Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5612 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 244
c244: nổi danh.

❊ ❊ ❊

Đánh người thì phải đánh cho sảng khoái, đương nhiên hậu quả phải gánh chịu cũng khá nặng nề.

Lúc Diệp hoan đá một cước, du khách xung quanh đã lặng lẽ lấy điện thoại di động ra báo cảnh sát. Cảnh sát tuần tra trên cầu Charles cũng đã chú ý tới đám người đang tụ tập bất thường này, tay đè lên súng lục bên hông, chầm chậm cảnh giác tiến đến.

Ngụy Trường Quân cười khổ lấy điện thoại di động ra, tìm luật sư giúp vị Diệp thiếu gia thích gây chuyện này, chuẩn bị sẵn sàng để bảo lãnh người ra khỏi cục cảnh sát.

Rất nhanh, hai tên cảnh sát chen vào đám người, nhìn thấy một người nước ngoài đang nằm ngất xỉu trên mặt đất, trong khi một thanh niên Trung Quốc lại bình tĩnh đứng cạnh, ung dung chờ đợi. Cảnh sát lập tức rút súng, chỉ vào Diệp Hoan.

"Này, đừng xúc động, tôi không định chạy, cũng không có ý phản kháng, tôi là một du khách tuân thủ pháp luật..." Diệp Hoan giơ hai tay lên cao, nói.

Một tên cảnh sát hô to vài câu tiếng Anh, Diệp Hoan lơ ngơ nhìn về phía Ngụy Trường Quân.

Ngụy Trường Quân cười gượng phiên dịch: "Hắn nói cậu đưa hai tay ôm đầu, đưa lưng về phía bọn họ rồi quỳ xuống mặt đất."

"Nói với hai tên cảnh sát ngu ngốc kia rằng, đầu gối của lão tử rất quý giá, chỉ có thể lạy trời đất, lạy vua, lạy cha mẹ." Diệp Hoan uể oải nói, đối mặt với họng súng đen ngòm, nhưng hắn lại không hề sợ hãi.

Lăn lộn qua bao nhiêu cuộc chiến sinh tử, hai thanh súng ngắn trước mắt thật sự không cách nào khiến hắn cảm thấy bao nhiêu sợ hãi... Đương nhiên, chủ yếu vì Diệp Hoan thấy chốt an toàn của hai khẩu súng kia còn chưa mở.

Ngụy Trường Quân thở dài, sau đó dùng tiếng Anh nói lại với hai tên cảnh sát kia, đem toàn bộ sự việc giải thích hết một lần. Cảnh sát nửa tin nửa ngờ, cũng không khăng khăng ép Diệp Hoan quỳ trên mặt đất nữa. Người nước ngoài bị Diệp Hoan đạp phát ngất luôn được cảnh sát cứu tỉnh lại. Diệp Hoan cùng với tên người nước ngoài xui xẻo bị áp giải lên xe, cùng bị đưa đến đồn cảnh sát.

Lại vào đồn cảnh sát nữa rồi, lần này là đồn cảnh sát ở nước ngoài đó.

Diệp Hoan rất khó hiểu, tại sao mình lại có duyên với cục cảnh sát như vậy, lẽ nào lão tử trời sinh đã định trước là kẻ luôn vi phạm pháp luật? Lão tử đường hoàng ra dáng quân nhân có được hay không?

Ở cục cảnh sát trong nước thì quen được Cao Thắng Nam, lần này đến cục cảnh sát nước ngoài, chẳng biết có gặp được một mỹ nữ tóc vàng mắt xanh, dáng người gợi cảm như mèo Ba Tư không nhỉ?

Cục cảnh sát Pra-ha và cục cảnh sát trong nước không khác nhau nhiều lắm, cũng có phòng thẩm vấn, phòng tạm giam, còn có nhân viên cảnh sát công tác bận rộn tới lui trong phòng tiếp khách. Chỉ có một điều khác với trong nước, đó là cục cảnh sát nơi này ít đi mấy phần không khí quan trường sáo rỗng, cảnh sát đều rất thực tế, hơn nữa cũng không thấy họ đối xử với dân chúng hung hăng vênh váo gì.

Ở đây có thể cảm nhận được một cách trọn vẹn, ngoài các chức năng của cảnh sát như duy trì pháp luật và trật tự, thì đây cũng coi như một loại công nghiệp dịch vụ, bọ họ thể hiện hai chữ "dịch vụ" này vô cùng chính xác, hơn nữa tự trải nghiệm qua, đúng là không giống trong nước...

Advertisement

Ngụy Trường Quân giải thích với cảnh sát đây là ẩu đả phát sinh do tranh chấp giữa du khách, không phải vấn đề gì to tát, thế nên Diệp Hoan được cảnh sát lịch sự mời vào, cũng không phải mang còng tay.

Ngụy Trường Quân vẻ mặt bất đắc dĩ đi theo phía sau, không ngừng gọi điện thoại tìm luật sư.

Sau khi Diệp Hoan được mời vào một gian phòng làm việc, một cảnh sát rất khách khí hỏi hắn có cần sự hiện diện của luật sư không? Nếu không có luật sư, bọn họ có thể chỉ định một luật sư tại Sở Tư Pháp bản xứ cho hắn, tất nhiên, phải mất phí.

Diệp Hoan thờ ơ nhún vai, trề miệng hỏi người nước ngoài bị hắn đánh: "Tôi thì sao cũng được, hỏi thằng cháu trai kia tí xem nó có muốn mời luật sư không?"

Người nước ngoài vừa bị đánh kia vô cùng giận dữ, trước mặt của nhiều người như thế mà gã lại bị một tên da vàng đạp cho một phát ngất đi, chưa nói đến đau đớn trên người, quan trọng nhất là, hắn đã mất sạch thể diện rồi.

Tâm trạng của người nước ngoài rất kích động, không ngừng la hét muốn kiện cáo, trong lúc nói còn khoa tay múa chân chỉ chỏ Diệp Hoan.

Tất nhiên Diệp Hoan không phải dạng người dễ chịu thiệt, thừa dịp cảnh sát không chú ý, hung hăng trợn mắt với người nước ngoài, cái nhìn đầy hung ác, sát khí đằng đằng. Người nước ngoài giật giật mí mắt, nhớ lại một đạp khi nãy khiến gã đau đến tê tâm liệt phế, lập tức câm như hến, tức thì lĩnh hội một câu tục ngữ "Hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt".

Ngụy Trường Quân rất nhanh đã mời đến một vị luật sư, hơn nữa còn nghe nói đây là luật sư nổi danh nhất Prague này, đương nhiên vị này thu phí cũng rất nổi danh.

Vốn dĩ đây là một chuyện nhỏ, sau khi luật sư này hiểu được tình huống, nhẹ nhàng cười nói, vài ba câu đã trình bày cụ thể sự việc cho cảnh sát.

Người nước ngoài mắng người trước, Diệp Hoan động thủ sau, tính ra mỗi người đều có trách nhiệm. Tuy rằng Diệp Hoan là bị khiêu khích mới ra tay, nhưng lại đánh đối phương đến mức gây thương tích trên người, cảnh sát đề nghị song phương hòa giải. Người nước ngoài bị đánh thấy Diệp Hoan người đông thế mạnh, hơn nữa thân thủ của hắn cũng thực làm người sợ hãi, cũng đành tâm không cam tình không nguyện chấp nhận giải hòa, Diệp Hoan bồi thường cho đối phương 300 bảng Anh, chuyện này coi như kết thúc.

Advertisement

Diệp Hoan bất cần nhún vai, nghiêng đầu nhe răng cười với người ngoại quốc: "Ai, cháu trai, chúng ta giải quyết như vậy được chưa? Nếu chưa được để tôi đánh tiếp thành tổn thương 10 ngàn bảng cho chẵn..."

Mọi người bối rối mơ hồ, Ngụy Trường Quân đành cười khổ phiên dịch ra tiếng Anh, đương nhiên, lời hắn nói khẳng định uyển chuyển hơn so với Diệp Hoan.

Người nước ngoài bất đắc dĩ hừ hừ, xanh mặt không lên tiếng, coi như chấp nhận kết quả này.

Song phương hòa giải, miễn cưỡng xem như tất cả đều vui.

Ngụy Trường Quân cùng luật sư đi xuống, Diệp Hoan ở trong cục cảnh sát ngồi hơn một giờ rồi nghênh ngang ra ngoài.

"Diệp thiếu gia... cậu có thể khiêm tốn hơn một chút không?" Ngụy Trường Quân giật mình nhận ra từ sau khi Diệp Hoan đến Prague, hắn từ tổ trưởng tổ điều tra được cấp dưới ngưỡng mộ biến thành một tên sai vặt không hơn không kém.

Diệp Hoan uể oải cười nói: "Tôi cũng muốn khiêm tốn lắm, có điều tên nước ngoài đáng chết kia dám chửi mắng người nước ta, cơn giận này sao có thể nuốt trôi được? Tôi đây ra tay coi như còn nhẹ, đổi lại là đội trưởng của chúng tôi mà ở đây thì bây giờ tên chết tiệt kia hẳn đang nằm trong nhà xác chờ người nhà hoả táng rồi..."

Mọi người vừa nói vừa đi ra cửa lớn của cục cảnh sát, người nước ngoài bị đánh cũng xoa ngực rầm rì đi ra, thấy Diệp Hoan đứng bên kia, không khỏi trở nên sợ hãi, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, trong miệng bất mãn lầu bầu gì đó, hừ một tiếng rồi từ từ đi xuống bậc thang ngoài cửa.

Diệp Hoan vừa ra khỏi cửa thì hơi ngây ra.

"Tại sao không có phóng viên đài truyền hình?"

Ngụy Trường Quân cũng ngây ra: "Tại sao phải có phóng viên?"

"Tôi lại đánh người, tại sao không đến phỏng vấn tôi?"

Ngụy Trường Quân xạm mặt lại: "Diệp thiếu gia, chuyện này... Dường như không phải là chuyện đáng để vinh dự?"

"Cũng có thể đem tôi ra làm ví dụ tiêu cực, giả sử như hỏi tôi một chút xem làm một cầm thú đánh người có cảm thấy áp lực lớn không các thứ các thứ..."

Ngụy Trường Quân: "..."

"Lão Ngụy, chuyện này anh phải tìm một đài truyền hình lại đây tuyên truyền..."

Ngụy Trường Quân bất đắc dĩ nói: "Diệp thiếu gia, đánh người thôi mà, thật ra đây chẳng qua chỉ là một chuyện rất nhỏ, phóng viên đài truyền hình không rảnh rỗi như cậu tưởng đâu."

Diệp Hoan rất bất mãn: "Không có phóng viên phỏng vấn tôi? Không nổi danh làm sao lên ti vi?"

"Vậy cậu muốn thế nào? Cũng không thể ở đây giết người phóng hỏa được?"

Diệp Hoan nhìn khắp bốn phía, ánh mắt nhanh chóng khóa chặt trên người nước ngoài vừa mới bị đánh.

Người nước ngoài xoa ngực, chầm chập từng bước từng bước xuống cầu thang.

Diệp Hoan cắn răng một cái: "Mặc kệ, chính là mi rồi, ai bảo hôm nay ra ngoài không xem lịch..."

Thế là Diệp Hoan tiến lên một bước, hét lớn với người nước ngoài: "Này, cháu trai!"

Người nước ngoài đúng lúc quay đầu lại, đã thấy vẻ mặt dữ tợn của Diệp Hoan.

"Cháu trai, khiến anh bị liên lụy, thôi nằm xuống một lần nữa nhé." Diệp Hoan nói xong cười gằn một tiếng, tiếp theo một cước nhanh như tia chớp đá ra.

Người nước ngoài hai chân run lên, con ngươi kịch liệt co lại thành mũi kim, chỉ kịp kinh ngạc hô to một tiếng: "wh...at?"

Vừa dứt lời, chân to của Diệp Hoan đã đạp đến, người nước ngoài đáng thương bay ra ngoài với tư thế Bình Sa Lạc Nhạn đầy chuẩn xác, bay thẳng đến chân cầu thang cục cảnh sát, sau đó... Bi phẫn ngất đi.

Diệp Hoan giống như vừa ném đi một túi rác, nhẹ nhõm phủi tay, cười nói: "Ông cảm thấy hiện tại phóng viên có thời gian đến phỏng vấn tôi chưa? Nếu như còn chưa đủ tư cách, tôi lại đâm hắn thêm mấy nhát."

Ngụy Trường Quân trợn mắt ngoác mồm, hắn chợt hiểu, kẻ này là một thằng điên!

Diệp Hoan lại tiến vào cục cảnh sát.

"Diệp thiếu gia... Cảnh sát nói cậu hướng mặt sang bên trái một chút, hử, lệch quá rồi, hơi xoay lại bên phải một tí, được, đúng rồi..."

"Diệp thiếu gia, cảnh sát nói, tấm bảng trong tay cần nâng cao hơn chút, còn có, cảnh sát kêu cậu đừng cười..."

"one, two, three..."

Răng rắc.

Ngụy Trường Quân bất đắc dĩ nói: "Diệp thiếu gia, phiền cậu không để tay chữ V được không?"

Diệp Hoan nặng nề thở dài: "Chụp một cái ảnh dù sao cũng phải tạo dáng sáng tạo một chút chứ?"

Ngụy Trường Quân muốn phát khóc: "Diệp thiếu gia... Đây là ảnh tội phạm, không phải lập công trao thưởng."

Luật sư Ngụy Trường Quân mời tới yên lặng lau mồ hôi một bên.

Đánh người hết lần này đến lần khác, thằng này rõ ràng là muốn ngồi tù mà, anh ta phải biện giải với quan tòa thế nào đây? Vị luật sư "chiến vô bất thắng" bỗng nhiên phát hiện tài ăn nói của mình không đủ dùng.

*Chiến vô bất thắng: Không có trận chiến nào không thắng.

Chụp hình xong, điện thoại di động của Diệp Hoan vang lên.

Mới vừa nhận cuộc gọi, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng thở dài nặng nề.

"Diệp Hoan, anh đến đâu liền gây họa đến đó." Chu Mị bất đắc dĩ than thở.

"Tôi đã rất biết điều rồi..." Diệp Hoan méo miệng nói.

"Anh còn nói, anh đánh nhau trên đường phố Prague, cùng với rất biết điều có nửa xu quan hệ sao?" Lời nói của Chu Mị hơi trách cứ, nhưng không nỡ nói nặng nửa câu với hắn.

"Nghe nói tôi phải ra hầu tòa, cái thằng Tây chết tiệt kia quá hẹp hòi rồi, chẳng qua đạp hắn hai phát thôi mà phải kiện tôi ra tòa... Làm sao bây giờ?"

"Đừng nóng vội, ngài Thẩm đã tự mình gọi điện thoại đến đại sứ quán, để vị đại sứ kia bảo lãnh cho anh, có thể miễn được tố tụng tư pháp hình sự..."

Diệp Hoan lập tức thả lỏng tư tưởng, nhếch miệng cười nói: "Cha tôi vẫn là rất có đạo đức đấy chứ..."

Chu Mị kêu lên: "Đời này của ngài Thẩm có lẽ lần đầu làm loại chuyện như thế này, chính anh cũng nên suy nghĩ một chút, nghe nói ông ấy bị anh làm cho cực kỳ tức giận, chờ sau khi anh về nước không tránh khỏi bị ông ấy nghiêm khắc dạy dỗ một lần đâu. Diệp Hoan, anh cũng không phải loại người ỷ mạnh hiếp yếu, cuối cùng vì sao anh lại làm như vậy?"

Diệp Hoan thở dài, nói: "Qúa trình tìm Kiều Mộc không mấy thuận lợi, tôi đây cũng không có biện pháp."

"Không có đầu mối mới sao? Có muốn em ra tay giúp đỡ hay không? Em có thể hỗ trợ tìm ra điểm đáng chú ý."

"Không cần, chuyện này không phải cứ nhiều người là giải quyết được, mà cần trí tuệ cộng thêm chút may mắn, chỉ vậy thôi."

Chu Mị trầm mặc rất lâu, buồn bã nói: "Diệp Hoan, anh phải chú ý giữ gìn sức khoẻ, đừng để bọn em lo lắng, Kiều Mộc không ở đây, anh còn có chúng em."

Trong lòng Diệp Hoan dâng lên một tình cảm ấm áp, cười nói: "Tôi biết rồi."

Ngụy Trường Quân cúp điện thoại, đi tới nói: "Diệp thiếu gia, đại sứ quán ở nước ta can thiệp, nên cậu được miễn xử phạt hình sự, còn có..."

Ngụy Trường Quân nhìn Diệp Hoan, bất đắc dĩ thở dài: "Một cước của cậu rất có lực, phóng viên đài truyền hình Séc rốt cục cũng chịu lộ diện, chủ yếu là muốn phỏng vấn cậu, đến cùng cậu bị kí/ch thích ra sao mà lại quyết tâm muốn vào tù..."

Diệp Hoan bỗng cảm thấy phấn chấn, vội vàng nói: "Gọi bọn họ vào đi, tôi phải trò chuyện với bọn họ... Đúng rồi, bọn họ đem theo camera chứ? Có thể cho tôi mấy phút độc thoại không?"

Ngụy Trường Quân nói: "Tôi đã đem chuyện cậu vượt ngàn dặm xa xôi tìm kiếm người yêu nói với phóng viên rồi, bọn họ rất đồng tình, cũng rất cảm động, nguyện ý làm riêng cho cậu một đoạn Video, rồi phát trên bản tin ở đài truyền hình Prague".

Nói xong Ngụy Trường Quân sâu sắc nhìn chăm chú vào Diệp Hoan, chân thành nói: "Diệp thiếu gia, cậu phải biết quý trọng cơ hội lần này, đây chính là cơ hội mà cậu phải vất vả đánh đấm để nổi danh mới đổi lấy được."

Trong cục cảnh sát, camera của phóng viên đã lắp xong, ống kính đối diện với Diệp Hoan.

Thợ quay phim phất tay ra hiệu một cái, sau đó khởi động camera, bắt đầu quay video.

Diệp Hoan hướng về ống kính, trong lòng bỗng chốc trào dâng thiên ngôn vạn ngữ nhưng hắn cũng không biết phải nói từ đâu.

Bắt đầu nói từ đâu đây?

Chúng ta từ khi còn trong tã lót đã có duyên phận cùng nhau? Chúng ta nâng đỡ nhau cùng trải qua hai mươi năm tuế nguyệt? Trong những ngày tháng ấy, chúng ta cùng trải qua mưa gió, chịu chung hoạn nạn, cùng nghèo cùng khó, nhưng vẫn vui vẻ từng bước tiến lên.

Nhiều lắm, trong đầu chất chứa hồi ức, toàn bộ đều về người kia.

Cuộc đời là một bàn cờ, mỗi người chỉ là một quân cờ bé nhỏ, chúng ta chiến đấu, chúng ta thỏa hiệp, chúng ta dùng hết toàn lực nhảy ra khỏi bàn cờ, để không bị thế sự ân tình lèo lái.

Camera vang lên tiếng ong ong, Diệp Hoan trước màn ảnh lại nói không ra một chữ.

Hắn bình tĩnh nhìn chăm chú vào màn ảnh, một phút, hai phút, năm phút đồng hồ...

Viền mắt Diệp Hoan dần dần ửng đỏ, chớp mắt một cái, hai hàng nước mắt nóng hổi tràn ra.

Một chữ "tình", khiến em đau, cũng khiến anh khổ, hai ta đều phải chịu đau đớn, khổ sở vì tình, nhưng anh tuyệt không hối hận.

Nhìn vào ống kính, Diệp Hoan mặc cho nước mắt chảy dài, tình yêu chẳng của riêng ai.

"Kiều Mộc, Kiều Mộc... Tiền trên người em còn đủ không? Ở nơi đất khách quê người liệu em có ăn uống đầy đủ, ngủ có an giấc? Em vẫn khỏe chứ? Có vui vẻ không? Anh đến rồi, đến Prague tìm em rồi đây, Kiều Mộc, về đi, trở về cùng anh nhé? Anh vẫn luôn ở đây, không rời không bỏ!"

Đánh người thì phải đánh cho sảng khoái, đương nhiên hậu quả phải gánh chịu cũng khá nặng nề.

Lúc Diệp hoan đá một cước, du khách xung quanh đã lặng lẽ lấy điện thoại di động ra báo cảnh sát. Cảnh sát tuần tra trên cầu Charles cũng đã chú ý tới đám người đang tụ tập bất thường này, tay đè lên súng lục bên hông, chầm chậm cảnh giác tiến đến.

Ngụy Trường Quân cười khổ lấy điện thoại di động ra, tìm luật sư giúp vị Diệp thiếu gia thích gây chuyện này, chuẩn bị sẵn sàng để bảo lãnh người ra khỏi cục cảnh sát.

Rất nhanh, hai tên cảnh sát chen vào đám người, nhìn thấy một người nước ngoài đang nằm ngất xỉu trên mặt đất, trong khi một thanh niên Trung Quốc lại bình tĩnh đứng cạnh, ung dung chờ đợi. Cảnh sát lập tức rút súng, chỉ vào Diệp Hoan.

"Này, đừng xúc động, tôi không định chạy, cũng không có ý phản kháng, tôi là một du khách tuân thủ pháp luật..." Diệp Hoan giơ hai tay lên cao, nói.

Một tên cảnh sát hô to vài câu tiếng Anh, Diệp Hoan lơ ngơ nhìn về phía Ngụy Trường Quân.

Ngụy Trường Quân cười gượng phiên dịch: "Hắn nói cậu đưa hai tay ôm đầu, đưa lưng về phía bọn họ rồi quỳ xuống mặt đất."

"Nói với hai tên cảnh sát ngu ngốc kia rằng, đầu gối của lão tử rất quý giá, chỉ có thể lạy trời đất, lạy vua, lạy cha mẹ." Diệp Hoan uể oải nói, đối mặt với họng súng đen ngòm, nhưng hắn lại không hề sợ hãi.

Lăn lộn qua bao nhiêu cuộc chiến sinh tử, hai thanh súng ngắn trước mắt thật sự không cách nào khiến hắn cảm thấy bao nhiêu sợ hãi... Đương nhiên, chủ yếu vì Diệp Hoan thấy chốt an toàn của hai khẩu súng kia còn chưa mở.

Ngụy Trường Quân thở dài, sau đó dùng tiếng Anh nói lại với hai tên cảnh sát kia, đem toàn bộ sự việc giải thích hết một lần. Cảnh sát nửa tin nửa ngờ, cũng không khăng khăng ép Diệp Hoan quỳ trên mặt đất nữa. Người nước ngoài bị Diệp Hoan đạp phát ngất luôn được cảnh sát cứu tỉnh lại. Diệp Hoan cùng với tên người nước ngoài xui xẻo bị áp giải lên xe, cùng bị đưa đến đồn cảnh sát.

Lại vào đồn cảnh sát nữa rồi, lần này là đồn cảnh sát ở nước ngoài đó.

Diệp Hoan rất khó hiểu, tại sao mình lại có duyên với cục cảnh sát như vậy, lẽ nào lão tử trời sinh đã định trước là kẻ luôn vi phạm pháp luật? Lão tử đường hoàng ra dáng quân nhân có được hay không?

Ở cục cảnh sát trong nước thì quen được Cao Thắng Nam, lần này đến cục cảnh sát nước ngoài, chẳng biết có gặp được một mỹ nữ tóc vàng mắt xanh, dáng người gợi cảm như mèo Ba Tư không nhỉ?

Cục cảnh sát Pra-ha và cục cảnh sát trong nước không khác nhau nhiều lắm, cũng có phòng thẩm vấn, phòng tạm giam, còn có nhân viên cảnh sát công tác bận rộn tới lui trong phòng tiếp khách. Chỉ có một điều khác với trong nước, đó là cục cảnh sát nơi này ít đi mấy phần không khí quan trường sáo rỗng, cảnh sát đều rất thực tế, hơn nữa cũng không thấy họ đối xử với dân chúng hung hăng vênh váo gì.

Ở đây có thể cảm nhận được một cách trọn vẹn, ngoài các chức năng của cảnh sát như duy trì pháp luật và trật tự, thì đây cũng coi như một loại công nghiệp dịch vụ, bọ họ thể hiện hai chữ "dịch vụ" này vô cùng chính xác, hơn nữa tự trải nghiệm qua, đúng là không giống trong nước...

Advertisement

Ngụy Trường Quân giải thích với cảnh sát đây là ẩu đả phát sinh do tranh chấp giữa du khách, không phải vấn đề gì to tát, thế nên Diệp Hoan được cảnh sát lịch sự mời vào, cũng không phải mang còng tay.

Ngụy Trường Quân vẻ mặt bất đắc dĩ đi theo phía sau, không ngừng gọi điện thoại tìm luật sư.

Sau khi Diệp Hoan được mời vào một gian phòng làm việc, một cảnh sát rất khách khí hỏi hắn có cần sự hiện diện của luật sư không? Nếu không có luật sư, bọn họ có thể chỉ định một luật sư tại Sở Tư Pháp bản xứ cho hắn, tất nhiên, phải mất phí.

Diệp Hoan thờ ơ nhún vai, trề miệng hỏi người nước ngoài bị hắn đánh: "Tôi thì sao cũng được, hỏi thằng cháu trai kia tí xem nó có muốn mời luật sư không?"

Người nước ngoài vừa bị đánh kia vô cùng giận dữ, trước mặt của nhiều người như thế mà gã lại bị một tên da vàng đạp cho một phát ngất đi, chưa nói đến đau đớn trên người, quan trọng nhất là, hắn đã mất sạch thể diện rồi.

Tâm trạng của người nước ngoài rất kích động, không ngừng la hét muốn kiện cáo, trong lúc nói còn khoa tay múa chân chỉ chỏ Diệp Hoan.

Tất nhiên Diệp Hoan không phải dạng người dễ chịu thiệt, thừa dịp cảnh sát không chú ý, hung hăng trợn mắt với người nước ngoài, cái nhìn đầy hung ác, sát khí đằng đằng. Người nước ngoài giật giật mí mắt, nhớ lại một đạp khi nãy khiến gã đau đến tê tâm liệt phế, lập tức câm như hến, tức thì lĩnh hội một câu tục ngữ "Hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt".

Ngụy Trường Quân rất nhanh đã mời đến một vị luật sư, hơn nữa còn nghe nói đây là luật sư nổi danh nhất Prague này, đương nhiên vị này thu phí cũng rất nổi danh.

Vốn dĩ đây là một chuyện nhỏ, sau khi luật sư này hiểu được tình huống, nhẹ nhàng cười nói, vài ba câu đã trình bày cụ thể sự việc cho cảnh sát.

Người nước ngoài mắng người trước, Diệp Hoan động thủ sau, tính ra mỗi người đều có trách nhiệm. Tuy rằng Diệp Hoan là bị khiêu khích mới ra tay, nhưng lại đánh đối phương đến mức gây thương tích trên người, cảnh sát đề nghị song phương hòa giải. Người nước ngoài bị đánh thấy Diệp Hoan người đông thế mạnh, hơn nữa thân thủ của hắn cũng thực làm người sợ hãi, cũng đành tâm không cam tình không nguyện chấp nhận giải hòa, Diệp Hoan bồi thường cho đối phương 300 bảng Anh, chuyện này coi như kết thúc.

Advertisement

Diệp Hoan bất cần nhún vai, nghiêng đầu nhe răng cười với người ngoại quốc: "Ai, cháu trai, chúng ta giải quyết như vậy được chưa? Nếu chưa được để tôi đánh tiếp thành tổn thương 10 ngàn bảng cho chẵn..."

Mọi người bối rối mơ hồ, Ngụy Trường Quân đành cười khổ phiên dịch ra tiếng Anh, đương nhiên, lời hắn nói khẳng định uyển chuyển hơn so với Diệp Hoan.

Người nước ngoài bất đắc dĩ hừ hừ, xanh mặt không lên tiếng, coi như chấp nhận kết quả này.

Song phương hòa giải, miễn cưỡng xem như tất cả đều vui.

Ngụy Trường Quân cùng luật sư đi xuống, Diệp Hoan ở trong cục cảnh sát ngồi hơn một giờ rồi nghênh ngang ra ngoài.

"Diệp thiếu gia... cậu có thể khiêm tốn hơn một chút không?" Ngụy Trường Quân giật mình nhận ra từ sau khi Diệp Hoan đến Prague, hắn từ tổ trưởng tổ điều tra được cấp dưới ngưỡng mộ biến thành một tên sai vặt không hơn không kém.

Diệp Hoan uể oải cười nói: "Tôi cũng muốn khiêm tốn lắm, có điều tên nước ngoài đáng chết kia dám chửi mắng người nước ta, cơn giận này sao có thể nuốt trôi được? Tôi đây ra tay coi như còn nhẹ, đổi lại là đội trưởng của chúng tôi mà ở đây thì bây giờ tên chết tiệt kia hẳn đang nằm trong nhà xác chờ người nhà hoả táng rồi..."

Mọi người vừa nói vừa đi ra cửa lớn của cục cảnh sát, người nước ngoài bị đánh cũng xoa ngực rầm rì đi ra, thấy Diệp Hoan đứng bên kia, không khỏi trở nên sợ hãi, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, trong miệng bất mãn lầu bầu gì đó, hừ một tiếng rồi từ từ đi xuống bậc thang ngoài cửa.

Diệp Hoan vừa ra khỏi cửa thì hơi ngây ra.

"Tại sao không có phóng viên đài truyền hình?"

Ngụy Trường Quân cũng ngây ra: "Tại sao phải có phóng viên?"

"Tôi lại đánh người, tại sao không đến phỏng vấn tôi?"

Ngụy Trường Quân xạm mặt lại: "Diệp thiếu gia, chuyện này... Dường như không phải là chuyện đáng để vinh dự?"

"Cũng có thể đem tôi ra làm ví dụ tiêu cực, giả sử như hỏi tôi một chút xem làm một cầm thú đánh người có cảm thấy áp lực lớn không các thứ các thứ..."

Ngụy Trường Quân: "..."

"Lão Ngụy, chuyện này anh phải tìm một đài truyền hình lại đây tuyên truyền..."

Ngụy Trường Quân bất đắc dĩ nói: "Diệp thiếu gia, đánh người thôi mà, thật ra đây chẳng qua chỉ là một chuyện rất nhỏ, phóng viên đài truyền hình không rảnh rỗi như cậu tưởng đâu."

Diệp Hoan rất bất mãn: "Không có phóng viên phỏng vấn tôi? Không nổi danh làm sao lên ti vi?"

"Vậy cậu muốn thế nào? Cũng không thể ở đây giết người phóng hỏa được?"

Diệp Hoan nhìn khắp bốn phía, ánh mắt nhanh chóng khóa chặt trên người nước ngoài vừa mới bị đánh.

Người nước ngoài xoa ngực, chầm chập từng bước từng bước xuống cầu thang.

Diệp Hoan cắn răng một cái: "Mặc kệ, chính là mi rồi, ai bảo hôm nay ra ngoài không xem lịch..."

Thế là Diệp Hoan tiến lên một bước, hét lớn với người nước ngoài: "Này, cháu trai!"

Người nước ngoài đúng lúc quay đầu lại, đã thấy vẻ mặt dữ tợn của Diệp Hoan.

"Cháu trai, khiến anh bị liên lụy, thôi nằm xuống một lần nữa nhé." Diệp Hoan nói xong cười gằn một tiếng, tiếp theo một cước nhanh như tia chớp đá ra.

Người nước ngoài hai chân run lên, con ngươi kịch liệt co lại thành mũi kim, chỉ kịp kinh ngạc hô to một tiếng: "wh...at?"

Vừa dứt lời, chân to của Diệp Hoan đã đạp đến, người nước ngoài đáng thương bay ra ngoài với tư thế Bình Sa Lạc Nhạn đầy chuẩn xác, bay thẳng đến chân cầu thang cục cảnh sát, sau đó... Bi phẫn ngất đi.

Diệp Hoan giống như vừa ném đi một túi rác, nhẹ nhõm phủi tay, cười nói: "Ông cảm thấy hiện tại phóng viên có thời gian đến phỏng vấn tôi chưa? Nếu như còn chưa đủ tư cách, tôi lại đâm hắn thêm mấy nhát."

Ngụy Trường Quân trợn mắt ngoác mồm, hắn chợt hiểu, kẻ này là một thằng điên!

Diệp Hoan lại tiến vào cục cảnh sát.

"Diệp thiếu gia... Cảnh sát nói cậu hướng mặt sang bên trái một chút, hử, lệch quá rồi, hơi xoay lại bên phải một tí, được, đúng rồi..."

"Diệp thiếu gia, cảnh sát nói, tấm bảng trong tay cần nâng cao hơn chút, còn có, cảnh sát kêu cậu đừng cười..."

"one, two, three..."

Răng rắc.

Ngụy Trường Quân bất đắc dĩ nói: "Diệp thiếu gia, phiền cậu không để tay chữ V được không?"

Diệp Hoan nặng nề thở dài: "Chụp một cái ảnh dù sao cũng phải tạo dáng sáng tạo một chút chứ?"

Ngụy Trường Quân muốn phát khóc: "Diệp thiếu gia... Đây là ảnh tội phạm, không phải lập công trao thưởng."

Luật sư Ngụy Trường Quân mời tới yên lặng lau mồ hôi một bên.

Đánh người hết lần này đến lần khác, thằng này rõ ràng là muốn ngồi tù mà, anh ta phải biện giải với quan tòa thế nào đây? Vị luật sư "chiến vô bất thắng" bỗng nhiên phát hiện tài ăn nói của mình không đủ dùng.

*Chiến vô bất thắng: Không có trận chiến nào không thắng.

Chụp hình xong, điện thoại di động của Diệp Hoan vang lên.

Mới vừa nhận cuộc gọi, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng thở dài nặng nề.

"Diệp Hoan, anh đến đâu liền gây họa đến đó." Chu Mị bất đắc dĩ than thở.

"Tôi đã rất biết điều rồi..." Diệp Hoan méo miệng nói.

"Anh còn nói, anh đánh nhau trên đường phố Prague, cùng với rất biết điều có nửa xu quan hệ sao?" Lời nói của Chu Mị hơi trách cứ, nhưng không nỡ nói nặng nửa câu với hắn.

"Nghe nói tôi phải ra hầu tòa, cái thằng Tây chết tiệt kia quá hẹp hòi rồi, chẳng qua đạp hắn hai phát thôi mà phải kiện tôi ra tòa... Làm sao bây giờ?"

"Đừng nóng vội, ngài Thẩm đã tự mình gọi điện thoại đến đại sứ quán, để vị đại sứ kia bảo lãnh cho anh, có thể miễn được tố tụng tư pháp hình sự..."

Diệp Hoan lập tức thả lỏng tư tưởng, nhếch miệng cười nói: "Cha tôi vẫn là rất có đạo đức đấy chứ..."

Chu Mị kêu lên: "Đời này của ngài Thẩm có lẽ lần đầu làm loại chuyện như thế này, chính anh cũng nên suy nghĩ một chút, nghe nói ông ấy bị anh làm cho cực kỳ tức giận, chờ sau khi anh về nước không tránh khỏi bị ông ấy nghiêm khắc dạy dỗ một lần đâu. Diệp Hoan, anh cũng không phải loại người ỷ mạnh hiếp yếu, cuối cùng vì sao anh lại làm như vậy?"

Diệp Hoan thở dài, nói: "Qúa trình tìm Kiều Mộc không mấy thuận lợi, tôi đây cũng không có biện pháp."

"Không có đầu mối mới sao? Có muốn em ra tay giúp đỡ hay không? Em có thể hỗ trợ tìm ra điểm đáng chú ý."

"Không cần, chuyện này không phải cứ nhiều người là giải quyết được, mà cần trí tuệ cộng thêm chút may mắn, chỉ vậy thôi."

Chu Mị trầm mặc rất lâu, buồn bã nói: "Diệp Hoan, anh phải chú ý giữ gìn sức khoẻ, đừng để bọn em lo lắng, Kiều Mộc không ở đây, anh còn có chúng em."

Trong lòng Diệp Hoan dâng lên một tình cảm ấm áp, cười nói: "Tôi biết rồi."

Ngụy Trường Quân cúp điện thoại, đi tới nói: "Diệp thiếu gia, đại sứ quán ở nước ta can thiệp, nên cậu được miễn xử phạt hình sự, còn có..."

Ngụy Trường Quân nhìn Diệp Hoan, bất đắc dĩ thở dài: "Một cước của cậu rất có lực, phóng viên đài truyền hình Séc rốt cục cũng chịu lộ diện, chủ yếu là muốn phỏng vấn cậu, đến cùng cậu bị kí/ch thích ra sao mà lại quyết tâm muốn vào tù..."

Diệp Hoan bỗng cảm thấy phấn chấn, vội vàng nói: "Gọi bọn họ vào đi, tôi phải trò chuyện với bọn họ... Đúng rồi, bọn họ đem theo camera chứ? Có thể cho tôi mấy phút độc thoại không?"

Ngụy Trường Quân nói: "Tôi đã đem chuyện cậu vượt ngàn dặm xa xôi tìm kiếm người yêu nói với phóng viên rồi, bọn họ rất đồng tình, cũng rất cảm động, nguyện ý làm riêng cho cậu một đoạn Video, rồi phát trên bản tin ở đài truyền hình Prague".

Nói xong Ngụy Trường Quân sâu sắc nhìn chăm chú vào Diệp Hoan, chân thành nói: "Diệp thiếu gia, cậu phải biết quý trọng cơ hội lần này, đây chính là cơ hội mà cậu phải vất vả đánh đấm để nổi danh mới đổi lấy được."

Trong cục cảnh sát, camera của phóng viên đã lắp xong, ống kính đối diện với Diệp Hoan.

Thợ quay phim phất tay ra hiệu một cái, sau đó khởi động camera, bắt đầu quay video.

Diệp Hoan hướng về ống kính, trong lòng bỗng chốc trào dâng thiên ngôn vạn ngữ nhưng hắn cũng không biết phải nói từ đâu.

Bắt đầu nói từ đâu đây?

Chúng ta từ khi còn trong tã lót đã có duyên phận cùng nhau? Chúng ta nâng đỡ nhau cùng trải qua hai mươi năm tuế nguyệt? Trong những ngày tháng ấy, chúng ta cùng trải qua mưa gió, chịu chung hoạn nạn, cùng nghèo cùng khó, nhưng vẫn vui vẻ từng bước tiến lên.

Nhiều lắm, trong đầu chất chứa hồi ức, toàn bộ đều về người kia.

Cuộc đời là một bàn cờ, mỗi người chỉ là một quân cờ bé nhỏ, chúng ta chiến đấu, chúng ta thỏa hiệp, chúng ta dùng hết toàn lực nhảy ra khỏi bàn cờ, để không bị thế sự ân tình lèo lái.

Camera vang lên tiếng ong ong, Diệp Hoan trước màn ảnh lại nói không ra một chữ.

Hắn bình tĩnh nhìn chăm chú vào màn ảnh, một phút, hai phút, năm phút đồng hồ...

Viền mắt Diệp Hoan dần dần ửng đỏ, chớp mắt một cái, hai hàng nước mắt nóng hổi tràn ra.

Một chữ "tình", khiến em đau, cũng khiến anh khổ, hai ta đều phải chịu đau đớn, khổ sở vì tình, nhưng anh tuyệt không hối hận.

Nhìn vào ống kính, Diệp Hoan mặc cho nước mắt chảy dài, tình yêu chẳng của riêng ai.

"Kiều Mộc, Kiều Mộc... Tiền trên người em còn đủ không? Ở nơi đất khách quê người liệu em có ăn uống đầy đủ, ngủ có an giấc? Em vẫn khỏe chứ? Có vui vẻ không? Anh đến rồi, đến Prague tìm em rồi đây, Kiều Mộc, về đi, trở về cùng anh nhé? Anh vẫn luôn ở đây, không rời không bỏ!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »