hoàng Hổ và một tên vệ sĩ khác mang theo hai tên Châu Âu da trắng ăn mặc bình thường vào. Vào trong phòng, hai tay Hoàng Hổ đồng thời ném hai tên da trắng xuống thật mạnh, trong miệng còn lẩm bẩm tiếng Anh mắng cái gì đó.

"Diệp thiếu, người đã mang đến, hai người nước ngoài này làm việc rất tinh tế. Chúng giả dạng làm khách du lịch, còn đàng hoảng trong tiệm đồ lưu niệm của khách sạn mua này mua nọ, trong chốc lát tôi mới tìm ra được."

Diệp Hoan nhìn hai kẻ da trắng nằm trên mặt đất, lúc đầu hai người còn quát mắng vài câu, sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Diệp Hoan, hai người dần dần ngừng miệng, cúi đầu bộ dáng có vẻ chột dạ.

Diệp Hoan gật đầu, cười nói: "Xem ra bắt không sai, hai người này có quỷ. Hoàng lão đại, trước phế đi một bàn tay của một người, sau đó cậy miệng bọn họ ra, anh từng làm qua liên trưởng trinh sát, thẩm vấn bọn chúng thế nào không cần tôi dạy cho anh chứ?"

Hoàng Hổ cười ngạo nghễ: "Sống nửa đời người, không có sở trường gì, nhưng duy chỉ có chuyện này tôi làm rất được. Diệp thiếu cho tôi nửa giờ, tôi sẽ bắt bọn chúng ngay cả chuyện mười tám đời tổ tông đều thành thật khai ra."

Diệp Hoan vui mừng gật đầu: "Tốt, hết thảy giao cho anh..."

Nói xong Diệp Hoan đi ra khỏi phòng, sau đó bỗng nhiên lại quay lại.

Hoàng Hổ không vui lắm nói: "Diệp thiếu không tin tưởng thủ đoạn của tôi?"

Diệp Hoan vội vàng xua tay: "Đừng hiểu lầm, ta dặn dò anh một câu, đừng giết bọn chúng, dù sao ở đây giết người có chút phiền phức... Bọn họ nếu thật sự không chịu nhận tội cũng không đáng để sử dụng mỹ nhân kế với bọn chúng, bọn họ chẳng qua là ngựa chết, đừng lãnh phí tài nguyên, chiêu mỹ nhân kế đó cứ dùng lên người tôi..."

Diệp Hoan nhìn hai tên da trắng lạnh run run, vừa lòng gật đầu, vừa mới quay người rời đi, đã nghe được hai tiếng kêu thảm thiết. Trong phút chốc đã bị mạnh mẽ bịt miệng lại, Hoàng Hổ xuống tay không hề lưu tình, trong chớp mắt liền phế đi tay của bọn họ.

Diệp Hoan dường như không nghe được gì, khóe miệng lộ ra ý cười lạnh lẽo.

Phế đi hai cánh tay chẳng qua chỉ là điểm tâm, đại tiệc còn chưa có xuất hiện đâu, hai tên da trắng nhịn mà đợi đi.

Nửa giờ sau, Hoàng Hổ cậy được miệng của bọn chúng, bất quá tin tức ít đến đáng thương. Hai người này căn bản chỉ là nhân vật tầng thấp nhất của thế lực thần bí kia, mà thực ra ngay cả nhân vật thấp nhất cũng không phải. Bọn họ làm thuê cho một người đàn ông thần bí không rõ danh tính, về phần thế lực kia lớn thế nào, bọn họ là thế lực như thế nào, hai người một chút cũng không biết. Người đàn ông bí ẩn là đơn phương liên lạc với họ, hai bên không có gặp mặt trực tiếp, hơn nữa cũng rất kín miệng, cũng không tiết lộ tin tức gì với bọn họ.

Bắt được hai tên, lại không có tin tức hữu dụng nào nhưng Diệp Hoan tuyệt không nản chí, hắn không thay đổi gật đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn Hoàng Hổ.

Hoàng Hổ ngây ra một lúc, sau đó biểu tình ngầm hiểu, im lặng không tiếng động ra ngoài.

Diệp Hoan ngồi trên một chiếc ghế sô pha to thùng thình, lấy trong túi ra một điếu thuốc, châm lửa hít một hơi.

Hầu Tử và Trương Tam lúc này mới đi lên, nhìn bộ dáng Diệp Hoan đang suy nghĩ, Hầu Tử nói: "Anh Hoan, anh rốt cuộc muốn chơi với đám người đó như nào nha? Bắt hai tên đó căn bản không làm gì, manh mối có phải lại bị cắt đứt?"

Diệp Hoan lắc đầu: "Tao bắt hai tên đó không phải bì bắt bọn chúng nói ra cái gì, tao biết loại tiểu lâu la này căn bản không biết nhiều lắm, cũng không tính moi được từ miệng bọn họ tin tức nào hữu dụng..."

"Càng nói càng thâm ảo, anh không chiếm được gì thì sao lại bắt bọn chúng? Cái này không phải đả thảo kinh xà sao?"

Diệp Hoan cười nói: "Đả thảo kinh xà hà tất là việc xấu, thời điểm không có đường đi, đả thảo kinh xà có lẽ sẽ thay đổi hiện trường, sau bóng liễu là khóm hoa*, thay đổi, có nghĩa là tình thế có thể xoay chuyển..."

*Nguyên văn: Liễu ám chi hậu kiến hoa minh, hay còn được dùng Liễu ám hoa minh ám chỉ mắt nhìn thấy tình huống không còn đường tiến nữa, thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hy vọng.

Diệp Hoan hít một hơi thuốc, tiếp tục nói: "Hơn nữa, bọn chúng không biết chuyện gì, nhưng người thuê bọn chúng lại biết được một chút? Có chút gốc rễ rồi, tiếp tục phát triển nhất định sẽ phát hiện ra gì đó."

Mắt Hầu Tử sáng lên: "Hai người này anh tính để làm mồi dụ? Bắt bọn họ là giả, hỏi cung cũng là giả dối, mục đích chân chính của anh là thả bọn chúng ra, sau đó theo dõi bọn chúng?"

Diệp Hoan cười nói: "Vừa được thả, tự nhiên sẽ có ý thức phòng bị mãnh liệt, theo dõi bọn họ khẳng định không dễ dàng, chẳng qua Hoàng Hổ từng làm liên trưởng trinh sát, tao tin anh ta có năng lực này."

Hầu Tử nghĩ ngợi, sau đó thở dài: "Chiêu này của anh thật là..."

"Bội phục sao?"

Hầu Tử nhìn hắn một cái, chậm rãi nói: "Em nói là... Kỳ thật em cũng nghĩ ra được, bất quá anh chỉ nhanh hơn một chút mà thôi"

Trương Tam nghe hai người nói chuyện, lặng đi hồi lâu, lúc này mới gật đầu thật mạnh: "Chính em cũng nghĩ ra, chẳng qua hai người nhanh hơn một chút mà thôi"

Diệp Hoan từ từ nói: "Một chút cảnh giới cũng không có, người đầu tiên ăn con cua còn được gọi là dũng sĩ, mày có biết người thứ hai ăn cua được gọi là gì không?"

"Ăn hàng?" Trương Tam nhìn Hầu Tử vui sướng như nhìn thấy người gặp họa.

Diệp Hoan cười nói: "Không cần tự mắng mình như vậy, thực tế người thứ hai ăn cua cũng miễn cưỡng coi là dũng sĩ, kẻ thứ ba mới xem như ăn hàng"

Hầu Tử giật mình, sau đó vẻ mặt đồng cảm kèm theo cảm giác ưu việt nhìn Trương Tam.

Trương Tam ngây người một chút, sau đó mặt giống như bị người ta đạp một cái, mặt đỏ tai hồng cả giận nói: "Lão tử chẳng qua là nói một câu, có trêu chọc gì các người chưa?"

Dòng người trên đường lớn ở Prague vẫn như trước, mỗi người đi du lịch đều mang theo vẻ vui mừng hoặc buồn bã, giống như là họ đang muốn tìm kiếm gì đó trong toà thành cổ ngàn năm này, là phong cảnh, hoặc là tâm tình.

Hai mươi tên vệ sĩ dồn Diệp Hoan vào chính giữa. Hắn lại ngơ ngác mất hồn đứng bên đường, tay nắm chặt, trong lòng bàn tay là một tờ giấy nhỏ đã thấm ướt mồ hôi tay của.

Ánh mắt Diệp Hoan sắc bén như chim ưng, không ngừng lướt nhìn vào dòng người.

Trên tờ giấy viết cái gì? Cô gái tóc vàng xa lạ vì sao lại muốn dùng cách thức thế này để đưa tờ giấy cho hắn? Trên đường ngựa xe tấp nậpcuối cùng ẩn giấu bao nhiêu ánh mắt đang nhìn vào hắn trong bóng tối?

Hầu Tử và Trương Tam không biết cô gái vừa rồi đột ngột hôn Diệp Hoan là có nguyên nhân sâu xa, chỉ là ngạc nhiên nhìn Diệp Hoan, ánh mắt tràn ngập vẻ hâm mộ.

"Anh Hoan, em vẫn cảm thấy anh rất trâu bò, nhưng không nghĩ tới anh lại trâu bò đến trình độ này. Rốt cuộc, anh có điểm tốt nào lại làm cho một đám nữ nhân giống như ăn phải xuân dược, anh Hoan, anh rất có tư chất của ngựa giống nha..."

Trong đầu Diệp Hoan xuất hiện đủ loại thắc mắc, rồi lặng lẽ nhét tờ giấy vào túi quần, cười nói: "Ông đây không có hứng thú với gái Tây, tròng mắt màu lam. Nửa đêm tỉnh dậy hù chết người, tao vẫn rất là truyền thống, thích nữ nhân Trung Quốc."

Miệng tuy vẫn nói chuyện, nhưng mắt hắn lại hơi híp lại.

Không cần quá để ý cũng thấy được, từ sau khi Diệp Hoan nhận được mảnh giấy, hắn phát hiện ra trước sau có hai dáng người với vẻ mặt nhìn có vẻ lén lút đang di chuyển ngập ngừng. Cho dù cách nhau rất xa, nhưng lại có thể mơ hồ thấy được bọn chúng cố ý che giấu ánh mắt đang nhìn chăm chú về phía này.

Trong lòng Diệp Hoan cảm thấy căng thẳng, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, dường như không có chuyện gì xảy ra theo mọi người lên xe, trong vòng vây của đoàn vệ sĩ rời khỏi bệnh viện. Đoàn xe chạy theo hướng trở về khách sạn Tứ Quý của Prague.

Mãi đến khi xe khởi động, cảnh vật bên đường vụt về phía sau, Diệp Hoan mới khẩn trương lấy ra mảnh giấy đã sớm bị mồ hôi làm ẩm ướt từ trong túi quần.

Hắn từ tốn mở tờ giấy một cách cẩn thận, tờ giấy chỉ viết năm chứ: "Nguy hiểm, về nước ngay!"

Diệp Hoan bình tĩnh nhìn tờ giấy, hốc mắt phiếm hồng.

Advertisement. Chươ𝑛g‎ mới‎ 𝑛hất‎ tại‎ ﹙‎ T𝑹‎ ÙMT𝑹UYỆ𝐍﹒𝒱𝐍‎ ﹚

Chữ viết quen thuộc xinh đẹp kia, sớm đã khắc sâu trong lòng hắn, một khắc cũng không quên.

Là chữ của Kiều Mộc.

Kiều Mộc nhất định đang ở đây, đang lặng lẽ ở nơi nào đó mà chăm chú quan sát từng hành động của mình

Thân hình Diệp Hoan không nhịn được run lên nhè nhẹ.

Vốn hắn đang không xác định được chỗ ở của Kiều Mộc, giờ khắc này rốt cuộc đã khẳng định được cô vẫn ở Prague, trong bóng đêm cặp mắt trong suốt, đen bóng như thiên sứ vẫn âm thầm nhìn hắn, luôn luôn ngầm quan tâm hắn.

Hầu Tử ở bên cạnh thấy không đúng, hỏi: "Anh Hoan, anh làm sao vậy?"

Diệp Hoan cúi đầu, nhẹ nhàng, gằn từng chữ: "Kiều Mộc, Kiều Mộc nhất định đang ở Prague, cô ấy đang nhìn tao..."

Hầu Tử ngẩn người, sau đó đoạt lấy mảnh giấy trong tay hắn, sau khi nhìn thoáng qua cả hoảng sợ nói: "Đây... Đây là chữ của Kiều Mộc, anh có được nó như thế nào?"

"Vừa rồi nữ nhân ngoại quốc kia lúc hôn đưa cho tao.." Diệp Hoang ngẩng đầu chăm chú nhìn Hầu Tử, nói: "Chúng ta đến đúng chỗ rồi, Kiều Mộc nhất định đang ở đây, hơn nữa tình trạng thực sự không ổn..."

Advertisement

Nguy hiểm, về nước ngay năm chữ ngắn ngủi nhưng trong nháy mắt Diệp Hoan lại có được rất nhiều tin tức.

Nguy hiểm Diệp Hoan đã tự mình trải qua. Hiện tại hắn khẳng định đám sát thủ hôm đó ám sát hắn có liên quan tới Kiều Mộc. Kiều Mộc đã bị thế lực nào đó ép buộc, hoặc là bị thế lực nào đó giam cầm.

"Anh Hoan, tình hình không ổn nha, Kiều Mộc muốn anh về nước, ý nói ở đây nước rất sâu. Em ấy sợ anh gặp chuyện không may, cũng nói lên tình trạng của em ấy giờ rất nguy hiểm..." Hầu Tử cau mày nói, hắn cũng nhìn ra tin tức từ trong năm chữ ngắn ngủi đó.

Diệp Hoan gật đầu: "Không biết rốt cuộc tình trạng của Kiều Mộc giờ thế nào, vũng nước ngày càng ngày càng đục. Nguy hiểm ở đây chúng ta đã sớm trải qua, hiện tại lại muốn về nước? Biết rõ Kiều Mộc gặp nguy hiểm thì tao sao có thể không để ý đến cô ấy? Hầu Tử, trước đó vài ngày mày cũng bị thương, nơi này quả thật có điểm không bình thường. Anh em chúng ta không thể toàn bộ ở lại đây, sáng sớm mai mày với Trương Tam ngồi máy bay của tao về nước trước đi..."

Hầu Tử vừa nghe xong mặt đỏ bừng, thở hổn hển cả giận: "Anh Hoan, đây là anh nói tiếng người sao? Có phúc bảo chúng ta cùng hưởng, gặp nạn lại đuổi chúng em đi xa, anh coi chúng em là cái gì? Nói gì thì em cùng với Kiều Mộc cũng sống cùng nhau từ nhỏ tới lớn, dựa vào cái gì mà anh ở đây, chúng em phải trở về? Về sau tìm thấy Kiều Mộc, chúng em sao dám nhìn mặt em ấy?"

Diệp Hoan cười khổ: "Được, mày nói lời chính nghĩa, tao con mẹ nó là ác nhân, muốn ở lại thì ở lại. Chẳng may ba thằng chúng ta đều teo, cha mẹ tao hàng năm tới thanh minh cũng thuận tiện đốt cho bọn mày ít vàng mã."

Diệp Hoan bình tĩnh nhìn Hầu Tử tức giận tới mức đỏ bừng mặt, thở dài mắng một câu: "Chúng ta đều lớn lên ở Cô nhi viện, trong đầu chỉ chúa toàn rễ cây, con mẹ nó cùng được đúc từ một cái khuôn mà ra, ngốc quá đi."

Hầu Tử hết giận mỉm cười: "Nếu những thằng ngốc như chúng ta nhiều một ít, thì lúc chết mới có chút tư vị, lòng người ở đời mới nhiều thêm vài phần nhiệt huyết nha."

Trở lại khách sạn Tứ Quý, Diệp Hoan gọi Ngụy Trường Quân tới, đưa tờ giấy của Kiều Mộc cho hắn nhìn. Ngụy Trường Quân xem xong vừa mừng vừa lo, vui là đã có manh mối của Kiều Mộc, lo lắng là vì gặp nguy hiểm ở Prague, thiếu chủ Đằng Long cũng không rời đi. Nếu như Diệp Hoan ở đây có chuyện gì, tương lai hắn sao có thể giao phó với phu nhân?

Ngụy Trương Quân ấp úng, do dự không biết có nên khuyên Diệp Hoan trở về không. Diệp Hoan khoát tay áo với hắn: "Đừng khuyên tôi, không tìm được Kiều Mộc, tôi tuyệt đối sẽ không rời đi, cho dù Prague này có biến thành đầm rồng hang hổ, lão tử cũng nhất định phải bình định nó, không phải chỉ là liều mạng sao? Lão tử trước kia cũng không phải là chưa làm."

Diệp Hoan nói lời này, trên mặt lại lộ ra vẻ tươi cười biếng nhác mà lãnh khốc, cái nhiệt tình khốn khiếp coi trời bằng vung của hắn đã quay lại, còn đang sôi trào cuồn cuộn.

Ngụy Trường Quân thấy Diệp Hoan kiên quyết, biết có khuyên cũng không được, đành thở dài một hơi.

Sau đó, Diệp Hoan gọi tên đầu lĩnh đoàn vệ sĩ Chu Dung phái tới vào.

Thủ lĩnh họ Hoàng, tên là Hoàng Hổ, năm nay khoảng ba mươi năm tuổi, dáng người khôi ngô, phản ứng nhanh nhẹn, từng là cảnh vệ liên trưởng của đoàn trinh sát của quân khu. Sau khi giải ngũ được Chu Dung dùng một số tiền lớn mời về, trước nay hắn vẫn đảm nhiệm chức vụ cận vệ của Chu Dung.

Hoàng Hổ không nói nhiều, thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng cứng rắn như đá, vào phòng hắn liền đi thẳng tới trước mặt Diệp Hoan rồi đứng nghiêm, đúng tiêu chuẩn quân đội. Xuất ngũ nhiều năm rồi nhưng bản chất quân nhân của hắn vẫn không mất đi, mỗi tiếng nói cử động đều lộ ra màu sắc quân đội.

Diệp Hoan cũng tranh thủ thời gian đứng lên, hắn rất kính trọng Hoàng Hổ bởi lẽ lẽ hắn cũng xuất thân từ bộ đội.

"Hoàng lão đại, đừng giữ lễ tiết, đều đi ra từ bộ đội, nói ra anh còn là tiền bối của tôi, tôi trước mặt anh chẳng qua chỉ là một tên tân binh" Diệp Hoan cười nói.

Hoàng Hổ gật đầu, trên mặt mỉm cười, vui vẻ lóe lên rồi biến mất.

"Diệp thiếu, gọi tôi có việc gì sao?"

"Có việc, Hoàng lão đại, trước kia anh từng làm liên trưởng trinh sát, biện pháp kế sách hẳn là sáng như tuyết, hiện tại tôi muốn nhờ anh giúp một việc..."

"Diệp thiếu ngài cứ phân phó."

Hiện tại bên ngoài khách sạn Tứ Quý tôi khẳng định có một hai tên lén lút chú ý động tĩnh của chúng ta, lấy bản sự của Hoàng lão đại, chắc liếc mắt một cái có thể nhận ra rõ ràng..."

Hoàng Hổ lạnh lùng nói: "Vừa rồi, trên đường tôi phát hiện có hai người không thích hợp, bất quá chức trách của tôi là bảo vệ cậu an toàn. Chỉ cần bọn họ không làm ra động tác công kích với cậu, tôi sẽ không động thủ với bọn hắn... Ý của Diệp thiếu là muốn tôi đi bắt hai tên đó về?"

Diệp Hoan gật đầu, cười tủm tỉm: "Không sai, tôi chính là có ý này"

Hoàng Hổ gật đầu, không nói thêm một tiếng ra ngoài.

Ngụy Trường Quan nhíu mày: "Chúng ta bị người theo dõi? Sao tôi không phát hiện? Diệp thiếu, cậu muốn bắt hai kẻ đó là muốn gì?"

Vẻ tươi cười của Diệp Hoan dần dần biến thành lạnh lùng: "Tôi không thể cứ bị động mãi được, cho nên tôi muốn chủ động. Mặc kệ kẻ khống chế Kiều Mộc là thần thánh phương nào, lão tử phải làm cho hắn trồi lên khỏi mặt nước. Nếu vẫn bảo trì trạng thái kẻ địch trong tối, ta ở ngoài sáng thì thế nào cũng bị hắn giết. Anh chả lẽ không phát hiện gần đây đầu óc của tôi rất tươi sáng sao, sánh như ánh đèn trong bóng đêm, rất dễ để kêu gọi người ta cầm súng tới bắn sao?"

Ngụy Trường Quân cười khổ nói: "Không nói thì không biết, nói ra tôi phát hiện cậu quả nhiên sáng suốt..."

"Đúng vậy, lão tử vất vả sống tới bây giờ, không phải là để người ra dùng làm bia ngắm, tên cháu trai lẩn trốn kia, sống chết giấu mặt, lão tử bắt hắn lộ mặt."

Không lâu sau, Hoàng Hổ và một tên vệ sĩ khác mang theo hai tên Châu Âu da trắng ăn mặc bình thường vào. Vào trong phòng, hai tay Hoàng Hổ đồng thời ném hai tên da trắng xuống thật mạnh, trong miệng còn lẩm bẩm tiếng Anh mắng cái gì đó.

"Diệp thiếu, người đã mang đến, hai người nước ngoài này làm việc rất tinh tế. Chúng giả dạng làm khách du lịch, còn đàng hoảng trong tiệm đồ lưu niệm của khách sạn mua này mua nọ, trong chốc lát tôi mới tìm ra được."

Diệp Hoan nhìn hai kẻ da trắng nằm trên mặt đất, lúc đầu hai người còn quát mắng vài câu, sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Diệp Hoan, hai người dần dần ngừng miệng, cúi đầu bộ dáng có vẻ chột dạ.

Diệp Hoan gật đầu, cười nói: "Xem ra bắt không sai, hai người này có quỷ. Hoàng lão đại, trước phế đi một bàn tay của một người, sau đó cậy miệng bọn họ ra, anh từng làm qua liên trưởng trinh sát, thẩm vấn bọn chúng thế nào không cần tôi dạy cho anh chứ?"

Hoàng Hổ cười ngạo nghễ: "Sống nửa đời người, không có sở trường gì, nhưng duy chỉ có chuyện này tôi làm rất được. Diệp thiếu cho tôi nửa giờ, tôi sẽ bắt bọn chúng ngay cả chuyện mười tám đời tổ tông đều thành thật khai ra."

Diệp Hoan vui mừng gật đầu: "Tốt, hết thảy giao cho anh..."

Nói xong Diệp Hoan đi ra khỏi phòng, sau đó bỗng nhiên lại quay lại.

Hoàng Hổ không vui lắm nói: "Diệp thiếu không tin tưởng thủ đoạn của tôi?"

Diệp Hoan vội vàng xua tay: "Đừng hiểu lầm, ta dặn dò anh một câu, đừng giết bọn chúng, dù sao ở đây giết người có chút phiền phức... Bọn họ nếu thật sự không chịu nhận tội cũng không đáng để sử dụng mỹ nhân kế với bọn chúng, bọn họ chẳng qua là ngựa chết, đừng lãnh phí tài nguyên, chiêu mỹ nhân kế đó cứ dùng lên người tôi..."

Diệp Hoan nhìn hai tên da trắng lạnh run run, vừa lòng gật đầu, vừa mới quay người rời đi, đã nghe được hai tiếng kêu thảm thiết. Trong phút chốc đã bị mạnh mẽ bịt miệng lại, Hoàng Hổ xuống tay không hề lưu tình, trong chớp mắt liền phế đi tay của bọn họ.

Diệp Hoan dường như không nghe được gì, khóe miệng lộ ra ý cười lạnh lẽo.

Phế đi hai cánh tay chẳng qua chỉ là điểm tâm, đại tiệc còn chưa có xuất hiện đâu, hai tên da trắng nhịn mà đợi đi.

Nửa giờ sau, Hoàng Hổ cậy được miệng của bọn chúng, bất quá tin tức ít đến đáng thương. Hai người này căn bản chỉ là nhân vật tầng thấp nhất của thế lực thần bí kia, mà thực ra ngay cả nhân vật thấp nhất cũng không phải. Bọn họ làm thuê cho một người đàn ông thần bí không rõ danh tính, về phần thế lực kia lớn thế nào, bọn họ là thế lực như thế nào, hai người một chút cũng không biết. Người đàn ông bí ẩn là đơn phương liên lạc với họ, hai bên không có gặp mặt trực tiếp, hơn nữa cũng rất kín miệng, cũng không tiết lộ tin tức gì với bọn họ.

Bắt được hai tên, lại không có tin tức hữu dụng nào nhưng Diệp Hoan tuyệt không nản chí, hắn không thay đổi gật đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn Hoàng Hổ.

Hoàng Hổ ngây ra một lúc, sau đó biểu tình ngầm hiểu, im lặng không tiếng động ra ngoài.

Diệp Hoan ngồi trên một chiếc ghế sô pha to thùng thình, lấy trong túi ra một điếu thuốc, châm lửa hít một hơi.

Hầu Tử và Trương Tam lúc này mới đi lên, nhìn bộ dáng Diệp Hoan đang suy nghĩ, Hầu Tử nói: "Anh Hoan, anh rốt cuộc muốn chơi với đám người đó như nào nha? Bắt hai tên đó căn bản không làm gì, manh mối có phải lại bị cắt đứt?"

Diệp Hoan lắc đầu: "Tao bắt hai tên đó không phải bì bắt bọn chúng nói ra cái gì, tao biết loại tiểu lâu la này căn bản không biết nhiều lắm, cũng không tính moi được từ miệng bọn họ tin tức nào hữu dụng..."

"Càng nói càng thâm ảo, anh không chiếm được gì thì sao lại bắt bọn chúng? Cái này không phải đả thảo kinh xà sao?"

Diệp Hoan cười nói: "Đả thảo kinh xà hà tất là việc xấu, thời điểm không có đường đi, đả thảo kinh xà có lẽ sẽ thay đổi hiện trường, sau bóng liễu là khóm hoa*, thay đổi, có nghĩa là tình thế có thể xoay chuyển..."

*Nguyên văn: Liễu ám chi hậu kiến hoa minh, hay còn được dùng Liễu ám hoa minh ám chỉ mắt nhìn thấy tình huống không còn đường tiến nữa, thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hy vọng.

Diệp Hoan hít một hơi thuốc, tiếp tục nói: "Hơn nữa, bọn chúng không biết chuyện gì, nhưng người thuê bọn chúng lại biết được một chút? Có chút gốc rễ rồi, tiếp tục phát triển nhất định sẽ phát hiện ra gì đó."

Mắt Hầu Tử sáng lên: "Hai người này anh tính để làm mồi dụ? Bắt bọn họ là giả, hỏi cung cũng là giả dối, mục đích chân chính của anh là thả bọn chúng ra, sau đó theo dõi bọn chúng?"

Diệp Hoan cười nói: "Vừa được thả, tự nhiên sẽ có ý thức phòng bị mãnh liệt, theo dõi bọn họ khẳng định không dễ dàng, chẳng qua Hoàng Hổ từng làm liên trưởng trinh sát, tao tin anh ta có năng lực này."

Hầu Tử nghĩ ngợi, sau đó thở dài: "Chiêu này của anh thật là..."

"Bội phục sao?"

Hầu Tử nhìn hắn một cái, chậm rãi nói: "Em nói là... Kỳ thật em cũng nghĩ ra được, bất quá anh chỉ nhanh hơn một chút mà thôi"

Trương Tam nghe hai người nói chuyện, lặng đi hồi lâu, lúc này mới gật đầu thật mạnh: "Chính em cũng nghĩ ra, chẳng qua hai người nhanh hơn một chút mà thôi"

Diệp Hoan từ từ nói: "Một chút cảnh giới cũng không có, người đầu tiên ăn con cua còn được gọi là dũng sĩ, mày có biết người thứ hai ăn cua được gọi là gì không?"

"Ăn hàng?" Trương Tam nhìn Hầu Tử vui sướng như nhìn thấy người gặp họa.

Diệp Hoan cười nói: "Không cần tự mắng mình như vậy, thực tế người thứ hai ăn cua cũng miễn cưỡng coi là dũng sĩ, kẻ thứ ba mới xem như ăn hàng"

Hầu Tử giật mình, sau đó vẻ mặt đồng cảm kèm theo cảm giác ưu việt nhìn Trương Tam.

Trương Tam ngây người một chút, sau đó mặt giống như bị người ta đạp một cái, mặt đỏ tai hồng cả giận nói: "Lão tử chẳng qua là nói một câu, có trêu chọc gì các người chưa?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »